Tuesday of the Third Week of Easter
Thứ Ba tuần 3 Phục Sinh
Lm Peter Lê Thanh Quang

BÀI ĐỌC I: Cv 7, 51-59
“Lạy Chúa Giêsu, xin đón nhận tâm hồn con”.
Trích sách Tông đồ Công vụ.
Khi ấy, Têphanô nói với dân chúng, các kỳ lão và luật sĩ rằng: “Hỡi những tên cứng cổ, lòng và tai chẳng cắt bì kia, các ngươi luôn luôn chống đối Thánh Thần; cha ông các ngươi làm sao, các ngươi cũng vậy. Có tiên tri nào mà cha ông các ngươi lại không bắt bớ? Họ đã giết những người tiên báo về việc Ðấng Công chính sẽ đến, Ðấng mà ngày nay các ngươi đã nộp và giết chết; các ngươi đã lãnh nhận lề luật do thiên thần truyền cho, nhưng đã không tuân giữ”.
Nghe ông nói, họ phát điên lên trong lòng, và họ nghiến răng phản đối ông. Nhưng Têphanô đầy Thánh Thần, nhìn lên trời, đã xem thấy vinh quang của Thiên Chúa, và Ðức Giêsu đứng bên hữu Thiên Chúa. Ông đã nói rằng: “Kìa, tôi xem thấy trời mở ra, và Con Người đứng bên hữu Thiên Chúa”. Bấy giờ họ lớn tiếng kêu la và bịt tai lại, và họ nhất tề xông vào ông. Khi lôi ông ra ngoài thành, họ ném đá ông. Và các nhân chứng đã để áo của họ dưới chân một người thanh niên tên là Saolô. Rồi họ ném đá Têphanô, đang lúc ông cầu nguyện rằng: “Lạy Chúa Giêsu, xin đón nhận tâm hồn con”. Thế rồi ông quỳ xuống, lớn tiếng kêu lên rằng: “Lạy Chúa, xin đừng trách cứ họ về tội lỗi này”. Nói xong câu đó, ông đã an giấc trong Chúa. Còn Saolô thì đã tán thành việc giết ông (Têphanô). Ðó là lời Chúa.
ÐÁP CA: Tv 30, 3cd-4. 6ab và 7b và 8a. 17 và 21ab
Ðáp: Lạy Chúa, con phó thác tâm hồn trong tay Chúa (c. 6a).
1) Xin Chúa trở thành núi đá cho con trú ẩn, thành chiến luỹ kiên cố để cứu độ con, bởi Chúa là Tảng đá, là chiến luỹ của con; vì uy danh Ngài, Ngài sẽ dìu dắt và hướng dẫn con.
2) Con phó thác tâm hồn trong tay Chúa, lạy Chúa, lạy Thiên Chúa trung thành, xin cứu chữa con. Còn phần con, con tin cậy ở Chúa, con sẽ hân hoan mừng rỡ vì đức từ bi của Chúa.
3) Xin cho tôi tớ Chúa được thấy long nhan dịu hiền, xin cứu sống con theo lượng từ bi của Chúa. Chúa che chở họ dưới bóng long nhan Ngài, cho khỏi người ta âm mưu làm hại.

ALLELUIA: Ga 16, 7 và 13
Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Thầy sẽ sai Thần Chân Lý đến cùng các con; Người sẽ dạy các con biết tất cả sự thật”. – Alleluia.
PHÚC ÂM: Ga 6, 30-35
“Không phải Môsê, mà chính Cha Ta mới ban bánh bởi trời đích thực”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Khi ấy, đám đông thưa Chúa Giêsu: “Ngài sẽ làm dấu lạ gì để chúng tôi thấy mà tin Ngài? Ngài làm được việc gì? Cha ông chúng tôi đã ăn manna trong sa mạc, như đã chép rằng: “Người đã ban cho họ ăn bánh bởi trời”.
Chúa Giêsu đáp: “Thật Ta bảo thật các ngươi, không phải Môsê đã ban cho các ngươi bánh bởi trời, mà chính Cha Ta mới ban cho các ngươi bánh bởi trời đích thực. Vì bánh của Thiên Chúa phải là vật tự trời xuống, và ban sự sống cho thế gian”. Họ liền thưa với Ngài rằng: “Thưa Ngài, xin cho chúng tôi bánh đó luôn mãi”.
Chúa Giêsu nói: “Chính Ta là bánh ban sự sống. Ai đến với Ta sẽ không hề đói; ai tin vào Ta sẽ không hề khát bao giờ”. Đó là lời Chúa.
Lm Giuse Trần Đình Long
NO – ĐỂ CÒN ĐÓI
“Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ!”.
Catharina Siêna đến xin rước lễ chỉ vì một điều: “Con đói lắm!”. Linh mục vừa đi xa về, miễn cưỡng dâng lễ; và khi vừa bẻ Mình Thánh, một phần bỗng biến mất. Ông bối rối tìm, nhưng Catharina nói, “Chúa đã đến với con!”.
Kính thưa Anh Chị em,
Cơn đói của Catharina là cơn đói không dừng lại khi đã no; trái lại, khi được no, con người bắt đầu đói cách khác. Tin Mừng hôm nay cho thấy một nghịch lý: ‘no để còn đói’.
Trong Gioan, “đói” không chỉ là thiếu thốn, nhưng là dấu của một khát vọng sâu hơn. Đám đông tìm Chúa Giêsu không phải vì đã hiểu dấu lạ, nhưng vì đã được ăn no; họ tìm bánh, nhưng không nhận ra Đấng ban bánh. Vì thế, Ngài đưa họ vượt qua thứ mau qua, để đến với lương thực thường tồn; “no” không còn là kết thúc của một cơn đói, nhưng là “khởi đầu của một tương quan”: đến với Ngài, tin vào Ngài, ở lại trong Ngài. Trong tương quan ấy, cơn đói không biến mất, nhưng được thanh luyện và hướng về điều nó thực sự tìm kiếm – được ‘no để còn đói’. “Càng có Thiên Chúa, con người càng khao khát Ngài!” – Jonathan Edwards.

Đám đông nại đến manna; nhưng đó chỉ là hình ảnh. “Không phải Môsê đã cho các ông ăn bánh bởi trời đâu, mà chính là Cha tôi!” – một chuyển đổi: từ quà tặng sang Đấng ban tặng. Vấn đề không còn là bánh, nhưng là hiện diện; không còn là điều được nhận, nhưng là Đấng được đón nhận. Và tại đây, Chúa Giêsu mặc khải một ego eimi khác: “Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ!”.
Têphanô đã ở trong mặc khải ấy. Bị ném đá, ông không cúi đầu, nhưng ngước nhìn: “Kìa, tôi thấy trời mở ra, và Con Người đứng bên hữu Thiên Chúa!” – bài đọc một. Đây không chỉ là sự bất khuất, nhưng là một đời sống đã được biến đổi: ở trong Đấng ông tuyên xưng. “Trong tay Ngài, lạy Chúa, con xin phó thác hồn con!” – Thánh Vịnh đáp ca. Vì thế, những lời phó thác và tha thứ không còn là của riêng ông, nhưng là sự vang vọng chính lời của Đấng đã nói trên thập giá. Đó không còn là bắt chước, nhưng là hiệp thông – participatio với Thầy. Chính trong hiệp thông ấy, ông được no – và vẫn còn đói. “Thiên Chúa đã làm người, để con người được trở nên Thiên Chúa!” – Athanasiô.
Anh Chị em,
Nơi Đức Kitô, mọi sự quy về Cha, và với Cha – các linh hồn. Têphanô đã sống mối tương quan ấy. Chính cái chết của ông đã chạm đến lòng Phaolô và khởi đầu một biến đổi. Cũng thế với chúng ta. Khi ăn Bánh sự sống là Giêsu, ở lại trong Ngài, được Ngài biến đổi – như Têphanô – chúng ta trở nên chứng nhân, tham dự vào công trình còn dang dở của Chúa Phục Sinh – cho thế giới, cho các linh hồn. Như thế, chúng ta tiếp tục khát cơn khát của Cha, đói cơn đói của Cha; dù đã no, vẫn ‘no – để còn đói’. “Khao khát Thiên Chúa lớn lên khi được thoả mãn!” – Grêgôriô Nyssa.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, con tưởng mình đã no; nhưng lòng con vẫn đói. Xin cho con biết đói Chúa, để không còn khát những điều làm con xa Ngài!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
April 21 Thánh Anselmô, GM Tiến sĩ
Discover more from
Subscribe to get the latest posts sent to your email.