Cha Thánh Gioan Maria Vianney: Lười biếng

LƯỜI BIẾNG 

Tất cả mọi việc đều chán chường mệt nhọc đối với người lười biếng. Lười biếng là một bản tính hèn nhát khiến chúng ta chẳng thà bỏ việc bổn phận còn hơn là làm việc. Hỡi ôi, có biết bao nhiêu người lười biếng trên thế giới này: bao nhiêu người hèn nhát, bao nhiêu người lười biếng việc Đức Chúa Trời! Chúng ta bỏ bê, trốn tránh việc bổn phận đạo đức cách dễ dàng giống như uống một ly nước vậy.

Chúng ta không muốn làm ngược lại vì sợ phiền phức cho mình. Tất cả mọi việc đều chán chường mệt nhọc đối với người lười biếng. Cầu nguyện, Thánh lễ, là những việc tốt lành không thể thiếu cho người đạo đức lại là những cực hình đối với người lười biếng. Họ mệt mọi, chán nản và bực bội khi ở bên cạnh bàn thờ, ở gần Chúa Giêsu Thánh Thể. Thoạt đầu họ chỉ cảm thấy chán ghét và thờ ơ với mọi thứ trong đạo. Sau đó, dần dần họ chẳng còn cầu nguyện với Chúa, ngay cả việc xưng tội, rước lễ, họ cũng chẳng có thời gian để nghĩ đến nữa.

Nếu cứ theo con đường này, thì thật khốn cho chúng ta vì đã đánh mất đi nhiều thời gian quý báu để đạt đến hạnh phúc Nước Trời, và để chuẩn bị cho sự sống đời đời! Biết bao nhiêu thời gian qua đi mà chúng ta không làm được việc gì; nếu có làm thì toàn những chuyện sai trái, vì đã lắng nghe theo lời xúi giục của ma quỷ và vâng lời nó triệt để! Điều đó không làm cho chúng ta run sợ sao? Nếu một trong những linh hồn ở Hỏa Ngục có được một ngày hay thậm chí một giờ thôi, họ sẽ ra sức lo cho phần rỗi mình biết bao!

Chúng ta phải hành động gấp rút để làm hòa với Thiên Chúa, và để cứu linh hồn mình. Hiện nay chúng ta là những người may mắn còn có nhiều thời gian và cơ hội để suy nghĩ và lo cho việc phần rỗi, nhưng tiếc thay chúng ta vẫn ù lì đứng khoanh tay giống như người giàu có trong Phúc Âm vậy. Chúng ta cả gan đánh mất linh hồn mình. Khi thần chết đến, chúng ta sẽ có gì ra trình diện trước tòa phán xét Chúa đây? Các con hãy lắng nghe lời Chúa đe dọa những người lười biếng mà biết sợ hãi và sám hối: “Bất cứ cây nào không sinh hoa trái, Ta sẽ chặt nó đi và quăng vào lửa!” “Hãy đem tên đầy tớ vô dụng này ra khỏi mặt Ta và đưa nó vào nơi tối tăm, nơi chúng chỉ khóc lóc và nghiến răng!”

Nhàn rỗi là mẹ đẻ sinh ra mọi tính hư nết xấu. Hãy nhìn những người ăn không ngồi rồi; họ chẳng biết nghĩ gì ngoài chuyện ăn uống, ngủ nghỉ, vui chơi. Họ chẳng còn là người nữa, mà là những con vật ngu ngốc lao mình vào những đam mê; họ kéo lê đời mình qua đống bùn dơ giống như con heo vậy. Họ dơ dáy bên trong lẫn bên ngoài. Linh hồn họ chỉ đầy những suy nghĩ, ước muốn tục tĩu và dâm ô. Miệng họ mở ra chỉ để vu khống, nói xấu mọi người, hay chửi tục nói bậy. Còn mắt, tai của họ chỉ mở ra để nhìn và nghe những điều tội lỗi.

Chúng ta nói ra những điều đó để ý thức và chống lại sự lười biếng. Hãy tỉnh thức canh phòng bản thân mình. Hãy bắt chước các thánh sốt sắng chu toàn các việc bổn phận; đừng bao giờ để ma quỷ thấy chúng ta ở không, e rằng chúng ta sẽ sa chước cám dỗ. Hãy chuẩn bị cho mình được chết lành và sự sống đời đời. Đừng bao giờ để mình mất thời gian trong sự thờ ơ, lơ đễnh, trong thói quen gian dối và thất tín. Hãy vội vàng hơn để xứng đáng đón nhận phần thưởng và mà Chúa đã hứa ban trên Thiên Đàng cho những ai trung tín.

 
Nguyên tác: The Little Catechism of curé of Ars

Phaolô Vũ Đức Thành chuyển ngữ

Người chủ quán sát nhân

(Người đã sống lành, đừng bỏ ơn Chúa, nếu lỡ đi đường tội, đừng ngại trở về cùng Mẹ)

Theo cha Vinh Sơn Bôviô kể lại, hồi đầu thế kỷ XV, trong một tỉnh Anh quốc, có chàng thanh niên quí phái tên là Êrnêtô. Chàng đem cả gia tài phân phát cho người nghèo khó, rồi vào tu thân trong một đan viện. Ở đây, chàng sống một cuộc sống trọn lành đến nỗi các bề trên quí trọng chàng đặc biệt: nhất là vì chàng có lòng thành kính Đức Mẹ cách riêng. Hồi đó, một cơn dịch tễ khởi phát hoành hành trong thành phố, người ta vào đan viện xin các thầy dòng cầu nguyện. Đức viện phụ truyền cho thầy Êrnêtô phải đến trước bàn thờ Đức Mẹ cầu xin cho thành, không được ra về trước khi được Đức Mẹ trả lời. Thầy đan sĩ trẻ tuổi ấy vâng lời cầu nguyện và đợi chờ suốt ba ngày mới nhận được hồi âm của Đức Mẹ. Đức Mẹ chỉ định phải đọc một ít lời nguyện. Và tai nạn đã qua khi người ta thi hành xong lời Mẹ.

Nhưng thương hỡi! Ít lâu sau, thầy Êrnêtô lạnh nhạt dần lòng sùng kính Đức Mẹ. Ma quỉ bủa câu thầy bằng hàng ngàn chước cám dỗ, nhất là về đức thanh tịnh và ơn thiên triệu tu trì. Vì không đến nương cậy cầu xin Mẹ, thầy đã bất hạnh đến quyết định trèo tường đan viện mà đi. Lúc đi trốn, thầy qua ngang một tượng Đức Mẹ ở hành lang đan viện, thầy nghe thấy tượng đó gọi bảo:

– Con ơi, sao con lại bỏ Mẹ?

Kinh ngạc và cảm xúc hối hận, thầy quì gối dưới chân tượng kêu lên:

– Lạy Mẹ, Mẹ không thấy con không thể ở lại được nữa hay sao? Sao Mẹ không phù giúp con?

Đức Mẹ trả lời:

– Thì con, sao con lại không cầu xin Mẹ? Nếu con đến cầu xin Mẹ thì đâu đến nỗi này! Từ nay, cứ đến cầu xin Mẹ, đừng sợ gì cả.

Thầy Êrnêtô trở về đan phòng. Nhưng những chước cám dỗ lại xô đến. Không chịu trung thành đến cầu xin Mẹ, thầy lại quyết định một lần nữa trốn khỏi nhà dòng. Từ đó, thầy sống một cuộc đời sa đọa, hết hư hỏng này đến trụy lạc kia. Sau cùng, thầy thuê một quán trọ để làm nghề sát nhân đoạt của. Nhiều hành khách ngủ trọ đêm tại quán thầy đã bị chết oan uổng và mất hết tài vật dưới bàn tay ác hại của thầy. Cứ thế, thầy đã giết mất cả một người bà con với quan đầu hạt. Dựa theo những bằng chứng chắc chắn, ông quan này đã quyết định truy nã và xin pháp luật xử tử thầy.

Trong khoảng thời gian đó, ông chủ quán ác đức kia lại vẫn khôn khéo trốn tránh và sống tự do ngoài vòng pháp luật. Một hôm, có một hiệp sĩ trẻ tuổi vào ngụ tại quán thầy. Manh tâm nổi dậy, Êrnêtô quyết định vào phòng ngủ giết chết hiệp sĩ đó để đoạt thâu của cải. Nhưng thầy thấy gì? Trên giường, thay vào chỗ hiệp sĩ kia nằm, một tượng chịu nạn đầy thương tích ngước mắt nhân từ nhìn thầy âu yếm nói:

– Sao con bạc thế? Cha đã chết một lần để cứu con rồi mà chưa đủ sao? Con muốn giết Cha một lần nữa ư? Nào, cứ giết Cha đi!

Cảm thấy lòng tràn đầy hổ thẹn, thầy Êrnêtô bèn nức nở khóc lóc. Thầy nghẹn ngào qua hai hàng lệ:

– Lạy Chúa, con đây: Chúa xử nhân từ với con chừng nào! Con quyết định trở về cùng Chúa.

Ngay đêm đó, thầy bỏ quán trọ, trở về đan viện cũ đền tội. Nhưng trên đường về, thầy gặp đội tuần cảnh và bị bắt điệu tới trước tòa công lý. Ở đây, thầy thú nhận tất cả tội lỗi. Người ta đem treo thầy lên giảo đài lập tức, không để cho thầy có cả đến giờ xưng tội. Thầy liền phó mình mặc Đức Mẹ, và lúc người ta buộc dây vào cổ thầy, thì chính Đức Mẹ thân đến giữ thầy cho khỏi chết. Mọi người đã trở về cả, Đức Mẹ mới cởi dây cho thầy và bảo:

– Con  trở về đan viện mà đền tội. Khi nào Mẹ mang bản xá tội đến cho, con  dọn mình chết.

Sau khi đã trở về đan viện và kể lại hết sự tình cho đức viện phụ, thầy sống một cuộc đời đền tội hết sức khắc khổ. Qua nhiều năm sau, thầy thấy Đức Mẹ hiện đến đưa bản xá tội cho thầy. Thầy liền dọn mình và chết thánh thiện.

Thánh Anphongsô Liguori, CSsr. 

Các con đã lãnh nhận nhưng không thì hãy cho nhưng không

Thứ Năm, Tuần 14 Thường NIên, Năm 2 – 09/07/20

Bài Ðọc I:Hs 11, 1b, 3-4, 8c-9 “Quả tim Ta thổn thức trong Ta và ruột gan Ta bồi hồi”.

Trích sách Tiên tri Hôsê.

Ðây Thiên Chúa phán: “Lúc Israel còn niên thiếu, Ta đã yêu thương nó, và Ta đã gọi con Ta ra khỏi Ai-cập. “Ta đã dưỡng nuôi Ephraim, Ta đã bồng chúng trên cánh tay Ta mà chúng không biết Ta chăm sóc chúng. Ta đã dùng dây êm ái và mối yêu thương mà tập (cho) chúng đi; Ta đối xử với chúng như người dưỡng nuôi trẻ thơ, Ta đã ấp yêu chúng vào má. Ta nghiêng mình trên chúng và đút cho chúng ăn. Quả tim Ta thổn thức trong Ta và ruột gan Ta bồi hồi. Ta sẽ không buông thả theo cơn giận của Ta. Ta sẽ không huỷ diệt Ephraim, vì Ta là Thiên Chúa chứ không phải người phàm; Ta là Ðấng Thánh ở giữa ngươi, Ta không thích tiêu diệt”.Ðó là lời Chúa. 

Ðáp Ca: Tv 79, 2ac và 3b. 15-16 Lạy Chúa, xin tỏ thiên nhan hiền từ Chúa ra, hầu cho chúng con được ơn cứu sống. (c. 4b).

Xướng: 1) Lạy Ðấng chăn dắt Israel, xin hãy lắng tai! Chúa ngự trên các vệ binh thần, xin hiện ra trong sáng láng. Xin tỉnh thức quyền năng của Chúa. – Ðáp.

   2) Lạy Chúa thiên binh, xin thương trở lại; tự trời cao xin nhìn coi và thăm viếng vườn nho này. Xin bảo vệ vườn nho mà tay hữu Ngài đã cấy; bảo vệ ngành nho mà tay Ngài đã củng cố cho mình.

Alleluia: Tv 94, 8ab Alleluia, alleluia! – Ước gì hôm nay các bạn nghe tiếng Chúa, và đừng cứng lòng. – Alleluia. 

Phúc Âm: Mt 10, 7-15 “Các con đã lãnh nhận nhưng không, thì hãy cho nhưng không”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

 Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các Tông đồ rằng: “Các con hãy đi rao giảng rằng “Nước Trời đã gần đến”. Hãy chữa những bệnh nhân, hãy làm cho kẻ chết sống lại, hãy làm cho những kẻ phong cùi được sạch và hãy trừ quỷ. Các con đã lãnh nhận nhưng không thì hãy cho nhưng không. Các con chớ mang vàng bạc, tiền nong trong đai lưng, chớ mang bị đi đường, chớ đem theo hai áo choàng, chớ mang giày dép và gậy gộc, vì thợ thì đáng được nuôi ăn.

“Khi các con vào thành hay làng nào, hãy hỏi ở đó ai là người xứng đáng, thì ở lại đó cho tới lúc ra đi. Khi vào nhà nào, các con hãy chào rằng: “Bình an cho nhà này”. Nếu nhà ấy xứng đáng thì sự bình an của các con sẽ đến với nhà ấy. Nhưng nếu ai không tiếp rước các con và không nghe lời các con, thì hãy ra khỏi nhà hay thành ấy và giũ bụi chân các con lại. Thật, Thầy bảo các con: Trong ngày phán xét, đất Sôđôma và Gômôra sẽ được xét xử khoan dung hơn thành ấy”.

Lm Peter Lê Thanh Quang

Suy Niệm: TRÁI TIM THIÊN CHÚA

Thiên Chúa có trái tim dễ rung động. Đó là điều Hô-sê khám phá. Người yêu Ít-ra-en bằng tình yêu dịu dàng, tha thiết và trìu mến. “Khi Ít-ra-en còn non trẻ, Ta đã yêu nó…Ta đã tập đi cho Ép-ra-im, đã đỡ cánh tay nó…Ta xử với chúng như người nựng trẻ thơ, nâng lên áp vào má”. Tuy Ép-ra-im từ chối, nhưng Chúa không thể không yêu: “Hỡi Ép-ra-im, Ta từ chối ngươi sao nổi! Hỡi Ít-ra-en, Ta trao nộp ngươi sao đành! Trái tim Ta thổn thức, ruột gan Ta bồi hồi”. Thật là một trái tim yêu thương tha thiết. Không thể từ bỏ dù bị phản bội (năm chẵn).

Giu-se là người của Chúa. Ông hiểu chương trình của Chúa. Nên ông cũng mang trái tim của Chúa. Vì thế, tuy bị anh em ghen ghét bán sang Ai-cập nhưng ông không hề oán hận. Trái lại khi gặp anh em, ông xúc động không cầm được nước mắt. Tha thứ hết mọi tội lỗi của anh em. An ủi anh em vì đây là kế hoạch của Chúa. Và chủ động làm hoà, để anh em sống trong tình huynh đệ chan hoà: “Ông Giu-se không thể cầm lòng trước mặt tất cả những người đứng bên ông…Ông oà lên khóc…nói với anh em: ‘Tôi là Giu-se, đứa em mà các anh đã bán sang Ai-cập. Nhưng bây giờ, các anh đừng buồn phiền, đừng hối hận vì đã bán tôi sang đây: chính là để duy trì sự sống mà Theien Chúa đã gửi tôi đi trước anh em”. Thật là một trái tim quảng đại, yêu thương, tha thứ (năm lẻ).

Chúa Giê-su mong ước người môn đệ của Chúa cũng có trái tim của Chúa. Một trái tim tràn đầy yêu thương. Đi cứu vớt những con chiên lạc: “Anh em hãy đến với các con chiên lạc nhà Ít-ra-en”. Một trái tim nhân hậu thương xót. Cúi xuống những lầm than khốn khổ của con người. Để chữa lành. Để giải phóng. Để vỗ về: “Anh em hãy chữa lành người đau yếu, làm cho kẻ chết trỗi dậy, cho người mắc bệnh phong được sạch, và khử trừ ma quỷ”. Một trái tim yêu thương vô vị lợi không đòi đền đáp: “Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy”. Một trái tim trong sạch, không vướng mùi tiền bạc vật chất: “Đừng kiếm vàng bạc hay tiền đồng để giắt lưng. Đi đường, đừng mang bao bị, đừng mặc hai áo, đừng đi giày dép hay cầm gậy”. Người môn đệ đi rao giảng Nước Trời. Không cậy dựa và càng không tìm kiếm hay bám víu vào những giá trị trần gian. Hành trang duy nhất chỉ mang theo trái tim của Chúa. Đi đến đâu đem bình an đến đấy: “Vào nhà nào, anh em hãy chào chúc bình an cho nhà ấy”. Chỉ cần có trái tim của Chúa người môn đệ giới thiệu Nước Thiên Chúa đã đến. Vì khi mang trái tim của Chúa các ngài đã ở thiên đàng rồi.

Tgm Giuse Ngô Quang Kiệt

Lm Giuse Nguyễn Ngọc Dũng

Sống giây phút hiện tại

HYThuan2.jpg

Lời người dịch: Con kính biếu Quý Đức Cha, Quý Cha cùng Anh Chị em một bài viết về sự CÁCH LY, một trải nghiệm mà Đức Hồng Phanxicô Xavier Nguyễn Văn Thuận đã có trong 9 năm biệt giam của 13 năm  tù.  Bài viết của cha RODERICK STRANGE, một giáo sư thần học người Anh; bản dịch Việt ngữ của con, minhanh, Tgp. Huế.

SỐNG GIÂY PHÚT HIỆN TẠI

 Cách ly đang gây hoảng sợ. Văn hoá của chúng ta vốn đã quen với những lối giải trí tức thời không ngưng nghỉ thì viễn cảnh mỗi người phải tự cách ly lại càng gây thêm hoang mang. Chúng ta phải đương đầu làm sao?

 Tôi gặp lại chính mình khi nghĩ đến Đức Hồng Y Phanxicô Xavier Nguyễn Văn Thuận. Tôi đã từng gặp ngài khi ngài còn ở Roma trong những ngày vàng son. Ngài nhận chức Giám mục Nha Trang, Việt Nam, năm 1967 và được bổ nhiệm làm Giám mục Phó Sài Gòn năm 1975 ngay trước những ngày Sài Gòn rơi vào tay quân đội Bắc Việt. Tháng tám năm đó, dịp lễ Đức Mẹ Lên Trời, ngài bị bắt và trải qua mười ba năm sau đó trong tù. Vào ngày được thả, ngài vẫn bị quản thúc tại nhà cho đến ngày bị trục xuất khỏi Việt Nam năm 1991. Có đến chín năm trong thời gian mười ba năm tù đày, ngài bị biệt giam. Chúng ta học được gì nơi ngài?

 Rời Việt Nam, Hồng Y Thuận đến Roma. Năm 1998, Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đặt ngài làm Chủ Tịch Uỷ Ban Công Lý và Hoà Bình và vào năm 2000, Đức Thánh Cha mời ngài hướng dẫn tuần linh thao cho giáo triều Roma vốn được tổ chức mỗi năm vào đầu Mùa Chay. Đức Gioan Phaolô II yêu cầu ngài trình bày những trải nghiệm riêng tư của những năm biệt giam. Những bài nói chuyện của ngài sau đó được phổ biến như những Chứng Từ của Niềm Hy Vọng.

 Đức Hồng Y đã mô tả những hoàn cảnh bị giam giữ. Ngài ở trong một xà lim không có cửa sổ và trong nhiều ngày nhiều đêm đèn điện không bao giờ tắt; và sau đó, nhiều đêm nhiều ngày ngài lại bị vùi chôn vào bóng tối hoàn toàn. Ngài cảm nhận như thể “đang ngạt thở vì cái nóng và độ ẩm đến phát điên”. Ngài cảm thấy khủng hoảng vì không thể chu toàn sứ vụ linh mục của mình.

 Và rồi, vào một đêm, từ sâu thẳm lòng mình, ngài nghe một tiếng nói, “Tại sao con phải dằn vặt như thế? Con phải phân biệt giữa Thiên Chúa và công việc của Người”. Ngài chợt nhận ra rằng, sứ vụ của ngài là tốt nhưng sứ vụ của ngài đã không là Thiên Chúa mà là công việc của Thiên Chúa; nhưng Thiên Chúa có thể làm điều này điều kia tốt hơn ngài làm rất nhiều, vì thế, ngài phải chọn Thiên Chúa, không phải công việc của Người và chỉ chọn một mình Người.

 Trải nghiệm của Hồng Y Phanxicô Xavier, dẫu quá khắc nghiệt như hoàn cảnh của nó, có thể giúp chúng ta suy nghĩ về các ưu tiên của mình trong thời gian dịch bệnh Corona. Đây cũng là một khủng hoảng cá nhân đối với nhiều người trong chúng ta cũng như đối với tình trạng khẩn cấp về sức khoẻ và các biến động xã hội cũng như chính trị. Một bài học nhớ mãi đối với Hồng Y Phanxicô Xavier là ngài ý thức sâu sắc về giá trị của giây phút hiện tại. Ngài viết, “Đây là thời khắc duy nhất chúng ta đang có trong tay, quá khứ đã qua và chúng ta không biết liệu có một tương lai hay không. Giây phút hiện tại là kho tàng lớn lao của mỗi người”. Khi chúng ta chấp nhận cuộc sống giãn cách xã hội liệu chúng ta có quá để tâm đến quá khứ hoặc quá bứt rứt về tương lai? Hoặc là chúng ta có khả năng nhìn thời gian hiện tại, dẫu có thể đang khó khăn, như một quà tặng?

 Việc sống giây phút hiện tại, trong thinh lặng và giãn cách xã hội không làm cho mọi sự nên dễ dàng. Như Đức Hồng Y Phanxicô Xavier giải thích, “Thời gian trôi chậm trong nhà tù, đó là điều đáng nói nhất của việc cách ly. Hãy tưởng tượng một tuần, một tháng, hai tháng và nhiều hơn nữa… trong thinh lặng”. Chúng dài một cách kinh khủng và khi đã trở thành nhiều năm, chúng là vô tận”. Dẫu chúng ta không nghĩ một điều gì đó khốc liệt hơn sẽ xảy ra nhưng những tuần sau đó, những tháng sau đó vẫn rất nghiệt ngã. Hồng Y Phanxicô Xavier thừa nhận rằng, trong cuộc đời ngài, có những giai đoạn mà ngài cảm thấy hết sức đau khổ khi thấy mình không thể cầu nguyện, “Tôi trải nghiệm sâu sắc sự yếu hèn thể xác và tinh thần của mình”. Nhiều lần ngài viết, ngài đã kêu lên như Chúa Giêsu đã kêu lên trên thập giá, “Lạy Cha, sao Cha nỡ bỏ con”. Mỗi lần như thế, ngài thêm, “Vậy mà, con biết Chúa không bỏ con”. Dẫu thế, những thời khắc này có thể vẫn rất khó khăn cho chúng ta và một đôi khi cũng thật khó để xác tín rằng, đức tin bảo đảm cho chúng ta, chúng ta không bao giờ bị bỏ rơi.

 Trong khi hoạ lại trải nghiệm của mình về sự cách ly, Hồng Y Phanxicô Xavier không bao giờ để mình bị cuốn hút vào đó. Đơn giản, cách ly không bao giờ là tất cả đối với ngài. Trên hết, Ngài giữ cho tinh thần mình phấn chấn bằng một cảm thức mình là thành viên của Hội Thánh mà ngài thể hiện theo một cách thức khiến người khác ngạc nhiên. Ngài kể, khi còn bị cách ly ở Hà Nội, một nữ công an mang đến cho ngài một con cá để làm thức ăn, con cá được gói với hai trang nhật báo Vatican, L’Osservatore Romano, vốn theo sự thường là bị tịch thu. Ngài giấu nỗi vui khi nhìn thấy nó; sau đó, một mình, ngài rửa sạch, hong khô tờ báo và cất lấy nó, ngài coi nó như một vật thánh. Ngài giải thích, “Với tôi, trong một chế độ cách ly ngặt nghèo không khoan nhượng đó, những trang này là một dấu chỉ của sự hiệp thông với Roma, với thánh Phêrô, với Giáo Hội và một cái ôm hôn từ toà thánh”. Ngài thêm, “Hẳn tôi đã không thể sống sót nếu không nhận thức mình là một thành phần của Hội Thánh”.

 Thế nhưng, cảm thức về cộng đoàn của Hồng Y Phanxicô Xavier không bao giờ chỉ hẹp hòi trong phạm vi Giáo Hội. Giới răn yêu thương là nền tảng cho cuộc sống của ngài. Không ai bị loại ra ngoài; cách riêng, không phải là những người canh gác ngài. Các nhà chức trách thường xuyên thay đổi những người canh gác ngài vì sợ rằng, đặt họ ở đó, họ sẽ bị “lây nhiễm” bởi ngài. Sau đó họ ngưng đổi người, vì sợ ngài sẽ làm lây nhiễm tất cả. Ngày kia, một trong những người canh gác ngài hỏi, “Ông có yêu thương chúng tôi không?”, ngài trả lời, “Có, tôi yêu các ông”. Người ấy không tin, “Nhưng chúng tôi bỏ tù ông nhiều năm, không một phiên toà, không một bản án và ông vẫn yêu thương chúng tôi? Không thể có điều đó”. Hồng Y Phanxicô Xavier nói với người canh gác mình rằng, “Tôi ở với các ông đã nhiều năm, ông thấy đó là sự thật”. Người ấy nói với ngài, “Khi ông được tự do, ông không phái giáo dân tới đốt nhà chúng tôi và giết gia đình chúng tôi chứ?”; “Không! Ngay cả nếu các ông muốn giết tôi, tôi vẫn yêu thương các ông”; “Nhưng tại sao?”; “Bởi vì Chúa Giêsu dạy tôi yêu thương mọi người, yêu thương ngay cả những kẻ thù của tôi. Nếu tôi không yêu thương, tôi không đáng được gọi là người công giáo”. Đó là một chuyện kể phi thường nhắc cho chúng ta rằng, giới răn yêu thương tha nhân của Chúa Giêsu một đôi khi lên tiếng mạnh mẽ nhất vào những thời điểm khi người ta cần đến nó nhất. Một nét đặc trưng cho hoàn cảnh của chúng ta là chăm sóc, cách ly hay không cách ly, chúng ta cũng phải chăm sóc nhau.

 Chuyện kể cuối cùng là khi Hồng Y Phanxicô Xavier còn là sinh viên ở Roma, ngài viếng Lộ Đức. Tại hang đá, ngài suy nghĩ về lời Đức Mẹ nói với Bernadette, “Mẹ không hứa cho con niềm vui và những ủi an trên cuộc đời này, nhưng là thử thách và khổ đau”. Ngài tự hỏi với thoáng chút sợ hãi rằng, liệu những lời này cũng nói với mình chăng. Nhiều năm êm ả dần trôi, từ một Giáo sư chủng viện đến Giám đốc, rồi Tổng đại diện và Giám mục sau đó, thì ngài nghĩ rằng, những lời đó chẳng dính dáng chút nào đến mình. Thế nhưng, đến năm 1975 và với năm đó, “Tôi bị bắt vào ngày lễ Đức Mẹ Lên Trời với tù đày, cách ly; bấy giờ tôi mới hiểu, Đức Mẹ đã chuẩn bị cho tôi điều này từ năm 1957”.

 Trải nghiệm của chúng ta vào những tuần những tháng sắp tới vốn sẽ không khắc nghiệt như trải nghiệm của Đức Hồng Y Phanxicô Xavier, chúng ta tin như thế; nhưng nó cũng trao tặng chúng ta một cơ hội. Đức Hồng Y nói, “Khi tôi trải qua những giờ phút đau khổ cùng cực về thể xác và tinh thần, tôi nghĩ đến Chúa Giêsu chịu đóng đinh. Với con mắt thế gian, cuộc đời của Ngài là một thất đoạt, thất vọng và thất bại…; vậy mà với cái nhìn của Thiên Chúa, đó là một thời khắc quan trọng nhất trong cuộc đời của Ngài, bởi đó cũng chính là lúc Ngài đổ máu ra cho ơn cứu độ toàn thể nhân loại”.

Chúng ta đã sống những ngày đầu tiên của cuộc khủng hoảng này. Khắt nghiệt là điều có thể có nhưng phải chăng trong cái nhìn quan phòng thì một điều gì đó xảy ra đã rất trùng hợp với Mùa Chay năm nay? Như Đức Hồng Y Phanxicô Xavier Nguyễn Văn Thuận tại Lộ Đức, chúng ta có cảnh tỉnh trước những bài học vốn có thể dạy cho mình một điều gì đó?

—————————————————-

 Cha Roderick Strange là một giáo sư thần học của đại học St. Mary, Twickenham; ngài cũng là Viện Trưởng của Mater Ecclesiae College, một học viện giáo hoàng thuộc đại học St. Mary. Cuốn sách mới nhất của ngài là Newman: The Heart of Holiness, do Hodder & Stoughton xuất bản.

 Nguồn: https://www.thetablet.co.uk/features/2/17772/living-in-the-present-moment

 Người dịch: Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới

Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity

(Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39)

www.conggiaovietnam.net      conggiaovietnam@gmail.com

Mỗi ngày con có một bài suy tư Lời Chúa một trang A4, ai muốn nhận, xin cho con biết.

Con xin cám ơn.

All the best,

fr. minhanh. email: minhanhhue06@gmail.com  

Cha Thánh Gioan Maria Vianney: Ghen tị

Ảnh cùng dòng

GHEN TỊ
Chúng ta có hạnh phúc hơn khi họ đau khổ hơn không? Chúng ta thật bất hạnh khi trở thành người ghen tị!  Ghen tị là sự buồn phiền chúng ta cảm nhận khi thấy người khác có điều gì tốt lành. Ghen tị và kiêu ngạo là anh em với nhau, ai ghen tị thì cũng kiêu ngạo. Ghen tị đến từ Hỏa Ngục; ma quỷ đã phạm tội kiêu ngạo và ghen tị, nó ghen tị vì thấy chúng ta được Thiên Chúa yêu thương, ban cho chúng ta hạnh phúc vinh quang.

Tại sao chúng ta ghen tị với hạnh phúc và sự lành của người khác? Là bởi vì chúng ta kiêu ngạo; chỉ muốn mình là người duy nhất trên thế gian sở hữu những của cải, tài năng, được sự kính nể và yêu mến của mọi người. Chúng ta ghen tị với những người ngang hàng được trổi vượt hơn mình; chúng ta ghen tị với những người cấp dưới được ngang hàng với mình. Cũng thế, ma quỷ từ khi bị sa ngã cảm thấy giận dữ và ghen tức khi thấy chúng ta được thừa kế vinh quang của Thiên Chúa; người ghen tị cũng cảm thấy khó chịu khi thấy những người xung quanh được giàu có về vật chất lẫn tinh thần.

Chúng ta cũng giống ma quỷ khi bước theo vết chân của nó, chúng ta bực tức với điều lành và thích thú với điều dữ. Nếu có ai bị mất mát điều gì, nếu họ phạm sai lầm, kém may mắn, bị sa sút thì chúng ta khoái chí. Ma quỷ cũng thế, nó thích thú khi chúng ta phạm tội, hay khi nó làm cho chúng ta sa ngã. Ghen tị thì được lợi lộc gì? Chẳng được gì hết! Chúng ta có giàu hơn khi người khác nghèo hơn không? Chúng ta có nhiều hơn khi họ có ít hơn không? Chúng ta có hạnh phúc hơn khi họ đau khổ hơn không?

Chúng ta thật bất hạnh khi trở thành người ghen tị! Thánh Cyprian nói: “Những tội khác thì còn có giới hạn, còn tội ghen tị thì không!” Thật tế, người ghen tị còn có nhiều tội độc hại khác như: nói xấu, vu khống, xảo quyệt, lặp đi lặp lại những gì mình biết, còn điều gì không biết thì bịa đặt ra, hay thổi phồng lên. Qua sự ghen tị của ma quỷ, cái chết đã đi vào thế gian, và cũng qua sự ghen tị, chúng ta giết hại những người khác bởi những ác ý lừa dối, làm người khác mất danh dự, địa vị, hay việc làm.

Người tín hữu tốt lành không bao giờ làm như vậy. Họ chẳng ghen tị với ai, nhưng yêu thương mọi người; vui mừng khi người khác gặp điều tốt lành, đau xót và cảm thông khi bất hạnh xảy đến với người khác. Nếu chúng ta là những tín hữu tốt lành, chúng ta sẽ hạnh phúc biết bao! Hãy trở nên những tín hữu tốt lành, chúng ta sẽ không còn ghen tị với người khác; chúng ta sẽ không bao giờ nói xấu ai; chúng ta sẽ hân hoan vui sướng, tâm hồn chúng ta sẽ tràn ngập bình an; và chúng ta sẽ nhìn thấy Thiên Đàng hiện diện ngay trong thế giới, ngay trong cộng đoàn, và ngay trong gia đình của chúng ta.

Nguyên tác: The Little Catechism of curé of Ars Phaolô Vũ Đức Thành chuyển ngữ

Các con hãy đến cùng các chiên lạc nhà Israel

Thứ Tư, Tuần 14 Thường NIên, Năm 2  – 08/07/20

Bài Ðọc I: Hs 10, 1-3. 7-8. 12 “Ðây là lúc phải tìm kiếm Chúa”.

Trích sách Tiên tri Hôsê.

Israel là cây nho xanh tốt, hoa trái xứng hợp với nó. Ðất càng màu mỡ, thì càng thêm các tượng thần. Lòng dạ chúng phân đôi, giờ đây chúng sẽ đền tội. Chúa sẽ đánh vỡ các tượng thần và phá tan các bàn thờ của chúng. Bấy giờ chúng sẽ nói: “Chúng ta không có vua, vì chúng ta không kính sợ Chúa: và nhà vua sẽ làm gì cho chúng ta?”

Samaria đã làm cho vua mình qua đi như bọt nước. Những nơi cao dựng tượng thần sẽ bị phá huỷ: Ðó là tội lỗi của Israel! Cây ké và gai góc sẽ mọc trên bàn thờ chúng. Chúng sẽ nói với núi non rằng: Hãy che lấp chúng ta đi. Chúng sẽ nói với đồi rằng: Hãy đổ xuống trên chúng ta cho rồi! Các ngươi hãy gieo rắc sự công chính và sẽ gặt mùa nhân từ. Các ngươi hãy khai khẩn những khu đất mới: Ðây là lúc phải tìm kiếm Chúa, khi Người đến, Người sẽ dạy dỗ sự công chính cho các ngươi.Ðó là lời Chúa. 

Ðáp Ca: Tv 104, 2-3. 4-5. 6-7 Hãy tìm kiếm thiên nhan Chúa luôn luôn. (c. 4b).

Xướng: 1) Hãy xướng ca, đàn hát mừng Người, hãy tường thuật mọi điều kỳ diệu của Chúa. Hãy tự hào vì danh thánh của Người; tâm hồn những ai tìm Chúa, hãy mừng vui. – Ðáp.

2) Hãy coi trọng Chúa và quyền năng của Chúa; hãy tìm kiếm thiên nhan Chúa luôn luôn. Hãy nhớ lại những điều kỳ diệu Chúa đã làm, những phép lạ, và những điều miệng Ngài phán quyết.- Ð

3) Hỡi miêu duệ Abraham là tôi tớ của Người; hỡi con cháu Giacóp, những kẻ được Người kén chọn. Chính Chúa là Thiên Chúa chúng ta, quyền cai trị của Người bao trùm khắp cả địa cầu.

Alleluia: Ga 14, 5 Alleluia! – Chúa phán: “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống; không ai đến được với Cha mà không qua Thầy”. – Alleluia. 

Phúc Âm: Mt 10, 1-7 “Các con hãy đến cùng chiên lạc nhà Israel”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu gọi mười hai môn đệ Người lại, và ban cho các ông quyền hành trên các thần ô uế để các ông xua đuổi chúng và chữa lành mọi bệnh hoạn, tật nguyền.

Ðây là tên của mười hai Tông đồ: Trước hết là Simon cũng gọi là Phêrô, rồi đến Anrê em của ông, Giacôbê con ông Giêbêđê và Gioan em của ông, Philipphê và Bartôlômêô, Tôma và Matthêu người thu thế, Giacôbê con ông Alphê và Tađêô, Simon nhiệt tâm và Giuđa Iscariô là kẻ nộp Người.

Chúa Giêsu đã sai mười hai vị này đi và truyền rằng: “Các con đừng đi về phía các dân ngoại và đừng vào thành của người Samaria. Tốt hơn, các con hãy đến cùng các chiên lạc nhà Israel. Các con hãy đi rao giảng rằng: ‘Nước Trời đã gần đến'”.

Lm Peter Lê Thanh Quang

Suy Niệm: TÌNH THƯƠNG DIỆU KỲ

Thật diệu kỳ tình thương của Thiên Chúa. Chúa đã chúc phúc cho nhà Gia-cóp. Nhưng các con ông bất hoà vì ghen ghét đã bán Giu-se sang Ai-cập. Ý Chúa nhiệm mầu đã khiến Giu-se trở thành tể tướng nước Ai-cập, chuyên lo cấp phát lúa gạo cho dân trong thời đói kém. “Cứ đến với Giu-se”. Đó là chính là Chúa chăm lo cho dân. Con cái ông Gia-cóp cũng phải sang Ai-cập mua thóc lúa. Giu-se thử lòng và thấy họ đã biết sám hối tội lỗi. “Họ bảo nhau: “Than ôi! Chúng ta có lỗi với em chúng ta: chúng ta đã thấy nó phải ngặt nghèo. Nó đã năn nỉ chúng ta, nhưng chúng ta chẳng nghe. Chính vì thế mà chúng ta gặp cảnh ngặt nghèo này”. Vì thế, Chúa tha tội, và ông Giu-se đã cấp phát lúa gạo cho họ (năm lẻ).

Hô-sê vừa trách móc dân bội bạc vừa hiểu biết tình thương vô bờ của Thiên Chúa và thấy trước Thiên Chúa sẽ cứu độ dân Người. Tình thương Thiên Chúa thật lớn lao. Đã vun trồng Ít-ra-en thành cây nho “sum suê, trái trăng thật dồi dào phong phú. Nhưng trái trăng càng nhiều, chúng càng dựng thêm các bàn thờ ngẫu tượng…” Chúa trừng phạt họ: “Thế là Sa-ma-ri tiêu tùng”. Ông khuyên nhủ dân chúng hãy ăn năn sám hối. “Hãy gieo công chính, rồi sẽ gặt được tình thương. Hãy khai khẩn đất hoang; đây là thời kiếm tìm Đức Chúa”. Và ông tiên báo Thiên Chúa sẽ ban ơn cứu độ: “Cho đến khi Người đến làm mưa công chính trên các ngươi” (năm chẵn).

Đến thời đến buổi Thiên Chúa sai chính Con Một xuống trần cứu độ trần gian. Thật là một tình yêu lớn lao. “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi ban Con Một Người”. Con Thiên Chúa xuống thế làm người. Thật là một sáng kiến vượt trí tưởng tượng của loài người. Dân cũ đã hư hỏng. Nên Chúa Giê-su lập ra một dân mới. Dân cũ phát sinh từ 12 chi tộc dòng dõi Gia-cóp. Dân mới cũng có 12 cột trụ là 12 tông đồ được Chúa tuyển chọn. Dân cũ bị những thần tượng ngoại lai cám dỗ. Bị ma quỉ khống chế. Dân mới được Chúa cứu khỏi ách nô lệ ma quỉ, xác thịt, thế gian. Đi đến đâu Người xua trừ ma quỉ đến đó. Các tông đồ tiếp tục công việc của Chúa. Vì Chúa “ban cho các ông quyền trên các thần ô uế, để các ông trừ chúng và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền”. Đi khắp nơi các ông rao giảng: “Nước Trời đã đến gần”.

Thật cao cả tình thương của Thiên Chúa. Thật lạ lùng sáng kiến của Thiên Chúa. Hôm nay Chúa cũng mời gọi tôi hãy giúp Chúa mở rộng Nước Thiên Chúa. Hãy xua trừ thần ô uế. Và chữa lành mọi bệnh tật. Vì thế giới hôm nay còn nhiều thần dữ thống trị. Và có rất nhiều chứng bệnh đo thần dữ và thế gian gây ra.

Tgm Giuse Ngô Quang Kiệt

Lm Giuse Trần Đình Long

Giám mục giáo phận Sacramento phê bình việc lật đổ tượng thánh Junipero Serra

Hôm Chúa Nhật 05/07 vừa qua, sau khi tượng thánh Junipero Serra ở Sacramento bị nhóm người biểu tình của phong trào Black Lives Matter kéo đổ và đập phá, Đức cha Jaime Soto, giám mục giáo phận Sacramento, thủ phủ bang California, đã phê bình hành động phá hoại này.

Hồng Thủy – Vatican News

Theo các phương tiện truyền thông, khoảng 9 giờ tối thứ Bảy 04/07, ngày lễ Độc lập của Hoa Kỳ, một đám đông lớn tập trung quanh pho tượng thánh Junipero Serra tại công viên Capitol. Một người đã dùng bình xịt đốt cháy khuôn mặt của pho tượng Serra, sau đó đám đông kéo tượng xuống. Sau khi bức tượng sụp đổ, đám đông đã dùng búa tạ và các vật dụng khác đập pho tượng, nhảy múa và dẵm lên pho tượng. Họ chỉ giải tán khi cảnh sát đến.

US-HISTORY-SOCIAL-RACISM

Thánh Junipero Serra đã  bảo vệ phẩm giá của các dân tộc bản địa

Đức cha Soto nói rằng ngay cả khi nếu các hành động của nhóm biểu tình nhắm thu hút sự chú ý đến những ký ức đau đớn về quá khứ của California, sự phá hoại này không tạo ra được tương lai. Đức cha nói: “Không nghi ngờ rằng người dân bản địa California đã chịu đựng đau khổ rất nhiều trong thời kỳ thuộc địa và sau đó phải đối mặt với nỗi kinh hoàng của nạn diệt chủng, được thực hiện với sự chấp thuận của chính phủ của tiểu bang mới California. Nhưng cũng đúng thật là trong khi làm việc dưới hệ thống thực dân này, cha Serra đã tố cáo các tệ nạn của nó và đã hành động để bảo vệ phẩm giá của những các dân tộc bản địa.”

Nhiệm vụ chính yếu là xây dựng cộng đồng của chúng ta, không phá hủy nó

Đức Giám mục giáo phận Sacramento giải thích: “Công việc khó khăn để vượt qua nỗi đau phân biệt chủng tộc không nên bị đảo ngược bởi các việc cướp bóc vào ban đêm. Đối thoại không nên nhường chỗ cho phá hoại. Những biến cố đáng lo ngại này cũng không được làm chúng ta mất tập trung vào các nghĩa vụ của công lý và bác ái thông qua đó có thể xây dựng một California tốt hơn.” “Tất cả các tượng đài di tích không hoàn hảo, cũng như các nỗ lực của chúng ta, để sống theo lý tưởng sáng lập của nước Mỹ. Nhiệm vụ chính yếu là xây dựng cộng đồng của chúng ta, không phá hủy nó.”

Cha Junipero Serra, nhà truyền giáo người Tây Ban Nha vào thế kỷ XVIII, đã thành lập 9 cứ điểm truyền giáo tại vùng ngày nay là bang California.

Trong những tuần vừa qua, thánh Junipero Serra trở thành mục tiêu của những kẻ phá hoại trong các cuộc biểu tình của phong trào Blach Lives Matter, mặc dù các nhà viết tiểu sử cho rằng nhà truyền giáo là người ủng hộ quyền của người Mỹ bản địa. Hai pho tượng khác của vị thánh cũng đã bị phá hủy bởi những người biểu tình vào ngày 19/06, một ở Công viên Golden Gate của San Francisco và một ở Los Angeles. (CSR_5104_2020)

XIN HỖ TRỢ SỨ MẠNG CỦA CHÚNG TÔI: MANG TIẾNG NÓI CỦA ĐỨC THÁNH CHA ĐẾN MỌI NHÀ

07 tháng bảy 2020, 16:04

Cha Thánh Gioan Maria Vianney: Mê ăn uống

MÊ ĂN UỐNG 

Thói xấu này… hạ thấp chúng ta xuống hơn cả súc vật. Loài vật không giờ ăn uống nhiều hơn nhu cầu: chúng ăn vừa no; uống vừa đủ. Thánh Gioan Maria Vianney

Mê ăn uống là sự yêu thích quá mức về ăn uống. Mê ăn là khi chúng ta ăn phung phí thừa thãi, hay ăn cố ăn ráng mặc dù đã thấy mình no đủ; mê uống là khi chúng ta uống (những chất có men như rượu, bia…) quá lượng đến độ mất cả cảm giác và lý trí. Thói xấu này thật đáng xấu hổ vì nó khiến chúng ta ra thoái hóa và sa đọa! Nó hạ thấp chúng ta xuống hơn cả súc vật. Loài vật không giờ ăn uống nhiều hơn nhu cầu: chúng ăn vừa no; uống vừa đủ. Còn chúng ta, khi muốn thỏa mãn đam mê, khi thân xác không thể chứa đựng thêm nữa, chúng ta vẫn bị mê hoặc bởi những cao lương mỹ vị; cứ ăn thật no, uống thật say! Khi say rồi, đôi chân lảo đảo, chúng ta té nhào, lăn mình xuống vũng bùn dơ dáy, làm trò cười cho mọi người kể cả trẻ em.

Nếu giờ chết đến bất ngờ với chúng ta trong tình trạng như vậy, chúng ta sẽ không còn thời gian để mà hồi tâm sám hối nữa; nếu đến gặp Thiên Chúa trong tình trạng đó thì thật là khốn nạn! Linh hồn chúng ta sẽ bàng hoàng sợ hãi khi nhìn thấy những linh hồn trong Hỏa Ngục. Đừng để mình đam mê rượu chè vì chúng sẽ hủy hoại sức khỏe, thậm chí sẽ đánh mất linh hồn chúng ta. Sự vô độ và trụy lạc chỉ làm giàu cho các bác sĩ, nhà thương, chúng ta nuôi sống họ và tạo cơ hội cho họ có nhiều khách hàng.

Chúng ta nghe kể mỗi ngày, có người say sưa bị té gãy giò; người khác đi qua cầu bị té xuống nước chết đuối. Sự nghiện ngập và ăn uống vô độ là bạn tri kỷ của người tội lỗi. Một chút vui thú ở đời này sẽ phải trả giá đắt cho đời sau. Nơi đó, những người tội lỗi này sẽ bị giày vò vì cơn đói khát dữ dội; thậm chí chẳng có một giọt nước để làm mát đôi môi khô cháy của mình; lưỡi và thân xác họ sẽ bị thiêu đối đời đời bởi ngọn lửa không bao giờ tắt. Chúng ta đừng bao giờ nghĩ đến nó, và cũng đừng để nó xảy đến với mình.

Thánh Phaolô đã khẳng định những người mê ăn uống sẽ không được vào nước Thiên Chúa. Hãy nhìn xem các thánh cả đời ăn năn khóc lóc, trong khi chúng ta lại buông mình trong sự tự do hưởng lạc ăn chơi. Thánh Elizabeth, nữ hoàng nước Bồ Đào Nha, ăn chay suốt những ngày mùa vọng, và từ ngày lễ thánh John Tẩy Giả đến lễ Đức Mẹ hồn xác lên Trời. Sau đó, ngài bắt đầu ăn chay lại từ mùa Chay kéo dài đến lễ Tổng Lãnh Thiên Thần Michael. Ngài chỉ dùng bánh mì và nước lã trong những ngày thứ Sáu, thứ Bảy, và những ngày lễ vọng kính Đức Mẹ và các thánh Tông Đồ. Người ta còn nói rằng Thánh Bernard uống dầu thay rượu. Thánh Isidore không bao giờ ăn gì mà không khóc.

Nếu thật sự là những tín hữu tốt lành, chúng ta phải noi gương những gì các thánh đã làm. Thay vì đạt tới Thiên Đàng trong những bữa ăn bằng cách loại trừ những thứ có hại cho sức khỏe để làm đẹp lòng Thiên Chúa, chúng ta lại chọn chẳng thà ăn uống say sưa còn hơn làm vui lòng Thiên Chúa; chúng ta nhận chìm và giết chết linh hồn mình trong sự ăn uống. Trong ngày phán xét, Thiên Chúa sẽ không hỏi: “Thân xác của ngươi ra sao?” nhưng Ngài sẽ nói: “Hãy nói về linh hồn của ngươi, ngươi đã làm gì với nó?” Vậy chúng ta sẽ trả lời ra sao? Chúng ta có lo lắng chăm sóc cho linh hồn mình nhiều hơn lo cho thân xác không?” Các con đừng để mình thỏa mãn trong sự ăn uống; hãy sống theo gương của các thánh; ăn chay, hãm mình, phạt xác. Các thánh không bao giờ tìm cách thỏa mãn trong sự ăn uống. Sự ham muốn và niềm vui của các ngài là được nuôi dưỡng bằng Mình Máu Thánh Chúa. Vậy chúng ta hãy theo gương các ngài khi đang còn ở thế gian này, để một ngày nào đó, chúng ta sẽ đạt được triều thiên của các thánh trên Thiên Đàng. 

Nguyên tác: The Little Catechism of curé of Ars Phaolô Vũ Đức Thành chuyển ngữ

Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt thì ít

Thứ Ba, Tuần 14 Thường Niên, Năm 2 – 07/07/20

LỜI CHÚA THỨ BA TUẦN XIV THƯỜNG NIÊN NĂM CHẴN (10/7/2018) – (Mt 9, 32-38) -  GIÁO XỨ TÂN VIỆT

Bài Ðọc I: Hs 8, 4-7. 11-13 “Chúng gieo gió thì sẽ gặt bão”.

Trích sách Tiên tri Hôsê.

Ðây Chúa phán: “Chúng cai trị chớ không phải Ta. Chúng đã làm thủ lãnh, và Ta không nhận biết. Chúng đã lấy vàng bạc mà đúc tượng thần, để Ta tàn phá đi. “Hỡi Samaria, hãy ném con bê của ngươi đi. Ta đã nổi giận chúng. Chúng không thể thanh tẩy mình đến bao giờ? Con bê này bởi Israel mà ra, người thợ đúc đã làm ra nó, nó đâu phải là thần. Con bê của Samaria sẽ giống như con nhện. Chúng gieo gió thì sẽ gặt bão: lúa mì của chúng chẳng đâm bông, mà nếu có bông cũng chẳng có hạt, và nếu có được hạt, thì người ngoại bang cũng sẽ nuốt hết.

“Ephraim làm thêm bàn thờ để phạm tội, những bàn thờ này đã nên dịp tội cho nó. Vì Ta viết cho nó muôn ngàn lề luật, và nó coi như không can gì đến nó. Chúng sẽ dâng của lễ, sẽ hiến tế thịt thà, chúng cứ việc ăn, Chúa không chấp nhận đâu. Chúa sẽ nhớ lại sự gian ác của chúng và sẽ phạt tội chúng: chúng sẽ hướng về Ai-cập”. Ðó là lời Chúa. 

Ðáp Ca: Tv 113B, 3-4. 5-6. 7-8. 9-10 Nhà Israel! cậy tin vào Chúa. (c. 9a).

Xướng: 1) Thiên Chúa chúng ta ngự trên trời, phàm điều chi Người ưng ý, Người đã thực thi. Thần tượng của họ bằng bạc với vàng, đó là sự vật do tay người tác tạo. – Ðáp.

2) Chúng có miệng mà không nói năng; chúng có mắt mà không nhìn thấy; chúng có tai mà chẳng khá nghe; chúng có mũi mà không biết ngửi. – Ðáp.

3) Chúng có tay mà không sờ mó; chúng có chân mà chẳng bước đi. Sẽ nên giống y như chúng, bao nhiêu kẻ làm ra và cậy tin vào chúng. – Ðáp.

Alleluia: Ga 10, 27 Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Con chiên Ta thì nghe tiếng Ta; Ta biết chúng và chúng biết Ta”. – Alleluia.

Sai Thợ Ra Gặt Lúa (07.7.2020 – Thứ Ba Tuần 14 Thường Niên) - Giáo Phận Kon  Tum

Phúc Âm: Mt 9, 32-38 “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, người ta đem đến Chúa Giêsu một người câm bị quỷ ám. Khi đã trừ quỷ, thì người câm nói được, đám đông dân chúng kinh ngạc và nói rằng: “Chưa bao giờ thấy xảy ra như vậy trong dân Israel”. Nhưng các người biệt phái nói rằng: “Ông ta đã nhờ tướng quỷ mà trừ quỷ”.

Và Chúa Giêsu đi rảo khắp các thành phố làng mạc, dạy dỗ trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời, và chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền. Thấy đoàn lũ dân chúng, Người động lòng xót thương họ, vì họ tất tưởi bơ vơ như những con chiên không có người chăn. Người liền bảo môn đệ rằng: “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt thì ít. Các con hãy xin chủ ruộng sai thợ đi gặt lúa”.

Lm Peter Lê Thanh Quang

Suy Niệm: LÚA CHÍN ĐẦY ĐỒNG

Thế gian đau khổ vì chống lại Thiên Chúa. Dân Ít-ra-en có nhiều kinh nghiệm về điều này. Khi vâng nghe Lời Chúa, họ được hạnh phúc. Khi phản bội Chúa, họ lâm vào cảnh nô lệ lầm than khốn khổ. “Con cái Ít-ra-en phong vương người mà Ta không chọn, tôn làm lãnh tụ kẻ Ta không biết, dùng bạc vàng làm ra ngẫu tượng, để rồi bị đập tan”. Từ bỏ Chúa thì họ sẽ phải chịu nô lệ các thế lực ma quỉ, xác thịt, thế gian: “Giờ đây, Người sẽ nhớ lại sự gian ác của chúng, chúng đã phạm tội, thì chúng sẽ phải đền: chúng sẽ phải trở về Ai-cập” (năm chẵn).

Lời Chúa 05-10-2017 sau chúa nhật 26 thường niên. – Nhóm Bảo Vệ Sự Sống  Lòng Chúa Xót Thương

Chúa Giê-su xuống trần để giải thoát con người khỏi ách nô lệ. Chúa xua trừ ma quỷ để con người được sống tự do: “Khi ấy, người ta đem đến cho Đức Giê-su một người câm bị quỷ ám. Khi quỷ bị trục xuất rồi, thì người câm nói được”. Chúa rao giảng cho mọi người biết Nước Trời. Chúa cứu họ khỏi mọi bệnh hoạn tật nguyền: “Đức Giê-su…rao giảng Tin Mừng Nước Trời và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền”. Chúa đến để đưa mọi người vào Nước Trời. Toàn dân là những bông lúa chín cần được đưa vào kho Nước Trời: “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gựt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về”.

Chúa muốn có người cộng tác vào việc xây dựng Nước Trời. Nhưng việc xây dựng Nước Trời là của Chúa. Vì thế người cộng tác phải có lòng khiêm tốn. Phải cầu nguyện và được sai đi. Đó chính là thái độ của tổ phụ Gia-cóp. Khi từ nơi lưu lạc trở về, ông đắc thắng như một người thành công nhờ sức mình. Có hai bà vợ. Mười một đứa con trai. Còn gia súc thì hàng ngàn hàng vạn. Nhưng đêm trước khi bước vào Đất Hứa, ông phải trải qua một cuộc chiến đấu với Thiên Chúa. Ông phải cầu nguyện xin Chúa chúc phúc: “Tôi sẽ không buông ngài ra, nếu ngài không chúc phúc cho tôi…Và người đó chúc phúc cho ông tại đấy”. Để tổ phụ Gia-cóp khiêm tốn, Chúa đã cho ngài bị thọt chân: “người đó bèn đánh vào khớp xương hông của ông, và khớp xương hông của ông Gia-cóp bị trật”. Nhờ đó ông được đổi tên và trở tổ phụ dân riêng được Chúa chọn: “Người ta sẽ không gọi tên ngươi là Gia-cóp nữa, nhưng là Ít-ra-en”. Đó chính là tên của dân tộc mới được Chúa thành lập (năm lẻ). Xin cho con biết khiêm tốn cầu nguyện để được Chúa sai đến nơi Chúa muốn và làm việc Chúa cần.

(Tgm Giuse Ngô Quang Kiệt)

Lm Giuse Trần Đình Long

Con gái tôi vừa mới chết nhưng xin Ngài đến, thì nó sẽ sống lại

Thứ Hai, Tuần 14 Thường Niên,  – 06/07/20

Bài Ðọc I: Hs 2, 14. 15-16. 19-20 “Ta sẽ đính hôn với ngươi đến muôn đời”.

Trích sách Tiên tri Hôsê.

Ðây Chúa phán: “Này đây Ta sẽ dụ dỗ nó, đem nó vào sa mạc, và kề lòng, Ta nói khó với nó. Ở đó nó sẽ vọng lại như ngày còn thơ, và như ngày nó lên từ đất Ai-cập. Sẽ xảy ra là trong ngày ấy, sấm của Giavê, nó sẽ gọi Ta: ‘Chồng tôi’, chứ nó sẽ không gọi Ta là ‘Ông chủ tôi’ nữa”. “Ta sẽ đính hôn với ngươi đến muôn đời. Ta sẽ đính hôn với ngươi trong công bình và chính trực, trong tình yêu và thương xót. Ta sẽ đính hôn với ngươi trong sự trung tín và ngươi sẽ biết Ta là Chúa”.Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 144, 2-3. 4-5. 6-7. 8-9 Chúa nhân ái và từ bi. (c. 8a).

Xướng: 1) Hằng ngày con sẽ chúc tụng Chúa và con sẽ khen ngợi danh Chúa tới muôn đời. Chúa vĩ đại và rất đáng ngợi khen, sự vĩ đại của Chúa không thể đo lường được. – Ðáp.

2) Thế hệ này rao giảng cho thế hệ kia hay công việc Chúa, và thiên hạ loan tin quyền năng của Ngài. Người ta nói đến vinh quang cao cả oai nghiêm, và phổ biến những điều kỳ diệu của Chúa. – Ðáp.

3) Người ta nói tới quyền năng trong những việc đáng sợ, và kể ra sự vĩ đại của Ngài. Người ta lớn tiếng khen ngợi lòng nhân hậu bao la, và hân hoan vì đức công minh của Chúa. – Ðáp.

4) Chúa nhân ái và từ bi, chậm bất bình và giầu ân sủng. Chúa hảo tâm với hết mọi loài, và từ bi với mọi công cuộc của Chúa. – Ð

Alleluia: Tv 144, 14cd Alleluia, alleluia! – Chúa trung thành trong mọi lời Chúa phán, và thánh thiện trong mọi việc Chúa làm. – Alleluia. 

Phúc Âm: Mt 9, 18-26 “Con gái tôi vừa mới chết, nhưng xin Ngài đến, nó sẽ sống lại”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu đang nói, thì có một vị kỳ mục kia đến lạy Người mà thưa rằng: “Lạy Ngài, con gái tôi vừa mới chết, nhưng xin Ngài đến đặt tay trên nó, thì nó sẽ sống lại“. Chúa Giêsu chỗi dậy, và cùng với các môn đệ, đi theo ông ấy. Và này có người đàn bà bị bệnh loạn huyết đã mười hai năm, tiến lại đàng sau Người và chạm đến gấu áo Người. Vì bà nghĩ thầm rằng: Nếu tôi được chạm đến áo Người thôi, thì tôi sẽ được khỏi. Chúa Giêsu ngoảnh lại, trông thấy bà ta, liền phán rằng: “Này con, hãy vững lòng. Ðức tin của con đã cứu thoát con”. Và người đàn bà được khỏi bệnh.

Khi Chúa Giêsu đến nhà vị kỳ mục, và thấy những người thổi kèn và đám đông đang xôn xao, thì bảo rằng: “Các ngươi hãy lui ra, con bé không có chết đâu, nó ngủ đó thôi”. Họ liền nhạo cười Người. Và khi đã xua đám đông ra ngoài, Người vào cầm tay đứa bé và nó liền chỗi dậy. Tin này đồn đi khắp cả miền ấy.

Lm Peter Lê Thanh Quang

Suy Niệm: ĐỤNG CHẠM ĐẾN THIÊN CHÚA

Hai phép lạ đều phát xuất từ việc đụng chạm. Thiên Chúa có sức mạnh thần linh. Ai đụng chạm đến Thiên Chúa sẽ được tiếp xúc với sức mạnh vô địch này. Tuy nhiên để tiếp xúc được sức mạnh thần linh không thể dùng phương tiện nhân loại mà phải dùng phương tiện thần linh, đó là đức tin. Biết bao người chen lấn đụng chạm vào Chúa. Nhưng chỉ người phụ nữ này chạm đến mầu nhiệm vì bà có đức tin mạnh mẽ. Đức tin hiệu nghiệm lạ lùng. Chính đức tin của người cha ngoại đạo cũng làm cho cô gái bé nhỏ múc được ân sủng thần linh của Thiên Chúa.

Thực ra Thiên Chúa luôn yêu thương, muốn gặp gỡ con người. Hô-sê cảm nhận được tình yêu đến say mê của Thiên Chúa, Đấng muốn gặp gỡ con người. Muốn tình yêu của Người đụng chạm đến con người “Này Ta sẽ quyến rũ dân Ta, đưa nó vào sa mạc, để cùng nó thổ lộ tâm tình”(năm chẵn). Trong thanh vắng giữa thiên nhiên, sẽ thuận lợi để gặp Thiên Chúa. Như Gia-cóp ngủ giữa trời sao và thấy được cửa trời. Chính Thiên Chúa yêu thương tỏ mình cho ông. Tiếp nối tình thương dành cho Áp-ra-ham và I-xa-ác (năm lẻ).

Việc gặp gỡ Thiên Chúa đem lại cho ta sự sống. Như người phụ nữ bị cái chết rình rập được Chúa cho hoàn toàn bình phục. Như cô gái đã bị tử thần cướp đi và Chúa trả lại sự sống. Việc gặp gỡ Thiên Chúa nâng cao phẩm giá con người. Ta không còn phải là tôi tớ nhưng trở nên bạn hữu, được Thiên Chúa yêu thương nâng lên ngang hàng, ký kết hôn ước. “Người sẽ gọi Ta: “Mình ơi” chứ không còn gọi ‘Ông Chủ ơi’ nữa”.

Việc gặp gỡ Thiên Chúa cho ta được một cuộc sống sung mãn. Gia-cóp được hưởng ân phúc dư tràn cho đến suốt đời. Ông trở thành phúc lành cho mọi người. “Dòng dõi ngươi sẽ nhiều như bụi trên đất…Nhờ ngươi và dòng dõi ngươi, mọi dân tộc trên mặt đất sẽ được chúc phúc” (năm lẻ) Việc gặp gỡ Thiên Chúa đem đến cho ta hạnh phúc vô biên trong tình yêu thương thắm thiết của Chúa, trong mối tình bằng hữu thâm sâu và nhất là trong Chúa ta đạt được tất cả mọi ước mơ, đạt đến cứu cánh và ý nghĩa cuộc đời. Lạy Chúa xin ban thêm đức tin để con có thể đụng chạm được đến Chúa và đáp lại lòng Chúa mong chờ con.

(Tgm Giuse Ngô Quang Kiệt)

Lm Giuse Trần Đình Long
%d bloggers like this: