December 4, 2022

141      (66) + Các đau khổ của tôi sắp sửa chấm dứt. Chúa ban cho tôi sự trợ giúp như Người đã hứa. Tôi có thể nhận ra điều này qua hai vị linh mục: đó là cha Andrasz và cha Sopocko. Trong tuần tĩnh tâm trước khi vĩnh thệ, [44] lần đầu tiên tôi được hoàn toàn bình an [nhờ cha Andrasz [45]], và sau đó, tôi cũng được cha Sopocko hướng dẫn cùng một đường lối như vậy. Thế là lời Chúa hứa đã được ứng nghiệm.

142      Khi bình an trở lại và được dạy cho biết đi theo những nẻo đường của Chúa, thần trí tôi đã vui mừng trong Chúa và dường như tôi đang chạy chứ không phải đi nữa. Đôi cánh tôi dang rộng để bay, bay vút thẳng vào chính nguồn nóng mặt trời và không chịu đáp xuống cho đến khi được nghỉ yên trong Chúa, và linh hồn tôi mãi mãi được mất hút trong Người. Tôi đã phó mình hoàn toàn cho hoạt động của ân sủng. Thiên Chúa cúi sát xuống với linh hồn tôi. Tôi không thối lui cũng không chống cưỡng, nhưng mất hút trong Chúa là kho tàng duy nhất của tôi. Tôi được nên một với Người. Vực ngăn cách giữa chúng tôi, giữa Đấng Tạo Hoá và thụ tạo, dường như biến mất. Trong suốt mấy ngày, linh hồn tôi ở trong tình trạng xuất thần liên lỉ. Sự hiện diện của Thiên Chúa không rời tôi một phút giây. Linh hồn tôi ở trong sự hợp nhất yêu đương liên lỉ với Chúa. Nhưng điều này không mảy may làm gián đoạn việc chu toàn các phận vụ của tôi. Tôi cảm thấy được biến đổi trong tình yêu; tôi bị bốc cháy, nhưng không bị thiêu rụi. Tôi không ngừng mất hút trong Chúa; Chúa lôi kéo tôi đến với Người một cách mạnh mẽ và mãnh liệt đến độ nhiều khi tôi không ý thức mình còn trên trần gian. Tôi đã cản trở và sợ hãi ơn thánh Chúa trong một thời gian dài, và giờ đây chính Thiên Chúa, qua cha Andrasz, đã cất đi tất cả những khó khăn. Linh hồn tôi đã được điều hướng về Mặt Trời và tươi nở dưới những tia sáng của một mình Người; tôi không còn hiểu gì khác nữa… [câu văn bị cắt ngang ở đây, và khởi đầu một tư tưởng hoàn toàn mới ngay ở hàng kế tiếp].

143      + Tôi đã phung phí rất nhiều ơn Chúa vì lúc nào cũng sợ bị ảo tưởng. Thiên Chúa đã lôi cuốn tôi đến với Người mạnh mẽ và tôi không có sức cưỡng lại trong những lúc bỗng nhiên được ngập lút trong Người. Vào những lúc ấy, Chúa Giêsu đổ tràn cho tôi một niềm an bình lớn lao đến độ về sau, dù cố gắng ưu tư tôi cũng không sao làm được. Và lúc đó, tôi đã nghe những lời này trong tâm hồn: Để con được vững tâm rằng chính Cha là người yêu sách con tất cả những điều này, Cha sẽ cho con một niềm bình an sâu thẳm, (67) cho dù con muốn cảm nghiệm phiền não và sợ hãi, hôm nay con cũng không có sức mà làm như vậy, nhưng tình yêu sẽ ngập lút linh hồn con đến độ quên cả bản thân.

144      Sau đó, Chúa Giêsu đã ban cho tôi một linh mục nữa [cha Sopocko] và lệnh cho tôi phải giãi bày tâm hồn với ngài. Lúc đầu tôi hơi ngần ngại, nhưng lời quở trách của Chúa Giêsu đã giúp tôi khiêm nhượng sâu thẳm trong tâm hồn. Dưới sự hướng dẫn của ngài, linh hồn tôi tiến bộ rất nhanh trong tình yêu, và nhiều ước vọng của Chúa đã được thực hiện bên ngoài. [46] Không ít lần tôi đã kinh ngạc trước sự cứu độ và lòng khiêm nhượng sâu xa của ngài.

145      Ôi, linh hồn tôi khốn nạn biết bao vì đã phí phạm quá nhiều ơn Chúa! Tôi đã lạc xa Chúa nhưng Người vẫn đeo bám tôi với nhiều ân sủng. Rất nhiều lần tôi đã cảm nghiệm được ơn Chúa giữa những lúc bất ngờ nhất. Từ khi Chúa ban cho tôi một cha linh hướng, tôi đã trung thành với ơn thánh hơn. Nhờ cha linh hướng và sự lưu tâm của ngài dành cho linh hồn tôi, tôi đã biết được ý nghĩa của linh hướng và Chúa Giêsu quan tâm thế nào đến việc ấy. Chúa trách tôi về các lỗi phạm rất nhỏ mọn và nhấn mạnh rằng chính Người thẩm định vấn đề tôi phải trình bày với cha giải tội; và [Người còn nói] thêm rằng… Bất kỳ sự đối nghịch nào với cha giải tội cũng phạm đến chính Cha.

            Dưới sự hướng dẫn của ngài, linh hồn tôi bắt đầu nghiệm được sự trầm lặng và bình an sâu xa, tôi nhiều lần được nghe trong tâm hồn những lời này: Con hãy tự củng cố để chiến đấu.

            + Chúa Giêsu thường tỏ cho tôi biết những gì Người không ưa thích trong linh hồn tôi, và hơn một lần Người đã quở trách về những điều xem ra có vẻ nhỏ mọn nhưng thực sự lại rất hệ trọng. Chúa đã cảnh cáo và thử thách tôi như một người thầy. Suốt nhiều năm, Người đích thân giáo dục tôi cho đến khi ban cho tôi một vị linh hướng. Trước kia, chính Chúa giải thích cho tôi những điều tôi không hiểu, còn bây giờ, Người bảo tôi hãy hỏi cha giải tội về mọi sự, Chúa thường phán: Cha sẽ trả lời cho con qua miệng lưỡi ngài. Con hãy an tâm. (68) Khi trình bày vấn đề với cha linh hướng, tôi chưa bao giờ nhận được một câu trả lời trái ngược với điều Chúa muốn về tôi. Chúa Giêsu có lúc cũng yêu cầu tôi một điều chưa ai từng biết, nhưng sau đó, khi tôi quỳ trong toà cáo giải, cha giải tội cũng truyền cho tôi một điều giống hệt như thế – tuy nhiên, điều này chỉ xảy ra hiếm hoạ mà thôi.

            + Khi một linh hồn nhận được nhiều ánh sáng và soi động trong một thời gian dài, và khi các nhà giải tội đã xác định được nguồn gốc những soi động này và làm cho linh hồn vững tâm; nếu tình yêu của linh hồn mãnh liệt, Chúa Giêsu lúc này tỏ cho linh hồn biết đến giờ phải đem ra thực hiện những gì họ đã lãnh nhận. Linh hồn nhận thấy Thiên Chúa đang tín nhiệm họ và điều này củng cố họ rất nhiều. Linh hồn biết rằng để trung thành, họ phải đương đầu với khó khăn tư bề, nhưng họ vẫn tin tưởng vào Chúa và nhờ niềm tin tưởng ấy mà đạt đến chỗ Thiên Chúa mời gọi. Những khó khăn không làm linh hồn kinh hãi; nhưng có thể nói đó là lương thực hằng ngày của họ. Những đau khổ không làm linh hồn khiếp sợ hoặc hoảng hốt, vì một chiến binh thường xuyên xông pha trận tuyến không hề hoảng sợ trước tiếng gầm thét của đại bác. Không những không hoảng sợ, linh hồn còn lắng tai để xác định kẻ thù từ đâu xông đánh để tiêu diệt chúng. Linh hồn không hành động mù quáng, nhưng xem xét và suy tính mọi sự kỹ lưỡng. Linh hồn không tự tín, nhưng cầu nguyện sốt sắng và tìm lời khuyên của những chiến binh kinh nghiệm và khôn ngoan hơn. Mỗi khi hành động như thế, linh hồn hầu như bao giờ cũng chiến thắng.

            Có những cuộc tấn công mà linh hồn không có thời giờ suy nghĩ hoặc tìm hỏi ý kiến; khi ấy linh hồn phải xông vào cuộc chiến sống còn. Nhiều khi không cần đáp lại lời nào, linh hồn cứ việc chạy đến nương ẩn nơi thương tích Trái Tim Chúa Giêsu là ích lợi nhất. Do chính hành vi này của linh hồn mà quân thù bị đánh bại.

            Trong thời gian bình an cũng như trong thời gian chiến đấu, linh hồn vẫn không ngừng cố gắng. Linh hồn phải nỗ lực và hết mình phấn đấu; nếu không, sẽ không có cơ hội để chiến thắng. Tôi coi thời gian bình an là thời gian để chuẩn bị cho chiến thắng. Linh hồn phải luôn tỉnh thức, tỉnh thức, tỉnh thức. Linh hồn suy nghĩ như thế sẽ nhận được nhiều ánh sáng. Một linh hồn vô ăn vô lo sẽ liều gặp nguy cơ thất bại và cũng đừng ngạc nhiên khi bị sa ngã.

            Lạy Thánh Thần Thiên Chúa, Đấng Hướng Dẫn của linh hồn, ai chịu để cho Chúa huấn luyện là người khôn ngoan biết bao! Nhưng để được Thánh Thần Thiên Chúa hoạt động trong linh hồn, cần phải có sự bình an và tịnh tâm.

146      (69) Cầu nguyện. Nhờ các hình thức cầu nguyện, linh hồn tự vũ trang cho cuộc chiến. Cho bất cứ tình trạng nào, linh hồn cũng phải cố gắng. Một linh hồn trong sạch và xinh đẹp cũng phải cầu nguyện, nếu không sẽ đánh mất vẻ đẹp của mình; một linh hồn gắng đạt đến sự trong sạch cũng phải cầu nguyện, nếu không sẽ không bao giờ đạt được; một linh hồn mới hoán cải cũng phải cầu nguyện, nếu không sẽ sa ngã trở lại; một linh hồn đắm chìm trong tội lỗi cũng phải cầu nguyện để có sức chỗi dậy. Không linh hồn nào không buộc phải cầu nguyện, bởi vì mọi ân sủng đều đến với linh hồn qua cầu nguyện.

147      Tôi nhớ mình đã nhận được rất nhiều ánh sáng trong nửa giờ chầu sấp mình trước Thánh Thể mỗi ngày trong mùa Chay. Lúc đó, tôi được biết mình và biết Chúa nhiều hơn. Tuy được phép bề trên, nhưng tôi cũng gặp nhiều trở ngại trong việc cầu nguyện như thế. Ước chi linh hồn hãy biết rằng để cầu nguyện và trung thành trong việc cầu nguyện, người ta phải vũ trang với lòng nhẫn nại và can trường để đương đầu với các khó khăn trong ngoài. Những khó khăn bên trong là sự chán nản, khô khan, nặng lòng nặng trí, và những cám dỗ. Những khó khăn bên ngoài là sự trọng kính của tha nhân và thời giờ; chúng ta phải giữ thời giờ đã dành cho việc cầu nguyện. Đây là kinh nghiệm của cá nhân tôi: khi không cầu nguyện vào giờ dành riêng, nếu để về sau, tôi sẽ không thể cầu nguyện vì phải chu toàn các việc bổn phận; hoặc giả như xoay xở được để cầu nguyện, thì tôi cũng làm hết sức khó khăn, bởi vì đầu óc cứ suy nghĩ đến việc bổn phận. Tôi cũng nghiệm thấy sự khó khăn này, đó là khi linh hồn đã cầu nguyện sốt sắng và kết thúc trong tình trạng trầm lặng sâu xa, nhiều người chống lại tình trạng trầm lặng ấy; vì thế, linh hồn phải nhẫn nại để trung thành với việc cầu nguyện. Điều thường xảy ra với tôi là khi được đắm đuối trong Chúa, tôi đã gặt hái từ việc cầu nguyện được nhiều kết quả và sự hiện diện của Thiên Chúa đồng hành với tôi suốt ngày. Và lúc làm việc sẽ có nhiều trầm lặng, nhiều chính xác và nỗ lực hơn trong phận sự, điều này xảy ra vào khi tôi chịu nhiều khiển trách nhất vì lơ đểnh trong phận sự và thờ ơ với mọi sự; bởi vì các linh hồn ít tịnh tâm cũng muốn người khác nên giống họ, và thường trở thành [nguồn] ân hận cho họ.

148      (70) + Một linh hồn cao thượng và tinh tế, dù giản dị nhất, nhưng vẫn là một linh hồn rất khôn ngoan tế nhị, họ nhìn thấy Thiên Chúa trong mọi sự, tìm được Người ở mọi nơi và biết cách tìm thấy Người ngay trong những điều kín nhiệm nhất. Linh hồn thấy mọi sự đều quan trọng, quý trọng mọi sự, và tạ ơn Thiên Chúa trong mọi sự. Họ tìm được lợi ích cho linh hồn trong mọi sự và dâng mọi vinh quang về Thiên Chúa. Linh hồn đặt trót niềm tín thác vào Thiên Chúa và không xao xuyến khi đến thời gian thử thách. Linh hồn biết Thiên Chúa luôn luôn là một Hiền Phụ tốt lành, và họ coi thường ý kiến trần gian. Linh hồn trung thành tuân theo ngay cả hơi thở khẽ nhất của Chúa Thánh Thần; vui mừng với Vị Khách Hiền Lương, và bám chặt lấy Người như một em bé với mẹ hiền. Nơi nào các linh hồn khác không còn lối đi và sợ hãi, thì linh hồn này vượt qua dễ dàng, không hề sợ hãi.

149      Khi muốn ở gần gũi và hướng dẫn một linh hồn, Chúa sẽ loại bỏ tất cả những gì bề ngoài. Khi ngã bệnh và được đưa đến phòng y tế, tôi thấy khó chịu. Chỉ có hai chị em chúng tôi ở đó. Các chị em trong dòng đến thăm chị N. trong khi chẳng ai đoái hoài đến tôi. Quả thật, chỉ có một phòng y tế, nhưng mỗi người lại có gian riêng của mình. Những đêm mùa đông thật đằng đẵng, chị N. có điện và ống nghe đài phát thanh, trong khi tôi không thể dọn bài nguyện ngắm vì thiếu điện.

            Gần hai tuần lễ như thế trôi qua, một buổi tối kia, tôi thở than với Chúa vì quá đau khổ và không thể dọn bài nguyện gẫm vì thiếu điện. Chúa nói rằng Người sẽ đến vào buổi tối và dạy tôi những chủ điểm cho bài nguyện gẫm hôm sau. Những chủ điểm này xoay quanh cuộc Thương Khó của Người. Chúa phán với tôi: Con hãy suy về những đau khổ của Cha trước toà Philatô. Và như thế, từng chủ điểm một, tôi suy ngắm về cuộc Thương Khó của Chúa suốt một tuần lễ. Từ lúc đó, một niềm vui lớn lao đến với linh hồn tôi, và tôi không còn mong đợi ai đến thăm hoặc chờ ánh điện nữa; Chúa Giêsu đã quá đủ cho tôi trong mọi sự. Các bề trên thực sự rất quan tâm đến các bệnh nhân, nhưng Chúa lại muốn tôi cảm thấy bị bỏ rơi. Vị Tôn Sư tuyệt vời này đã loại bỏ mọi thụ tạo để mình Người có thể hoạt động. Không ít lần tôi đã trải qua những đau khổ và cay cực như thế, đến nỗi Mẹ M. [có lẽ Mẹ Margaret] đã nói với tôi: “Này chị, trên đường đi của chị, những đau khổ trồi lên từ lòng đất. Tôi nhìn chị (71) như một người bị đóng đinh. Nhưng tôi thấy Chúa Giêsu có nhúng tay trong vụ này. Chị hãy trung thành với Người”.

150      + Tôi muốn ghi lại một giấc mơ của tôi về thánh nữ Têrêsa Hài Đồng Giêsu. Khi còn trong thời gian nhà tập, lúc gặp phải một số khó khăn mà tôi không biết làm cách nào để vượt qua. Đó là những khó khăn nội tâm nhưng lại liên quan đến các gian nan bên ngoài. Tôi làm những tuần cửu nhật kính các vị thánh, nhưng tình hình càng lúc càng khó khăn hơn. Những đau khổ làm tôi tan nát đến độ không biết làm thế nào để sống còn, nhưng bỗng nhiên tôi loé lên một tư tưởng là cầu nguyện với thánh nữ Têrêsa Hài Đồng Giêsu. Tôi bắt dầu một tuần cửu nhật kính thánh nữ, bởi vì trước khi vào dòng, tôi đã có lòng sùng kính ngài đặc biệt. Sau đó, tôi có phần thờ ơ với lòng sùng kính này, nhưng vì có nhu cầu, tôi lại bắt đầu cầu nguyện với ngài một cách sốt sắng. Đến ngày thứ năm trong tuần cửu nhật, tôi chiêm bao gặp được thánh nữ Têrêsa như thể ngài còn sống trên trần gian. Chị thánh giấu không cho tôi biết ngài là một vị thánh và lên tiếng an ủi , bảo tôi đừng lo âu về vấn đề này, nhưng hãy tín thác hơn vào Thiên Chúa. Thánh nữ nói: “Chị cũng đã chịu đau khổ nhiều”. Nhưng tôi không hết lòng tin tưởng vào thánh nữ và đáp lại: “Hình như em thấy chị có đau khổ gì đâu”. Nhưng thánh nữ xác quyết chắc chắn rằng chị thánh đã trải qua rất nhiều đau khổ: “Này em, em hãy biết rằng ba ngày nữa, sự khó sẽ đến hồi kết cuộc hạnh phúc”. Vì tôi chưa sẵn lòng tin tưởng, thánh nữ mới tỏ cho tôi biết ngài là một vị thánh. Lúc ấy, niềm vui lớn lao tràn ngập linh hồn tôi, và tôi nói với chị thánh: “Chị là một vị thánh à?”. Thánh nữ đáp: “Đúng vậy, chị là một vị thánh. Em hãy tin rằng vấn đề này rồi sẽ được giải quyết trong ba ngày nữa”. Và tôi nói: “Chị Têrêsa đáng yêu ơi, chị hãy cho em biết em có được lên thiên đàng không?”. Thánh nữ đáp: “Có, em sẽ được lên thiên đàng”. “Em có trở thành một vị thánh không?”. Thánh nữ lại đáp: “Có, em sẽ trở thành một vị thánh”. “Nhưng này chị Têrêsa Nhỏ ơi, em có sẽ trở thành một vị thánh được nâng lên bàn thờ như chị không?”. Chị thánh trả lời: “Có, em cũng sẽ là một vị thánh giống như chị, nhưng em phải tín thác vào Chúa Giêsu”. Khi đó, tôi hỏi ba mẹ tôi sẽ được lên thiên đàng không, sẽ [câu này bỏ dở] (72) và chị thánh đáp là có. Tôi còn hỏi thêm: “Các anh chị em của em có được lên thiên đàng không?”. Thánh nữ không trả lời dứt khoát nhưng bảo tôi cầu nguyện nhiều cho họ. Tôi đã hiểu ra họ cần nhiều lời cầu nguyện.

            Đây là một giấc mơ. Và như châm ngôn nói, những giấc mơ là những ảo ảnh; Thiên Chúa là đức tin. Tuy nhiên, ba ngày sau, sự khó đã được giải quyết một cách xuôi xắn như thánh nữ đã tiên báo. Và mọi chuyện trong việc này xảy ra đúng như những gì thánh nữ đã nói trước. Tuy là một giấc mơ, nhưng là một giấc mơ ý nghĩa.———————