THÁNH VỊNH 125
ĐỨC CHÚA che chở Dân NgườI
1 Ca khúc lên Đền.
Ai tin tưởng vào CHÚA, khác nào núi Xi-on
chẳng bao giờ lay chuyển, muôn thuở vẫn trường tồn.
2 Như núi đồi bao bọc thành Giê-ru-sa-lem,
CHÚA bao bọc dân Người bây giờ và mãi mãi.
3 Chúa sẽ không cho vương trượng ác nhân
đè nặng trên phần đất người lành,
kẻo người lành tra tay làm điều ác.
4 Lạy CHÚA, xin đối xử nhân hậu với người nhân hậu
và những ai lòng dạ thẳng ngay.
5 Nhưng kẻ ngả theo đường tà vạy,
xin CHÚA đuổi đi cùng bọn làm điều ác.
Nguyện chúc Ít-ra-en được thái bình.
THÁNH VỊNH 126
Niềm vui và hy vọng đặt nơi Chúa
1 Ca khúc lên Đền.
Khi CHÚA dẫn tù nhân Xi-on trở về,
ta tưởng mình như giữa giấc mơ.
2 Vang vang ngoài miệng câu cười nói,
rộn rã trên môi khúc nhạc mừng.
Bấy giờ trong dân ngoại, người ta bàn tán:
“Việc CHÚA làm cho họ, vĩ đại thay! “
3 Việc CHÚA làm cho ta, ôi vĩ đại!
ta thấy mình chan chứa một niềm vui.
4 Lạy CHÚA, xin dẫn tù nhân chúng con về,
như mưa dẫn nước về suối cạn miền Nam.
5 Ai nghẹn ngào ra đi gieo giống,
mùa gặt mai sau khấp khởi mừng.
6 Họ ra đi, đi mà nức nở, mang hạt giống vãi gieo;
lúc trở về, về reo hớn hở, vai nặng gánh lúa vàng.
THÁNH VỊNH 127
Vất vả uổng công, nếu không có Chúa giúp
1 Ca khúc lên Đền. Của vua Sa-lô-môn.
Ví như CHÚA chẳng xây nhà,
thợ nề vất vả cũng là uổng công.
Thành kia mà CHÚA không phòng giữ,
uổng công người trấn thủ canh đêm.
2 Bạn có thức khuya hay dậy sớm,
khó nhọc làm ăn cũng hoài công.
Còn kẻ được Chúa thương dầu có ngủ,
Người vẫn ban cho đủ tiêu dùng.
3 Này con cái là hồng ân của CHÚA,
con mình sinh hạ là phần thưởng Chúa ban.
4 Bầy con sinh hạ thời son trẻ
tựa nắm tên người dũng sĩ cầm tay.
5 Hạnh phúc thay người nào
đeo ống đầy loại tên như thế!
Họ sẽ không nhục nhã
khi phải đến cửa công
tranh tụng với địch thù.
Discover more from
Subscribe to get the latest posts sent to your email.