Choose Christ’s message and unite our lives with his.

AUGUST 18, 2019 TWENTIETH SUNDAY IN ORDINARY TIME (Lec. 120)                                                                                                       

1)         Jeremiah 38:4-6, 8-10

2)         Hebrews 12:1-4

3)         Luke 12:49-53 Gospel related: CCC 536, 607, 696, 1225, 2804

Today’s first reading is another version of a familiar scenario: a prophet ignored, derided and mistreated. In this case, it is Jeremiah who prophesied in Jerusalem during the reign of Zedekiah. For many years he had warned the people of Judah about an oncoming disaster. Often referred to as the weeping prophet, Jeremiah scolded the Jewish leadership of the day for its failure to worship the one true God alone, and for its reliance on military alliances over trusting in the Lord. 

Of course, no one wanted to hear these words of doom and gloom. In fact, determined to silence him forever, but to avoid having his blood on their hands, those in power contrived to have him arrested and imprisoned in a muddy cistern. There, they hoped he would be forgotten and would die.

As a prophet, Jeremiah brought division. Not because God sought to instigate such, but because people choosing whether to listen to and follow God’s word – or not – necessarily divided the community. With a message no one wanted to hear, Jeremiah knew that his fidelity to the Lord could possibly result in death and yet he did not shy away from obeying God’s call.

On his way to Jerusalem, Jesus tells his disciples that he has come to establish not peace but division. He describes how his message will divide communities and pit family members against family members. Relationships will suffer, and he himself will suffer death. As with every previous prophet, those who heard – and still hear – Jesus’ message had the choice to heed it, or ignore it. That is what divides. Because when we enter into Christ’s baptism with him, we are united to him. And with each other.

Today, our lives as Christians are often marked with the same kinds of turmoil as our ancestors. Just as the cross is never too far from the empty tomb, so struggles and suffering are part of the human experience. Yet as Christians we are challenged to keep our eyes firmly fixed on the Lord – never losing sight of his presence and his offer of grace. We are challenged to choose Christ’s message, uniting ourselves to and drawing strength from all those who walk the pathway of the Christian life with us.

Thầy không đến để đem bình an, nhưng đem sự chia rẽ

CHÚA NHẬT 20 THƯỜNG NIÊN, NĂM C – 18/08/19

Bài Ðọc I: Gr 38, 4-6. 8-10 “Ngài đã sinh ra tôi làm người bất thuận sống trên vũ trụ”.

Trích sách Tiên tri Giêrêmia.

Trong những ngày ấy, các thủ lãnh tâu vua rằng: “Chúng tôi xin bệ hạ cho lệnh giết người này, vì nó cố ý nói những lời làm lũng đoạn tinh thần chiến sĩ còn sống sót trong thành này và toàn dân. Thực sự tên này không tìm hoà bình cho dân, mà chỉ tìm tai hoạ”. Vua Sêđêcia phán rằng: “Ðấy nó ở trong tay các ngươi, vì nhà vua không thể từ chối các ngươi điều gì”. Họ liền bắt Giêrêmia và quăng xuống giếng của Melkia con Amêlec, giếng này ở trong sân khám đường, họ dùng dây thả Giêrêmia xuống giếng. Giếng không có nước, chỉ có bùn, nên ông Giêrêmia sa xuống bùn.

Abđêmêlech ra khỏi đền vua và đến tâu vua rằng: “Tâu bệ hạ, những người này chỉ toàn làm những điều ác đối với tiên tri Giêrêmia, họ ném ông xuống giếng cho chết đói dưới đó, vì trong thành hết bánh ăn”. Vậy vua truyền dạy Abđêmêlech người Êthiôpi rằng: “Hãy đem ba mươi người ở đây theo ngươi, và kéo tiên tri Giêrêmia ra khỏi giếng trước khi ông chết”.Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 39, 2. 3. 4. 18  Lạy Chúa, xin cấp tốc trợ phù con. (c. 14b).

Xướng: 1) Tôi đã cậy trông, tôi đã cậy trông ở Chúa, Người đã nghiêng mình về bên tôi, và Người đã nghe tiếng tôi kêu cầu. – Ðáp.

2) Người đã kéo tôi ra khỏi hố diệt vong, khỏi chỗ bùn nhơ; Người đã đặt chân tôi trên đá cứng, và đã làm vững bước chân tôi. – Ðáp.

3) Và Người đã đặt trong miệng tôi một bài ca mới, bài ca mừng Thiên Chúa chúng ta; nhiều người đã chứng kiến và tôn sợ, và họ sẽ cậy trông vào Chúa. – Ðáp.

4) Phần con, khốn khổ cơ bần, nhưng mà có Chúa ân cần chăm nom. Người là Ðấng phù trợ và giải thoát con, ôi lạy Chúa, xin Ngài đừng chậm trễ. – Ðáp.

Bài Ðọc II: Dt 12, 1-4 “Chúng ta hãy kiên quyết xông ra chiến trận đang chờ đợi ta”.

Trích thư gửi tín hữu Do-thái.

Anh em thân mến, cả chúng ta, chúng ta cũng có một đoàn thể chứng nhân đông đảo như đám mây bao quanh, chúng ta hãy trút bỏ tất cả những gì làm cho chúng ta nặng nề và tội lỗi bao quanh chúng ta. Chúng ta hãy cương quyết xông pha chiến trận đang chờ đợi ta. Chúng ta hãy nhìn thẳng vào Ðức Giêsu, Ðấng khơi nguồn đức tin và làm cho nó nên hoàn tất; vì trông mong niềm vui đang chờ đón mình, Người đã chịu khổ giá, bất chấp sự hổ thẹn, và rồi lên ngự bên hữu ngai Thiên Chúa. Anh em hãy tưởng nghĩ đến Ðấng đã liều thân chịu cuộc tấn công dữ dội của những người tội lỗi vào chính con người của Ngài, ngõ hầu anh em khỏi mỏi mệt mà thất vọng. Vì chưng, trong khi chiến đấu với tội lỗi, anh em chưa đến nỗi phải đổ máu.Ðó là lời Chúa.

Alleluia: Ga 8, 12 Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Ta là sự sáng thế gian, ai theo Ta sẽ được ánh sáng ban sự sống”. – Alleluia.

Phúc Âm: Lc 12, 49-53 “Thầy không đến để đem bình an, nhưng đem sự chia rẽ”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Thầy đã đến đem lửa xuống thế gian và Thầy mong muốn biết bao cho lửa cháy lên. Thầy phải chịu một phép rửa, và lòng Thầy khắc khoải biết bao cho đến khi hoàn tất. Các con tưởng Thầy đến để đem sự bình an xuống thế gian ư? Thầy bảo các con: không phải thế, nhưng Thầy đến để đem sự chia rẽ. Vì từ nay, năm người trong một nhà sẽ chia rẽ nhau, ba người chống lại hai, và hai người chống lại ba: cha chống đối con trai, và con trai chống đối cha; mẹ chống đối con gái, và con gái chống đối mẹ; mẹ chồng chống đối nàng dâu, và nàng dâu chống đối mẹ chồng”.

SUY NIỆM

CHIA RẼ

Chiến tranh không chỉ gây ra cảnh chết chóc, tàn phá, đau thương, nhưng còn gây ra cảnh chia rẽ, gia đình ly tán, con cái lìa xa cha mẹ… Những sự ly tán đó không chỉ xảy ra trong hay sau cuộc chiến, mà hậu quả của nó còn kéo dài trong nhiều thập kỷ. Nhiều gia đình, dù biết cha mẹ hay con cái vẫn còn sống, nhưng họ không thể gặp nhau.

Trong Tin Mừng, nhiều lần Đức Giêsu cầu chúc bình an, dạy các môn đệ kiến tạo hòa bình, ăn ở hòa thuận… Hôm nay, Đức Giêsu lại nói rằng Người đến để mang lại chia rẽ: Thầy không đến để ban hoà bình cho trái đất, nhưng đem sự chia rẽ. Điều này xem ra trái ngược với những lời Người rao giảng trước đó.

image.png

Thực tế là, từ khi tuyên bố Người là Đấng Mêsia, giữa những người Do Thái đã bắt đầu có sự chia rẽ, nhóm này chống lại nhóm kia. Trong cùng một gia đình hay một cộng đoàn, có một số người tin và đi theo Đức Giêsu, nhưng cũng có một số người chối từ, không chịu tin. Tin Mừng khiến người ta chia rẽ, trở nên “duyên cớ cho nhiều người Israel ngã xuống hay đứng lên”, và trở thành “dấu hiệu cho người đời chống báng” (Lc 2,34).

Sự chia rẽ cũng đang xảy ra trong Giáo Hội chúng ta. Khi Giáo Hội được mời gọi canh tân, thì Tin Mừng trở nên “dấu hiệu chống báng” và chia rẽ đối với một số người. Họ đã quá thân quen với lối sống Kitô hữu cũ, đến nỗi họ không muốn bị phiền hà bởi những canh tân đổi mới của Công đồng Vaticanô II. Họ đấu tranh bảo vệ những ý kiến cá nhân, phê phán những thay đổi, vì cho rằng những thay đổi này đang đi ngược với đức tin Giáo Hội. Hơn hết, ngày nay có sự chia rẽ giữa những người muốn giữ giáo huấn của Đức Giêsu, cũng có những người xem giáo huấn đó là lỗi thời, đi ngược lại với con người. Thiên Chúa ra như nguyên nhân của sự chia rẽ. Tuy nhiên, sau cùng, người khôn ngoan phải biết chọn lựa cho mình điều gì đem lại hạnh phúc đích thực.

Lạy Chúa, Chúa hằng muốn hiệp nhất chúng con nên một trong chân lý. Xin cho mỗi người chúng con biết gắng công tìm kiếm Chúa, vì chỉ có Chúa mới là chân lý có sức giải thoát chúng con. Amen.

(Chấm nối chấm – Học Viện Đaminh)

Hãy để các trẻ nhỏ đến với Ta vì Nước Trời là của những người giống như chúng

Thứ Bảy, Tuần 19 Thường Niên, Năm 1 – 17/08/19

Bài Ðọc I: Gs 24, 14-29 “Hôm nay các ngươi hãy tuỳ ý chọn phải tôn thờ ai hơn”.

Trích sách ông Giosuê.

Trong những ngày ấy, Giosuê nói với dân chúng rằng: “Giờ đây, các ngươi hãy kính sợ Chúa và tôn thờ Người với tâm hồn thiện hảo và chân thành. Hãy loại bỏ những thần cha ông các ngươi đã tôn thờ trong xứ Mêsôpôtamia và ở Ai-cập, mà tôn thờ Chúa. Còn nếu các ngươi không muốn tôn thờ Thiên Chúa, thì cho các ngươi lựa chọn: hôm nay, các ngươi hãy tùy ý chọn phải tôn thờ ai hơn: hoặc là các thần cha ông các ngươi đã tôn thờ ở Mêsôpôtamia, hoặc các thần của người xứ Amôrê, nơi các ngươi đang ở. Phần tôi và gia đình tôi, chúng tôi sẽ tôn thờ Chúa”.

Dân trả lời rằng: “Không thể có chuyện chúng tôi bỏ Chúa mà tôn thờ những thần ngoại. Chúa là Thiên Chúa chúng tôi, chính Người đã dẫn chúng tôi và cha ông chúng tôi ra khỏi Ai-cập, khỏi nhà nô lệ. Người đã làm những việc kỳ diệu cả thể trước mắt chúng tôi và đã gìn giữ chúng tôi suốt con đường chúng tôi đã đi, giữa tất cả mọi dân chúng tôi đã đi qua. Chúa đã trục xuất tất cả những dân đó cũng như người Amôrê trên phần đất chúng tôi đã tiến vào. Vậy chúng tôi sẽ tôn thờ Chúa, vì chính Người là Thiên Chúa chúng tôi”.

Bấy giờ Giosuê nói với dân chúng rằng: “Các ngươi không thể tôn thờ Chúa được, vì Người là Thiên Chúa chí thánh, Thiên Chúa ghen tương, sẽ không tha thứ những tội ác và lỗi lầm của các ngươi. Nếu các ngươi bỏ Chúa mà tôn thờ các thần ngoại, Người sẽ trở lại giáng hoạ trên các ngươi và tiêu diệt các ngươi, sau khi đã thi ân cho các ngươi”.

Image may contain: 5 people, people smiling, people standing and outdoor

Dân chúng thưa với Giosuê rằng: “Không phải như ông nói đâu, nhưng chúng tôi sẽ tôn thờ Chúa”. Giosuê liền bảo dân chúng rằng: “Vậy các ngươi hãy tự làm chứng rằng: chính các ngươi đã chọn Chúa để tôn thờ Người”. Họ đáp: “Chúng tôi xin làm chứng”. Ông nói: “Vậy thì hãy loại bỏ những thần ngoại ra khỏi các ngươi và hướng lòng về Chúa là Thiên Chúa Israel”. Dân chúng thưa với Giosuê rằng: “Chúng tôi sẽ tôn thờ Chúa là Thiên Chúa chúng tôi, và sẽ tuân phục các mệnh lệnh của Người”.

Hôm ấy, Giosuê lập giao ước, ấn định quy chế và luật lệ cho dân ở Sikem. Giosuê ghi chép các lời đó vào sách Luật của Chúa, rồi lấy một tảng đá thật lớn và dựng lên dưới cây sồi ở trong nơi thánh của Chúa, và nói với toàn dân rằng: “Ðây, tảng đá này sẽ làm chứng cho các ngươi, vì nó đã nghe mọi lời Chúa phán với các ngươi, kẻo sau này các ngươi chối bỏ và lừa dối Chúa là Thiên Chúa các ngươi”. Sau đó, Giosuê giải tán dân chúng và ai nấy trở về với phần đất của mình. Sau những sự việc đó, Giosuê, con ông Nun, tôi tớ Chúa, qua đời, hưởng thọ một trăm mười tuổi.Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 15, 1-2a và 5. 7-8. 11

Ðáp: Lạy Chúa, Chúa là phần gia nghiệp của con. (x. c. 5a).

Xướng: 1) Xin bảo toàn con, lạy Chúa, vì con tìm nương tựa Chúa. Con thưa cùng Chúa: Ngài là Chúa tể con! Chúa là phần gia nghiệp và phần chén của con; chính Ngài nắm giữ vận mạng của con. – Ðáp.

2) Con chúc tụng Chúa vì đã ban cho con lời khuyên bảo. Ðó là điều lòng con tự nhủ, cả những lúc đêm khuya. Con luôn luôn đặt Chúa ở trước mặt con, vì Chúa ngự bên hữu con, con sẽ không nao núng. Đ.

3) Chúa sẽ chỉ cho con biết đường lối trường sinh, sự no đầy hoan hỉ ở trước thiên nhan, sự khoái lạc bên tay hữu Chúa tới muôn muôn đời. – Ðáp.

Alleluia: Tv 118, 18

Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa, xin mở rộng tầm con mắt con, để con tuân cứ luật pháp của Chúa và để con hết lòng vâng theo luật đó. – Alleluia.

Phúc Âm: Mt 19, 13-15 “Ðừng ngăn cấm các trẻ nhỏ đến với Ta, vì Nước Trời là của những người giống như chúng”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, người ta đem những trẻ nhỏ đến cho Chúa Giêsu để Người đặt tay và cầu nguyện cho chúng. Các môn đệ liền quở trách chúng, nhưng chúa Giêsu bảo: “Hãy để các trẻ nhỏ đến với Ta, và đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Trời là của những người giống như chúng”. Sau khi Người đặt tay trên chúng, thì Người đi khỏi nơi đó.

SUY NIỆM: NÊN NHƯ TRẺ NHỎ

Thánh Nữ Têrêsa Hài đồng Giêsu đã khám phá ra con đường tình yêu – con đường “nhỏ bé” trong Tin Mừng – đó là hoàn toàn tín thác nơi tình yêu Chúa, không cần phải trở nên cao trọng, nhưng trở nên bé nhỏ trong vòng tay của Người.

image.png

Trong bài Tin Mừng hôm nay, các trẻ nhỏ được Đức Giêsu đưa ra làm điển hình cho những công dân Nước Trời, bởi vì trẻ nhỏ biết sống những qui luật nền tảng của Nước Thiên Chúa: đơn sơ, khiêm nhường. Người lớn thường dạy cho trẻ nhỏ sống những giá trị đơn sơ, khiêm nhường, nhưng để có thể sống những giá trị này, người lớn phải mặc lấy tâm tình của trẻ thơ. Phải có được sự vô tư mà không vô tâm. Thử hỏi, đã khi nào chúng ta đặt trọn niềm tin nơi Chúa và thân thưa cùng Người: “Lòng con chẳng dám tự cao, mắt con chẳng dám tự hào Chúa ơi… Như trẻ thơ nép mình lòng mẹ, trong con, hồn lặng lẽ an vui.” (Tv 131,1-2).

Lạy Chúa Giêsu, xin biến đổi tâm hồn chúng con nên như trẻ thơ, để chúng con cũng biết sống đơn sơ và khiêm nhường với anh chị em. Amen.

(Chấm nối chấm – Học Viện Đaminh)

Nellie Bly, bệnh viện tâm thần

và sứ mệnh đạo đức của báo chí

Nữ nhà báo Nellie Bly được thế giới biết đến và nhớ ơn vì nhờ bà xã hội có được một bước nhảy vọt về chất lượng thể loại báo chí điều tra. Bà được công nhận là một phụ nữ can đảm vì đã tự nhốt mình trong một bệnh viện tâm thần để có thể điều tra, tố cáo sự ngược đãi phụ nữ ở nơi đây.

Nhân vật nổi tiếng này là một phụ nữ người Mỹ (1864-1922). Bà được cho là một trong những người đi tiên phong về thể loại báo chí điều tra. Tuy nhiên danh tiếng của bà chưa được biết đến nhiều và chỉ được nhìn nhận trong thời gian gần đây. Chính vì thế vào mùa xuân 2020 một tượng đài của bà sẽ được dựng trên đảo Roosevelt, nơi có nhà thương điên, nơi mà bà tố cáo và mô tả “về những sai lầm và hành vi sai trái” của những người quản lý.

Báo chí luôn phải mang sứ mệnh đạo đức

Bà Nellie sinh ra trong một gia đình công nhân bình thường tại bang Pennsylvania. Là một người thích viết văn, Nellie đã góp phần khẳng định tiếng nói của phụ nữ, bóc trần những bất công đối với phụ nữ thời bấy giờ. Dù phụ nữ gần như không có cơ hội làm các công việc dành cho nam giới, Nellie đã có cơ hội theo đuổi sự nghiệp báo chí sau khi gửi một lá thư tới tổng biên tập tờ Pittsburgh Dispatch, chỉ trích một bài báo mang tên “Con gái thì giỏi cái gì được”. Sau khi đọc những lời phàn nàn của bà, tổng biên tập George Madden đã vô cùng ấn tượng và mời người phụ nữ về tòa soạn báo làm việc.

Là cây bút chuyên về các vấn đề quyền phụ nữ, bà Nellie tập trung bóc trần những bất công với phụ nữ, điều tra những nơi làm việc, khu vực xâm hại quyền phụ nữ. Tuy nhiên, sau khi tổng biên tập chuyển bà tới chuyên mục đời sống, chuyên viết về những thứ vặt vãnh như nấu nướng, bí quyết làm vườn… bà quyết định nghỉ việc và chuyển đến New York. Vài tháng thất nghiệp trôi qua, bà được nhận vào làm việc tại tờ New York World.

Đây là lúc bà bắt đầu thiên phóng sự nổi tiếng của mình: Điều tra về những tin đồn xoay quanh trại thương điên Lunatic. Nellie chấp nhận thử thách này, giả vờ bị điên để được đưa vào đây trong 10 ngày. Một phóng viên trẻ 23 tuổi đã hoàn thành tốt nhiệm vụ, làm cho thế giới biết những điều mà trước đây nhiều người biết nhưng không ai dám tiết lộ. Trước khi vào trung tâm này, Nellie Bly đã đến gõ cửa ông John Cockerill, giám đốc tờ “New York Word” để báo cho biết bà sẽ thực hiện cuộc điều tra này. Khi nghe bà trình bày, ông chết lặng vì thực tế chưa bao giờ một nữ phóng viên và hơn nữa, là một ứng cử viên cho một công việc rất khó khăn. Sau một thời gian ngắn ông đã đồng ý và chấp nhận thử thách mà Nellie đã đưa ra: một thử thách mà trong thực tế, là thử thách dành cho ông.
Bà Nellie không chỉ là một nhà báo tuyệt vời, mà còn là một nữ diễn viên giỏi. Bởi vì để vào bệnh viện tâm thần bà phải giả vờ và làm cho mọi người tin bà là một người bị rối loạn tâm thần nghiêm trọng.

Sau 10 ngày giả vờ bị điên, luật sư của tờ New York World đã đến để đưa bà Nellie thoát ra ngoài. Câu chuyện của bà đã được chia sẻ trong cuốn tiểu thuyết mang tên “10 ngày trong trại điên”. Cuốn sách của Nellie Bly đã khiến nổ ra nhiều tranh cãi, đồng thời gióng lên hồi chuông về vấn đề an toàn cho bệnh nhân trong bệnh viện. Chính phủ cũng đã vào cuộc điều tra và kể từ đó, chất lượng trong trại thương điên Lunatic đã được cải thiện rõ rệt. Kể từ đó, danh tiếng của bà Nellie lan ra toàn cầu. Bà trở thành một hình mẫu cho nữ quyền, một nhà hoạt động tích cực vì quyền phụ nữ.

Theo sau sự thành công này, bà Nellie Bly đã tiếp tục dấn thân hơn trong công việc mà bà xem là sứ vụ cuộc đời. Bà tiếp tục tố cáo các căn bệnh của xã hội: công nhân bị bóc lột, trẻ em bị bỏ rơi, điều kiện sống của những người giúp việc nhà cho các gia đình giàu.
Bà luôn kêu gọi giá trị của một nền báo chí: viết báo không chỉ nhằm mục đích thông tin mà còn đào tạo, đảm nhận một sứ mệnh đạo đức mang lại ích lợi và phẩm giá cho con người. Vài ngày trước khi chết bà đã thốt ra một câu phản ánh trung thực ý nghĩa và bản chất của nghề mà bà xem như là một sứ vụ: “Tôi chưa bao giờ viết một từ không xuất phát từ trái tim mình”

Ngọc Yến – Vatican

17 tháng tám 2019, 14:39