Sách Ai-Ca

AI-CA

CHƯƠNG 1

BÀI THỨ NHẤT

1 Làm sao Đô Thị dân đông đúc
lại ngồi trơ, tủi nhục một mình!
Xưa lệnh bà giữa muôn dân nước,
nay khác chi quả phụ tội tình.
Bà nữ chúa đứng đầu các tỉnh
đã trở thành một kẻ khổ sai.

2 Tỉ ti nàng khóc suốt đêm dài,suối lệ đắng cay tràn đôi má;
chẳng thấy kẻ nào đến ủi an
trong số những người yêu thuở trước.
Bạn hữu thân tình nay bội ước,
thành ra cả một lũ địch thù.

3 Bị lưu đày, Giu-đa cực khổ,phải làm tôi nhuốc hổ vô cùng.
Này đây giữa dân ngoại nàng đang sống,
nàng chẳng hề được vui thú nghỉ ngơi.
Mọi kẻ rượt theo nàng
đã bắt được nàng trong đường cùng ngõ hẻm.

4 Đường phố Xi-on đượm màu tang tóc,
chẳng còn ai trẩy lễ lên đền.
Cổng thành vắng lặng không một bóng.
Tư tế thở than, nữ trinh sầu thảm,
cả thành chìm ngập giữa đắng cay!

5 Quân áp bức nắm đầu cưỡi cổ,
kẻ tử thù hớn hở sướng vui,
vì ĐỨC CHÚA làm cho nàng cực khổ
bởi tội nàng nhiều quá;
lũ con nàng bị quân áp bức đày đi xa.

6 Thiếu nữ Xi-on quả hết thời,
vẻ rực rỡ huy hoàng không còn nữa.
Thủ lãnh của nàng khác chi nai đói
không tìm ra đồng cỏ.
Họ kiệt sức bước đi
trước những người xua đuổi.

7 Giê-ru-sa-lem nhớ lại
những ngày gian khổ và kiếp sống lang thang
khi dân ngã gục, không người tiếp cứu,
dưới bàn tay tàn bạo của quân thù.
Quân áp bức thấy nàng sụp đổ, thì cười nhạo khinh chê.

8 Giê-ru-sa-lem phạm quá nhiều tội lỗi, nên đã ra ô uế.
Mọi kẻ xưa kia từng kính nể, nay khinh mạn cười chê,
vì thấy nàng loã thể.
Ngay chính nàng cũng phải rên siết,
cũng phải ngoảnh mặt đi.

9 Trên áo nàng, vết nhơ còn rành rành ra đó,
mà nàng đâu nghĩ tới hậu vận đang chờ.
Nàng sa cơ quá mức, không một kẻ ủi an.
“Lạy ĐỨC CHÚA, xin nhìn nỗi nhục nhằn con phải chịu,
vì kẻ thù đắc thắng dương oai.”

10 Quân áp bức đưa tay vét sạch các kho báu của nàng.
Phải, chính mắt nàng thấy đám dân ngoại
kéo nhau vào đền thánh.
Chúng là những kẻ Ngài cấm ngặt
không được vào nơi công hội của Ngài.

11 Toàn dân rên rỉ đi tìm bánh,
đổi kho tàng lấy một chút cầm hơi.
“Lạy ĐỨC CHÚA, xin Ngài nhìn rõ
xem con đây tủi hổ biết chừng nào! ”

12 “Này tất cả những ai qua lại, hãy nhìn kỹ mà xem:
Có nỗi khổ nào so sánh được
với nỗi khổ ĐỨC CHÚA giáng trên tôi,
khi Người nổi trận lôi đình mà trừng phạt.

13 Từ trời cao, Người phóng lửa xuống
cho xâm nhập tận cốt tuỷ tôi.
Dưới chân tôi, Người giăng lưới sẵn, cho tôi phải té nhào.
Người bỏ tôi hiu quạnh, suốt cả ngày bệnh hoạn ốm đau.

14 Người theo dõi lỗi lầm tôi đã phạm, siết chặt lỗi lầm đó trong tay,
rồi đặt lên cổ tôi như cái ách, khiến tôi phải kiệt quệ, hao mòn.
Người đã trao tôi vào tay chúng,
làm cho tôi không thể ngóc đầu lên.

15 Mọi người hùng đang ở với tôi, Chúa đều khinh chê và loại bỏ.
Nhằm chống lại tôi, nhằm diệt
quân tinh nhuệ của tôi,
Người triệu tập hết vào công hội.
Chúa chà đạp, giày xéo nàng trinh nữ, con gái Giu-đa,
như đạp nho trong bồn.

16 Thế nên tôi khóc ròng khóc rã,
cặp mắt tôi, suối lệ tuôn trào.
Bởi Đấng ủi an tôi, Đấng ban lại cho tôi sức sống,
Người đã lìa xa tôi.
Con cái tôi phải mồ côi cô độc bởi chưng thù địch quá hung tàn.”

17 Xi-on chìa đôi tay kêu cứu, mà không người an ủi.
ĐỨC CHÚA ra lệnh cho thù địch: hãy tấn công Gia-cóp tư bề.
Ngay cả với địch quân, Giê-ru-sa-lem cũng trở thành ô uế.

18 “Đấng chính trực công minh là ĐỨC CHÚA,
còn tôi, tôi chống lại lời Người.
Nghe đi nào, mọi dân, mọi nước,
và thấy cho nỗi khổ cực của tôi.
Con cái tôi, thanh niên, thiếu nữ, bị bắt đi lưu đày.

19 Tôi ngỏ lời kêu gọi tình nhân,
nhưng chúng là những tên lừa đảo.
Tư tế và kỳ mục của tôi tắt thở trong thành nội
khi đi tìm miếng bánh để cầm hơi.

20 Lạy ĐỨC CHÚA, xin hãy nhìn xem:
giữa cảnh khốn cùng, ruột gan con đòi đoạn,
trái tim con thổn thức bồi hồi.
Con quả đã cứng đầu cứng cổ.
Ngoài đường phố gươm đao thao túng,
ở trong nhà thần chết hoành hành.

21 Xin Ngài lắng nghe con rên rỉ: có ai thèm an ủi con đâu!
Mọi kẻ thù con vui mừng hớn hở
khi biết chính Ngài gây khổ cực cho con.
Ngày Ngài hứa, xin cho mau đến
để chúng cùng số phận với con.

22 Xin cho tội ác chúng đã phạm
phơi bày tất cả trước thánh nhan Ngài.
Xin Ngài xử với chúng
như đã xử với con, vì tất cả tội con đã phạm.
Con than thở đã quá nhiều rồi, và tim con héo hắt.”

CHƯƠNG 2

BÀI THỨ HAI

1 Vì đâu Đức Chúa nổi lôi đình
khiến thiếu nữ Xi-on tối mày tối mặt?
Vẻ huy hoàng của Ít-ra-en,
từ trời cao Người quăng xuống đất,
chẳng nhớ đến bệ Người kê chân
trong ngày Người nổi cơn thịnh nộ.

2 Mọi nơi cư ngụ của Gia-cóp,
Đức Chúa huỷ diệt chẳng chút xót thương;
nổi trận lôi đình, Người triệt hạ
đồn luỹ của thiếu nữ Giu-đa;
Người xô xuống đất và làm nhục
vương quốc và thủ lãnh của nàng.

3 Bừng bừng lửa giận, Người bẻ gãy sừng,
đập tan sức mạnh Ít-ra-en,
rút tay hữu cho quân thù xông tới;
Người đốt lên trong Gia-cóp như ngọn hoả hào
thiêu rụi khắp chung quanh.

4 Người giương cung khác nào địch thủ,
vung tay hữu như thể đối phương,
bao trang tuấn tú, Người giết sạch,
trút cơn thịnh nộ như trút lửa
xuống lều trại của thiếu nữ Xi-on.

5 Chúa nên như địch thủ, huỷ diệt Ít-ra-en,
huỷ diệt mọi lâu đài dinh thự, triệt hạ các luỹ đồn của nó;
nơi thiếu nữ Giu-đa, Người gia tăng tiếng than van kêu khóc.

6 Người đốt phá cả lều lẫn vườn, triệt hạ nơi họp nhau mừng lễ;
lễ hội và sa-bát tại Xi-on, ĐỨC CHÚA để rơi vào quên lãng;
nổi giận bừng bừng, Người loại bỏ nhà vua cũng như thầy tư tế.

7 Chúa chán ghét bàn thờ,
thánh điện của Người, Người cũng ghê tởm.
Tường luỹ các dinh thự của Người,
Người trao nộp vào tay địch thủ.
Chúng hò la trong Nhà ĐỨC CHÚA, như trong buổi hội hè.

8 ĐỨC CHÚA đã tính chuyện tàn phá tường luỹ của thiếu nữ Xi-on.
Người đã giăng dây đo, quyết thẳng tay tiêu diệt tới cùng.
Tường trong luỹ ngoài, Người gieo tang tóc:
tất cả cùng ảm đạm thê lương.

9 Cổng thành bị sụt sâu dưới đất, Người phá tung, bẻ gãy then cài.
Vua cùng thủ lãnh đi biệt xứ, giữa chư dân sống kiếp đoạ đày.
Pháp luật đâu còn nữa;
ngôn sứ chẳng được thấy thị kiến do ĐỨC CHÚA ban cho.

10 Hàng kỳ mục của thiếu nữ Xi-on
ngồi thinh lặng ngay trên thềm đất,
đầu rắc đầy tro bụi, mình mặc áo vải thô.
Các cô trinh nữ Giê-ru-sa-lem gục đầu sát đất.

11 Suối lệ tuôn trào đến mòn đôi mắt,
ruột gan tôi đòi đoạn, tâm can tôi rối bời;
vì con gái dân tôi rã rời tan nát,
còn lũ sơ sinh và bầy trẻ dại
gục ngã khắp quảng trường.

12 Lũ trẻ thơ hoài công hỏi mẹ: “Bánh con đâu? “,
rồi ngã gục trên quảng trường thành phố,
tựa như người bị đâm:
chúng trút linh hồn ngay trên tay mẹ.

13 Hỡi thiếu nữ Giê-ru-sa-lem, ví ngươi cùng ai, sánh ngươi với ai?
Này trinh nữ, cô gái Xi-on, ai cứu được ngươi, ai ủi an ngươi?
Tai hoạ ngươi mắc phải lớn quá rồi,
lớn tựa trùng dương, ai chữa nổi?

14 Ngôn sứ của ngươi tỏ cho ngươi thấy
toàn điều hư ảo, toàn chuyện khói mây,
còn lỗi lầm ngươi, chúng không vạch rõ
để đảo ngược vận số của ngươi.
Điều chúng thấy là điều huyền hoặc,
chỉ đưa ngươi vào ảo tưởng mà thôi.

15 Thiếu nữ Giê-ru-sa-lem ơi, kẻ qua người lại nhạo báng ngươi,
vỗ tay, huýt sáo, lắc đầu cười: “Phải chăng đây Đô Thị
từng được gọi là tuyệt thế giai nhân,
là niềm vui cho toàn cõi địa cầu? ”

16 Mọi kẻ thù há miệng hăm ngươi,
huýt sáo, nghiến răng, bọn chúng nói:
“Phen này ta nuốt sống ăn tươi.
Ngày ta chờ đợi nay đã đến, ngày đó, ta đã thấy đây rồi.”

17 ĐỨC CHÚA thi hành điều Người đã quyết,
thực hiện lời Người đã phán xưa,
lời Người truyền dạy từ bao thuở,
nên đã diệt trừ, chẳng chút xót thương.
Người làm cho kẻ thù ngươi hả hê sung sướng,
tăng sức mạnh cho kẻ chống đối ngươi.

18 Tự đáy lòng, hãy kêu lên Chúa,
hỡi tường thành của thiếu nữ Xi-on!
Cứ để mặc suối lệ ngươi tuôn chảy, ngày đêm chẳng khi ngừng.
Chớ khi nào ngơi nghỉ, cũng đừng để dòng lệ khô đi.

19 Đứng dậy đi, la lên trong đêm tối,
khi năm canh chỉ mới bắt đầu!
Trước nhan Chúa, hãy trút niềm tâm sự, giơ tay hướng về Người
mà cầu cho sinh mạng của đoàn con đang lịm dần vì đói
đầu đường, góc phố, khắp nơi nơi.

20 Lạy ĐỨC CHÚA, xin nhìn xem cho kỹ,
Ngài đối xử thế này với ai đây?
Làm sao người mẹ đành ăn thịt
những đứa con mình bồng bế trên tay?
Làm sao tư tế và ngôn sứ
lại bị giết ngay trong thánh điện Ngài?

21 Ngoài phố, em bé với cụ già nằm la liệt,
thanh niên và thiếu nữ ngã gục dưới lưỡi gươm.
Ngày phẫn nộ, Ngài thẳng tay tàn sát,
Ngài tiêu diệt, chẳng chút xót thương.

22 Bao nỗi kinh hoàng từ bốn phương kéo tới
như người ta trẩy hội:
Ngài đã gọi chúng đến bủa vây tôi.
Ngày ĐỨC CHÚA nổi trận lôi đình,
không ai thoát nạn, không người sống sót.
Những đứa con tôi bế bồng nuôi dưỡng,
nay địch quân giết chết cả rồi.

Ψ

⇓  Tải xuống toàn bộ 5 chương sách Ai-ca

⇒  Đọc tiếp…

Sách Giê-Rê-Mi-A

GIê-rê-mi-a

CHƯƠNG 1

Mở đầu

1 Đây là những lời của ông Giê-rê-mi-a, con ông Khin-ki-gia-hu, thuộc hàng tư tế ở A-na-thốt trong đất Ben-gia-min.2 Những lời này, ĐỨC CHÚA đã phán với ông từ năm thứ mười ba triều vua Giô-si-gia-hu; vua này là con vua A-môn và là vua Giu-đa,3 qua triều vua Giơ-hô-gia-kim là con vua Giô-si-gia-hu và là vua Giu-đa, cho đến cuối năm thứ mười một triều vua Xít-ki-gia-hu; vua này cũng là con vua Giô-si-gia-hu và là vua Giu-đa, tới khi Giê-ru-sa-lem bị phát lưu vào tháng thứ năm.

  1. NHỮNG LỜI SẤM LÊN ÁN GIU-ĐA VÀ GIÊ-RU-SA-LEM

1. THỜI VUA GIÔ-SI-GIA-HU

Chúa gọi ông Giê-rê-mi-a

4 Có lời ĐỨC CHÚA phán với tôi rằng:

5 “Trước khi cho ngươi thành hình trong dạ mẹ, Ta đã biết ngươi;
trước khi ngươi lọt lòng mẹ, Ta đã thánh hoá ngươi,
Ta đặt ngươi làm ngôn sứ cho chư dân.”

6 Nhưng tôi thưa: “Ôi! Lạy ĐỨC CHÚA là Chúa Thượng, con đây còn quá trẻ, con không biết ăn nói! ”

7 ĐỨC CHÚA phán với tôi:
“Đừng nói ngươi còn trẻ!
Ta sai ngươi đi đâu, ngươi cứ đi;
Ta truyền cho ngươi nói gì, ngươi cứ nói.

8 Đừng sợ chúng, vì Ta ở với ngươi để giải thoát ngươi”,
– sấm ngôn của ĐỨC CHÚA.

9 Rồi ĐỨC CHÚA giơ tay chạm vào miệng tôi và phán:
“Đây Ta đặt lời Ta vào miệng ngươi.

10 Coi, hôm nay Ta đặt ngươi đứng đầu các dân các nước,
để nhổ, để lật, để huỷ, để phá, để xây, để trồng.”

11 Có lời ĐỨC CHÚA phán với tôi rằng: “Giê-rê-mi-a, ngươi thấy gì? ” Tôi thưa: “Tôi thấy một nhánh “cây canh thức”.”12 ĐỨC CHÚA liền phán với tôi: “Ngươi thấy đúng, vì Ta đang canh thức để thi hành lời Ta.”

13 Lại có lời ĐỨC CHÚA phán với tôi rằng: “Ngươi thấy gì? ” Tôi thưa: “Tôi thấy một cái nồi sôi sùng sục, mặt nồi từ phía Bắc nghiêng xuống.”14 Và ĐỨC CHÚA phán với tôi:

“Từ phía Bắc tai hoạ sẽ ập xuống mọi cư dân xứ này;

15 vì đây Ta kêu gọi tất cả các dòng tộc
thuộc các vương quốc phía Bắc, – sấm ngôn của ĐỨC CHÚA.
Chúng sẽ đến, và mỗi dân sẽ đặt ngai của mình
tại lối vào các cổng Giê-ru-sa-lem;
tứ phía tường thành sẽ bị chúng phá đổ,
tất cả các thành khác của Giu-đa cũng vậy.

16 Ta sẽ tuyên án phạt cư dân xứ này,
lên án mọi hành vi gian ác của chúng,
vì chúng đã bỏ Ta, đã đốt hương kính các thần khác
và đã sụp lạy những sản phẩm tay chúng làm ra.

17 Còn ngươi, ngươi hãy thắt lưng.
Hãy chỗi dậy! Hãy nói với chúng
tất cả những gì Ta sẽ truyền cho ngươi.
Trước mặt chúng, ngươi đừng run sợ;
nếu không, trước mặt chúng,
chính Ta sẽ làm cho ngươi run sợ luôn.

18 Này, hôm nay, chính Ta làm cho ngươi
nên thành trì kiên cố, nên cột sắt tường đồng chống lại cả xứ:
từ các vua Giu-đa đến các thủ lãnh,
các tư tế và toàn dân trong xứ.

19 Chúng sẽ giao chiến với ngươi, nhưng sẽ không làm gì được,
vì -sấm ngôn của ĐỨC CHÚA-
có Ta ở với ngươi để giải thoát ngươi.”

CHƯƠNG 2

Các lời giảng cổ nhất về việc Ít-ra-en phản bội

1 Có lời ĐỨC CHÚA phán với tôi:

2 Hãy đi mà thét vào tai Giê-ru-sa-lem như sau:
ĐỨC CHÚA phán thế này:
Ta nhớ lại lòng trung nghĩa của ngươi lúc ngươi còn trẻ,
tình yêu của ngươi khi ngươi mới thành hôn,
lúc ngươi theo Ta trong sa mạc,
trên vùng đất chẳng ai gieo trồng.

3 Bấy giờ Ít-ra-en là của thánh thuộc về ĐỨC CHÚA,
là phần hoa lợi đầu mùa của Người;
tất cả những ai ăn lạm vào đó đều phạm lỗi,
chúng phải mang tai mắc hoạ, – sấm ngôn của ĐỨC CHÚA.

4 Hỡi nhà Gia-cóp và mọi dòng tộc nhà Ít-ra-en,
hãy nghe lời ĐỨC CHÚA.

5 ĐỨC CHÚA phán như sau:
“Cha ông các ngươi đã thấy Ta bất công ở chỗ nào
mà chúng lại rời bỏ Ta để bước theo thần hư ảo,
và chính chúng trở thành hư ảo?

6 Chúng cũng chẳng thèm hỏi: “ĐỨC CHÚA ở đâu?
Đấng đã đưa chúng ta từ đất Ai-cập đi lên,
Đấng dẫn bước chúng ta trong sa mạc,
trong miền đất cằn cỗi, trong nơi cát lún,
trong miền đất khô cháy và tối tăm,
miền đất không người lai vãng, chẳng ai cư ngụ,
Người ở đâu rồi?

7 Ta đã đưa các ngươi vào miền đất xanh tươi
để các ngươi được ăn hoa trái thổ sản của nó.
Nhưng một khi vào rồi, các ngươi đã làm nhơ nhớp đất của Ta,
và biến gia sản của Ta thành đồ ghê tởm.

8 Hàng tư tế cũng chẳng thèm hỏi: “ĐỨC CHÚA ở đâu?
Các chuyên viên Lề Luật chẳng biết đến Ta,
các mục tử thì chống lại Ta,
còn ngôn sứ lại nhờ Ba-an mà tuyên sấm,
chúng đi theo những thần vô tích sự.

9 Bởi vậy, Ta sẽ còn tố cáo các ngươi,
-sấm ngôn của ĐỨC CHÚA-, tố cáo con cái các ngươi nữa.

10 Các ngươi cứ qua đảo dân Kít-tim mà xem,
cứ sai người đi Kê-đa để tìm hiểu kỹ
và xem có đời thuở nào như thế chăng?

11 Có dân nào lại đánh đổi thần minh của mình
– mà những thứ đó lại chẳng phải là thần minh?
Thế mà dân Ta đã đánh đổi vinh quang của nó
đi lấy cái vô tích sự!

12 Này trời, hãy kinh khiếp về chuyện đó,
hãy run sợ cho hồn xiêu phách lạc, -sấm ngôn của ĐỨC CHÚA,

13 vì dân Ta đã phạm hai tội:
chúng đã bỏ Ta là mạch nước trường sinh
để làm những hồ nứt rạn, không giữ được nước.

14 Ít-ra-en có phải là nô lệ hay gia nhân không,
thế mà sao nó lại bị người ta cưỡng đoạt?

15 Những con sư tử đã gầm gừ đe doạ nó,
chúng rống lên, biến xứ sở nó thành chốn hoang vu,
thiêu huỷ đô thị nó, không còn người cư trú nữa.

16 Cả con cháu Nốp và Tác-pan-khết cũng cạo trọc đầu ngươi.

17 Chẳng phải chính ngươi đã gây nên điều ấy,
vì đã bỏ ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của ngươi, khi Người dẫn ngươi trên đường ngươi đi đó sao?

18 Và bây giờ, ngươi đi Ai-cập uống nước sông Si-kho, thì nào được ích chi?
Ngươi đi Át-sua uống nước Sông Cả, thì nào có lợi gì?

19 Sự gian ác của ngươi phải sửa trị ngươi,
hành vi phản bội của ngươi sẽ trừng phạt ngươi.
Ngươi phải biết, ngươi phải thấy rằng:
lìa bỏ ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của ngươi,
không còn kính sợ Người, thì thật là xấu xa và cay đắng
– sấm ngôn của ĐỨC CHÚA các đạo binh là Chúa Thượng.

20 Phải, từ lâu rồi, ách đè lên ngươi, ngươi bẻ gãy,
xiềng xích trói buộc ngươi, ngươi giật phăng;
ngươi còn dám nói: “Chẳng làm tôi ai cả! ”
Thế rồi, trên khắp các đồi cao, dưới mọi lùm cây rậm,
ngươi uốn mình như một con điếm.

21 Còn Ta, Ta đã trồng ngươi như cây nho hảo hạng,
cây nho thuần chủng.
Sao ngươi lại thoái hoá thành những cành nho tạp chủng?

22 Ngươi có dùng thuốc mà thanh tẩy ngươi,
có cho nhiều xà bông mấy đi nữa
thì trước nhan Ta, vết tội của ngươi vẫn sờ sờ ra đó
– sấm ngôn của ĐỨC CHÚA là Chúa Thượng.

23 Làm sao ngươi nói được:
“Tôi đâu bị nhơ uế? Tôi đâu chạy theo thần Ba-an? ”
Cứ nhìn đường ngươi đi trong thung lũng
rồi sẽ biết ngươi đã làm gì.
Con lạc đà cái non dại chạy lăng xăng khắp mọi nẻo đường,

24 con lừa cái hoang quen thói trong sa mạc
nổi cơn thèm khát lên, thở hổn hà hổn hển.
Chứng động cỡn của nó, ai mà ghìm được?
Muốn tìm kiếm nó, đâu khó nhọc gì,
cứ đến tháng của nó là gặp được nó thôi.

25 Coi chừng chân mất dép, họng bỏng khô!
Nhưng ngươi nói: “Vô phương!
Tôi trót yêu ngoại kiều, tôi sẽ đi theo họ.”

26 Kẻ trộm xấu hổ khi bị bắt thế nào,
con cái nhà Ít-ra-en cũng thẹn thùng như vậy.
Tất cả bọn chúng cùng vua chúa và thủ lãnh,
tư tế và ngôn sứ đều xấu hổ thẹn thùng,

27 vì đã nói cùng khúc gỗ: “Ngài là cha của con”,
đã thưa với cục đá: “Ngài là mẹ sinh ra con.”
Quả thế, thay vì quay mặt, chúng quay lưng lại với Ta.
Nhưng lúc gặp tai hoạ, chúng lại nói:
“Xin Ngài trỗi dậy cứu thoát chúng con! ”

28 Đâu cả rồi, các thần của ngươi, các thần ngươi đã làm ra ấy?
Chúng trỗi dậy đi nào
nếu chúng cứu được ngươi lúc ngươi gặp tai hoạ.
Vì, Giu-đa hỡi,
ngươi có bao nhiêu thành thì cũng có bấy nhiêu thần.

29 Sao các ngươi dám tranh tụng với Ta?
Các ngươi đều phản bội Ta hết thảy – sấm ngôn của ĐỨC CHÚA.

30 Ta đã đánh phạt con cái các ngươi, nhưng đâu có ích gì:
chúng chẳng tiếp thu lời sửa dạy.
Gươm của các ngươi đã làm thịt các ngôn sứ
khác nào sư tử phá tan hoang.

31 Và các ngươi, thế hệ hôm nay,
hãy ngẫm xem lời ĐỨC CHÚA phán dạy:
“Đối với Ít-ra-en, phải chăng Ta đã là sa mạc
hay đất đai cằn cỗi tối tăm? ”
Thế mà sao dân Ta lại nói: “Chúng tôi muốn tự do
chứ không còn đến với Ngài nữa? ”

32 Hỏi có trinh nữ nào quên được đồ trang sức,
hay có cô dâu nào bỏ được chiếc thắt lưng? Thế mà dân Ta lại quên Ta đó, quên Ta tự thuở nào.

33 Thật, ngươi đã khéo vạch đường mở lối để tìm kiếm yêu đương.
Cho nên cả những chuyện gian tà, ngươi cũng từng quen thói.

34 Ngay trên tà áo ngươi, cũng thấy máu người nghèo vô tội,
dù ngươi chẳng bắt gặp họ khoét vách đục tường.
Với những chuyện như thế

35 mà ngươi vẫn bô bô: “Tôi hoàn toàn vô tội.
Bằng chứng là Người không trút cơn giận trên tôi.”
Này Ta kết án ngươi
bởi vì ngươi dám nói: “Tôi hoàn toàn vô tội.”

36 Sao ngươi thay lòng đổi dạ quá dễ dàng như thế?
Như đã xấu hổ vì Át-sua, ngươi sẽ xấu hổ vì Ai-cập:

37 Từ nơi đây, ngươi sẽ ôm đầu ra đi.
ĐỨC CHÚA đã loại trừ những kẻ ngươi nương tựa;
đi với chúng, ngươi sẽ chẳng thành công!

Ψ

⇓  Tải xuống toàn bộ 52 chương sách Giê-rê-mi-a

Đọc tiếp….

Tôi hỏi các ông, ngày Sabbat được phép làm sự lành hay sự dữ…

11/09/2017

Thứ Hai Tuần XXIII Mùa Thường Niên Năm lẻ

 

Image may contain: one or more people and text

BÀI ĐỌC I: Cl 1, 24 – 2, 3

“Tôi đã được trở thành người phục vụ Hội thánh để rao giảng mầu nhiệm ẩn giấu từ muôn thuở”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côlôxê.

Anh em thân mến, hiện nay tôi vui sướng trong những đau khổ tôi phải chịu vì anh em. Tôi bổ khuyết nơi thân xác tôi những gì còn thiếu sót trong cuộc thương khó của Đức Kitô, để Hội thánh là thân xác của Người được nhờ. Tôi đã được trở thành người phục vụ Hội thánh, theo sự an bài của Thiên Chúa đã trao phó cho tôi rao giảng đầy đủ lời Chúa, đó là mầu nhiệm ẩn giấu từ muôn thuở qua muôn thế hệ, nhưng nay đã được tỏ bày cho các thánh của Người. Thiên Chúa muốn tỏ bày cho họ biết thế nào là sự phong phú vinh quang của mầu nhiệm nơi dân ngoại, tức là Đức Kitô trong anh em, Người là niềm hy vọng vinh quang. Tôi loan báo Người, cảnh tỉnh mọi người, đem tất cả khôn ngoan mà dạy dỗ mọi người, để làm cho mọi người nên hoàn hảo trong Đức Giêsu Kitô. Chính vì lẽ đó, tôi khó nhọc chiến đấu nhờ vào năng lực mà Người hành động mạnh mẽ trong tôi. Vì chưng, tôi muốn anh em nhận thấy tôi lo lắng biết bao cho anh em và cho những người ở Laođicêa, và cho những ai chưa hề thấy mặt tôi tận mắt, để lòng họ được an ủi, và khi được giáo huấn trong đức mến, họ được dư đầy sự thông hiểu là được nhận biết mầu nhiệm Thiên Chúa Cha và Đức Kitô Giêsu, nơi Người tiềm ẩn mọi kho tàng khôn ngoan và thông hiểu. Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 61, 6-7. 9

Đáp: Vinh dự và an toàn của tôi ở nơi Thiên Chúa (c. 8a).

1) Duy nơi Thiên Chúa, hỡi linh hồn tôi, hãy an vui, vì do chính Người, tôi được ơn cứu độ. Phải, chính Chúa là Đá Tảng, là ơn cứu độ của tôi, Người là chiến luỹ của tôi, tôi sẽ không hề nao núng. – Đáp.

2) Hỡi dân tộc, hãy trông cậy Người luôn mọi lúc; hãy đổ giốc niềm tâm sự trước nhan Người, vì Thiên Chúa là nơi ta nương náu.- Đáp.

ALLELUIA: Pl 2, 15-16

Alleluia, alleluia! – Anh em hãy tích trữ lời ban sự sống, anh em hãy chiếu sáng như những vì sao ở giữa thế gian. – Alleluia.

PHÚC ÂM: Lc 6, 6-11

“Các ông quan sát xem Người có chữa lành bệnh trong ngày Sabbat không”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Vào một ngày Sabbat, Chúa Giêsu vào hội đường và giảng dạy. Khi ấy ở đó có một người tay hữu bị khô bại. Những luật sĩ và biệt phái quan sát xem Người có chữa lành người ấy trong ngày Sabbat không, để có cớ tố cáo Người. Nhưng Người biết tư tưởng các ông, liền bảo người có tay khô bại rằng: “Ngươi hãy chỗi dậy mà đứng ra giữa đây”. Người đó đứng thẳng dậy. Đoạn Chúa Giêsu bảo các ông ấy rằng: “Tôi hỏi các ông, ngày Sabbat được phép làm sự lành hay sự dữ, cứu sống hay là giết chết?” Rồi đưa mắt nhìn mọi người, Chúa bảo người đó rằng: “Ngươi hãy giơ tay ra”. Người ấy giơ ra, và tay người ấy được lành.

Bấy giờ các ông đầy lòng tức giận, và bàn định với nhau xem có thể làm gì được Chúa Giêsu. Đó là lời Chúa.

SUY NIỆM LỜI CHÚA HÔM NAY

LÀM VIỆC TỐT NGÀY SABBAT

Ngày 11 tháng 09 năm 2017
. Thứ Hai tuần 23 thường niên.

 

Suy niệm: Cốt Lõi Của Ðạo.

Văn hào Nga Léon Tolstoi có kể câu truyện ngụ ngôn như sau:
Một ông chủ nọ giao cho các gia nhân một công việc và bảo họ chỉ chu toàn công việc ấy mà thôi. Ông hứa sẽ thưởng công cho họ, nếu họ làm tốt công việc. Lúc mới bắt tay vào việc, ai cũng muốn làm vừa lòng ông chủ, cho nên để hết tâm trí vào công việc được giao. Thế nhưng, một thời gian sau đó, nhiều người cho rằng để làm vừa lòng ông chủ và để được phần thưởng bội hầu hơn, cần phải làm nhiều việc khác nữa. Họ nghĩ ra nhiều việc khác và dần dần chú tâm vào đó đến độ quên bẵng đi công việc được chủ giao cho lúc đầu. Bận bịu với những công việc mới, chẳng những họ không còn nhớ tới công việc đã được giao, mà cũng chẳng màng tới phần thưởng ông chủ đã hứa. Cuối cùng, tưởng mình đã có thể tự túc với công việc của mình, họ cũng gạt luôn ông chủ ra khỏi cuộc sống của họ. Léon Tolstoi đưa ra kết luận: Người ta thường thấy một thái độ như thế nơi các Kitô hữu; họ thay thế đạo của tình thương bằng vô số những nghi lễ trống rỗng vô hồn.
Nhiều người Do thái thời Chúa Giêsu, nhất là các thành phần lãnh đạo trong dân cũng có lối hành đạo tương tự. Thật ra, đạo của mạc khải Do thái giáo cốt yếu cũng là đạo của tình thương; thế nhưng trong thực tế, cái cốt lõi ấy thường bị quên lãng để nhường chỗ cho biết bao nghi thức trống rỗng vô hồn; người ta sẵn sàng loại trừ tha nhân và chối bỏ tình thương để tuân giữ những nghi thức và luật lệ vô hồn ấy.

Chúa Giêsu đã đến và đưa con người trở lại cái cốt lõi của đạo. Tin Mừng hôm nay ghi lại một nỗ lực của Chúa Giêsu nhằm nhắc nhở cho người Do thái về cái cốt lõi của đạo được thể hiện qua lề luật. Một trong những khoản quan trọng của lề luật chính là ngày Hưu lễ. Chúa Giêsu đã không đến để hủy bỏ, nhưng để kiện toàn lề luật, và kiện toàn lề luật chính là mặc cho tinh thần và ý nghĩa của yêu thương; không có tình thương, lề luật chỉ còn là một cái xác không hồn. Như vậy, kiện toàn luật giữ ngày Hưu lễ chính là biến ngày đó thành ngày tôn vinh Thiên Chúa, và không gì đúng đắn và xứng hợp hơn để tôn vinh Thiên Chúa trong ngày Hưu lễ cho bằng thể hiện tình thương đối với tha nhân. Chính trong ý nghĩa ấy mà Chúa Giêsu đã chữa lành một người có bàn tay khô bại trong ngày Hưu lễ. Lề luật là một thể hiện ý muốn của Thiên Chúa, và ý muốn của Chúa không gì khác hơn là con người được sống, và sống dồi dào, sung mãn chính là sống yêu thương. Như vậy chu toàn lề luật trước tiên là sống yêu thương.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta nhìn lại cách sống đạo của chúng ta. Ðọc kinh, dự lễ, tham gia sinh hoạt giáo xứ mà không sống yêu thương, điều đó có thật sự là sống đạo chưa? Sống đạo đích thực là sống yêu thương: một lời kinh đích thực phải phát xuất từ cõi lòng rộng mở yêu thương; một của lễ đẹp lòng Chúa phải là một nghĩa cử yêu thương dành cho tha nhân.

Xin Chúa giúp con mỗi ngày thêm thấm nhuần cái cốt lõi của đạo là yêu thương.

VMS: Nguyễn Việt Nam

 

Thánh Clare Assisi:

* Khổ nhọc của chúng ta ở đời này thì ngắn ngủi, nhưng phần thưởng thì muôn đời. Chúng ta đừng để mình bị phiền nhiễu vì tiếng ồn ào của thế gian đang đi qua như một chiếc bóng. Chúng ta đừng để những khoái lạc giả trá của thế gian lừa đảo phỉnh gạt chúng ta.