Nếu quả là Thầy, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy

Lễ CUNG HIẾNĐỀN THỜ THÁNH PHÊRÔ và PHAOLÔ– 18/11/19

Bài Ðọc I: Cv 28, 11-16. 30-31 “Như thế là chúng tôi đã trẩy đi Rôma”.

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Sau ba tháng, chúng tôi lên đi trên chiếc tàu Alexandria, tàu này có hiệu là Dioscuri, đã trú tại đảo (Mêlita) trong mùa đông qua. Khi đến thành Syracusa, chúng tôi lưu lại đó ba ngày. Rồi từ đó, chúng tôi đi dọc theo bờ biển mà đến Rêgiô. Ngày hôm sau, nhờ có gió nam nên hai ngày sau chúng tôi đến Putêôlô. Tại đó, chúng tôi có gặp được anh em, họ mời chúng tôi ở lại với họ bảy ngày, và thế là chúng tôi đã trẩy đi Rôma.

Khi các anh em ở Rôma nghe tin chúng tôi đến, họ ra đón rước chúng tôi tận chợ Appiô và tại Tam Quán. Khi Phaolô trông thấy họ, liền tạ ơn Thiên Chúa và được lòng trông cậy vững vàng. Khi chúng tôi đến Rôma, Phaolô được phép ở nhà riêng với người lính canh. Suốt hai năm, ngài trú tại ngôi nhà đã thuê, tiếp nhận tất cả những ai đến gặp ngài, ngài rao giảng nước Thiên Chúa và dạy dỗ những điều về Chúa Giêsu Kitô một cách dạn dĩ, không có ai ngăn cấm.Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 97, 1. 2-3ab. 3cd-4. 5-6

Ðáp: Chúa đã tỏ sự công chính Người trước mặt chư dân. (c. 2b).

Xướng: 1) Hãy ca tụng Chúa một bài ca mới, vì Người đã làm nên những điều huyền diệu. Tay hữu Người đã tạo cho Người cuộc chiến thắng, cùng với cánh tay thánh thiện của Người. – Ðáp.

2) Chúa đã công bố ơn cứu độ của Người; trước mặt chư dân,Người tỏ rõ đức công minh. Người đã nhớ lại lòng nhân hậu và trung thành để sủng ái nhà Israel. – Ðáp.

3) Khắp nơi bờ cõi địa cầu đã nhìn thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa chúng ta. Toàn thể địa cầu, hãy reo mừng Chúa, hãy hoan hỉ mừng vui và đàn ca. – Ðáp.

4) Hãy ca mừng Chúa với cây đần cầm, với cây đàn cầm, với điệu nhạc du dương. Hãy thổi sáo và rúc tù và, hãy hoan hô trước thiên nhan Chúa là Vua. – Ðáp.

Alleluia: Alleluia, alleluia! – Chúng con ca ngợi Chúa là Thiên Chúa, chúng con tuyên xưng Chúa là chúa tể. Lạy Chúa, ca đoàn vinh quang các tông đồ ca ngợi Chúa. – Alleluia.

Image may contain: 4 people, people standing

Phúc Âm: Mt 14, 22-33 “Xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

(Khi dân chúng đã ăn no), Lập tức Chúa Giêsu giục các môn đệ trở xuống thuyền mà qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng. Giải tán họ xong, Người lên núi cầu nguyện một mình. Ðến chiều, Người vẫn ở đó một mình. Còn thuyền thì đã ra giữa biển, bị sóng đánh chập chờn vì ngược gió. Canh tư đêm tối, Người đi trên biển, các ông hoảng hồn mà nói rằng: “Ma kìa!” và các ông sợ hãi kêu la lớn tiếng. Lập tức, Chúa Giêsu nói với các ông rằng: “Hãy yên tâm. Thầy đây, đừng sợ!” Phêrô thưa lại rằng: “Lạy Thầy, nếu quả là Thầy, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy”. Chúa phán: “Hãy đến!” Khi thấy gió mạnh, ông sợ hãi và sắp chìm xuống nên la lên rằng: “Lạy Thầy, xin cứu con!” Lập tức, Chúa Giêsu giơ tay nắm lấy ông mà nói: “Người hèn tin, tại sao lại nghi ngờ?” Khi cả hai đã lên thuyền thì gió liền yên lặng. Những người ở trong thuyền đến lạy Người mà rằng: “Thật, Thầy là Con Thiên Chúa”.

Chia sẻ Lời Chúa

Lm Giuse Nguyễn Ngọc Dũng
Lm Giuse Trần Đình Long

SUY NIỆM

LÒNG TIN CỦA ANH MÙ

Một người mù với tấm bảng có dòng chữ “Tôi mù, xin mọi người rủ lòng thương!”. Ông đứng bên góc nhà thờ, đặt ngay dưới chân mình cái mũ ngửa ra để đựng tiền bố thí. Mọi người qua lại rất nhiều nhưng số tiền ông nhận được thật ít ỏi. Một chàng trai đi qua, anh lấy tấm bảng, sửa lại dòng chữ: “Hôm nay là một ngày đẹp trời, nhưng tôi không nhìn thấy.” Không bao lâu sau, mũ của người mù đầy ắp tiền bố thí của người qua lại.

image.png

Tin Mừng hôm nay phản chiếu trung thực thân phận con người trong cuộc lữ hành đức tin. Con người không thể tự cứu mình và người khác ngoại trừ Đức Kitô, Đấng cứu độ duy nhất có thể giải phóng con người khỏi bóng tối của tội lỗi và sự chết. Lời Chúa hôm nay thức tỉnh và giải thoát chúng ta khỏi sự mù lòa tâm hồn. Khi nhận thấy mình bị đui mù hay còn bị che khuất với sự thật, chúng ta hãy chạy đến với Chúa, xin Người nâng đỡ, chữa lành để chúng ta thoát khỏi cảnh mù tối. Lạy Chúa, xin củng cố đức tin của con, để con luôn an tâm bước đi, trong ánh sáng vĩnh cửu của Ngài. Amen.

(Chấm nối chấm – Học Viện Đaminh)

ĐTC Phanxicô: Các gia đình là giáo hội tại gia, công trình sống động của Thiên Chúa

Đức Thánh Cha đề cao mẫu gương của ông Aquila và bà Priscilla trong sách Công vụ Tông đồ. Họ đã sẵn sàng chịu nguy hiểm khi đón tiếp thánh Phaolô tại nhà mình với lòng quảng đại.; ông bà là mẫu gương cho các đôi vợ chồng và cho mọi giáo dân. Giống như thứ Tư tuần trước, trong buổi tiếp kiến thứ Tư 13/11, quảng trường thánh Phêrô xen lẫn nhiều màu sắc của hàng ngàn chiếc ô, chiếc dù của khoảng 20 ngàn tín hữu hiện diện dưới cơn mưa nhẹ để tham dự buổi yết kiến chung với Đức Thánh Cha.

Chào các bệnh nhân

Trước khi ra quảng trường để bắt đầu buổi tiếp kiến chung, Đức Thánh Cha đã đến đại thính đường Phaolô VI chào khoảng 250 bệnh nhân. Đức Thánh Cha nói với các bệnh nhân: “Chào tất cả anh chị em! Bên ngoài trời mưa. Anh chị em ở đây yên tĩnh hơn, anh chị em có thể theo dõi buổi tiếp kiến trên màn hình lớn cách bình an mà không bị mưa ướt. Điều này thật tốt. Tôi cám ơn anh chị em vì cuộc gặp gỡ này. Nó là một niềm vui đối với tôi khi nhìn thấy anh chị em đến đây thế này, rất khó khăn, nhưng vì tình yêu dành cho Giáo hội, để nói rằng anh chị em yêu mến Giáo hội. Điều này làm cho tất cả những người nhìn thấy anh chị em cảm thấy thật vui, làm cho tôi cảm thấy tốt.” Sau đó Đức Thánh Cha đã cùng đọc kinh Kính Mừng với họ và chúc lành cho tất cả.

Ra quảng trường, Đức Thánh Cha mời gọi hai nhóm tín hữu: các bệnh nhân tại đại thính đường Phaolô VI và các tín hữu tại quảng trường vỗ tay chào nhau.

Trong bài giáo lý dựa trên đoạn sách Công vụ Tông đồ 18, 1-3, Đức Thánh Cha đề cao gương mẫu của ông Aquila và bà Priscilla, đôi vợ chồng đã quảng đại đón tiếp thánh Phaolô vào nhà của họ và còn chia sẻ công việc với ngài; họ cũng đón tiếp các anh chị em khác. Đức Thánh Cha nhấn mạnh đến vai trò của các giáo dân trong công cuộc truyền giáo và mời gọi các tín hữu hãy sống ơn gọi khi lãnh nhận bí tích rửa tội là rao truyền đức tin với trái tim quảng đại và rộng mở, biến các gia đình thành các giáo hội tại gia trong đức tin, đức cậy và đức mến.

1573634368868.JPG

Đức Thánh Cha bắt đầu bài giáo lý:

Sách Công vụ Tông đồ kể lại rằng sau thời gian ở Athêna, nơi gặp phải sự thù ghét nhưng cũng thu hoạch được kết quả là Dionisio và Damari đã lãnh nhận phép rửa tội, thánh Phaolô, người rao giảng Tin Mừng không mệt mỏi, đã tiếp tục mang Tin Mừng đến những nơi khác trên thế giới. Chặng đường mới trong cuộc hành trình truyền giáo của ngài là thành phố Côrintô, thủ phủ của tỉnh Acaia của đế quốc Roma, thành phố thương mại và quốc tế, nhờ có hai cảng quan trọng.

Dân tộc Do Thái đã chịu nhiều bách hại

Như chúng ta đọc trong chương 18, thánh Phaolô được đón tiếp tại nhà của ông bà Aquila và Priscilla. Ông bà phải rời bỏ Roma, đến sinh sống tại Côrintô, sau khi hoàng đế Claudiô ra lệnh trục xuất tất cả người Do thái (Cv 18,2).

Đức Thánh Cha nhắc rằng dân tộc Do Thái đã chịu nhiều bách hại trong quá khứ cũng như hiện nay. Ngài nói: Đây không phải là nhân đạo và cũng không phải là Kitô giáo. Người Do Thái là anh chị em của chúng ta, đừng bách hại họ.

Nghệ thuật đón tiếp Kitô giáo

Đức Thánh Cha tiếp tục bài giáo lý: Đôi vợ chồng chứng tỏ họ có trái tim tràn đầy niềm tin vào Thiên Chúa và quảng đại đối với người khác, có thể dành chỗ cho những người, giống như họ, sống trong tình cảnh đất khách quê người. Sự nhạy cảm của họ đã giúp họ không còn đặt mình ở trung tâm, để thực hành nghệ thuật đón tiếp Kitô giáo (x. Rm 12,13; Dt 13,2) và mở cửa nhà mình đón tiếp tông đồ Phaolô. Như thế, họ không chỉ đón tiếp nhà truyền giảng Tin Mừng nhưng còn đón nhận cả lời loan báo mà thánh Phaolô mang đến: Tin Mừng Chúa Kitô, là sức mạnh Thiên Chúa dùng để cứu độ bất cứ ai có lòng tin” (Rm 1,16). Và từ giây phút đó, nhà của họ tràn ngập hương thơm của Lời “hằng sống” (Dt 4,12) làm cho con tim sống động.

Ông Aquila và bà Priscilla chia sẻ với thánh Phaolô cả nghề dệt lều của họ. Thực sự là thánh Phaolô rất coi trọng việc lao động chân tay và xem đó là nơi chốn ưu tiên để làm chứng tá Kitô giáo (x.1 Cr 4,12), cũng như là cách thức tự mưu sinh, không trở thành gánh nặng cho người khác (x. 1 Tx 2,9; 2 Ts 3,8).

“Nhà của giáo hội”

Cửa nhà ông bà Aquila và Priscilla ở Côrintô không chỉ được mở rộng cho thánh Tông đồ mà còn cho các anh chị em trong Chúa Kitô. Trên thực tế, Phaolô có thể nói về “cộng đồng tập hợp trong nhà của họ” (1Cr 16,19), nơi trở thành “nhà của giáo hội”, một nơi để lắng nghe Lời Chúa và cử hành Bí tích Thánh Thể.

Đức Thánh Cha nhận định rằng ngày nay, tại một số nước cũng không có tự do tôn giáo và các Kitô hữu không có tự do. Các Kitô hữu tụ họp trong một ngôi nhà, bí mật, để cầu nguyện và cử hành Thánh Thể. Ngày nay cũng có nhiều ngôi nhà, nhiều gia đình trở thành đền thờ cho Thánh Thể.

Sau một năm rưỡi ở tại Côrintô, thánh Phaolô cùng với ông bà Aquila và Priscilla rời thành phố đó đi đến Êphêsô. Ở tại đó, nhà của họ cũng trở thành nơi dạy giáo lý (x. Cv 18,26). Cuối cùng, ông bà trở lại Roma và thánh Phaolô đã dành cho họ những lời khen ngợi tuyệt vời trong thư gửi giáo đoàn Roma: “Tôi xin gửi lời thăm chị Priscilla và anh Aquila, những người cộng tác với tôi để phục vụ Đức Kitô Giêsu; hai anh chị đã liều mất đầu để cứu mạng tôi. Không chỉ mình tôi, mà còn các Hội Thánh trong dân ngoại cũng phải mang ơn anh chị.” (16,4).

Aquila và Priscilla: gương mẫu của đôi vợ chồng dấn thấn

Đức Thánh Cha nhận xét: Trong số nhiều cộng tác viên của thánh Phaolô, ông Aquila và bà Priscilla nổi bật như “những khuôn mẫu của đời sống vợ chồng, dấn thân có trách nhiệm phục vụ toàn thể cộng đồng Kitô giáo” và nhắc nhở chúng ta rằng, nhờ đức tin và sự dấn thân truyền giáo của rất nhiều giáo dân như họ, Kitô giáo đã đến với chúng ta. Trong thực tế “để đâm rễ sâu vào lòng đất của thế giới, để phát triển mạnh mẽ, cần có sự dấn thân của những gia đình này, của những người phối ngẫu này, của những cộng đồng Kitô giáo này, của các giáo dân trung thành, những người đã cung cấp “phù sa” cho sự phát triển của đức tin” (Đức Biển Đức XVI, Giáo lý, 07/22/2007).

Các giáo dân là những người đầu tiên truyền giảng Kitô giáo

Đức Thánh Cha nhắc rằng thưở ban đầu, chính các giáo dân là những người truyền giảng Kitô giáo. Ngài mời gọi các giáo dân hãy thực hành trách nhiệm khi lãnh nhận bí tích rửa tội, là rao truyền đức tin.

Cuối cùng, Đức Thánh Cha mời gọi các Kitô hữu khẩn cầu Chúa Cha, Đấng đã chọn làm cho các đôi vợ chồng trở thành “tác phẩm điêu khắc” thực sự của mình (Tông huấn Amoris laetitia, 11), tuôn đổ Thánh Linh của Người cho tất cả các cặp vợ chồng Kitô giáo, để theo gương của ông bà Aquila và Priscilla, họ có thể biết làm mở cánh cửa trái tim của họ cho Chúa Kitô và cho các anh chị em và biến nhà của họ thành Giáo hội tại gia, nơi họ sống hiệp thông và cung cấp nền phụng tự của sự sống, được sống với đức tin, hy vọng và bác ái.

Hồng Thủy – Vatican

13 tháng mười một 2019, 14:13

Our only security is in God

NOVEMBER 17, 2019  33RD SUNDAY IN ORDINARY TIME (Lec. 159)    

1)   Malachi 3:19-20a

2)  2 Thessalonians 3:7-12

3)  Luke 21:5-19 Gospel related: CCC 675

FOCUS:    Things of this world are transitory; our only security is in God.

The Gospel passage today hints at a lack of security found in all of our lives. It begins with disciples commenting on the costly adornments of the Temple, the center of Jewish worship. Yet Jesus explains that in the future, even the magnificent Temple will come down: the days will come when there will not be left a stone upon another stone.

In what can we be secure? Not the riches or the material possessions of this world.

Jesus continues: Many will come in my name, saying “I am he,” and “the time has come.” Do not follow them! In whom can we be secure? Not the preachers who claim to have all the answers. 

What about our family? According to Jesus, some will be betrayed and hurt even by their own family members. 

Jesus seems to imply that as much as we would like to put our faith into what we can see, what we can touch, what we can experience in this life, we simply cannot. Our security cannot lie with anything that is transitory; it cannot rest with anything that is of this world. 

Perhaps one reason – perhaps the main reason – we feel so distressed when we lose something or someone of value is because we had anchored our sense of self to that thing or to that person. How many of us, for example, have felt adrift after the loss of a job, the loss of a valuable item, the damage to a reputation or the end of a relationship? It was part of us, part of our identity, a part of our security.   

The writer of the Gospel, Luke, certainly understands this.  He is writing to a community of believers who have seen the Temple destroyed, who have suffered persecution because of their faith in Christ. Yet there is hope. Jesus tells his followers: Do not be terrified. Although they will be surrounded by wars, by persecution, by adversities, they can persevere. Somehow God will sustain them. How? We don’t know. But like the bird who migrates long distances or the fish who is carried by the river to the sea, we trust that God will get us where we need to be. Our security is God, not the events of our life or the passing things of this world.  

Các con cứ bền đỗ, các con sẽ giữ được linh hồn các con

CHÚA NHẬT 33 THƯỜNG NIÊN, NĂM C – 17/11/19

Bài Ðọc I: Ml 4, 1-2a “Các ngươi sẽ được Mặt Trời công chính mọc lên cho”.

Trích sách Tiên tri Malakhi.

“Ðây sẽ đến ngày bừng cháy lên như lò lửa: tất cả những kẻ kiêu căng và những người làm tội ác sẽ như rơm rạ, ngày ấy đến sẽ thiêu đốt họ, và không để sót lại cho họ cội rễ ngành chồi gì cả, Chúa các đạo binh phán như vậy. Phần các ngươi là những kẻ kính sợ thánh danh Ta, các ngươi sẽ được Mặt Trời công chính mọc lên cho, mang theo sự cứu chữa trong cánh Người”.Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 97, 5-6. 7-8. 9 Chúa ngự tới cai quản chư dân trong đường chính trực. (x. c. 9).

Xướng: 1) Hãy ca mừng Chúa với đàn cầm, với cây đàn cầm, với điệu nhạc du dương, cùng với tiếng kèn râm ran, tiếng tù và rúc, hãy hoan hô trước thiên nhan Chúa là Vua. – Ðáp.

2) Biển khơi và muôn vật trong đó hãy rống tiếng lên, cả địa cầu và những dân cư ngụ ở trong cũng thế. Các sông ngòi hãy vỗ tay reo, đồng thời các núi non hãy hân hoan nhảy nhót. – Ðáp.

3) Trước thiên nhan Chúa vì Người ngự tới, vì Người ngự tới cai quản địa cầu. Người cai quản địa cầu với đức công minh, và cai quản chư dân trong đường chính trực. – Ðáp.

Bài Ðọc II: 2 Tx 3, 7-12 “Nếu ai không muốn làm việc thì đừng có ăn”.

Trích thư thứ hai của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Thêxa-lônica.

Anh em thân mến, chính anh em biết phải noi gương chúng tôi thế nào, bởi vì chúng tôi đã không lười biếng lúc ở giữa anh em, cũng không ăn bám của ai, nhưng chúng tôi làm lụng khó nhọc vất vả đêm ngày, để không trở nên gánh nặng cho người nào trong anh em. Không phải chúng tôi không có quyền, nhưng là để nêu gương cho anh em, để anh em bắt chước chúng tôi. Bởi vì khi chúng tôi còn ở với anh em, chúng tôi đã truyền dạy anh em rằng: “Nếu ai không muốn làm việc, thì đừng có ăn”. Vì chúng tôi nghe tin có một số người trong anh em sống nhàn cư, chẳng làm việc gì hết, nhưng lại dây mình vào mọi việc. Ðối với những hạng người đó, chúng tôi mời gọi và khuyến cáo họ trong Chúa Giêsu Kitô, để họ yên hàn làm việc và dùng lương thực mình tìm ra.Ðó là lời Chúa.

Alleluia: Mt 24, 42a và 44 Alleluia, alleluia! – Các con hãy tỉnh thức và sẵn sàng, vì lúc các con không ngờ, Con Người sẽ đến. – Alleluia.

Phúc Âm: Lc 21, 5-19 “Các con cứ bền đỗ, các con sẽ giữ được linh hồn các con”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, có mấy người trầm trồ về đền thờ được trang hoàng bằng đá tốt và những lễ vật quý, nên Chúa Giêsu phán rằng: “Những gì các con nhìn ngắm đây, sau này sẽ đến ngày không còn hòn đá nào nằm trên hòn đá nào mà chẳng bị tàn phá”. Bấy giờ các ông hỏi Người rằng: “Thưa Thầy, bao giờ những sự ấy sẽ xảy ra, và cứ dấu nào mà biết những sự đó sắp xảy đến?” Người phán: “Các con hãy ý tứ kẻo bị người ta lừa dối. Vì chưng, sẽ có nhiều kẻ mạo danh Thầy đến mà tự xưng rằng: ‘Chính ta đây và thời giờ đã gần đến’. Các con chớ đi theo chúng. Khi các con nghe nói có chiến tranh loạn lạc, các con đừng sợ, vì những sự ấy phải đến trước đã, nhưng chưa phải là hết đời ngay đâu”.

Bấy giờ Người phán cùng các ông ấy rằng: “Dân này sẽ nổi dậy chống lại dân kia, và nước này sẽ chống với nước nọ. Sẽ có những cuộc động đất lớn mọi nơi; sẽ có ôn dịch đói khát, những hiện tượng kinh khủng từ trên trời và những điềm lạ cả thể. Nhưng trước những điều đó, người ta sẽ tra tay bắt bớ, ức hiếp và nộp các con đến các hội đường và ngục tù, điệu các con đến trước mặt các vua chúa quan quyền vì danh Thầy; các con sẽ có dịp làm chứng. Vậy các con hãy ghi nhớ điều này trong lòng, là chớ lo trước các con sẽ phải thưa lại thể nào. Vì chính Thầy sẽ ban cho các con miệng lưỡi và sự khôn ngoan, mọi kẻ thù nghịch các con không thể chống lại và bắt bẻ các con. Cha mẹ, anh em, bà con, bạn hữu sẽ nộp các con, và có kẻ trong các con sẽ bị giết chết. Các con sẽ bị mọi người ghét bỏ vì danh Thầy. Nhưng dù một sợi tóc trên đầu các con cũng sẽ chẳng hư mất. Các con cứ bền đỗ, các con sẽ giữ được linh hồn các con”.

Chia sẻ Lời Chúa

Lm Peter Lê Thanh Quang
Lm Giuse Trần Đình Long

17/11/19 CHÚA NHẬT TUẦN 33 TN – C
Kính trọng thể các thánh Tử Đạo Việt Nam                   
Lc 9,23-26

SUY NIỆM: BẢN LĨNH ĐỨC TIN

Đức Giê-su nói: “Ai xấu hổ vì Tôi và những lời của Tôi, thì Con Người cũng sẽ xấu hổ vì kẻ ấy, khi Con Người ngự đến trong vinh quang của mình.” (Lc 9,26)

Suy niệm: Ngày lễ hôm nay chúng ta ca tụng các vị anh hùng Tử Đạo Việt Nam, đã nêu cao tấm lòng hiếu trung với Thiên Chúa, với Hội Thánh, với niềm tin. Làm sao ta không cảm phục những con người như thánh Phê-rô Vũ Văn Truật, mới 21 tuổi, nhưng đã khẳng khái trả lời các quan chê ngài dại dột lãng phí tuổi xuân: “Chưa chắc là tôi dại. Ai khôn mới hiến mình cho chân lý, để chiếm hữu hạnh phúc muôn đời.” Thế nhưng, chúng ta không nhìn về quá khứ chỉ để ngợi khen, nhưng còn rút ra từ đó ánh sáng soi dẫn cho cuộc sống hôm nay, để nhận diện vẫn còn nhiều kẻ thù nguy hiểm cho đức tin, mà ta tạm gọi là những kẻ thù dấu mặt. Đó là tinh thần thế tục đang len lỏi vào trong Hội Thánh và bào mòn niềm tin, như hưởng thụ bằng mọi phương cách, việc mất cảm thức về tội lỗi, làm điều xấu mà tỉnh khô như không có chuyện gì.

Mời Bạn: Noi gương các thánh tử đạo Việt Nam, những vị anh hùng nhờ có một bản lĩnh đức tin; bản lĩnh đức tin ấy được hình thành nhờ việc trung tín trong các bổn phận hằng ngày của người cha, người chồng, người vợ, người mẹ, người con…

Sống Lời Chúa: Tôi sẽ lưu ý tránh xa tinh thần thế tục đang ngấm ngầm làm xói mòn niềm tin bằng cách luôn trung tín trong bổn phận hằng ngày.

Cầu nguyện: Lạy các thánh Tử Đạo Việt Nam, xin cho chúng con noi gương các ngài, giữ được bản lĩnh đức tin của mình, giữ được vị mặn của muối, và sức tác động của men, để đem sức sống cho thế gian. Xin cho chúng con luôn trung tín trong bổn phận mỗi ngày. Amen.

 gpcantho

ĐTC Phanxicô cử hành Thánh lễ Ngày Thế giới Người Nghèo lần III

Lúc 10 giờ sáng Chúa nhật 17/11, ĐTC Phanxicô chủ sự Thánh lễ tại đền thờ thánh Phêrô nhân ngày thế giới người nghèo lần thứ ba. Trong bài giảng, dựa trên đoạn Tin mừng theo thánh Lc 21, 5-19, thuật lại việc có mấy người ca ngợi vẻ huy hoàng tráng lệ của Đền thờ Giêrusalem; nhưng Chúa Giêsu tiên báo tất cả sẽ có ngày bị tàn phá hết. Chúa còn dạy phải kiên vững trước những đau khổ bách hại, vì có kiên trì mới giữ được mạng sống mình. Mở đầu bài giảng ĐTC nói: “Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu làm kinh ngạc những người cùng thời với Chúa và cả chúng ta nữa. Thực vậy, trong khi mọi người ca ngợi đền thờ Giêrusalem tráng lệ, thì Chúa lại nói ‘sẽ không còn tảng đá nào trên tảng đá nào’ (Lc 21, 6)”. ĐTC đặt câu hỏi: “Tại sao những lời này dành cho một nơi rất thánh thiêng, nơi không chỉ là một tòa nhà mà còn là một dấu chỉ tôn giáo duy nhất, một ngôi nhà cho Thiên Chúa và cho những người tin?”

“Câu trả lời tìm thấy trong Lời của Chúa Giêsu. Hôm nay, Chúa nói với chúng ta rằng hầu như tất cả sẽ qua đi. Hầu như tất cả mọi sự, nhưng không phải là tất cả. Những điều áp chót qua đi, như những ngôi đền thờ; và những điều kinh hoàng, như động đất, chiến tranh (câu 10-11): tất cả có vẻ như chúng ở trang đầu tiên, nhưng Chúa đặt chúng ở trang thứ hai. Ở trang đầu tiên vẫn còn lại những điều sẽ không bao giờ qua đi: Thiên Chúa hằng sống, Ngài vĩ đại hơn bất kỳ đền thờ nào được xây dựng, và con người, những người thân cận của chúng ta, có giá trị hơn tất cả các sự kiện trên thế giới”.

Cám dỗ vội vàng, ngay lập tức

1573984462641.JPG

Tiếp đến, ĐTC nói về hai cám dỗ mà trong bài Tin Mừng Chúa Giêsu đã cảnh báo: Đầu tiên là cám dỗ vội vàng, ngay lập tức. Chúng ta không được theo những người nói rằng “thời kỳ đã đến gần” (câu 8). Nói cách khác, không theo những người truyền bá và nuôi dưỡng sợ hãi cho người khác, vì nỗi sợ làm tê liệt con tim và tâm trí. Cũng thế, bao nhiêu lần chúng ta để mình bị sự vội vàng, muốn biết tất cả mọi thứ và ngay lập tức lôi cuốn. Nhưng sự vội vàng này không đến từ Thiên Chúa. Nếu chúng ta vội vã cho cái ngay lập tức, chúng ta sẽ quên đi những gì còn lại mãi mãi: chúng ta đuổi theo những đám mây trôi qua và đánh mất bầu trời trên cao. Bị tiếng ồn ào thu hút, chúng ta không còn thời giờ cho Chúa và cho người anh em sống bên cạnh. Chúa Giêsu cho chúng ta một phương thuốc giải độc cho sự vội vàng: “Có kiên trì, anh em mới giữ được mạng sống mình” (câu 19).

Cám dỗ của cái tôi

“Lừa gạt thứ hai mà Chúa Giêsu muốn ngăn cản chúng ta: ‘có nhiều người mạo danh Thầy đến nói rằng: Chính ta đây, anh em chớ có theo họ’ (câu 8). Đó là cám dỗ của cái tôi. Người Kitô hữu không tìm kiếm cái ngay lập tức nhưng là đời đời. Không theo cảm hứng, nhưng theo tiếng gọi của tình yêu, của Chúa Giêsu. Và làm thế nào để có thể nhận ra được tiếng Chúa Giêsu? Chúa nói: ‘Nhiều người sẽ đến nhân danh Thầy’, nhưng họ không theo Thầy: với cái nhãn là “Kitô giáo” hay “Công giáo” không đủ để thuộc về Chúa Giêsu”.

Bác ái không giả hình

Tới đây, ĐTC cảnh báo rằng ngay cả khi làm điều tốt, vẫn có giả hình của cái tôi. ĐTC đưa ra ví dụ: Tôi làm điều tốt nhưng là để được công nhận là tôi giỏi; tôi giúp đỡ người khác, nhưng để thu hút tình bạn từ nhân vật quan trọng. Trái lại, Lời Chúa thúc đẩy một “đức ái không giả hình” (Rm 12, 9).

Người nghèo rất quý giá trong mắt của Thiên Chúa vì họ không nói được ngôn ngữ của cái tôi: họ cần người khác nắm lấy đôi bàn tay. Sự hiện diện của người nghèo đưa chúng ta trở lại với bầu khí của Tin Mừng, nơi người nghèo tinh thần được chúc phúc (Mt 5, 3). Thay vì cảm thấy khó chịu khi nghe họ gõ cửa, chúng ta có thể đón nhận tiếng kêu cứu của họ như một lời mời gọi chúng ta thoát khỏi cái tôi, đón họ với cùng một ánh mắt yêu thương mà Chúa dành cho họ. Thật đẹp biết bao nếu trong trái tim của chúng ta người nghèo có vị trí như họ có trong trái tim của Thiên Chúa! Ở với người nghèo, phục vụ người nghèo, chúng ta học được hương vị của Chúa Giêsu, chúng ta hiểu những gì còn lại và những gì qua đi.

Tình yêu không bao giờ qua đi

Tình yêu là một trong những điều sẽ không bao giờ qua đi, Thiên Chúa là tình yêu và người nghèo xin chúng ta tình yêu và đưa chúng ta đến với Chúa. ĐTC kết thúc bài giảng, tái khẳng định điều chính yếu của Kitô giáo: Người nghèo làm cho việc vào Thiên đàng của chúng ta được dễ dàng hơn, người nghèo như những người gác cổng của Thiên đàng. Ngay bây giờ người nghèo là kho báu của chúng ta, kho báu của Giáo hội. Thực vậy, người nghèo tỏ cho thấy có một sự giàu có không bao giờ cũ, nối mặt đất và Thiên đường và đó là điều thực sự đáng sống: tình yêu.

Ngọc Yến – Vatican
 17 tháng mười một 2019, 16:05