Cha Thánh Gioan Maria Vianney: Lười biếng

LƯỜI BIẾNG 

Tất cả mọi việc đều chán chường mệt nhọc đối với người lười biếng. Lười biếng là một bản tính hèn nhát khiến chúng ta chẳng thà bỏ việc bổn phận còn hơn là làm việc. Hỡi ôi, có biết bao nhiêu người lười biếng trên thế giới này: bao nhiêu người hèn nhát, bao nhiêu người lười biếng việc Đức Chúa Trời! Chúng ta bỏ bê, trốn tránh việc bổn phận đạo đức cách dễ dàng giống như uống một ly nước vậy.

Chúng ta không muốn làm ngược lại vì sợ phiền phức cho mình. Tất cả mọi việc đều chán chường mệt nhọc đối với người lười biếng. Cầu nguyện, Thánh lễ, là những việc tốt lành không thể thiếu cho người đạo đức lại là những cực hình đối với người lười biếng. Họ mệt mọi, chán nản và bực bội khi ở bên cạnh bàn thờ, ở gần Chúa Giêsu Thánh Thể. Thoạt đầu họ chỉ cảm thấy chán ghét và thờ ơ với mọi thứ trong đạo. Sau đó, dần dần họ chẳng còn cầu nguyện với Chúa, ngay cả việc xưng tội, rước lễ, họ cũng chẳng có thời gian để nghĩ đến nữa.

Nếu cứ theo con đường này, thì thật khốn cho chúng ta vì đã đánh mất đi nhiều thời gian quý báu để đạt đến hạnh phúc Nước Trời, và để chuẩn bị cho sự sống đời đời! Biết bao nhiêu thời gian qua đi mà chúng ta không làm được việc gì; nếu có làm thì toàn những chuyện sai trái, vì đã lắng nghe theo lời xúi giục của ma quỷ và vâng lời nó triệt để! Điều đó không làm cho chúng ta run sợ sao? Nếu một trong những linh hồn ở Hỏa Ngục có được một ngày hay thậm chí một giờ thôi, họ sẽ ra sức lo cho phần rỗi mình biết bao!

Chúng ta phải hành động gấp rút để làm hòa với Thiên Chúa, và để cứu linh hồn mình. Hiện nay chúng ta là những người may mắn còn có nhiều thời gian và cơ hội để suy nghĩ và lo cho việc phần rỗi, nhưng tiếc thay chúng ta vẫn ù lì đứng khoanh tay giống như người giàu có trong Phúc Âm vậy. Chúng ta cả gan đánh mất linh hồn mình. Khi thần chết đến, chúng ta sẽ có gì ra trình diện trước tòa phán xét Chúa đây? Các con hãy lắng nghe lời Chúa đe dọa những người lười biếng mà biết sợ hãi và sám hối: “Bất cứ cây nào không sinh hoa trái, Ta sẽ chặt nó đi và quăng vào lửa!” “Hãy đem tên đầy tớ vô dụng này ra khỏi mặt Ta và đưa nó vào nơi tối tăm, nơi chúng chỉ khóc lóc và nghiến răng!”

Nhàn rỗi là mẹ đẻ sinh ra mọi tính hư nết xấu. Hãy nhìn những người ăn không ngồi rồi; họ chẳng biết nghĩ gì ngoài chuyện ăn uống, ngủ nghỉ, vui chơi. Họ chẳng còn là người nữa, mà là những con vật ngu ngốc lao mình vào những đam mê; họ kéo lê đời mình qua đống bùn dơ giống như con heo vậy. Họ dơ dáy bên trong lẫn bên ngoài. Linh hồn họ chỉ đầy những suy nghĩ, ước muốn tục tĩu và dâm ô. Miệng họ mở ra chỉ để vu khống, nói xấu mọi người, hay chửi tục nói bậy. Còn mắt, tai của họ chỉ mở ra để nhìn và nghe những điều tội lỗi.

Chúng ta nói ra những điều đó để ý thức và chống lại sự lười biếng. Hãy tỉnh thức canh phòng bản thân mình. Hãy bắt chước các thánh sốt sắng chu toàn các việc bổn phận; đừng bao giờ để ma quỷ thấy chúng ta ở không, e rằng chúng ta sẽ sa chước cám dỗ. Hãy chuẩn bị cho mình được chết lành và sự sống đời đời. Đừng bao giờ để mình mất thời gian trong sự thờ ơ, lơ đễnh, trong thói quen gian dối và thất tín. Hãy vội vàng hơn để xứng đáng đón nhận phần thưởng và mà Chúa đã hứa ban trên Thiên Đàng cho những ai trung tín.

 
Nguyên tác: The Little Catechism of curé of Ars

Phaolô Vũ Đức Thành chuyển ngữ

%d bloggers like this: