Đã bán linh hồn cho quỷ

ĐÃ BÁN LINH HỒN CHO QUỶ NHƯNG NHỜ ĐEO MẪU ẢNH MẸ SẦU BI NÊN ĐƯỢC MẸ CỨU THOÁT CHẾT MẤT LINH HỒN

Ảnh cùng dòng

Một thanh niên trẻ đã hứa với ma qủy là nếu nó giúp anh ta phạm một tội mà anh muốn phạm thì anh ta sẽ bán linh hồn cho nó. Anh ta còn đưa cho hắn mảnh giấy ký nợ với chữ ký bằng chính máu của mình. Sau khi tội đã phạm, tên qủy muốn anh ta trả món nợ đã hứa. Nó đem anh ta đến một cái giếng và đe sẽ mang cả hồn lẫn xác anh ta nếu anh không đâm đầu xuống giếng. Chàng thanh niên nghĩ không có cách gì chống lại tên kẻ thù, bèn trèo đến bên cạnh giếng để nhẩy xuống. Tuy nhiên, vì qúa kinh hãi với cái chết sắp đến nơi, anh ta bảo tên qủy hãy xô anh ta đi chứ anh ta không có can đảm làm chuyện ấy.

Thanh niên này thường đeo mẫu ảnh Đức Mẹ Sầu Bi. Tên qủy bảo, “Mi hãy tháo ảnh ra thì ta sẽ đẩy mi xuống giếng.” Người thanh niên cảm nhận được sự bao bọc của Đức Mẹ từ ảnh cho nên từ chối tháo ảnh ra. Sau một lúc giằng co tên qủy bỏ đi trong bối rối. Kẻ tội lỗi ăn năn và dâng lên bàn thờ mẹ nguyên câu truyện của anh ta, tại nhà thờ Santa Maria ở Perugia. 

Khổng Thanh-Hương chuyển ngữ

memarria.org

THAM DỰ THÁNH LỄ DO LINH MỤC THÁNH THIỆN GIÚP CÓ LẠI ĐỨC TIN 


Thánh Anphongsô nói những linh mục dâng thánh lễ thiếu sự tôn kính hoặc vội vã thường gây kết quả trái ngược. 

Linh mục Mateo Crawley là một vị truyền giáo nổi tiếng trên khắp thế giới. Hồi đó không ai nổi tiếng hơn, nhã nhặn hơn, khiêm nhường hơn. Ngay cả những khi nói chuyện về những kẻ tội lỗi nhất mà ngài không được gặp, ngài vẫn tỏ sự nhân từ và lòng thương xót đối với họ.

Ảnh cùng dòng

Chúng tôi được nghe chính miệng ngài kể lại một câu chuyện rất buồn như thế này: “Cha tôi là một kẻ chống đạo, dù ông là một người tốt, thật thà, thẳng thắn. Mẹ tôi là một người Công Giáo, nuôi nấng dạy dỗ con cái trong đức tin của người Kitô Hữu. Điều mong ước lớn lao nhất của mẹ tôi là mong sao cho cha tôi trở lại đạo. Bà hành động trong sự dè dặt khôn khéo, đặt niềm hy vọng trong lời cầu nguyện và sống gương mẫu hơn là thuyết phục. Bà không hề than phiền hay làm phiền tới cha tôi. Cha tôi biết được những ý tứ đó. Cuối cùng ước nguyện của mẹ tôi hầu như gần tới đích, vì cha tôi hứa sẽ đi lễ với chúng tôi. Và người đã đi thật, nhưng rủi thay hôm đó vị linh mục cử hành thánh lễ một cách hấp tấp lại thiếu sự thành kính thành thử cha tôi trở về nhà với sự thất vọng, người tuyên bố sẽ không bao giờ muốn trở trở lại đạo. 
Chúng tôi cũng vậy, thật thất vọng vì ông không muốn nghe gì về đức tin Công Giáo nữa. Năm tháng qua đi, chúng tôi vẫn tiếp tục cầu nguyện. Một buổi tối có một linh mục truyền giáo gọi cho chúng tôi. Cha tôi trong thái độ bình thường tiếp khách và mời ngài ở lại. Qua câu chuyện với sự dè dặt khôn ngoan, nhà truyền giáo đã cảm hóa được cha tôi. Một lần nữa, cha tôi bằng lòng đi lễ do ngài cử hành thánh lễ. 
Vị thừa sai dòng Tử Nạn này rất đơn giản nhưng sốt sắng. Và tạ ơn Chúa, người cha tốt của tôi sau một thời gian ngắn đã đi học lớp giáo lý và trờ thành người Công Giáo.
FR. O’SULLIVAN