December 4, 2022

121      (57) + Sau những cuộc thanh luyện qua lửa ấy, Chúa sẽ trào đổ một thác ân sủng xuống cho linh hồn. Linh hồn hoan hưởng sự kết hợp thân mật với Thiên Chúa. Họ được nhiều thị kiến, cả xác thể lẫn trí năng, nghe được nhiều tiếng nói siêu nhiên và đôi khi cả những mệnh lệnh rõ ràng. Mặc dù được những ân sủng này, nhưng linh hồn vẫn thấy chưa đủ. Thực vậy, xét ra cũng là kết quả ơn Chúa. Linh hồn thấy mình thiếu thốn hơn trước vì lúc này phải đương đầu với nhiều nguy hiểm và dễ dàng trở thành miếng mồi cho các ảo tưởng. Linh hồn phải nài xin Chúa ban cho một vị linh hướng; nhưng không phải chỉ cầu nguyện suông, mà còn phải gắng hết sức tìm cho được một vị hướng dẫn chuyên môn trong những vấn đề này, như một viên chỉ huy phải biết rõ những con đường dẫn quân ra trận. Một linh hồn kết hợp với Chúa phải được trang bị sẵn sàng cho những trận chiến dữ dội và hết sức gian truân.

            + Chúa sẽ ngự đến với linh hồn một cách đặc biệt sau những thanh luyện và nước mắt, nhưng linh hồn không phải lúc nào cũng hợp tác với ơn Chúa. Không phải vì linh hồn không sẵn lòng hợp tác, nhưng vì gặp quá nhiều khó khăn cả trong lẫn ngoài đến độ thực sự phải coi là một phép lạ nếu giữ được linh hồn trên những đỉnh cao ấy. Trong vấn đề này, linh hồn tuyệt đối cần phải có một vị linh hướng.

            Người ta gieo hoài nghi vào linh hồn tôi, và chính tôi đôi lúc cũng hoảng sợ khi nghĩ rằng mình dù sao cũng là một con người ngu xuẩn, không hiểu biết bao nhiêu, nhất là về các vấn đề thiêng liêng. Khi những nỗi nghi ngờ gia tăng, tôi đã đi tìm ánh sáng nơi cha giải tội hoặc các vị bề trên. Nhưng tôi đã không đạt được điều mình trông đợi.

122      Khi tôi thổ lộ vấn đề cho các bề trên, một vị [có lẽ Mẹ Michael hoặc Mẹ Mary Joseph] đã hiểu biết linh hồn tôi và con đường Chúa muốn tôi đi. Tôi nghe theo lời khuyên của Mẹ và đã tiến bộ rất nhanh trên con đường trọn lành, nhưng việc này chẳng được bao lâu. Khi giãi bày linh hồn một cách tường tận hơn, tôi đã không đạt được điều mình mong ước; dường như vị bề trên cho rằng những ân huệ [mà tôi là đối tượng] ấy là điều hoang tưởng, thành ra tôi chẳng nhận thêm được sự trợ giúp nào nữa. Mẹ nói với tôi rằng không thể có chuyện Thiên Chúa kết tình nghĩa thiết với các thụ tạo của Người như thế: “Này chị, tôi sợ cho chị đấy; biết đâu đây không phải là một hình thức ảo tưởng nào đó! Tốt hơn chị nên tìm lời khuyên của một linh mục”. Nhưng cha giải tội cũng chẳng hiểu tôi, ngài nói: “Chị ơi, chị nên bàn hỏi những vấn đề này với các bề trên của chị thì hơn”. Thế là tôi đi từ các bề trên đến cha giải tội, rồi lại đi từ cha giải tội vòng về với các bề trên, thế mà cũng chẳng tìm được sự bình an. Những hồng ân linh thánh lại trở thành những đau khổ lớn lao cho tôi. Hơn một lần, tôi đã thẳng thắn bộc bạch cùng Chúa: “Lạy Chúa Giêsu, con sợ Chúa, có lẽ Chúa không phải là một ông ma đấy chứ?”. Lúc nào Chúa Giêsu cũng trấn an, nhưng tôi vẫn cứ hoài nghi. Tuy nhiên thật lạ lùng: tôi càng hoài nghi, Chúa Giêsu càng ban cho tôi nhiều bằng chứng cho thấy những việc này do Chúa mà ra.

123      + Khi thấy các bề trên không làm cho tâm trí tôi được thanh thản, tôi đã quyết định không nói gì về các vấn đề thuần tuý nội tâm này nữa. Bên ngoài, tôi cố gắng – như một nữ tu tốt lành – trình bày mọi sự cho bề trên, nhưng về nhu cầu tâm hồn tôi chỉ nói trong toà cáo giải. Dựa trên nhiều nguyên nhân rất xác thực, tôi biết rằng một người nữ không được mời gọi để phân định những mầu nhiệm thế này. Tôi đã để mình phải chịu nhiều đau khổ không cần thiết. Trong suốt một thời gian dài, tôi bị coi như một kẻ bị quỷ ám, bị nhìn bằng ánh mắt thương hại, và bề trên đã thực thi nhiều biện pháp phòng ngừa đối với tôi. Tin đồn đến tai tôi là các chị em đã coi tôi là một kẻ như thế. Và bầu trời vẫn còn u ám quanh tôi. Tôi bắt đầu lảng tránh các ơn này, nhưng điều ấy vượt quá sức tôi. Bỗng nhiên, tôi bị bao phủ trong tình trạng tịnh hiệp – ngược với ý tôi – tôi đã được chìm đắm trong Thiên Chúa, và Người đã giữ tôi trong sự lệ thuộc hoàn toàn vào Người.

124      Trong những thời gian đầu, linh hồn tôi lúc nào cũng có phần lo sợ, nhưng về sau, được tràn ngập một niềm bình an và sức mạnh lạ lùng.

125      + Tất cả những điều này vẫn có thể chịu đựng nổi. Nhưng khi Chúa truyền tôi phải vẽ bức hình ấy, người ta bắt đầu công khai nói và coi tôi là một người cuồng loạn, bị hoang tưởng, và những lời đồn thổi ấy ngày càng rõ hơn. Một chị đã đến nói riêng với tôi. Chị gợi chuyện bằng những lời thương lại: “Này chị, tôi nghe người ta nói chị là một người hoang tưởng, và chị có nhiều thị kiến. Người chị em đáng thương của tôi ơi, chị hãy giữ mình trong vấn đề này”. (59) Chị ấy rất chân tình, thành thực kể cho tôi nghe những gì chị đã biết được. Nhưng hằng ngày tôi vẫn phải nghe những chuyện như thế. Một mình Chúa biết phải mệt mỏi thế nào.

126      Tuy nhiên, tôi quyết tâm chịu đựng tất cả trong im lặng và không giải thích gì khi được hỏi. Một số người cảm thấy khó chịu vì sự nín lặng của tôi, nhất là những người tọc mạch. Một số khác chín chắn hơn đã nói: “Chị Faustina ắt phải rất thân mật với Chúa mới có sức chịu nhiều đau khổ như vậy”. Dường như tôi phải đương đầu với hai nhóm qua toà. Tôi ráng sức giữ thinh lặng trong ngoài, không nói gì về mình, ngay cả khi một số chị em đến hỏi thẳng. Cặp môi tôi được niêm lại. Tôi chịu đựng như một chú chim bồ câu, không hề than vãn. Nhưng một số chị em dường như thấy hứng thú trong việc làm khổ tôi theo khả năng của họ. Sự nhẫn nhục của tôi chọc tức họ. Nhưng Thiên Chúa đã cho tôi nhiều sức mạnh nội tâm để chịu đựng một cách bình lặng.

127      + Biết rằng không thể tìm được ai trợ giúp trong những giờ phút như thế này, tôi bắt đầu cầu nguyện và xin Chúa ban cho một cha giải tội. Ước mong duy nhất của tôi là có một vị linh mục nào đó nói với tôi thế này: “Chị hãy an lòng, chị đang đi đúng đường”, hoặc “Chị hãy vứt hết những thứ này đi vì chúng không xuất phát từ Chúa”. Nhưng tôi không sao tìm được một linh mục vững tin đủ để nhân danh Chúa mà cho tôi một ý kiến như thế. Và thế là sự phập phồng vẫn cứ còn mãi. Lạy Chúa Giêsu, nếu thánh ý Chúa muốn con sống mãi trong sự phấp phỏng này, nguyện thánh danh Chúa được chúc tụng! Lạy Chúa, con nài xin Chúa hướng dẫn linh hồn con và ở với con, vì con chỉ là hư vô.

128      Thế là tôi phải chịu xét đoán tư bề. Không có gì nơi tôi thoát được sự xét đoán của chị em. Nhưng giờ đây, dường như sau khi đã chán chê, họ bắt đầu để tôi yên. Linh hồn thê thảm của tôi tìm được một chút nghỉ ngơi, và tôi biết Chúa vẫn ở rất gần bên tôi trong những giờ phút bách hại như thế. Cuộc [đình chiến] này chỉ tạm ngưng một thời gian ngắn. Một trận cuồng phong khác lại nổi lên. Và lúc này, đối với họ, những sự ngờ vực trước kia đã trở thành những sự kiện có thật, và một lần nữa, tôi lại phải nghe những bài ca cũ. Có lẽ Chúa muốn như thế. Nhưng thật lạ lùng, ngay cả bề ngoài tôi cũng bắt đầu cảm thấy những sự thất bại (60) đủ thứ. Việc này kéo thêm nhiều thứ đau khổ đủ loại ập xuống trên tôi mà chỉ mình Chúa biết. Nhưng tôi cố gắng hết sức để chu toàn mọi việc với ý hướng thật ngay lành. Giờ đây, tôi có thể thấy mình đang bị theo dõi mọi nơi như một tên trộm; trong nhà nguyện; trong lúc đang chu toàn các bổn phận; trong phòng riêng. [40] Tôi biết hiện giờ, ngoài sự hiện diện của Thiên Chúa, tôi còn ở trước sự hiện diện nhân loại nữa. Và tôi phải nói, hơn một lần, sự hiện diện nhân loại này đã làm tôi hết sức khó chịu. Có những lúc tôi phải tự hỏi không biết có nên cởi đồ để tắm rửa hay không. Thực vậy, ngay cả chiếc giường đáng thương của tôi cũng nhiều lần bị lục lọi. [41] Hơn một lần, tôi đã phải nực cười vì biết họ thậm chí cũng không chịu để yên cho chiếc giường của tôi. Một chị cho tôi biết tối nào chị cũng đến phòng tôi để xem tôi ở trên giường như thế nào.

            Tuy nhiên, bề trên vẫn là bề trên. Dù các ngài làm tôi nhục nhã và lắm khi còn gây cho tôi đủ loại hoài nghi, nhưng các ngài luôn ban cho phép tôi làm theo những điều Chúa truyền. Mặc dù không theo cách tôi xin, nhưng bằng một cách khác, các ngài đã làm trọn những yêu sách của Chúa và ban phép cho tôi thực hiện tất cả việc khổ hạnh và hãm mình mà Chúa yêu cầu.

            Một ngày kia, một vị bề trên [có lẽ Mẹ Jane] đã nổi cơn tam bành và làm tôi nhục nhã đến độ nghĩ mình không thể chịu nổi. Mẹ nói rằng: “Cái chị dở hơi, đồ thị kiến điên khùng, xéo khỏi cái phòng này ngay; đừng có mà nói vớ vẩn, chị kia!”. Mẹ tiếp tục trút xuống đầu tôi mọi thứ có thể nghĩ ra. Tôi về phòng riêng, gục mặt trước tượng thánh giá, rồi ngước nhìn lên Chúa Giêsu mà không sao thốt lên được nửa lời. Tuy nhiên, tôi giấu mọi chuyện không cho ai biết và giả bộ như không có gì xảy ra giữa chúng tôi.

129      Satan luôn luôn lợi dụng những giờ phút như thế; những tư tưởng chán chường bắt đầu nổi lên – đây là phần thưởng cho ngươi về sự trung thành và thực tâm của ngươi đấy. Làm sao có thể chân thành trong khi lại bị hiểu lầm như thế? Lạy Chúa Giêsu, lạy Chúa Giêsu, con không thể tiếp tục được nữa. Tôi lại ngã gục xuống đất dưới sức nặng, toát đẫm mồ hôi, và nỗi sợ hãi bắt đầu lấn lướt. Trong lòng, tôi không còn một ai để nương tựa. Đột nhiên, tôi nghe được một tiếng nói trong linh hồn: Đừng sợ; Cha ở với con. Và một ánh sáng soi chiếu tâm trí tôi, tôi đã hiểu rằng không nên đầu hàng trước những phiền sầu như thế. Tôi được đầy tràn sức mạnh và ra khỏi phòng với lòng can đảm mới mẻ để chịu đựng đau khổ.

130      (61) Tuy nhiên, tôi bắt đầu dở chứng phần nào lơ đểnh. Tôi không còn chú tâm đến những soi động nội tâm và tìm cách giải khuây. Nhưng bất chấp sự ồn ào và lơ đểnh ấy, tôi vẫn thấy những gì đang xảy ra trong linh hồn. Tiếng Chúa rất rõ ràng và không gì có thể bót nghẹt. Tôi bắt đầu lẩn tránh các cuộc gặp gỡ với Chúa trong linh hồn vì không muốn trở thành miếng mồi cho những ảo tưởng. Tuy nhiên, trong một chừng mực nào đó, Thiên Chúa vẫn đeo bám tôi bằng các ân huệ của Người; và thực sự tôi cảm nghiệm đắp đổi giữa cực hình với niềm vui. Ở đây, tôi không đề cập đến những thị kiến và ân sủng tràn trề Chúa đã ban cho tôi trong thời gian này, vì đã trình bày ở một nơi khác. [42]