Mọi người sẽ thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa

CHÚA NHẬT 2 MÙA VỌNG, NĂM C – 09/12/18

Bài Ðọc I: Br 5, 1-9

“Chúa sẽ tỏ bày huy hoàng của Chúa trong ngươi”.

Trích sách Tiên tri Barúc.

Hỡi Giêrusalem, hãy cởi áo tang chế và sầu khổ của ngươi, hãy mặc lấy sự huy hoàng và vinh quang đời đời của Chúa mà Chúa ban cho ngươi. Chúa sẽ mặc cho ngươi áo công lý, và đặt vương miện vĩnh cửu trên đầu ngươi. Vì chưng, Chúa sẽ tỏ bày huy hoàng của Chúa trong ngươi cho mọi kẻ trần gian. Vì Thiên Chúa sẽ đời đời gọi tên ngươi là Hoà bình trong công lý và Vinh dự trong hiếu nghĩa.

Giêrusalem, hãy chỗi dậy, đứng nơi cao, và nhìn về hướng đông. Hãy nhìn con cái ngươi từ đông sang tây họp lại theo lệnh của Ðấng Thánh, họ hân hoan thấy Chúa nhớ đến họ. Họ bị quân thù dẫn đi xa ngươi, nhưng Chúa đã đem họ về cho ngươi trong vinh dự như các hoàng tử. Vì Chúa đã ra lệnh triệt hạ mọi núi cao và mọi đồi từ ngàn xưa, lấp đầy những hố sâu, để trái đất được bằng phẳng, hầu Israel vững vàng bước đi cao rao vinh quang Thiên Chúa.

Theo lệnh Chúa, những cánh rừng, những cây có hương thơm, đã cho Israel núp bóng, vì Chúa sẽ hân hoan lấy lòng từ bi và công bình của Người dẫn dắt Israel đến ánh vinh quang.Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 125, 1-2ab. 2cd-3. 4-5. 6

Ðáp: Chúa đã đối xử đại lượng với chúng tôi, nên chúng tôi mừng rỡ hân hoan. (c. 3).

Xướng: 1) Khi Chúa đem những người Sion bị bắt trở về, chúng tôi dường như người đang mơ, bấy giờ miệng chúng tôi vui cười, lưỡi chúng tôi thốt lên những tiếng hân hoan. – Ðáp.

2) Bấy giờ dân thiên hạ nói với nhau rằng: Chúa đã đối xử với họ cách đại lượng. Chúa đã đối xử đại lượng với chúng tôi, nên chúng tôi mừng rỡ hân hoan. – Ðáp.

3) Lạy Chúa, xin hãy đổi số phận chúng con, như những dòng suối ở miền nam. Ai gieo trong lệ sầu, sẽ gặt trong hân hoan. – Ð

4) Thiên hạ vừa đi vừa khóc, tay mang thóc đi gieo. Họ trở về trong hân hoan, vai mang những bó lúa. – Ðáp.

Bài Ðọc II: Pl 1, 4-6. 8-11

“Anh em hãy ăn ở trong sạch và không đáng trách, cho đến ngày của Ðức Kitô”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Philipphê.

Anh em thân mến, luôn luôn trong mọi lời cầu nguyện của tôi, tôi hân hoan khẩn cầu cho tất cả anh em, vì anh em đã thông phần vào việc rao giảng Phúc Âm từ ngày đầu cho tới nay. Tôi tin tưởng rằng Ðấng đã khởi đầu việc lành đó trong anh em, cũng sẽ hoàn tất cho đến ngày của Ðức Giêsu Kitô.

Vì Thiên Chúa làm chứng cho tôi rằng: tôi yêu mến tất cả anh em với tâm tình của Ðức Giêsu Kitô. Ðiều tôi cầu nguyện bây giờ là lòng bác ái của anh em ngày càng gia tăng trong sự thông biết và am hiểu, để anh em xác định những điều quan trọng hơn, để anh em được trong sạch và không đáng trách cho đến ngày của Ðức Kitô, anh em được Ðức Giêsu Kitô ban cho dư đầy hoa quả công chính, hầu tôn vinh và ngợi khen Thiên Chúa.Ðó là lời Chúa.

Alleluia: Lc 3, 4. 6

Alleluia, alleluia! – Hãy dọn đường Chúa, hãy sửa đường Chúa cho ngay thẳng; và mọi người sẽ thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa. – Alleluia.

 

 

Phúc Âm: Lc 3, 1-6

“Mọi người sẽ thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Ðời hoàng đế Tibêriô năm thứ mười lăm, Phongxiô Philatô làm toàn quyền xứ Giuđêa, Hêrôđê làm thủ hiến xứ Galilêa, còn em là Philipphê làm thủ hiến xứ Ituria và Tracônitêđê; Lysania làm thủ hiến xứ Abilêna; Anna và Caipha làm thượng tế; có lời Chúa đã kêu gọi Gioan, con Giacaria, trong hoang địa.

Ông liền đi khắp miền sông Giođan, rao giảng phép rửa sám hối cầu ơn tha tội, như lời chép trong sách Tiên tri Isaia rằng: “Có tiếng kêu trong hoang địa: Hãy dọn đường Chúa, hãy sửa đường Chúa cho ngay thẳng, hãy lấp mọi hố sâu và hãy bạt mọi núi đồi; con đường cong queo hãy làm cho ngay thẳng, con đường gồ ghề hãy san cho bằng. Và mọi người sẽ thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa”.

ĐTC Phanxicô: Tỉnh thức thật sự đòi hỏi hoán cải; hoán cải là sống yêu thương

Thái độ tỉnh thức thật sự trong mùa Vọng đòi hỏi sự hoán cải. Đó là san bằng hố sâu của lạnh lùng thờ ơ và san phẳng đồi cao của kiêu ngạo tự mãn, thay vào đó là sự quan tâm yêu thương, tha thứ; đó là nhận ra sai lầm tội lỗi của mình và xin được tha thứ; đó là thắp sáng lại hy vọng cho những cảnh đời tăm tối với niềm tin nước Chúa đang được xây dựng từng ngày.

Trong buổi đọc Kinh Truyền tin với 45 chục ngàn tín hữu hiện diện tại quảng trường thánh Phêrô trưa Chúa nhật mùng 09.12, dựa trên đoạn Tin mừng Chúa nhật thứ hai mùa Vọng, ĐTC Phanxicô đã mời gọi các tín hữu theo gương thánh Gioan Tẩy giả, dọn đường cho Chúa bằng cách hoán cải đời sống và là chứng nhân cho Chúa khi thắp sáng lại hy vọng trong những cảnh đời đen tối.

Tỉnh thức thật sự là hoán cải

Bài Tin mừng hôm nay giới thiệu với chúng ta nhân vật Gioan Tẩy giả như là người hướng dẫn cho cuộc hành trình này. Thánh Gioan đi khắp vùng ven sông Giordan, rao giảng, kêu gọi người ta chịu phép rửa tỏ lòng sám hối để được ơn tha tội” (Lc 3,3). Để miêu tả sứ vụ của thánh Gioan Tẩy giả, thánh sử Luca dùng lời tiên tri cổ xưa của ngôn sứ Isaia: “Có tiếng người hô trong hoang địa: Hãy dọn sẵn con đường cho Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để người đi. Mọi thung lũng, phải lấp cho đầy, mọi núi đồi, phải san cho phẳng.” (cc. 4-5).

Quan tâm đến nhu cầu của tha nhân; nhận ra lỗi lầm và xin tha thứ

ĐTC nêu lên hai chiều kích hoán cải. Ngài nói: Để dọn đường cho Chúa đến, cần phải nhận thức về các yêu cầu đòi hỏi hoán cải mà thánh Gioan Tẩy giả mời gọi chúng ta. Trước hết, chúng ta được kêu gọi san bằng những hố sâu tạo nên bởi sự lạnh lẽo dửng dưng và thờ ơ, bằng cách cởi mở với tha nhân trong cùng những tâm tình của Chúa Giêsu, nghĩa là với tình thân mến và sự quan tâm huynh đệ, lo lắng cho nhu cầu của người anh em. Và tất cả những điều được làm với một sự quan tâm chú ý đặc biệt dành cho những người nghèo khổ nhất. Tiếp đến, chúng ta cần san phẳng bao nhiêu cay đắng khắc nghiệt cứng cỏi gây ra bởi lòng kiêu hãnh và tự hào, bằng cách thực hành những cử chỉ hòa giải cụ thể với anh em của chúng ta, cầu xin tha thứ những lỗi lầm của chúng ta. Thật không dễ dàng để xin tha thứ và hòa giải vì chúng ta thường nghĩ xem ai phải là người đi lên tiếng trước. Trên thực tế, sự hoán cải được thực hiện hoàn toàn nếu nó giúp nhìn nhận cách khiêm tốn những sai lầm, bất trung và thiếu sót của chúng ta.

Thắp sáng lại hy vọng với tình yêu và an ủi như Chúa Giêsu

Tiếp đến, ĐTC xác định rằng người tin là người, qua việc đến gần với anh em, như thánh Gioan Tẩy giả mở những con đường trong hoang địa, nghĩa là chỉ ra những chiều kích hy vọng ngay cả trong những hoàn cảnh sống không thể chịu đựng nỗi, thể hiện qua những thất bại gục ngã. Chúng ta không thể đầu hàng trước những tình cảnh tiêu cực khi người ta đóng kín lòng mình và chối từ người khác; chúng ta không được để cho mình chịu ảnh hưởng bởi não trạng của thế gian, bởi vì Chúa Giêsu và lời ánh sáng, tình yêu và an ủi của Người là trung tâm cuộc sống chúng ta. Thánh Gioan Tẩy giả đã mạnh mẽ, kiên quyết và cứng rắng mời gọi người dân cùng thời với ngài hoán cải. Tuy nhiên thánh nhân biết lắng nghe, biết thực hiện những cử chỉ nhẹ nhàng dịu dàng và tha thứ dành cho đám đông những người đến với ngài để xưng thú tội lỗi của họ và để lãnh nhận phép rửa sám hối.

Vương quốc của Thiên Chúa được xây dựng mỗi ngày Chứng tá cuộc sống của thánh nhân, sự trong sáng trong lời loan báo của Người và lòng can đảm loan báo sự thật đã thành công trong việc đánh thức sự chờ đợi và niềm hy vọng Đấng Cứu Thế từ lâu đã bị mê ngủ. Ngày hôm nay cũng thế, các môn đệ của Chúa Giêsu được mời gọi là những chứng nhân khiêm nhường nhưng can đảm để thắp sáng lại niềm hy vọng, để giúp hiểu rằng dù cho tất cả, vương quốc của Thiên Chúa tiếp tục được xây dựng mỗi ngày với sức mạnh của Chúa Thánh Thần. Làm thế nào chúng ta giúp người khác nhận ra Chúa đến qua thái độ sống của chúng ta

Cuối cùng, ĐTC cầu xin Đức Trinh nữ Maria giúp mọi người dọn đường cho Chúa từng ngày, bắt đầu từ chính chúng ta, và để rắc gieo xung quanh chúng ta, với sự kiên nhẫn ngoan cường, những hạt giống của hòa bình, công lý và tình huynh đệ.

Hồng Thủy – Vatican

09 tháng mười hai 2018, 14:25

 

Preparing the way

A brand new priest went to the lectern to preach his first homily after ordination. He was as nervous as a kitten. But when he reached the lectern he broke into a broad smile. Someone had left a note for him: ‘What’s it to be, man? Will you give us heaven, or give us hell?’ Well, I like to give you the gospel, i.e. good news from God, news we have on God’s authority, news of hope, news of encouragement. The good news that our God loves us, the good news that our God is always with us, the good news that our God is never finished with us, the good news that our God is going to prepare us for both Christmas and Christ’s Second Coming by changing us, the good news as Luke puts it from the prophet Isaiah, that ‘all are going to see the salvation of God’.

 

Of course, God’s presence and action require our cooperation. John the messenger of God tells us what this includes. It includes repentance. This is more than sorrow for our sins, even for the best of motives. True repentance requires an about-face, a real change in what we think about our world, ourselves, and our relationships. It requires a thoroughgoing change in the ways we think, feel, value, speak, act and live. It involves nothing less than taking on the mind and heart of Jesus. True repentance, John also says, demands an outward sign of interior change. So John says, ‘be baptized. Have your sins washed away in the waters of repentance, and get a life, a new life, a new way of living’. For us it means letting the meaning of our Christian baptism keep bubbling over into new and better ways of living and relating – to ourselves, to other human beings – especially poor, sad and lonely people – to our environment, and to our God.

 

So, letting God save us is a matter of co-operating with the action of God by preparing the way of the Lord. Unlike me, many of you are mothers and fathers. You know what it’s like to prepare for the arrival of a new baby. A room has to be cleaned out of all useless junk. It has to be washed or wiped clean from top to bottom. Usually a new coat of paint has to be applied or new wallpaper. A blind to keep the sun out of baby’s face has to be hung, and pretty curtains put up to decorate the space. A bassinette, a cot, a pram and a stroller, must all be around. Fresh, soft baby clothes are to await baby’s arrival. Maybe some soft toys must be added to the scene, and some shapes hung from the ceiling to capture Baby’s attention and to keep Baby calm and content. There is just so much to be done.

 

In ancient times preparing for the visit of a king to one of his cities or towns would be just as demanding. The king would send a courier to people to tell them to mend the roads, fill in the pot-holes, and smooth out the bumps, so that the king’s journey might be as easy, pleasant and trouble-free as possible.

 

It is this image that Luke uses to describe the mission of John the Baptist. The word of God comes to him as prophet, as messenger of God to the crowds who go out to the desert to hear him speak. ‘The King is coming,’ John says in effect, ‘So mend God’s roads to you, by straightening out your lives.’

 

So, in the light of our celebration of Christ’s first coming on Christmas Day and of our hope in his Second Coming at the end of time, we have a double task before Christmas 2018:- 1. to rejoice and give thanks that we do not save ourselves, but that our God is coming to save us, and 2. With the help of the grace, the presence of God to us, to fill in those potholes, level out those bumps, and remove every road-block that is getting in the way of God coming to visit us. All our efforts to prepare the way of the Lord will then make it so much easier for God to do his work of coming to save, transform, change and renew us.

 

Concretely, what are those road-blocks we need to shift? In your case, you know what they are. In my case, I know what they are. So, let us make our own Paul’s prayer in our Second Reading today! May our meeting with Christ in our holy communion with him lead us to understand and appreciate that ‘[God] who has begun this good work in you [and me] will carry it through to completion, right up to the day of Christ Jesus’, both at Christmas and on the last day. May he find you and me, then, as Paul puts it, both ‘pure and blameless’. How might that be? Because with the help of God we will have, removed ‘the things that hinder us from receiving Christ with joy….’ (Opening Prayer) When that day comes, then, may all our tears and all our struggles be turned into whoops of joy and shouts of victory!

Fr Brian Gleeson

2nd SUNDAY OF ADVENT C