Trang phục đứng đắn

Lễ Phục Đứng Đắn
Tại Sao Thiên Chúa Mặc Đồ Cho Ađam và Evà?
Bài gẫm của chị Lucia Fatima về thời trang

Trong một cuốn sách cuối cùng của sơ Lucia tại Fatima đã viết xong ngày 25 tháng 3 năm 1997 có nhan đề bằng tiếng Bồ đào nha là “Apelos da Messagem Da Fatima”. Dịch sang tiếng Anh là “Calls from the Message of Fatima” (Thông Điệp Fatima Mời Gọi), từ một người bạn đang sinh sống tại Fatima, ông Rôbert Nesnick. Là người được chọn giữ bản quyền bất cứ ở đâu sách của chị Lucia xuất bản: Secretariado dos Pastorinhos, 2496-908 Fatima, Portugal.

Trong sách này, Sơ Lucia nói về các trang phục của nước chị vào thời điểm Mẹ xuất hiện rồi, hồn nhiên, chị nói về cách ăn mặc quần áo

Ăn Mặc Đơn Sơ Nết Na

Chân phúc Jacinta đã nói tại Fatima năm 1917 rằng, “thực sự thời trang sẽ mãi luôn xúc phạm đến Thiên Chúa chúng ta rất nhiều.”

Có phải những bộ đồ mà chúng ta mặc trong ngày thấm đượm chất đơn sơ giản dị, tôn trọng phẩm giá con người, được những cô thôn nữ mặc trong những ngày đó! Điều ấy tốt cho chúng ta ở đây khi ôn lại những gì Thánh Kinh đã nói về chủ đề này: “Yahwêh Thiên Chúa làm cho con người và vợ con người những chiếc áo bằng da và mặc cho họ.” (Sáng thế 3:21)

Tại sao Thiên Chúa lại chỉ mặc đồ cho có hai con người đầu tiên ấy thôi, thế thì, trước đó họ trần truồng sao? Chính Thánh Kinh thuật lại cho chúng ta câu trả lời:

“Thế rồi, Yahwêh Thiên Chúa truyền lệnh cho con người rằng, ‘Hết mọi trái cây trong vườn ngươi cứ ăn. Nhưng trái của cây cho biết điều thiện ác thì người không được ăn, vì ngày nào ngươi ăn, chắc chắn ngươi sẽ phải chết’ (…) “Người nữ thấy trái cây đó ăn thì ngon, trông thì đẹp mắt …nàng liền hái vài quả rồi ăn. Nàng đưa cả cho chồng đang ở đó với nàng, và chàng cùng ăn. Bấy giờ mắt hai người mở ra và họ thấy mình trần truồng. Họ mới kết lá vả làm khố che thân.”

Mặc Lấy Ân Sủng

“Yahwêh Thiên Chúa làm cho con người và vợ những chiếc áo bằng da và mặc cho họ.” mạch văn thánh kinh này chỉ cho chúng ta thấy rằng, vì tội, mà Thiên Chúa đã mặc lấy áo ân sủng, bao bọc thân thể bị trần trụi của họ. Vì lý do này, chúng ta phải ăn mặc hết sức giản dị, đơn sơ, và hợp với phẩm giá của chúng ta. Những ai ăn mặc thiếu đứng đắn là gây nên dịp tội cho kẻ khác, và họ không những phải chịu trách nhiệm đối với tội lỗi của chính mình mà còn có lẽ cả tội của người khác vấp phạm vì họ nữa. Xét rằng nếu thấy thời trang là thiếu nết na đứng đắn – và chúng ta thấy đấy không may thế giới hùa theo coi điều đó như là một luật lệ – đó là mưu mô của quỷ dữ, đó là một cái bẫy tinh khôn quỷ dữ giăng bắt các linh hồn, tương tựa như trò chơi của các tay thợ săn trong rừng và trong các lĩnh vực vậy.

Thiên Chúa không có ban tặng quần áo cho chúng ta như thể một thứ trang sức theo nhu cầu nuôi dưỡng con người hư vô và phù phiếm của chúng ta. Không! Ngài ban nó cho chúng ta như một thứ đảm bảo chúng ta chống lại tội lỗi, tựa như một biểu hiệu đền vì tội lỗi đã phạm, và phải chịu hình phạt vì tội phạm đó, đồng thời nhắc nhở hết thảy chúng ta buộc phải vâng lời giới luật của Thiên Chúa.

Chúng ta hãy bắt đầu hồi tâm xem đâu là dấu hiệu của hình phạt và đền vì tội đã phạm, và một sự đảm bảo chống lại cám dỗ. Mạch văn thánh kinh thuật lại với chúng ta rằng, sau khi hai ông bà phạm tội, Ađam và Evà đã lấy lá vả làm khố che thân; nhưng Thiên Chúa không lấy sự việc này làm đủ vì, Thánh Kinh thuật lại với chúng ta, Ngài “làm cho con người và vợ con người những chiếc áo bằng da và mặc cho họ.” (Sáng thế 3:21)

Thế rồi, theo một trình thuật của hình phạt và đền vì tội đã phạm: “Yahwêh Thên Chúa đuổi con người ra khỏi vườn Êđen để cày cấy đất đai, con người đã được lấy ra từ đó” (St 3:23). Và ở đấy “cho đến khi trở về với đất, (hay nói cách khác là cho tới khi chết), vì từ đất, ngươi đã được lấy ra. Vì ngươi là đất bụi và sẽ trở về với bụi đất” (St 3:19). Như vậy, sau khi mặc đồ cho họ, Thiên Chúa đuổi họ ra khỏi vườn địa đàng chỉ sau khi đã ra hình phạt, bắt họ phải làm việc đền tội, bảo họ phải canh tác đất đai cho đến khi trở về với đất mà từ đó họ đã được lấy ra.

Con người tự mình mang án chết bởi tội bất phục tùng giới răn Thiên Chúa, Ngài đã dặn họ: “Nhưng trái cây cho biết điều thiện ác, thì ngươi không được ăn, vì ngày nào ngươi ăn, chắc chắn ngươi sẽ phải chết” (St 2:17). Vâng, thân xác bạn sẽ chết vì tội đã phạm và tội phạm đến giới răn Thiên Chúa. Nhưng tệ hại hơn nữa, linh hồn của bạn sẽ bị hư mất đời đời ngoại trừ khi bạn ăn năn cải thiện và làm việc đền tội. Bạn sẽ chết nếu không chịu cải thiện đời sống, bạn sẽ chết nếu không chịu quay về tuân phục giới răn Thiên Chúa.

Tuy thế, điều cảnh báo đó không chỉ có hai lý do – hình phạt và đền vì tội chúng ta đã phạm – mà Thiên Chúa đã mặc lấy chúng ta; bên trong việc con người được đảm bảo chống lại tội lỗi đó cũng còn có những mục đích phụng sự khác nữa, việc ăn mặc nết na giản dị cho biết chúng ta thuộc thành phần được tuyển chọn nhằm phân biệt với những phường vô đạo đức mất nết, cho phép chúng ta tự giới thiệu mình như những chứng nhân đích thực của Chúa Kitô và đối với thế gian.

Đồ mặc trang phục cũng nhắc nhở chúng ta về luật pháp Thiên Chúa, và đòi buộc chúng ta phải nghiêm chỉnh tuân hành. Trong thực tế, Thiên Chúa yêu cầu dân của Người mặc lấy quần áo, vì qua đồ mặc của họ, là những biểu hiệu nhắc nhở họ về những Thánh luật của Thiên Chúa: “bảo chúng phải làm tua khâu vào tà áo của chúng, qua mọi thế hệ, và cột lên tua áo đó một sợi giây màu xanh. Vậy các ngươi sẽ mang tua áo, và khi nhìn thấy nó, các ngươi sẽ nhớ đến mọi lệnh truyền của Thiên Chúa mà thi hành, chứ không theo con tim và đôi mắt các ngươi mà đi làm điếm.” (Dân số 15:38-39)

Thế nên, đồ chúng ta mặc là để bảo vệ con mắt và tâm hồn của mình, bởi đó chúng ta sẽ không cho phép mình bị sa chước cám dỗ của xác thịt, thế gian và ma quỷ.

Tua áo được nhắc đến trong mạch văn chắc chắn có ý nói đến một số phục sức qua quần áo của chúng ta; như thế trang phục phải xứng hợp với nhân phẩm con người, nết na đoan trang, giản dị, đơn sơ, tự trọng, thúc đẩy chúng ta tầm sát các huấn giới của Thiên Chúa.

Sau cùng, chúng ta hãy gẫm điều mà Thiên Chúa biểu lộ: “qua mọi thế hệ”. Điều này làm chúng ta suy rằng Thiên Chúa không nói chỉ vì ích lợi riêng cho dân Do Thái mà thôi. Những gì Ngài truyền cho họ cũng đều có quan hệ đến chúng ta hôm nay, và cả đến các thế hệ đời sau nữa – không chỉ có hình thức của dấu hiệu được chọn bề ngoài mà, tự nhiên, thay đổi, nhưng bên trong còn có nghĩa là nếu chúng ta tôn trọng công việc sáng tạo của Thiên Chúa có trật tự lớp lang thì chúng ta không được đánh mất mục đích chính của mình. Bởi lẽ luật lệ đến với chúng ta là từ Thiên Chúa và bất biến, chẳng hề thay đổi; cũng như Ngài là Đấng không hề đổi thay.

Sơ Lucia Fatima

(sóngbiển phỏng dịch theo báo “Michael” số phát hành cho tháng 5,6,7, năm 2003)

TRANG PHỤC ĐỨNG ĐĂN

Quần áo mặc đi ra ngoài và nhất là khi đi nhà thờ tham dự Thánh Lễ cần phải đứng đắn. Những tiêu chuẩn về quần áo đứng đắn đã một thời được dán trước cửa các nhà thờ Công Giáo trong nhiều năm, bắt đầu vào năm 1930, dưới triều Đức Giáo Hoàng Piô XI, khi kỹ nghệ phim ảnh đang phát triển đến mức độ đáng lo ngại đối với các nhà giáo dục.

Thật vậy trong Tập san của các Tu Sĩ Rôma (Bulletin of the Roman Clergy), phát hành tháng 10 năm 1928. Cha Cavanna đã gởi cho chúng ta một bản dịch của văn kiện bao gồm tiêu chuẩn về sự đứng đắn ngày 24 tháng 9 năm 1928. Sự khám phá ra một văn kiện “không còn lưu hành” cho phép chúng ta công bố một tiêu chuẩn lịch sử được xác minh đầy đủ của Rôma. Ðây chỉ là phần tối thiểu chính yếu:

  1. Ngày 15 tháng 8 năm 1928 trong văn phòng tòa án tôn giáo, Ðức Giáo Hoàng Piô XI báo trước một lần nữa sự nguy hiểm (của các ăn mặc không đứng đắn), với sự mê hoặc quyến rũ, đe dọa nhiều linh hồn không cẩn trọng.”
  2. Ngày 23 tháng 8, chỉ sau tám ngày, Ðức Thánh Cha triệu tập Cuộc Họp của Hội Ðồng Tòa Thánh để đề ra một lá thơ lời lẽ rất mạnh mẻ cho tất cả các Giám Mục ở Ý mở đầu một “Chiến Dịch Chống lại Thời Trang Không Ðứng Ðắn.”

Các Giám Mục đã được truyền đạt huấn thị của lá thơ này thúc giục “tất cả các trường học, trường tư thục, viện hàn lâm, lớp Giáo lý chủ nhật và phòng thí nghiệm điều khiển bởi các nữ tu,” phải bảo đảm “tuyệt đối tuân theo sự hướng dẫn giữa tất cả thể chế của các nữ tu trong giáo phận.”

  1. Ðể bảo đảm sự “tuân hành” những chỉ thị, ngày 24 tháng 9 năm 1928, chỉ một tháng sau Ðức Giáo Hoàng Piô XI, ra lệnh triệu tập Hội Ðồng Tòa Thánh cho các Giáo Sĩ để đề ra một lá thơ khác về “Chiến Dịch Chống lại Thời Trang Không Ðứng Ðắn.” Trong lá thơ này những tiêu chuẩn sau đây được mô tả: “Chúng ta nhắc lại là một chiếc áo không gọi là đứng đắn nếu được cắt sâu hơn chiều rộng hai lóng tay dưới hốc cổ, không che kín cánh tay ít nhất là tới cùi tay, và vừa vặn bên trên đầu gối. Hơn nữa, quần áo bằng vải trong suốt là không đứng đắn.”

Cho đến nay, Giáo Hội Công Giáo chưa bao giờ có một văn kiện nào tháo gỡ hay nới lỏng những giáo huấn trên đây. Vậy mà ngày nay khi đi tham dự Thánh Lễ chúng ta thấy nhiều phụ nữ đã vi phạm những quy ước này.

Trong tập sách “Thời Trang Không Đứng Đắn Con Đường Thênh Thang Dẫn Tới Hỏa Ngục,” chúng ta còn thấy những nghiên cứu kỹ lưỡng về những tính chất khêu gợi do trang phục và cách trang điểm. Xin kể hầu bạn một số điểm quan trọng ghi nhân như sau:

  • Một khuông mặt đẹp của một phụ nữ đã gợi cảm rồi. Nếu vẻ đẹp cộng với thái độ, cách ăn nói không đứng đắn thì sẽ gây dịp tội.
  • Nữ giới mặc đồ giống nam giới: một số kiểu quần tay và quần Bermuda (quần lững) cũng có tính cách khiêu gợi.
  • Quần áo có màu vải giống màu da người.
  • Quần áo chật bó sát vào da vẻ nên vóc dáng những đường cong.
  • Quần áo quá rộng hay quá chật.
  • Áo cánh tay.
  • Mái tóc đẹp cũng khêu gợi nên ngày xưa người ta phải trùm khăng voan khi đi tham dự Thánh Lễ.
  • Làm da mịn cũng gợi cảm nên ta phải cẩn thận vì nhiều khi người ta thường nói “đó chỉ là da thôi” và mặc quần, váy ngắn và áo cánh tay, áo hở vai, hở lưng.
  • Màu vải sặc sở chói lọi cũng gây lo ra chia trí nơi trang nghiêm.

Bài nghiên cứu này còn bàn đến việc cần phải ăn mặc đứng đắn ở những nơi công cộng khác như bãi biển, hồ tắm công cộng, shopping mall… Chúng ta cần phải tránh gây dịp tội vì dù là ở nơi đâu hành vi ăn mặc không đứng đắn gây dịp tội cũng đều mắc tội trọng.

Đức Giáo Hoàng Piô XII còn giáo huấn cha mẹ phải giáo dục con cái về cách ăn mặc:

“Ôi những người mẹ (cha) Kitô hữu, nếu các con chỉ biết rằng tương lai khó khăn và đau buồn, sự hổ thẹn trong việc khó khăn để ngăn cản, mà các con chuẩn bị cho con trai và con gái, tập cho chúng thói quen nghiêm khắc trong cách ăn mặc mà làm cho chúng mất đi tri giác của sự đứng đắn, các con sẽ phải tự xấu hổ vì những thiệt hại đã làm cho những kẻ bé mọn mà Thiên Ðàng giao phó cho các con săn sóc, và được nuôi nấng với phẩm giá và văn hóa của người Kitô Hữu.”

Louis ở Granada kể về một người đàn bà bị án phạt không có nguồn sống nào khác hơn là SỰ PHÙ HOA và ƯỚC MUỐN được thỏa mãn. Bà sống một cuộc sống bình thường, nhưng đam mê thu hút sự chú ý bằng nhan sắc quyến rủ của mình là nguyên nhân dẫn đến mọi sự. Bà ta bị bệnh và chết lãnh nhận đầy đủ các Bí Tích. Trong khi cha linh hướng cầu nguyện cho linh hồn bà, bà đã hiện ra cho ông và nói rằng bà đã bị án phạt đời đời và nguyên nhân là sự PHÙ PHIẾM. Bà thêm vào, “Tôi chỉ muốn làm vừa mắt đàn ông. Ðam mê này làm cho tôi phạm nhiều tội; nó ngăn cản tôi lãnh nhận Bí Tích tốt đẹp, và đã dẫn tôi đến án phạt đời đời.”

Cúc Nguyễn Dịch

Phong cách & Trang Phục trong Thánh lễ
Chúng ta nên nhớ:

  1. Lễ Misa là linh thánh.
  2. Để ăn mặc phù hợp. (Xin vui lòng xem dưới đây những trang phục thích hợp)
  3. Đi lễ đúng giờ. Bạn đến trễ sẽ làm những người khác chia trí. Nếu bạn bị trì hoãn hoặc đến trễ, hãy nghĩ đến những người khác, bằng cách ngồi ở phía sau để không làm phiền những người đang cầu nguyện trong Thánh Lễ.

Tuyệt nhiên không nên ngồi ngoài nhà thờ. Dù đi muộn.

  1. Hãy tắt điện thoại di động và máy nhắn tin.
  2. Lấy kẹo cao su từ miệng của bạn và vất bỏ nó một cách thích hợp (không phải trên sàn nhà hoặc trên ghế dài).
  3. Bái gối hướng về phía nhà tạm trước khi ngồi xuống. Bái gối là uốn cong đầu gối phải xuống sàn và đứng lên. Nếu bạn không thể bái gối, bạn nên cúi chào một cách cung kính. Mục đích của việc này là để tỏ lòng tôn kính Đức Vua của chúng ta và để xác nhận sự hiện diện của Ngài trong nhà tạm.
  4. Ngồi yên lặng. Một khi chúng ta đã tìm thấy chỗ ngồi, chúng ta nên ngồi hoặc quỳ xuống lặng lẽ cầu nguyện hay chiêm niệm. Đây không phải là thời gian để giao tiếp với bạn bè. Nếu chúng ta phải nói chuyện lặng lẽ, chúng ta nên làm cho nó ngắn gọn. Mục đích của việc này là một lần nữa thể hiện sự tôn trọng đối với Thánh Thể, và để cho thấy rằng chúng ta tin Chúa thật sự hiện diện-Mình, Máu, Linh Hồn và Thần Tính! Nếu chúng ta không tin điều này, chúng ta cần phải quan tâm đến những người khác họ tin, và sử dụng thời gian yên tĩnh để chiêm ngưỡng Chân Lý này.
  5. Tôn trọng ranh giới. Khi đọc Kinh Lạy Cha, ví dụ, chúng ta nên nhạy cảm về nhu cầu của những người bên cạnh, có lẽ, đang nói chuyện với “Cha Chúng Ta”, mà có thể bị chia trí bởi những người cần phải nắm tay.
  6. Hãy ở lại cho đến khi kết thúc Thánh Lễ. Judas là người đầu tiên rời khỏi buổi lễ sớm trong Bữa Tiệc Ly. Chúng ta không nên theo bước chân của hắn. Thánh lễ kết thúc khi vị linh mục hay phó tế nói: “Thánh Lễ kết thúc, hãy đi trong bình an” và chúng ta thưa: “Tạ ơn Chúa.” Chúng ta nên lịch sự ở lại cho đến khi kết thúc bài thánh ca kết lễ. Đôi khi cũng có những trường hợp khẩn cấp xảy ra, trong những trường hợp như vậy, chúng ta nên càng kín đáo càng tốt để không làm gián đoạn Thánh Lễ vẫn chưa kết thúc.
  7. Hãy cung kính, nhẹ nhàng, và âm thầm ra khỏi nhà thờ. Một lần nữa, điều này là để thể hiện sự tôn trọng của Chúa chúng ta trong Bí tích Thánh Thể. Có một số ở lại vài phút sau lễ để cảm tạ Chúa vì Thánh Thể mà họ vừa nhận được, nhà thờ cũng nên yên lặng để tôn trọng sự hiệp nhất sâu xa đang diễn ra. Chúng ta có thể nói chuyện thoải mái khi ra ngoài nhà thờ.
  8. Tuyệt đối không nên vỗ tay trong khi Thánh Lễ đang được cử hành, chẳng hạn như sau khi linh mục hay phó tế giảng, hoặc là sau khi ca đoàn hát một bài thánh ca, bởi vì Thánh Lễ không phải là một buổi trình diễn! Rất tiếc là nhiều bạn trẻ thời nay, vì không hiểu ý nghĩa và tầm quan trọng của Thánh Lễ, nên cứ thấy gì hay là vỗ tay.

Trang phục tham dự Thánh lễ:

Chúng ta nên mặc những gì chúng ta sẽ mặc nếu một vị vua mời chúng ta đến nhà của ông cho một bữa tiệc. Đó là, chúng ta nên mặc bộ đồ tốt nhất của chúng ta. Tốt nhất của chúng ta không bao giờ nên thu hút sự chú ý với chính bản thân mình, nhưng sự tôn trọng tối đa cho vua (và gia đình của Ngài) trong đó chúng ta là những khách mời đặc biệt.
(Các Hội đòan có đồng phục riêng, như Ca đoàn, Hội Dòng Ba…, các hội viên , ca viên luôn mặc dồng phục theo đoàn thể của mình).
Những Gì Không Nên Mặc:

Những trang phục khiếm nhã hoặc mỏng (nhìn thấy da) không bao giờ chấp nhận được.

Điều không nên đối với phụ nữ …

  • Bất cứ quần áo giương midriffs hoặc xẻ (chia tách).
  • Quần áo chật có nghĩa là để nổi bật (để thu hút sự chú ý) các bộ phận cơ thể khác nhau mà đối với Thiên Chúa, và rằng chúng ta cũng cần phải coi đó, là thiêng liêng.
  • Váy ngắn (trên đầu gối).
  • Shorts
  • Áo hở nách không có tay (tay áo ngắn thì được).

Điều Không Nên Đối Với Nam giới …

  • Quần Shorts (ngay cả trong những tháng mùa hè).
  • Quần áo dơ bẩn không bao giờ chấp nhận được.
  • Người bù xù, Lôi thôi lếch thếch, cẩu thả là không bao giờ chấp nhận được.

Tại sao ăn mặc khiêm tốn trong Thánh Lễ là Quan Trọng?

Những trang phục khiếm nhã (đặc biệt là đối với phụ nữ) làm những người khác chia trí và có thể khiến người ta phạm tội trong tư tưởng.

  • Có những trường hợp bất khả kháng ngoài ý muốn mà chúng ta không có dịp để chuẩn bị, chúng ta cũng không nên vì đó mà bỏ tham dự Thánh Lễ. Chúa sẽ thông cảm cho chúng ta, và cũng không ai có quyền xét đoán chúng ta. Trong mọi trường hợp, hãy đến tham dự Thánh Lễ!

Tuy nhiên, trang phục khiêm tốn luôn luôn ở trong tầm kiểm soát của chúng ta – nếu chúng ta ăn mặc khiêm tốn mỗi ngày, điều này sẽ không bao giờ là một vấn đề.

Joseph V. Bùi chuyển dịch