Sách Ai-Ca

AI-CA

CHƯƠNG 1

BÀI THỨ NHẤT

1 Làm sao Đô Thị dân đông đúc
lại ngồi trơ, tủi nhục một mình!
Xưa lệnh bà giữa muôn dân nước,
nay khác chi quả phụ tội tình.
Bà nữ chúa đứng đầu các tỉnh
đã trở thành một kẻ khổ sai.

2 Tỉ ti nàng khóc suốt đêm dài,suối lệ đắng cay tràn đôi má;
chẳng thấy kẻ nào đến ủi an
trong số những người yêu thuở trước.
Bạn hữu thân tình nay bội ước,
thành ra cả một lũ địch thù.

3 Bị lưu đày, Giu-đa cực khổ,phải làm tôi nhuốc hổ vô cùng.
Này đây giữa dân ngoại nàng đang sống,
nàng chẳng hề được vui thú nghỉ ngơi.
Mọi kẻ rượt theo nàng
đã bắt được nàng trong đường cùng ngõ hẻm.

4 Đường phố Xi-on đượm màu tang tóc,
chẳng còn ai trẩy lễ lên đền.
Cổng thành vắng lặng không một bóng.
Tư tế thở than, nữ trinh sầu thảm,
cả thành chìm ngập giữa đắng cay!

5 Quân áp bức nắm đầu cưỡi cổ,
kẻ tử thù hớn hở sướng vui,
vì ĐỨC CHÚA làm cho nàng cực khổ
bởi tội nàng nhiều quá;
lũ con nàng bị quân áp bức đày đi xa.

6 Thiếu nữ Xi-on quả hết thời,
vẻ rực rỡ huy hoàng không còn nữa.
Thủ lãnh của nàng khác chi nai đói
không tìm ra đồng cỏ.
Họ kiệt sức bước đi
trước những người xua đuổi.

7 Giê-ru-sa-lem nhớ lại
những ngày gian khổ và kiếp sống lang thang
khi dân ngã gục, không người tiếp cứu,
dưới bàn tay tàn bạo của quân thù.
Quân áp bức thấy nàng sụp đổ, thì cười nhạo khinh chê.

8 Giê-ru-sa-lem phạm quá nhiều tội lỗi, nên đã ra ô uế.
Mọi kẻ xưa kia từng kính nể, nay khinh mạn cười chê,
vì thấy nàng loã thể.
Ngay chính nàng cũng phải rên siết,
cũng phải ngoảnh mặt đi.

9 Trên áo nàng, vết nhơ còn rành rành ra đó,
mà nàng đâu nghĩ tới hậu vận đang chờ.
Nàng sa cơ quá mức, không một kẻ ủi an.
“Lạy ĐỨC CHÚA, xin nhìn nỗi nhục nhằn con phải chịu,
vì kẻ thù đắc thắng dương oai.”

10 Quân áp bức đưa tay vét sạch các kho báu của nàng.
Phải, chính mắt nàng thấy đám dân ngoại
kéo nhau vào đền thánh.
Chúng là những kẻ Ngài cấm ngặt
không được vào nơi công hội của Ngài.

11 Toàn dân rên rỉ đi tìm bánh,
đổi kho tàng lấy một chút cầm hơi.
“Lạy ĐỨC CHÚA, xin Ngài nhìn rõ
xem con đây tủi hổ biết chừng nào! ”

12 “Này tất cả những ai qua lại, hãy nhìn kỹ mà xem:
Có nỗi khổ nào so sánh được
với nỗi khổ ĐỨC CHÚA giáng trên tôi,
khi Người nổi trận lôi đình mà trừng phạt.

13 Từ trời cao, Người phóng lửa xuống
cho xâm nhập tận cốt tuỷ tôi.
Dưới chân tôi, Người giăng lưới sẵn, cho tôi phải té nhào.
Người bỏ tôi hiu quạnh, suốt cả ngày bệnh hoạn ốm đau.

14 Người theo dõi lỗi lầm tôi đã phạm, siết chặt lỗi lầm đó trong tay,
rồi đặt lên cổ tôi như cái ách, khiến tôi phải kiệt quệ, hao mòn.
Người đã trao tôi vào tay chúng,
làm cho tôi không thể ngóc đầu lên.

15 Mọi người hùng đang ở với tôi, Chúa đều khinh chê và loại bỏ.
Nhằm chống lại tôi, nhằm diệt
quân tinh nhuệ của tôi,
Người triệu tập hết vào công hội.
Chúa chà đạp, giày xéo nàng trinh nữ, con gái Giu-đa,
như đạp nho trong bồn.

16 Thế nên tôi khóc ròng khóc rã,
cặp mắt tôi, suối lệ tuôn trào.
Bởi Đấng ủi an tôi, Đấng ban lại cho tôi sức sống,
Người đã lìa xa tôi.
Con cái tôi phải mồ côi cô độc bởi chưng thù địch quá hung tàn.”

17 Xi-on chìa đôi tay kêu cứu, mà không người an ủi.
ĐỨC CHÚA ra lệnh cho thù địch: hãy tấn công Gia-cóp tư bề.
Ngay cả với địch quân, Giê-ru-sa-lem cũng trở thành ô uế.

18 “Đấng chính trực công minh là ĐỨC CHÚA,
còn tôi, tôi chống lại lời Người.
Nghe đi nào, mọi dân, mọi nước,
và thấy cho nỗi khổ cực của tôi.
Con cái tôi, thanh niên, thiếu nữ, bị bắt đi lưu đày.

19 Tôi ngỏ lời kêu gọi tình nhân,
nhưng chúng là những tên lừa đảo.
Tư tế và kỳ mục của tôi tắt thở trong thành nội
khi đi tìm miếng bánh để cầm hơi.

20 Lạy ĐỨC CHÚA, xin hãy nhìn xem:
giữa cảnh khốn cùng, ruột gan con đòi đoạn,
trái tim con thổn thức bồi hồi.
Con quả đã cứng đầu cứng cổ.
Ngoài đường phố gươm đao thao túng,
ở trong nhà thần chết hoành hành.

21 Xin Ngài lắng nghe con rên rỉ: có ai thèm an ủi con đâu!
Mọi kẻ thù con vui mừng hớn hở
khi biết chính Ngài gây khổ cực cho con.
Ngày Ngài hứa, xin cho mau đến
để chúng cùng số phận với con.

22 Xin cho tội ác chúng đã phạm
phơi bày tất cả trước thánh nhan Ngài.
Xin Ngài xử với chúng
như đã xử với con, vì tất cả tội con đã phạm.
Con than thở đã quá nhiều rồi, và tim con héo hắt.”

CHƯƠNG 2

BÀI THỨ HAI

1 Vì đâu Đức Chúa nổi lôi đình
khiến thiếu nữ Xi-on tối mày tối mặt?
Vẻ huy hoàng của Ít-ra-en,
từ trời cao Người quăng xuống đất,
chẳng nhớ đến bệ Người kê chân
trong ngày Người nổi cơn thịnh nộ.

2 Mọi nơi cư ngụ của Gia-cóp,
Đức Chúa huỷ diệt chẳng chút xót thương;
nổi trận lôi đình, Người triệt hạ
đồn luỹ của thiếu nữ Giu-đa;
Người xô xuống đất và làm nhục
vương quốc và thủ lãnh của nàng.

3 Bừng bừng lửa giận, Người bẻ gãy sừng,
đập tan sức mạnh Ít-ra-en,
rút tay hữu cho quân thù xông tới;
Người đốt lên trong Gia-cóp như ngọn hoả hào
thiêu rụi khắp chung quanh.

4 Người giương cung khác nào địch thủ,
vung tay hữu như thể đối phương,
bao trang tuấn tú, Người giết sạch,
trút cơn thịnh nộ như trút lửa
xuống lều trại của thiếu nữ Xi-on.

5 Chúa nên như địch thủ, huỷ diệt Ít-ra-en,
huỷ diệt mọi lâu đài dinh thự, triệt hạ các luỹ đồn của nó;
nơi thiếu nữ Giu-đa, Người gia tăng tiếng than van kêu khóc.

6 Người đốt phá cả lều lẫn vườn, triệt hạ nơi họp nhau mừng lễ;
lễ hội và sa-bát tại Xi-on, ĐỨC CHÚA để rơi vào quên lãng;
nổi giận bừng bừng, Người loại bỏ nhà vua cũng như thầy tư tế.

7 Chúa chán ghét bàn thờ,
thánh điện của Người, Người cũng ghê tởm.
Tường luỹ các dinh thự của Người,
Người trao nộp vào tay địch thủ.
Chúng hò la trong Nhà ĐỨC CHÚA, như trong buổi hội hè.

8 ĐỨC CHÚA đã tính chuyện tàn phá tường luỹ của thiếu nữ Xi-on.
Người đã giăng dây đo, quyết thẳng tay tiêu diệt tới cùng.
Tường trong luỹ ngoài, Người gieo tang tóc:
tất cả cùng ảm đạm thê lương.

9 Cổng thành bị sụt sâu dưới đất, Người phá tung, bẻ gãy then cài.
Vua cùng thủ lãnh đi biệt xứ, giữa chư dân sống kiếp đoạ đày.
Pháp luật đâu còn nữa;
ngôn sứ chẳng được thấy thị kiến do ĐỨC CHÚA ban cho.

10 Hàng kỳ mục của thiếu nữ Xi-on
ngồi thinh lặng ngay trên thềm đất,
đầu rắc đầy tro bụi, mình mặc áo vải thô.
Các cô trinh nữ Giê-ru-sa-lem gục đầu sát đất.

11 Suối lệ tuôn trào đến mòn đôi mắt,
ruột gan tôi đòi đoạn, tâm can tôi rối bời;
vì con gái dân tôi rã rời tan nát,
còn lũ sơ sinh và bầy trẻ dại
gục ngã khắp quảng trường.

12 Lũ trẻ thơ hoài công hỏi mẹ: “Bánh con đâu? “,
rồi ngã gục trên quảng trường thành phố,
tựa như người bị đâm:
chúng trút linh hồn ngay trên tay mẹ.

13 Hỡi thiếu nữ Giê-ru-sa-lem, ví ngươi cùng ai, sánh ngươi với ai?
Này trinh nữ, cô gái Xi-on, ai cứu được ngươi, ai ủi an ngươi?
Tai hoạ ngươi mắc phải lớn quá rồi,
lớn tựa trùng dương, ai chữa nổi?

14 Ngôn sứ của ngươi tỏ cho ngươi thấy
toàn điều hư ảo, toàn chuyện khói mây,
còn lỗi lầm ngươi, chúng không vạch rõ
để đảo ngược vận số của ngươi.
Điều chúng thấy là điều huyền hoặc,
chỉ đưa ngươi vào ảo tưởng mà thôi.

15 Thiếu nữ Giê-ru-sa-lem ơi, kẻ qua người lại nhạo báng ngươi,
vỗ tay, huýt sáo, lắc đầu cười: “Phải chăng đây Đô Thị
từng được gọi là tuyệt thế giai nhân,
là niềm vui cho toàn cõi địa cầu? ”

16 Mọi kẻ thù há miệng hăm ngươi,
huýt sáo, nghiến răng, bọn chúng nói:
“Phen này ta nuốt sống ăn tươi.
Ngày ta chờ đợi nay đã đến, ngày đó, ta đã thấy đây rồi.”

17 ĐỨC CHÚA thi hành điều Người đã quyết,
thực hiện lời Người đã phán xưa,
lời Người truyền dạy từ bao thuở,
nên đã diệt trừ, chẳng chút xót thương.
Người làm cho kẻ thù ngươi hả hê sung sướng,
tăng sức mạnh cho kẻ chống đối ngươi.

18 Tự đáy lòng, hãy kêu lên Chúa,
hỡi tường thành của thiếu nữ Xi-on!
Cứ để mặc suối lệ ngươi tuôn chảy, ngày đêm chẳng khi ngừng.
Chớ khi nào ngơi nghỉ, cũng đừng để dòng lệ khô đi.

19 Đứng dậy đi, la lên trong đêm tối,
khi năm canh chỉ mới bắt đầu!
Trước nhan Chúa, hãy trút niềm tâm sự, giơ tay hướng về Người
mà cầu cho sinh mạng của đoàn con đang lịm dần vì đói
đầu đường, góc phố, khắp nơi nơi.

20 Lạy ĐỨC CHÚA, xin nhìn xem cho kỹ,
Ngài đối xử thế này với ai đây?
Làm sao người mẹ đành ăn thịt
những đứa con mình bồng bế trên tay?
Làm sao tư tế và ngôn sứ
lại bị giết ngay trong thánh điện Ngài?

21 Ngoài phố, em bé với cụ già nằm la liệt,
thanh niên và thiếu nữ ngã gục dưới lưỡi gươm.
Ngày phẫn nộ, Ngài thẳng tay tàn sát,
Ngài tiêu diệt, chẳng chút xót thương.

22 Bao nỗi kinh hoàng từ bốn phương kéo tới
như người ta trẩy hội:
Ngài đã gọi chúng đến bủa vây tôi.
Ngày ĐỨC CHÚA nổi trận lôi đình,
không ai thoát nạn, không người sống sót.
Những đứa con tôi bế bồng nuôi dưỡng,
nay địch quân giết chết cả rồi.

Ψ

⇓  Tải xuống toàn bộ 5 chương sách Ai-ca

⇒  Đọc tiếp…

%d bloggers like this: