CHÚA GIÊSU KITÔ ĐÃ PHẢI CHỊU CHẾT ĐAU ĐỚN CÁCH NÀO ?
Các vết thương do các đinh đóng dù đau đớn đến đâu, nhất là ở hai tay, nơi đinh đóng thẳng vào các gân chính, cũng chưa phải là nguyên nhân chính của cái chết nơi những người bị xử đóng đinh.
Họ chết ở chỗ bị nghẹt thở (ngộp thở) dần dần, và chính sự nghẹt thở này đã khiến các bắp thịt co quắp lại dần dần, như trường hợp những người bị chuột rút, và nhất là những người bị bệnh uốn ván.
Nghẹt thở vì thở rất khó, và thở khó vì bị treo bởi hai tay. Treo như thế bắt lồng ngực luôn ở thế thở vào.
Người bị khổ hình hô hấp được rất it dưỡng khí, và quá ít, tuy nhiên đủ cho cuộc chịu khổ lâu đủ hai ba tiếng đồng hồ.
Sự thiếu dưỡng khí làm tăng độ acid carbonic trong máu, và máu bị nhiễm độc này sẽ làm cho co rút các bắp thịt lại, co tới các cánh tay, lưng và bắp chân.
Lồng ngực mỗi lúc mỗi bị hãm, khiến cho sự thở mỗi lúc một yếu dần và làm cho các bắp thịt càng rút.
Người chịu khổ chỉ còn một phương cấp cứu tạm thời là tựa hai chân trên đinh đã đóng thâu để nâng mình lên cho hai tay đỡ kéo và như thế giảm bớt độ cao của hai tay bên trên đầu.
Bây giờ nạn nhân thở được một chút, và giảm sức co rút của bắp thịt. Tới khi nào hai chân đã kiệt sức thì lại trở về như cũ.
Người bị xử qua cơn hấp hối như thể theo một nhịp vươn lên, sập xuống làm thành một cơn chiến đấu kinh khủng.
Chính vì thế, muốn cho nạn nhân chóng quỵ hẳn, người ta chỉ còn cần truyền lệnh cho lý hình đập dập ống chân như đã thi hành cho hai đồng bạn cùng chịu xử của Chúa.
Từ đấy, nạn nhân không thể nào gượng dậy để lấy hơi thở nữa, họ hoàn toàn bị nghẹt thở và co rút bắp thịt. Nạn nhân ắt là chết ngay.
(Sacerdos số 4, năm 1962 tr. 180)
Lạy Cha, con xin phó thác hồn con trong tay Cha

Khi chiêm ngắm cuộc đời của Đức Ki-tô, chúng ta đã nghe được những lời nói gây kinh ngạc, thán phục và đầy quyền năng của Ngài. Nhưng trong cuộc Thương Khó và nhất là trên Thập Giá, Ngài hầu như chẳng nói gì cả, Ngài im lặng. Nhưng chính lúc Ngài im lặng, im lặng ngay ở giữa cơn lốc tố cáo, phản bội, lên án, thóa mạ, sỉ nhục, la ó đòi mạng, Ngài lại nói cho chúng ta nhiều nhất. Vậy, khi chiêm ngắm Đức Ki-tô Chịu Đóng Đinh, xin cho đôi mắt của chúng ta biết lắng nghe, lắng nghe “Lời Nói của Thập Giá”, đầy sức mạnh và khôn ngoan, như thánh Phao-lô nói (x. 1Cr 1, 18).
Tuy vậy, trong cuộc Thương Khó, Ngài cũng nói, nhưng rất ít và rất ngắn. Và chúng ta được mời gọi lắng nghe lời nói cuối cùng của Ngài, bởi lẽ lời cuối của Ngài, như lời cuối của bao người, là lời tha thiết nhất. Lời cuối tha thiết của Đức Ki-tô chịu đóng đinh:
- không phải là một lời nói chưa từng ai nói;
- cũng không là một lời nói quyền năng “biến đá thành bánh”, tự làm cho mình thoát khỏi sự bách hại, đau đớn và cái chết nhục nhằn của Thập Giá,
- và cũng chẳng phải là một lời nói khôn ngoan, mặc khải ý nghĩa tận cùng thân phận con người, của khổ đau và của sự chết.
Lời cuối tha thiết của Đức Ki-tô chịu đóng đinh là một lời nguyện Thánh Vịnh:
“Lạy Cha,
con xin phó thác hồn con trong tay Cha”
(Tv 31, 6)
Đó là một lời nguyện, đã từng được thốt lên bởi biết bao nhiêu người đau khổ có trước Đức Giê-su, bởi biết bao nhiêu người đau khổ có sau Đức Giê-su, trong đó có những người thân yêu của chúng ta, đã bước qua sự chết; và chắc chắn, cũng sẽ là của mỗi chúng ta, vào giờ phút thử thách tận cùng nhất, tận căn nhất của một đời người.
- Đau khổ vì bệnh tật.
- Đau khổ vì bị bách hại.
- Đau khổ vì bị bỏ rơi.
Đó là một lời nguyện, không phải nguyền rủa kẻ thù hay kêu trách Thiên Chúa, nhưng là lời nguyện của người con thảo hướng về Thiên Chúa và gọi Người “Cha ơi !”.
Đó là lời nguyện, không phải mặc khải cho loài người chúng ta lí lẽ tận cùng của thân phận con người, của khổ đau, của sự chết và của sự dữ, nhưng là lời nguyện tín thác, tín thác vào bàn tay của Thiên Chúa, là Cha: “Lạy Cha, con xin phó thác hồn con trong tay Cha”.
- Phó thác sự sống của mình trong bàn tay của Cha, bàn tay đã tạo dựng nên con “Tạng phủ con, chính Ngài đã cấu tạo, dệt tấm hình hài trong dạ mẫu thân con” (Tv 139, 13) bằng tình yêu nhưng không.
- Phó thác sự sống của mình trong bàn tay của Cha, bàn tay đã chở che con từng ngày bằng lòng bao dung và thương xót: “Ngài bao bọc con cả sau lẫn trước, bàn tay của Ngài, Ngài đặt lên con” (Tv 139, 5).
- Phó thác sự sống của mình trong bàn tay của Cha, cho dù con đang nằm trong tay của kẻ dữ và của sự chết, cho dù con cảm thấy dường như Cha không còn ra tay nữa (x. Tv 77, 11). Bởi vì bàn tay của Cha mạnh hơn bàn tay của kẻ dữ, của sự chết của hư vô, bởi vì bàn tay của Cha sẽ còn tiếp tục tạo dựng con, và bởi vì “muôn ngàn đời Cha vẫn trọn tình thương” (x. Tv 136)
Vậy thì, trong cuộc Thương Khó, còn gì nữa thuộc thân phận con người, thuộc đời người, thuộc số phận của chúng ta, mà Đức Ki-tô đã không mang lấy? Ngài mang lấy để ôm ấp, để chia sẻ, để an ủi, để thương cảm, để bao dung, và đặt hết vào bàn tay của Chúa Cha, với tâm tình của Người Con thảo.
* * *
Ước gì mỗi tối, khi nhận làm của mình lời nguyện cuối cùng này của Đức Ki-tô: “Lạy Cha, con xin phó thác hồn con trong tay Cha”, chúng ta xác tin rằng, cuộc đời của chúng ta, dù có như thế nào, đã được phó thác trong tay Chúa Cha rồi, nhờ Đức Ki-tô, trong Đức Ki-tô và với Đức Ki-tô. Bàn tay Thiên Chúa Cha Nhân Hậu và giàu Lòng Thương Xót, đã giải phóng Đức Ki-tô khỏi sự chết, cũng sẽ giải phóng chúng ta khỏi sự chết, để đưa vào cung lòng Tình Yêu và Sự Sống vô biên của Người.
…………………..
dongten.
Discover more from
Subscribe to get the latest posts sent to your email.