380 Tôi không làm một cử động, một điệu bộ nào theo ý thích bản thân, bởi vì nhờ ơn thánh, tôi đã được ràng buộc; tôi luôn luôn xét đến điều nào làm đẹp lòng Chúa Giêsu hơn.
381 Một lần kia, khi suy ngắm về đức vâng phục, tôi được nghe những lời này: Trong bài nguyện gẫm, vị linh mục [13] đang nói riêng cho con đó. Con hãy biết Cha đang mượn môi miệng của ngài. Tôi cố gắng chăm chú lắng nghe và áp dụng tất cả cho tâm hồn tôi, như mọi bài nguyện gẫm khác. Khi vị linh mục nói đến chỗ một linh hồn vâng lời được tràn đầy sức mạnh Thiên Chúa… Đúng, khi con vâng lời, Cha cất đi sự yếu đuối của con và thay sức mạnh của Cha vào đó. Cha rất ngạc nhiên vì các linh hồn không muốn thực hiện cuộc trao đổi ấy với Cha. Tôi thưa với Chúa: “Lạy Chúa Giêsu, xin Chúa soi sáng cho tâm hồn con, vì nếu không, cả con nữa cũng chẳng hiểu gì về những lời này”.
382 (162) Tôi biết mình sống không phải cho bản thân, nhưng cho rất nhiều các linh hồn. Tôi biết các ơn thánh ban cho tôi không phải chỉ cho mình tôi, nhưng còn cho các linh hồn.
Lạy Chúa Giêsu, vực thẳm yêu thương Chúa đã trào đổ xuống hồn con là vực thẳm của chính Lòng Thương Xót. Lạy Chúa Giêsu, con xin cám tạ Chúa vì những ánh sáng và những mảng thập giá mà Chúa đã trao cho con trong từng giây phút cuộc đời.
383 Lúc bắt đầu giờ tĩnh tâm, tôi nhìn thấy trên trần nhà nguyện Chúa Giêsu chịu đóng đinh trên thập giá. Với một khối tình chan chứa, Người nhìn xuống chị em, nhưng không phải tất cả mọi người. Có những chị Chúa Giêsu nhìn rất nghiêm nghị, vì những lý do gì tôi không biết. Tôi chỉ biết rằng đối diện với một ánh nhìn như thế thật đáng sợ, vì đó là ánh nhìn của vị Thẩm Phán công minh. Cái nhìn đó không nhắm vào tôi, nhưng tôi thẫn thờ vì sợ hãi. Tôi vẫn còn run giùng khi đang ghi những lời này. Tôi không dám thưa một lời nào với Chúa Giêsu. Sức lực của tôi rã rời, và tôi tưởng mình không sống nổi cho đến cuối bài giảng. Ngày hôm sau, tôi cũng thấy như vậy một lần nữa, giống như những gì tôi xem thấy lần đầu, và lần này, tôi đánh liều thưa lên mấy lời: “Lạy Chúa Giêsu, Lòng Thương Xót Chúa bao la dường nào!”.
Đến ngày thứ ba, ánh mắt nhân từ Chúa nhìn xuống tất cả các chị em, ngoại trừ ba người, vẫn như trước. Vì đức ái tha nhân, tôi dồn hết can đảm thưa lên với Chúa: “Lạy Chúa, Chúa là Toàn Thương như chính Chúa đã cho con biết, con khẩn nài Chúa dùng quyền năng thương xót Chúa mà đoái nhìn đến ba chị ấy nữa. Và nếu như điều này không hợp với thượng trí của Chúa, thì con nài xin Chúa một sự trao đổi: xin Chúa hãy nhìn các chị ấy bằng ánh mắt hiền từ Chúa đang nhìn linh hồn con, và chuyển ánh mắt nghiêm nghị của Chúa đang nhìn họ vào linh hồn con”. Chúa Giêsu đáp lại tôi bằng những lời này: Hỡi ái nữ của Cha, vì đức ái chân thành và quảng đại của con, Cha sẽ ban cho họ nhiều ánh sáng mặc dù họ không xin Cha. Nhưng Cha làm như thế chỉ vì lời Cha đã hứa với con. Và lúc đó, Chúa đưa mắt nhân từ nhìn đến cả ba chị. Tim tôi rộn ràng sướng vui khi nhìn thấy lòng lành của Thiên Chúa.
384 (163) Khi tôi nán lại từ 9 đến 10 giờ để chầu Chúa, có bốn chị khác cũng ở lại. Khi tôi đến gần bàn thờ và bắt đầu suy niệm về cuộc Khổ Nạn Chúa Giêsu, một nỗi đau kinh khủng tức thì tràn ngập linh hồn tôi vì sự vong ân của quá nhiều linh hồn đang sống trên thế giới; nhưng đau đớn nhất là sự bội bạc của các linh hồn ưu tuyển. Không có một ý niệm hay so sánh nào có thể diễn tả được. Khi nhìn thấy sự vong ân tệ bạc ấy, tôi cảm thấy trái tim mình như bị xét nát; không còn một chút sức lực, và tôi ngã sấp xuống đất, không sao nén được nên oà khóc. Mỗi lần nghĩ đến Lòng Thương Xót vô bờ của Chúa và sự bội ân của các linh hồn, trái tim tôi lại bị một nỗi đau xuyên thấu, và tôi hiểu điều đó đả thương Trái Tim rất dịu hiền Chúa Giêsu đau đớn dường nào. Với con tim sốt sắng, tôi đã lặp lại hành vi dâng hiến của tôi để cầu cho các tội nhân.
385 Trong niềm hoan lạc và khát khao, tôi đã áp môi chén đắng mà mỗi ngày tôi đều lãnh nhận trong thánh lễ. Đó là kỷ phần Chúa Giêsu đã dành cho tôi, và tôi sẽ không nhường cho ai khác. Tôi sẽ không ngừng ủi an Trái Tim Thánh Thể vô cùng dịu dàng, và tấu lên những giai điệu du dương bằng cung đàn của trái tim tôi. Đau khổ là giai điệu du dương nhất. Hôm nay tôi sẽ để tâm tìm kiếm những điều làm vui thoả Trái Tim Chúa!
Những ngày tháng cuộc đời tôi không hề đơn điệu. Khi những áng mây đen che khuất mặt trời, tôi sẽ như một cánh phượng hoàng, cố gắng vượt thắng những đợt sóng cồn để chứng tỏ cho mọi người biết rằng mặt trời vẫn không biến mất.
386 Tôi cảm thấy Thiên Chúa sẽ cho tôi vén mở những bức màn [thiên đàng] để trần gian không còn nghi ngờ lòng nhân lành của Người nữa. Thiên Chúa không tuỳ thuộc vào nhật thực, nguyệt thực hoặc sự đổi dời. Chúa muôn đời vẫn thế; không gì có thể nghịch lại thánh ý của Người. Tôi cảm nhận trong tôi một dũng lực mãnh liệt hơn hẳn sức mạnh nhân loại. Tôi nghiệm được lòng can đảm và sức mạnh nhờ ánh sáng trong tôi. Tôi cảm thông với những linh hồn đau khổ giữa lúc không còn hy vọng, vì chính tôi đã từng băng qua lò lửa ấy. Nhưng Thiên Chúa sẽ không để chúng ta gánh chịu [điều gì] quá sức. Tôi đã nhiều lần phải hy vọng lúc không còn hy vọng, và đã nâng cao niềm hy vọng của tôi đến chỗ hoàn toàn tín thác vào Chúa. Chớ gì những điều Thiên Chúa đã tiền định từ muôn thuở trước xảy đến với tôi.
(164) Một Nguyên Tắc Tổng Quát
387 Tránh đau khổ để thanh thản – đối với tu sĩ – là một điều rất xấu xa.
388 Hãy xem những gì ơn thánh và việc hồi tâm đã thực hiện cho người tội đồ gian phi. Anh ta đang hấp hối nhưng đầy tình yêu: “Xin Ngài nhớ đến tôi khi về nước Ngài”. Sự thống hối thành tâm đã lập tức biến đổi linh hồn ấy. Đời sống nội tâm phải được sống một cách thiết tha và thành thực.
389 Tình yêu phải có qua có lại. Nếu Chúa Giêsu đã cam chịu cay đắng ngập tràn vì tôi; thế thì tôi, hiền thê của Người, cũng phải vì Người mà chấp nhận tất cả đắng cay để làm bằng chứng tình yêu.
Discover more from
Subscribe to get the latest posts sent to your email.