Linh hồn thọ ân đến giúp ta trong mọi trường hợp

Ta thấy các linh hồn, còn ở Luyện Ngục hay ở trên Thiên Đàng, đã hơn một lần che chở các ân nhân mình khỏi lửa đền tội, khỏi thù địch và khỏi mọi nguy an khác. Các linh hồn cũng an ủi trong lúc ưu phiền, và chữa khỏi bệnh nữa.

Cha Raynăng (Theopile Raynand) thuật lại giai đoạn sau đây, đã xảy ra trong thời đại Ngài. Năm 1929 ở Đan (Dâle) nước Pháp, cô Bay (Hugucte Bay) có lòng sung kính các Đẳng Linh Hồn, cô bị sưng phổi, phải nằm liệt giường, có phần nguy đến tính mạng. Bác sĩ thấy cần chích máu và đã vụng về cắt đứt động mạch tay trái nàng. Như vậy, càng mau chết hơn nữa.

Sáng hôm sau, vừa hừng đông, một thiếu nữ bận đồ trắng vào phòng nàng, và hỏi có muốn được thiếu nữ chăm sóc cho không? Bệnh nhân không có người giúp đỡ, vui vẻ đáp là không có gì sung sướng hơn. Cô gái lạ liền nhóm lửa, hơ cho cô Bay đang lạnh run cầm cập. Cô ân cần giúp đỡ cô Bay từng li, từng tí. Và lạ thay, khi vừa đụng đến tay cô, vết thương lành ngay. Cô Bay nhìn khách lạ hết sức kinh ngạc, khách vừa nói sẽ trở lại và biến mất.

Chuyện lành bệnh kỳ lạ nhanh chóng bay khắp thành Đan. Thiên hạ sửng sốt và chẳng hiểu gì cả. Đêm đến khách lạ tái xuất hiện, cùng một y phục, cùng một phong cách. Và sau chào con bệnh, khách nói rằng:

“Cháu yêu quý, cháu biết dì là dì của cháu, dì tên Cônlanh (Lesnnarde Collin) đã chết mười bảy năm nay, và đã để con thừa hưởng chút ít di sản của dì. Nhờ ơn Chúa, dì được rỗi.

Chính Mẹ Maria, Mẹ Thiên Chúa, mà suốt đời dì đã tận tình hiếu thảo. Mẹ đã ban cho dì phần rỗi, là một ơn vô cùng trọng đại, vượt xa ngàn trùng các ơn khác. Bởi vì dì bị chết bất ngờ đang khi còn mắc tội trọng. Đáng lẽ dì đã phải sa hỏa ngục. Đức Trinh Nữ rất khoan dung đã giúp dì ăn năn tội cách trọn và dì được rỗi, nhưng phải ở Luyện Ngục mười bảy năm nay. Chúa ban phép cho dì về giúp đỡ con 40 ngày. Khi con lành bệnh, con vui lòng giúp dì hành hương 3 lần đến các thánh đường của Đức Mẹ, dì sẽ chỉ: đến thánh đường sau hết dì sẽ được lên Thiên Đàng.

Đứa cháu sợ đó có thể là mưu thần chước quỷ, nên hỏi cha linh hướng là cha Rolăng (Rolan) dòng Tên. Ngài cho dùng các biện pháp thích ứng. Sau khi biết chắc là không phải là ma quỷ, cô Bay hỏi:

“Làm sao bà là dì Côlanh của con được, dì con trước kia là một bà gầy còm, nhăn nheo, còn bà hiện nay là một thiếu nữ xinh đẹp. Hơn nữa, dì con tính tình khó chịu, gặp một chút trái ý là cáu lên rồi, còn bà thì hiền lành, lễ độ, đầy kiên nhẫn và bác ái.”

Bà Côlanh đáp: “Cháu nên biết là xác dì thối rửa dưới đất, và thân xác hiện nay được hình thành cách lạ để có thể ăn, nói với con. Tính hay bực tức và nóng giận đã được thay đổi với thời gian 17 năm trong Luyện Ngục. Vả lại, được kiên tín trong thánh thiện, dì không thể còn có tính hư tật xấu nữa”.

Cảm phục dì, người cháu sung sướng được dì giúp đỡ trong 40 ngày quy định. Người quá cố hiện về trong những giờ nào đó và biến đi liền. Bà chỉ nói với cháu và chỉ cho cháu thấy mà thôi. Cô Bay đi hành hương như đã được yêu cầu, và sau hết giờ vinh quang đã điểm, bà dì sáng chói như một vì sao và mặt mày tràn đầy vinh phúc.

CÁC LINH HỒN THỌ ÂN BAY ĐẾN LÂM CHIẾN VỚI TA TRONG GIỜ LÂM CHUNG

Giờ lâm tử là giờ nguy hiểm nhất cho người tín hữu. Vì bấy giờ thù địch hỏa ngục ào ạt tấn công để chiến thắng. Amôe (Amauer) là một nhân vật có tên tuổi, suốt đời sống đạo hạnh, đặc biệt, trong địa hạt bác ái với các Đẳng Linh Hồn ở Luyện Ngục. Anh bị ma quỷ tấn công ác liệt trong những giờ phút sau hết, anh phản công gắt gao và được may mắn từ trời, hằng đội linh hồn bay đến cứu viện.

Có tiểu đội bổ nhào trên bọn ác quỷ để xua đuổi chúng. Có tiểu đội vây quanh giường chàng để ngăn chặn và bảo vệ. Có những tinh binh khác cúi xuống an ủi vỗ về anh. Bấy giờ anh thở phào nhẹ nhàng và cảm động hỏi:

“Xin cho biết các ông là ai mà đến hỗ trợ tôi mọi mặt như vậy?”

Các linh hồn đáp: “Chúng tôi là công dân nước Trời mà nhờ bạn đã cầu bầu khỏi Luyện Ngục, nay đang hưởng phúc Thiên Đàng”.

Nghe tin mừng đó, một nụ cười sáng láng nở trên mặt và anh nhẹ thở hơi cuối cùng. Linh hồn anh trình diện Đấng Thẩm Phán Tối Cao, giữa những vị trạng sư đã đến cứu viện. Anh xứng được hưởng hạnh phúc vĩnh cửu và khải hoàn về trời giữa tiếng tung hô của chư thánh, anh đã được giải thoát khỏi Luyện Ngục.

Bà Giulia chết ở Lục Xâm Bảo. Linh hồn bà hiện về cùng một thiếu nữ để xin cầu nguyện. Lần nào cô đi nhà thờ về rước lễ, linh hồn Giulia cũng đi theo. Đến khi dâng Mình Thánh Chúa, mặt bà bừng sáng lên sốt mến giống như một Thiên Thần Xêraphim. Ngoài nhà thờ, không bao giờ bà hiện về. Cô gái hỏi lý do.

Bà kêu lên: “À! Con không biết xa Chúa phải khốn khổ biết chừng nào, mỗi khi đã thấy Chúa! Không làm sao mô tả nổi. Ta được thu hút gắt gao tới Ngài bởi một ao ước cuồng nhiệt, một ưu tư không nguôi, một vươn tới không cưỡng nổi. Và sống thiếu Ngài, để đền tội, là cả mọi đau khổ lớn lao đến nổi lửa đang sôi sục cháy xung quanh ta cũng như không. Để vơi bớt nỗi sầu muộn xa chúa, Ngài khoan hậu cho phép ta tái xuất hiện trong nhà thờ này, và để thờ kính ngài ở trần thế, cho đến ngày được Ngài làm nghiệp trên chốn Thiên Đàng.

Mặc dầu màn mầu nhiệm Thánh Lễ che khuất, sự hiện diện của Ngài làm ta ngây ngất vui sướng, đến nổi ta chỉ sống vì Ngài. Ôi! Như vậy khi thấy Ngài nhãn tiền thì sự hoan lạc sẽ đến thế nào nữa?” Và bà Giulia khẩn khoản xin cô cầu nguyện, dâng thánh lễ, rước lễ cho bà được sớm tới ngày hạnh phúc lớn lao đó. Bà hứa sẽ tích cực giúp cô trong giờ lâm tử. Cô hết sức hăng say làm các việc đạo đức nói trên, nên chẳng bao lâu thấy linh hồn sáng láng hơn mặt trời, bay lên Thiên Đàng.

LỜI NGUYỆN

Lạy Chúa, chúng con phải cố chinh phục cho được Chúa bằng sự nhiệt tình cứu giúp các Đẳng Linh Hồn, để các ngài cùng lâm chiến với chúng con, nhất là trong trận chiến quyết liệt sau hết. Và nhất định chúng con sẽ toàn thắng để ôm trọn chiến lợi phẩm tuyệt vời là chính Chúa.

NXB PHƯƠNG ĐÔNG