Cha Thánh Gioan Maria Vianney: Kiêu ngạo

Tiểu Sử Thánh Gioan Maria Vianney 

Ảnh cùng dòng

Cha thánh Vianney sinh năm1786, tại Dardilly gần Lyon nước Pháp. Lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo nhưng đạo đức, thụ phong linh mục năm 30 tuổi. Sau một thời gian học hành rất khó khăn, cha được coi là một học sinh kém, nhất là học tiếng Latin. Được bài sai đến xứ đạo Ars, một ngôi làng bé nhỏ gần Lyon, một xứ đạo khô khan nguội lạnh. Cha bắt đầu một việc thăm viếng mọi người trong xứ, đặc biệt là những người đau yếu và nghèo nàn. Cha sống liên lỷ trong cầu nguyện, hy sinh, đền tội cho các giáo dân trong xứ đạo của mình. Cha được Chúa ban cho các đặc ân như thấu suốt các linh hồn, nói tiên tri, biết rõ các bí mật, làm nhiều phép lạ. Nhưng cha cũng chịu nhiều đau khổ do Ma quỉ quậy phá, đặc biệt trong những đêm cha ngủ. Mỗi ngày cha ăn uống độ 15 phút, ngủ hai hay ba tiếng, thức ăn thường xuyên của cha là khoai luộc, bánh mì và nước lạnh. Hàng ngàn người ngày ngày tấp nập kéo đến xứ Ars hẻo lánh, để được nghe cha Thánh Vianney giảng dạy, kể cả các giảng sư nổi tiếng, và nhất là để được xưng tội với ngài, bởi vì cha nổi tiếng về việc hướng dẫn các tội nhân. Sau hơn bốn mươi năm làm cha sở họ Ars, cha được Chúa gọi về ngày 4 tháng 8 năm 1859. Cha Thánh Vianney đã được xem là một vị Thánh ngay lúc còn sống, cha được Đức Thánh Cha Pio XI tôn phong lên bậc hiển thánh năm 1925, và được đặt làm bổn mạng các cha xứ nước Pháp. Lễ kính của cha là ngày 4 tháng 8 mỗi năm. 

Kiêu Ngạo (1) 
Kiêu ngạo là một tội rất nặng nề và ghê tởm, tội đã đuổi các thần phản loạn ra khỏi Thiên Đàng và bị ném vào Hỏa Ngục. Tội này đã có ngay từ thuở tạo thiên lập địa. Thánh Gioan Maria Vianney

Chúng ta phạm tội kiêu ngạo qua nhiều cách thức khác nhau: qua cách ăn mặc, lời nói, cử chỉ, điệu bộ, thậm chí cả tướng đi nữa. Một số người bước đi ngạo nghễ và dường như muốn nói với mọi người: “Này! Hãy nhìn xem tôi cao ráo, oai phong biết bao, và tướng đi của tôi rất đẹp!”
Một số khác khi làm được việc gì tốt, họ chẳng bao giờ mệt mỏi nói về mình; và nếu bị sai lỗi điều gì thì lấy làm đau khổ buồn phiền vì nghĩ rằng người ta sẽ nghĩ xấu về mình. Nhiều người kiêu ngạo cảm thấy buồn và hối tiếc vì đã quen hay tiếp xúc với người nghèo.

Nếu gặp gỡ ai thường xuyên; họ luôn tìm cách làm thân với những người giàu có danh tiếng. Nếu có cơ hội được những người có chức quyền chú ý, họ khoe khoang khoác lác luôn mồm. Có người kiêu ngạo qua lời nói. Nếu phải đi gặp những người giàu có, họ soạn sẵn những gì phải nói, và nếu bị lỡ một lời nào đó, họ rất là bực bội khó chịu vì sợ người khác chê cười.

Còn người khiêm nhường thì không như vậy, cho dù họ bị cười nhạo hay quý trọng, khen ngợi hay chỉ trích, kính trọng hay coi thường, chú ý hay quên lãng, họ vẫn luôn bình thản. Cũng có người làm việc bố thí hay đóng góp để được chú ý và nổi tiếng. Chúng ta không được làm như vậy! Những người tham danh này không những mất hết công nghiệp trước mặt Chúa về những việc lành họ đã làm, mà còn mang tội nữa. Người ta còn kiêu ngạo trong việc làm, lúc nào cũng muốn việc làm của mình được người khác biết đến. Nếu người ta biết đến ưu điểm của mình thì mình khoái chí, trái lại nếu người ta biết những khuyết điểm của mình thì đau khổ tức tối, tỏ ra bực bội khó chịu vô cùng. Các thánh không làm như vậy, các ngài khó chịu khi người khác biết ưu điểm của mình, và hài lòng khi người khác biết những thiếu sót của mình.

Người kiêu ngạo nghĩ rằng mọi việc mình làm đều hoàn hảo; họ muốn ra vẻ ta đây hay bắt nạt đồng nghiệp; lúc nào cũng cho ý mình là đúng, là hay nhất. Chúng ta không được làm như vậy! Một người khiêm nhường và có giáo dục tốt nếu được hỏi ý kiến, chỉ nói một lần rồi để người khác nói. Cho dù ý kiến của mình đúng hay sai, họ cũng không nói gì thêm.
Khi thánh Aloysius Gonzaga còn là học sinh, ngài không bao giờ chữa mình khi bị người khác chỉ trích nhục mạ; ngài nói những gì ngài nghĩ, không băn khoăn đến những gì người khác nghĩ về mình; nếu sai thì nhận mình sai; nếu đúng ngài tự nghĩ: “Chắc chắn lần khác tôi sẽ sai!” Các thánh hoàn toàn chết đi cho chính mình đến nỗi hầu như chẳng vui thích khi người khác đồng ý với mình nữa.

Người thế gian nói: “Các thánh là những người khờ dại ngu ngốc!” Đúng vậy, các ngài ngu dốt về chuyện thế gian; nhưng chuyện của Thiên Chúa thì các ngài rất khôn ngoan sáng suốt. Chắc chắn các ngài chẳng hiểu gì về chuyện thế gian, bởi vì các ngài nghĩ rằng những chuyện đó quá tầm thường đến nỗi chẳng đáng quan tâm.

KIÊU NGẠO (2) 

Suy gẫm cho kỹ mình là ai, chúng ta rất dễ dàng khiêm tốn, và con quỷ kiêu ngạo sẽ không còn chỗ đứng trong lòng chúng ta nữa.

Kiêu ngạo là một quan điểm không đúng, một tư tưởng sai về mình. Người kiêu ngạo luôn ra vẻ khiêm nhường để người khác khen mình nhiều hơn. Càng ra vẻ hạ mình bao nhiêu, họ càng đi tìm sự tâng bốc cái tôi đáng ghét của mình bấy nhiêu. Người kiêu ngạo hay nói về những gì mình đã làm và đang làm; họ sống bằng lời cạ tụng của người khác, và ra sức tìm mọi cách để được khen nhiều hơn, vì họ không bao giờ cảm thấy đủ cả.

Nếu các con làm chút gì phật lòng người kiêu ngạo, họ liền giận dữ kết tội các con là ngu dốt hay bất công với họ. Thật ra, chúng ta chỉ là con số không trong mắt Chúa. Chẳng phải rõ ràng và hiển nhiên chúng ta là hư vô, không thể làm được gì và rất khốn khổ đó sao? Chúng ta có thể sống thánh thiện, chẳng bao giờ phạm tội không?
Suy gẫm cho kỹ mình là ai, chúng ta rất dễ dàng khiêm tốn, và con quỷ kiêu ngạo sẽ không còn chỗ đứng trong lòng chúng ta nữa.
Hãy nhìn xem, cuộc đời chúng ta qua đi giống như cây cỏ – giờ thì mọc xum xuê, mai thì ủ rũ héo tàn; hay giống như những vỏ bắp, lúc mới hái thì tươi được một chút, rồi bị mặt trời làm khô héo ngay.
Thật vậy, hiện giờ chúng ta đang còn sung sức, khỏe mạnh; nhưng có ngày thần chết sẽ đến bắt chúng ta về, giống như chúng ta đi thu hoạch hoa trái. Tất cả những gì hiện giờ có vẻ mạnh mẽ, rực rỡ, xinh đẹp, cũng chỉ là tạm bợ chóng qua. Vinh quang của thế gian này, tuổi trẻ, vinh dự, giàu sang, danh vọng, tất cả sẽ qua đi nhanh chóng, nhanh như thể đóa hoa sớm nở chiều tàn.

Hãy nhớ rằng một ngày nào đó chúng ta sẽ trở về cát bụi, sẽ bị quăng vào lửa như đống cỏ khô nếu chúng ta không biết kính sợ Thiên Chúa. Người tín hữu tốt lành biết rõ điều này, do đó họ không nghĩ đến thân xác nay còn mai mất; họ coi thường mọi việc ở đời này; họ chỉ nghĩ về linh hồn và làm thế nào để kết hợp với Thiên Chúa.
Làm sao chúng ta có thể kiêu ngạo khi ngắm nhìn gương mẫu khiêm nhường của Chúa Giêsu để lại cho chúng ta mỗi ngày? Chúa Giêsu đã xuống thế mặc lấy xác phàm, sinh ra và sống cuộc đời nghèo khó, chết treo giữa hai tên trộm cướp. Người đã thiết lập Bí tích để trao ban Mình Máu Người cho chúng ta, và trong Bí tích này Người đã hạ mình thẳm sâu. Người vẫn tiếp tục ẩn mình trong Nhà Tạm, bị cô đơn, hiểu lầm bởi những kẻ vô ơn bạc nghĩa, và Người vẫn tiếp tục yêu thương và phục vụ chúng ta trong Bí tích này.

Gương khiêm nhường của Chúa Giêsu để lại cho chúng ta thật cao cả biết bao! Hãy nhìn ngắm Người trên thánh giá do chính tội lỗi chúng ta đã đóng đinh Người; hãy nhìn ngắm Người đang mời gọi: “Hãy đến với Ta, và hãy học nơi Ta. Vì Ta hiền lành và khiêm nhượng trong lòng!” Các thánh hiểu rõ lời mời gọi này. Vì vậy, các ngài luôn yêu thích sự nhục nhã và đau khổ. Theo gương các thánh, chúng ta đừng sợ hãi sống khiêm hạ và chịu sỉ nhục.
Thánh Gioan Thiên Chúa lúc mới trở lại đã giả điên chạy trên đường phố, và nhiều người chạy theo ngài để ném đá; trên mình ngài lúc nào cũng có những vết máu và bùn dơ. Ngài im lặng như một người điên; ngài đã lợi dụng phương thuốc khắc nghiệt nhất này để chữa lành tính tự phụ của mình; và ngài đã đón nhận tất cả trong tinh thần sám hối ăn năn để đền tội lỗi trong quá khứ. Thiên Chúa nhân từ không đòi hỏi chúng ta những điều vĩ đại to lớn. Người muốn chúng ta sống hiền lành và khiêm nhường; như thế chúng ta sẽ luôn làm đẹp lòng Người, chúng ta sẽ giống như trẻ thơ, và Người sẽ ban muôn ơn lành để chúng ta đến với Người, và cùng vui hưởng hạnh phúc với các thánh.
Thánh Gioan Maria Vianney

Nguyên tác: The Little Catechism of curé of Ars
Phaolô Vũ Đức Thành chuyển ngữ

%d bloggers like this: