410 Ôi Tình Yêu hằng hữu vô biên, con khẩn nài Chúa ơn này: xin soi sáng tâm trí con bằng ánh sáng trên cao; giúp con hiểu biết và trân trọng mọi vật theo giá trị của chúng.
411 (171) Ngày 21 tháng 3 năm 1935
Trong giờ thánh lễ, tôi nhìn thấy Chúa trong linh hồn; và nghiệm được sự hiện diện của Người thấu nhập hữu thể của tôi. Tôi cảm nhận được ánh nhìn của Chúa; và tình tự thật lâu với Người mà không phải thốt ra một lời nào; tôi biết những điều khát mong của Trái Tim Chúa, và luôn luôn thực hiện những điều đẹp lòng Người nhất. Tôi mến yêu Chúa đến cuồng si, và cảm thấy được Người yêu thương lại. Trong những lúc được gặp gỡ Chúa sâu thẳm trong hồn, tôi cảm thấy hạnh phúc chất ngất không sao diễn tả được. Những giây phút ấy thật ngắn ngủi vì linh hồn không thể chịu được lâu, nếu không nhất định nó sẽ lìa khỏi xác. Mặc dù những giây phút ấy rất ngắn ngủi, nhưng sức mạnh từ đó lại chuyển thông vào linh hồn và lưu lại đó một thời gian rất lâu. Không cần cố gắng chút nào nhưng tôi vẫn cảm nghiệm được một trạng thái tịnh hiệp sâu thẳm đang bao phủ, không chút suy giảm hoặc bị ảnh hưởng dù khi tôi nói chuyện với người khác hoặc làm các việc phận sự. Tôi cảm nghiệm sự hiện diện thường xuyên của Thiên Chúa mà linh hồn tôi không phải nỗ lực. Tôi biết mình được kết hợp với Thiên Chúa, thắm thiết như một giọt nước nên một với đại dương thăm thẳm.
Thứ Năm tuần trước khi giờ cầu nguyện gần kết thúc, tôi cảm nghiệm được ơn này và sự việc kéo dài một cách khác thường, đến hết thánh lễ, đến nỗi tôi tưởng mình sẽ chết vì vui sướng. Vào những lúc ấy, tri thức của tôi về Thiên Chúa và những ưu phẩm của Người càng sâu xa hơn. Tôi cũng biết mình và những nỗi khốn nạn của tôi nhiều hơn. Tôi ngỡ ngàng vì Thiên Chúa đã khứng đoái đến một linh hồn đớn hèn như tôi. Sau thánh lễ, tôi hoàn toàn được ngụp lặn trong Chúa và ý thức được mọi ánh nhìn của Người đến tận sâu thẳm linh hồn tôi. Khoảng giữa trưa, tôi ghé vào nhà nguyện một lúc, và sức mạnh ánh sáng ấy lại tác động tâm hồn tôi. Trong khi tôi còn đang trong trạng thái tịnh tâm ấy, Satan cầm một bình hoa và hết sức giận dữ ném xuống đất. Tôi nhìn thấy tất cả sự điên cuồng và ghen tức của nó.
412 Lúc đó không có ai trong nhà nguyện, thế là tôi chỗi dậy, nhặt những mảnh vụn của chiếc bình, cắm lại số hoa và cố gắng dọn dẹp trước khi có ai vào. Nhưng tôi đã không làm kịp vì Mẹ Bề Trên [Borgia] ngay lúc đó cùng với chị phụ trách phòng áo [16] và một số chị khác bước vào. Mẹ Bề Trên lấy làm ngạc nhiên vì tưởng tôi chạm đến vật gì trên bàn thờ (172) khiến cho bình hoa rơi vỡ. Chị phụ trách phòng áo tỏ vẻ hậm hực, nhưng tôi ráng giữ, không biện minh hoặc bào chữa. Gần đến tối, cảm thấy mệt nhoài và không thể chầu giờ thánh, tôi xin phép Mẹ Bề Trên đi ngủ sớm. Vừa đặt lưng xuống, tôi đã thiếp ngay, nhưng vào khoảng 11 giờ, Satan xô đẩy giường tôi. Tôi liền thức dậy và thanh thản cầu nguyện với thiên thần Bản Mệnh. Khi ấy, tôi cũng nhìn thấy các linh hồn đang đền tội trong luyện ngục. Các linh hồn giống như những chiếc bóng, ở giữa họ, tôi cũng thấy có nhiều quỷ dữ. Một tên quỷ trong số ấy cố sức trêu tức tôi; hắn lấy hình con mèo nhảy bổ lên giường và đè lên chân tôi, nặng như cả tấn.
Tôi liên lỉ lần chuỗi Mân Côi, đến rạng sáng, những hình thù này biến hết, và tôi chợp mắt được một lúc. Đến sáng, khi vào nhà nguyện, tôi được nghe những lời này: Con được hợp nhất với Cha; con đừng sợ gì cả. Nhưng hỡi con, con hãy biết rằng Satan căm ghét con; nó căm hờn mọi linh hồn, nhưng đặc biệt căm thù con, bởi vì con đã giật khỏi quyền thống trị của nó quá nhiều linh hồn.
Thứ Năm tuần Thánh, ngày 18 tháng 4
413 Sáng nay, tôi đã nghe được những lời này: Từ hôm nay cho đến [lễ] Phục Sinh, con sẽ không được cảm nghiệm sự hiện diện của Cha, linh hồn con sẽ tràn ngập niềm nhung nhớ da diết. Và tức thì một nỗi nhớ nhung bồn chồn ngập ứ linh hồn tôi; tôi cảm thấy bị xa cách Chúa Giêsu yêu dấu của tôi. Đến giờ hiệp lễ, tôi nhìn thấy thánh nhan Chúa Giêsu trong từng tấm bánh [được đựng] trong chén lễ. Từ lúc đó, tôi cảm thấy một nỗi khao khát mãnh liệt trong linh hồn.
414 Thứ Sáu tuần Thánh. Vào lúc 3 giờ chiều, khi vào nhà nguyện, tôi đã nghe những lời này: Cha mong ước bức hình được tôn kính (173) một cách công khai. Sau đó, tôi thấy Chúa Giêsu hấp hối trên thập giá với những cực hình khủng khiếp, và từ Trái Tim Người phát ra hai luồng sáng như trong bức hình.
415 Thứ Bảy. Trong giờ kinh Chiều, tôi thấy Chúa Giêsu, rạng rỡ như thái dương, trong y phục trắng tinh, Người phán với tôi, Chúc cho tâm hồn con được vui tươi. Và niềm vui ngây ngất tràn ngập tôi, tôi được thấu nhập bằng sự hiện diện của Thiên Chúa, một báu tàng quý giá cho linh hồn tôi không lời nào tả xiết.
416 Khi bức hình được trưng bày, [17] tôi nhìn thấy tay Chúa Giêsu chuyển động như đang làm một dấu thánh giá lớn. Vào buổi tối cùng ngày, khi đi ngủ, tôi nhìn thấy bức hình khắp thành phố, và thành phố được bao phủ bằng một thứ gì giống như chiếc mạng lưới. Khi Chúa Giêsu hiện ra, Người cắt đứt tất cả những chiếc mạng lưới, và sau cùng làm một dấu thánh giá lớn rồi biến đi. Tôi thấy mình bị vây quanh giữa đông đảo những hình thù gớm ghiếc đang điên hận căm hờn. Từ môi miệng chúng thốt ra những lời đe loi đủ thứ, nhưng không chạm được đến tôi. Một lúc sau, cảnh tượng này biến mất, nhưng mãi một lúc lâu, tôi không sao ngủ được.
417 Ngày 26 [tháng 4]
Thứ Sáu, khi đang ở Ostra Brama để tham dự nghi thức bức hình được bày kính, tôi đã được nghe bài giảng của cha giải tội [cha Sopocko]. Bài giảng nói về Lòng Thương Xót Chúa, đó là điều trước tiên Chúa Giêsu đã yêu cầu từ rất lâu. Khi cha bắt đầu nói về Lòng Thương Xót bao la của Chúa, bức hình trở nên rất sống động và chiếu giãi những luồng sáng xuyên thấu trái tim của những người có mặt ở đó, nhưng không phải mọi người đều được như nhau. Một số được nhiều hơn, một số được ít hơn. Niềm vui sướng chứa chan tràn ngập linh hồn tôi khi nhìn thấy ơn Chúa.
(174) Khi ấy, tôi được nghe những lời này: Con là chứng nhân của Lòng Thương Xót Cha. Con sẽ đứng trước ngai toà của Cha mãi mãi như một chứng nhân sống động cho Lòng Thương Xót của Cha.
418 Khi bài giảng kết thúc, tôi không đợi đến hết nghi thức nhưng vội vã trở về nhà dòng. Khi tôi mới đi được vài bước, thì một đám quỷ đông nghịt hiện ra chặn đường. Chúng dùng những cực hình kinh khủng đe doạ, và tôi có thể nghe được những lời chúng bàn luận: Nó đã giật hết những gì chúng mình đã vất vả suốt bao nhiêu năm! Khi tôi hỏi chúng: “Chúng mày ở đâu ra mà đông đảo thế!” Những hình thù gớm ghiếc đáp lại: “Từ tâm hồn người ta; thôi đừng làm khổ tụi tao nữa!”.
419 Nhìn thấy sự căm hờn gớm ghê của chúng quỷ, tôi liền xin thiên thần Bản Mệnh trợ giúp, và tức thì thiên thần Bản Mệnh trong dáng dẻ sáng láng rạng ngời hiện đến nói với tôi: “Hỡi hiền thê của Thiên Chúa, đừng sợ hãi; nếu không được phép của Chúa, bọn quỷ thần này không thể làm hại chị đâu”. Tức thì, các quỷ dữ biến đi, và thiên thần Bản Mệnh tín trung đồng hành với tôi một cách hữu hình đi thẳng về nhà dòng. Dung mạo của ngài thật khiêm nhu và an bình, với một ngọn lửa lấp lánh trên trán.
Ôi Chúa Giêsu, con muốn được vất vả, tàn tạ, và đau khổ suốt cả đời con để đáp lại giây phút con đã được nhìn thấy vinh quang của Chúa, và để mưu ích cho các linh hồn.
Discover more from
Subscribe to get the latest posts sent to your email.