THÁNH VỊNH 87
Thành Xi-on là mẹ muôn dân
1 Của con cái ông Cô-rắc. Thánh vịnh. Thánh ca.
Thành Xi-on được lập trên núi thánh.
2 CHÚA yêu chuộng cửa thành
hơn mọi nhà của dòng họ Gia-cóp.
3 Thành của Thiên Chúa hỡi,
thiên hạ nói bao điều hiển hách về thành!
4 Chúa phán: “Ta sẽ kể Ba-by-lon và Ai-cập
vào số những dân tộc nhận biết Ta.
Kìa xứ Phi-li-tinh, thành Tia cùng xứ Cút:
tại đó, kẻ này người nọ đã sinh ra.”
5 Nhưng nói về Xi-on, thiên hạ bảo:
“Người người sinh tại đó.”
Chính Đấng Tối Cao đã củng cố thành.
6 CHÚA ghi vào sổ bộ các dân:
“Kẻ này người nọ đều sinh ra tại đó.”
7 Và ai nấy múa nhảy hát ca:
“Xi-on hỡi, mọi nguồn gốc của tôi ở nơi thành.”
THÁNH VỊNH 88
Lời cầu xin trong lúc ngặt nghèo
1 Thánh ca. Thánh vịnh. Của con cái ông Cô-rắc. Phần nhạc trưởng. Lúc bệnh hoạn. Lúc sầu muộn. Thi khúc. Của ông Hê-man, người Ét-ra.
2 Lạy CHÚA là Thiên Chúa cứu độ con,
trước Thánh Nhan, đêm ngày con kêu cứu.
3 Nguyện cho lời kinh vọng tới Ngài,
xin lắng nghe tiếng lòng thổn thức.
4 Vì hồn con ngập tràn đau khổ,
mạng sống con âm phủ gần kề,
5 thân kể như đã vào phần mộ,
ví tựa người kiệt sức còn chi!
6 Con nằm đây giữa bao người chết,
như các tử thi vùi trong mồ mả
đã bị Chúa quên đi, và không được tay Ngài săn sóc.
7 Chúa hạ con xuống tận đáy huyệt sâu,
giữa chốn tối tăm, giữa lòng vực thẳm.
8 Cơn giận Chúa đè nặng thân con
như sóng cồn xô đẩy dập vùi.
9 Chúa làm cho bạn bè xa lánh
và coi con như đồ ghê tởm.
Con bị giam cầm không thể thoát ra,
10 mắt mờ đi vì quá nhiều đau khổ.
Lạy CHÚA, suốt cả ngày con kêu lên Chúa
và giơ tay hướng thẳng về Ngài.
11 Chúa đâu làm phép lạ cho người đã mạng vong,
âm hồn đâu trỗi dậy ca tụng Chúa bao giờ?
12 Trong mồ mả, ai nói về tình thương của Chúa?
Cõi âm ty, ai kể lại lòng thành tín của Ngài?
13 Những kỳ công Chúa, nơi tối tăm ai rõ?
Đức công chính Ngài, chốn quên lãng ai hay?
14 Phần con đây, con kêu lên Ngài, lạy CHÚA,
mới tinh sương đã chờ chực nguyện xin.
15 Lạy CHÚA, thân con đây, Chúa nỡ nào ruồng rẫy,
ẩn mặt đi mà chẳng đoái hoài.
16 Từ thuở bé, con khổ đã nhiều và luôn ngắc ngoải,
Chúa làm con kinh hãi, con hoá ra thẫn thờ.
17 Bao cơn thịnh nộ, Ngài đổ ngập thân con,
bấy nỗi kinh hoàng khiến con rời rã.
18 Bủa vây con suốt ngày ngần ấy thứ,
dồn dập tư bề như nước bao la.
Cận thân Chúa khiến lìa xa,
chung quanh bầu bạn chỉ là bóng đêm.
Discover more from
Subscribe to get the latest posts sent to your email.