Linh Mục phải sống và giảng dạy cho xứng với sứ vụ của mình

Xin cha  vui lòng giái đáp những câu hỏi sau đây :

  1.  Thế nào là  linh mục  bị “treo Chén” ?
  2. Người dự tòng có buộc phải “xưng tội” trước khi được rửa tội không?
  3. Bỏ nhiều tiền ra xin lễ thì  các linh hồn  được mau  lên Thiên Đàng  phải không ?  và Có lễ nào chỉ dành riêng  cầu  cho một người không?
  4. linh mục có được phép  đi làm quảng cáo thương mại cho ai hay không và  phải thận trọng thế nào khi giảng dạy  giáo , tín lý  của Gíáo Hội ?

 Trả lời:

1-Về câu hỏi thứ nhất, xin được giải thích một lần nữa như sau:

Mọi linh mục giáo phận ( diocesan priests)-  hay còn gọi là linh mục triều, sau khi được chịu chức, thường được giám mục của mình trao cho một thư bổ nhiệm ( letter of  appointment) hay còn gọi nôm na  là “bài sai” trong đó có liệt kê những năng quyền ( priestly faculties) được làm như:

  • Cử hành Thánh lễ Tạ ơn ( Eucharist)
  • Cử hành các bí tích rửa tội, thêm sức, hòa giải, sức dầu bệnh nhân và chứng hôn.
  • Giảng dạy giáo lý và  rao giảng lời Chúa.

 Như vậy, nếu không có thư bổ nhiệm trên, thì linh mục  không thể công khai ( publictly) cử hành các bí tích trên , dù mình có chức linh mục. Lại nữa, khi linh mục đang có năng quyền ở một giáo phận, đến chơi và lưu trú hơn một  tuần lễ  ở lãnh thổ thuộc giáo phận khác, thì cũng buộc phải xin năng quyền của Bản quyền địa phương,  nếu  muốn  thi hành sứ vụ linh mục như làm lễ cho bổn đạo, giải tội,  sức dầu   .v.v. Nghĩa là không phải cứ là linh mục thì đi đâu cũng đương nhiên được thì hành các tác vụ linh mục , dù mình có chức linh mục thực thụ. Tuy nhiên trong trường hợp khẩn cấp  nguy tử,  thì linh mục nào cũng được phép rửa tội, giải tội hay sức dầu cho bệnh nhân ở bất cứ địa phương nào.( x giáo luật 987, triệt 2)

Khi một linh mục phạm lỗi gì, khiến Giám mục của mình phải  tạm rút hay rút vĩnh viễn  năng quyền  (thí dụ  linh mục có tội về sách  nhiễu tình dục trẻ em), thì linh mục tạm thời hay vĩnh  viễn không được thi hành  mọi tác vụ linh mục ở bất cứ nơi nào trong  hay  ngoài giáo hội địa phương ( giáo phận).trừ trường hợp khẩn cấp, nguy tử, thì dù bị rút hết năng quyền, linh mục vẫn được phép giải tội và sức dầu bệnh nhân  như  nói  ở trên..

Giáo dân Viêt Nam vẫn quen nghe nói linh mục bị “treo chén” nhưng đúng hơn phải nói theo giáo luật là bị “ rút năng quyền.” Treo chén hay rút năng quyền ( suspension of faculties) hay là  bị vạ huyền chức= suspension of faculties . (giáo luật số 1333)  đều có nghĩa là linh mục tạm thời hay vĩnh viễn không được thi hành tác vụ  linh mục ( priestly  ministries) như giảng dạy, làm lễ, rửa tội ,thêm sức, giải tội, sức dầu bệnh nhân và chứng hôn công khai ở đâu, trừ trường hợp khẳn cấp nguy tử của ai  mà không tìm  được  linh mục đang có năng quyền hành xử ,  thì linh muc nào cũng phải làm nhiệm vụ giải tội và  xức dầu , dù đang bị “rút năng quyền”. Riêng các linh mục Dòng, nếu muốn thi hành tác vụ linh mục  trong phạm vi một giáo phận  thì,  ngoài  ủy nhiệm thư của  Bề Trên Dòng , cũng phải xin năng quyền nơi Bản quyền địa phương ( giáo phận)  nếu muốn làm mục vụ ở địa phương đó,  theo đề nghị  của Bề Trên Dòng liên hệ. Khi năng  quyền  này bị rút thì cũng không được phép thi hành năng quyền nơi cấp phát .

2- Người dự Tòng ( catechumens) có cần phải xưng tội trước khi được rửa tội hay không ?

Tôi đã có lần trả lời câu hỏi này rồi. Nay xin nhắc lại một lần nữa, là theo giáo lý  thì người dự tòng ( catechumem) tức  là những người trên 18 tuổi, chưa từng được rửa tội,  muốn gia nhập Giáo Hội Công Giáo qua chương trình giáo lý  đặc biệt gọi là RCIA ( Rites of Christian Initiation for Aduts). Người dự tòng  sẽ  được dạy giáo lý để được rửa tội, thêm sức và rước Mình Thánh Chúa lần đầu trong lễ Vọng Phục Sinh ( Easter Vigil) đêm thứ bảy Tuần Thánh.

Khi được rửa tội, thì mọi tội cá nhân ( personal sins) và tội nguyên tổ ( original sin) cùng với hậu quả của tội  đều  được tha hết một lần ( x SGLGHCG số 1263). Do đó, người dự  tòng không phải xưng tội cá nhân trước khi được rửa tội. Vả lại, không bí tích nào được ban thành sự  cho ai chưa được rửa tội, là cửa ngõ đi vào các bí tích khác như Thánh Thể, hòa giải, sức dầu bệnh nhân và Truyền Chức Thánh. Nghĩa là muốn lãnh nhận thành sự ( validly) các bí tích trên,ứng viên  buộc  phải được rửa tội trước. Do đó, không bao giờ linh muc nào được trao Mình Thánh Chúa hay giải tội  cho trẻ em hay người lớn  nào chưa được rửa tội. Trong trường hợp nguy tử, nếu bệnh nhân muốn nhập Đạo Công Giáo để  lãnh nhận ơn cứu độ của Chúa Kitô, thì phải  dạy vắn tắt  cho họ  những điều cần thiết  về giáo lý trước khi  rửa tội cho người ấy  và  không cần bắt họ xưng tội vì phép Rửa cũng tha  mọi tội cá nhân và hậu  quả của Tội nguyên tổ như đã nới ở trên.

Như thế, ai đòi người dự tòng phải xưng tội trước khi rửa tội là không hiểu rõ giáo lý và  thần học bí tích ( sacramental theology). Có chăng, trong khi dạy giáo lý,  giáo lý viên cần  giải thích rõ cho người dự tòng biết là với bí tích Rửa tội thì mọi tội cá nhân người ấy đã phạm cùng với hậu quả của tội nguyên tổ cho đến lúc được rửa tội,  thì  đều được tẩy sạch một lần khỏi mọi vết nhơ của tội . Và chiếc áo hay khăn trắng được trao cho sau khi rửa tội là dấu chỉ sự đổi mới hoàn toàn trong tâm hồn người tân tòng, sau khi được tái sinh qua phép  rửa và mặc lấy Chúa Kitô là Ánh Sáng  cụ thể qua   cây nến cầm trên tay và khăn trắng hay  áo trắng mặc trên mình.

Đây là những điều cần thiết phải dạy cho người dự  tòng biết trước  khi họ được lãnh nhận ba bí tích quan trong là Rửa tội, thêm sức và Thánh Thể trong lễ Vọng Phục Sinh, hay trong dịp riêng nào đó.

3-về việc xin lễ cầu cho các linh hồn nơi  luyện tôi.

Theo giáo lý của Giáo Hội, thì những ai đã ly trần trong ơn nghĩa Chúa nhưng chưa thánh thiện đủ  để  vào ngay Thiên Đàng, thì phải được tinh luyện ở nơi gọi là Luyên tội hay Luyên  ngục ( purgatory) để được thanh tẩy theo mức thánh thiện đòi hỏi trước khi được đón nhận vào Thiên Đàng để vui huởng Thánh Nhan Chúa  cùng các Thánh các Thiên Thần. Thánh lễ Tạ Ơn ( Eucharist) là việc cử hành phụng vụ  quan trọng nhất  diễn lại cách bí tích  trên Bàn thờ ngày nay Bữa ăn sau hết của Chúa Kitô với 12 Tông Đồ và Hy tế  đền tội mà Chúa dâng lên Chúa Cha  trên Thập giá ngày hôm sau để một lần xin tha mọi tội cho cả nhân loại đáng bị phạt vì tội lỗi. Chính nhờ  Hy tế đền tội này  mà con người có hy vọng được cứu rỗi nhờ công nghiệp cứu chuộc vô gía của Chúa Kitô, Đấng đã xuống trần gian làm Con Người để hy sinh “ hiến dâng mạng sống mình làm giá chuộc cho muôn người,” ( Mt 20 : 28)

Vì thế, Thánh lễ Tạ ơn là đỉnh cao và là nguồn mạch ơn thánh của đời sống Giáo Hội và của mọi Kitô hữu, vì  mỗi khi cử hành Thánh Lễ , Giáo hội lại hiệp thông cùng Chúa Kitô dâng lời ngợi khen, cảm tạ lên Chúa Cha và xin ơn tha tội cho chúng ta ngày nay cùng thể thức mà Hy Tế đền tội xưa Chúa Kitô đã dâng  lên Chúa Cha trên thập giá để xin ơn tha tội cho toàn thể  con người. Như vậy, mọi Thánh lễ đều là việc ca ngượi và cảm tạ Chúa Cha nhờ  Chúa Kitô  và trong Chúa Thánh Thần.Trong mọi Thánh lễ  đều  có lời cầu xin của Giáo Hội  cho Đức Giáo Hoàng, cho Giám mục giáo phận, cho các tín hữu còn sống  hay đã ly trần ( Kinh nguyện Tạ Ơn I,II, III, IV)  dù không có ai xin lễ cầu riêng..

Khi có người xin lễ cầu cho một hay nhiều linh hồn đã qua đời thì chủ tế đọc thêm tên thánh của người muốn xin cầu cho, hoặc nhớ  đến ý lễ của người  xin , như xin  ơn bình an, xin có công ăn việc làm,  hay xin khỏi bệnh tật  v.v.  Nhưng không có Thánh lễ nào chỉ dành để cầu riêng  cho một ý lễ của người xin bao giờ. Vì như đã nói ở trên, dù có ai xin lễ với ý lễ riêng thì vẫn có lời cầu chung cho Đức Thánh Cha, cho giám mục giáo phận , cho  người còn sống  và cho những linh hồn cha mẹ tổ tiên và thân bằng quyến thuộc  đã qua đời.Vì thế không có linh hồn nào bị coi là “mồ côi”-nghĩa là không có ai cầu nguyện cho trong phụng vụ của Giáo Hội – Nhưng dù có lời nguyện chung cho các linh hồn đã ly trần, thì thân nhân của các linh hồn đã lìa đời vẫn có thể xin lễ cầu riêng cho thân nhân mình đã ly trần. Lại nữa,  cũng không cần phải cầu nguyện   hay xin lễ cầu cho các thai nhi,- tức là những trẻ đã bị giết vì tệ nạn phá thai. Các thai nhi này   hoàn toàn vô tội và chắc chắn  đã được Chúa đón nhận vào Thiên Đàng rồi, nên không  cần phải xin lễ cầu cho chúng nữa.Linh muc cần giải thích điều này cho giáo dân hiểu và đừng nhận tiền xin lễ của ai  cầu cho các thai nhi vì không cần thiết theo giáo lý của Giáo Hội

Trong mỗi Thánh Lễ, chỉ có sự khác biệt là dù cầu cho nhiều người nhưng linh mục chủ tế chỉ được lấy bổng lễ ( mass stipend) của một ý lễ thôi. Nếu vì lý do mục vụ mà phải gom nhiều ý lễ trong một thánh lễ,  thì sau đó linh mục phải làm lễ bù cho đủ,  nếu muốn hưởng trọn số bổng lễ của người xin.( x giáo luật số 948).Dó đó, linh mục cần nói rõ điều này cho giáo dân hiểu để tránh hiểu lầm.

Tóm lại, Thánh lễ là việc thờ phượng, ngượi khen và cảm tạ Thiên Chúa mà Giáo Hội  hiệp  dâng trên bàn thờ  cùng với Chúa Kitô để xin ơn tha thứ cho người còn sống cũng như cho người đã chết trong ơn nghĩa Chúa nhưng còn đang được thanh luyện trong Luyện tội ( Purgatory). Thánh lễ   là  bí tích cao trọng nhất  qua đó Chúa Kitô  lại hiện diện cách bí tích qua thừa tác viên con người là linh mục và giám mục  để diễn lại Bữa tiệc ly và Hy tế thập giá của Chúa  để  ban ơn cứu độ cho chúng ta ngày nay cùng thể thức và mục đích  của Hy tế thập giá  trên núi Sọ xưa kia.

Do đó, không có Thánh Lễ nào chỉ dành cầu riêng  cho ai còn sống hay đã ly trần, cho dù người xin lễ có bỏ ra bao nhiêu tiền thì cũng không thể có lễ riêng cho một mình ai được.Cũng cần nói thêm một lần nữa là Chúa ban ơn thánh của Người cho ai thì  hoàn toàn do  lòng quảng đại bao la của Người chứ không vì  số tiền  lớn hay nhỏ của người xin lễ.Như thế, đừng ai lầm tưởng là mình bỏ số tiền lớn ra xin lễ thì được công phúc nhiều hơn là bỏ ít tiền.Thánh lễ là vô giá và ơn Chúa là nhưng không ( gratuitously)  nghĩa là không thể mua được bằng tiền bạc,hay  của cải vật chất nào.Nên nhớ   là không bao giờ có thể bỏ nhiều tiền ra để nhờ người khác lo phần rỗi cho  mình được.Nếu khi còn sống mà không tự lo phần rỗi cho mình bằng quyết tâm sống theo đường lối của Chúa , thực tâm yêu mến Chúa, yêu tha nhân và xa tránh mọi tội lỗi , thì khi chết dẫu có ai  bỏ cả triệu đô la  ra để xin hàng trăm,hàng ngàn lễ cầu cho thì cũng vô ích mà thôi. Lý do là  tiền bạc không bao giờ có thể  mua được phần rỗi cho ai và Chúa cũng không  bao giờ ban ơn cứu rỗi cho ai vì người ta  đã bỏ ra một số tiền lớn để xin lễ . Xin nhớ kỹ điều này để mọi người hãy  tự lo phần rỗi cho mình khi còn sống và  không thể nhờ ai lo cho mình bằng cách bỏ nhiều  tiền ra xin lễ “đời đời” hay mua “hậu” của các nơi “buôn thần bán thánh” mà vào được Thiên Đàng . AI rao bán  lễ “đời đời  hay “mua bán hâu:”đều phạm tội Simonia tức tội “ Mại thánh

4 -Sau hết, một lần nữa cũng xin nói thêm là linh mục không nên ôm cây đàn  để  hát và kể chuyện tếu trong những dịp tiệc cưới hay gây qũy  từ thiện. Lại càng không nên làm quảng  cáo thương mại cho ai, như một linh mục kia đã nằm dài trên ghế để quảng cáo cho loại ghế xoa bóp này.Làm như vậy là đã tự đánh mất tư  cách linh mục của mình, một Đức Kitô Thứ Hai ( Alter Christus) trong  sứ vụ( Ministry) và trước mắt người đời.

Sau hết, việc giảng dạy là một sứ vự rất quan trọng của linh mục. Vì thế linh mục phải chú ý soạn bài giảng cho có chất lượng , chứ không thể nói lung tung không có nội dung lành mạnh.  Lại càng không  được giảng dạy sai lầm,  ăn nói thô lỗ, tục tằn như một linh mục kia ở Mỹ về Việt Nam  giảng tĩnh tâm tại giáo xứ Tân Sa Châu Saigon  trước đây, và  đã  gây phẫn  nộ cho giáo dân vì nội dung bài giảng và ngôn ngữ thô tục, kém văn hóa của ông này.

Ước mong những giải đáp trên thỏa mãn những câu hỏi đặt ra. Amen

Lm Phanxicô Xaviê  Ngô Tôn Huấn.DMin=Doctor of Ministry=Tiến sĩ SỨ VỤ

%d bloggers like this: