Memorial of Saints Cornelius, Pope,
Thứ Tư tuần 24 thường niên
Lm Peter Lê Thanh Quang

BÀI ĐỌC I: 1 Cr 12, 31 – 13, 13
“Ðức tin, đức cậy, đức mến vẫn tồn tại, nhưng đức mến là trọng hơn cả”.
Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.
Anh em thân mến, anh em hãy cầu mong những ơn cao trọng hơn. Và tôi chỉ bảo anh em một con đường hoàn hảo nhất. Nếu tôi nói được các tiếng của loài người và thiên thần, mà tôi không có bác ái, thì tôi chỉ là tiếng đồng la vang dội hoặc não bạt vang động. Và nếu tôi được nói tiên tri, thông biết mọi mầu nhiệm và mọi khoa học; nếu tôi có đầy lòng tin, đến nỗi chuyển dời được núi non, mà không có bác ái, thì tôi vẫn là không. Nếu tôi phân phát hết gia tài để nuôi kẻ nghèo khó, nếu tôi nộp mình để chịu thiêu đốt, mà tôi không có bác ái, thì không làm ích gì cho tôi.
Bác ái thì kiên tâm, nhân hậu. Bác ái không đố kỵ, không khoác lác, không kiêu hãnh, không ích kỷ, không nổi giận, không suy tưởng điều xấu, không vui mừng trước bất công, nhưng chia vui cùng chân lý. Bác ái tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, trông cậy tất cả, chịu đựng tất cả.
Bác ái không khi nào qua đi, ơn tiên tri sẽ bị huỷ diệt, ơn ngôn ngữ sẽ chấm dứt, ơn thông minh sẽ biến mất. Vì chưng chúng ta hiểu biết có giới hạn, chúng ta nói tiên tri có giới hạn, nhưng khi điều vẹn toàn đến, thì điều có giới hạn sẽ biến đi. Khi còn bé nhỏ, tôi nói như trẻ nhỏ, suy tưởng như trẻ nhỏ, lý luận như trẻ nhỏ; nhưng khi tôi đã trưởng thành, tôi loại bỏ những gì là trẻ nhỏ. Hiện giờ, chúng ta thấy mờ mịt qua tấm gương, nhưng lúc bấy giờ, diện đối diện. Hiện giờ, tôi biết có giới hạn, nhưng lúc bấy giờ, tôi sẽ biết như tôi được biết. Hiện giờ, đức tin, đức cậy, đức mến, tất cả ba đều tồn tại, nhưng trong ba nhân đức, đức mến là trọng hơn cả.
Ðó là lời Chúa.
ÐÁP CA: Tv 32, 2-3. 4-5. 12 và 22
Ðáp: Phúc thay dân tộc mà Chúa chọn làm cơ nghiệp riêng mình (c. 12b).
1) Hãy ngợi khen Chúa với cây đàn cầm, với đàn mười dây, hãy xướng ca mừng Chúa. Hãy ca mừng Người bài ca mới, hát mừng Người với tiếng râm ran.
2) Vì lời Chúa là lời chân chính, bao việc Chúa làm đều đáng cậy tin. Chúa yêu chuộng điều công minh chính trực, địa cầu đầy ân sủng Chúa.
3) Phúc thay quốc gia mà Chúa là Chúa tể, dân tộc mà Chúa chọn làm cơ nghiệp riêng mình. Lạy Chúa, xin đổ lòng từ bi xuống trên chúng con, theo như chúng con tin cậy ở nơi Ngài.

ALLELUIA: Tv 147, 12a và 15a
Alleluia, alleluia! – Giêrusalem, hãy ngợi khen Chúa, Ðấng đã sai lời Người xuống cõi trần ai. – Alleluia.
PHÚC ÂM: Lc 7, 31-35
“Chúng tôi đã thổi sáo mà các anh không nhảy múa, chúng tôi đã hát những điệu bi ai mà các anh không khóc”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán rằng: “Ta sẽ phải nói những người của thế hệ này giống ai đây? Họ giống ai? Họ giống như những đứa trẻ ngồi ngoài đường phố gọi và nói với nhau rằng:
“Chúng tôi đã thổi sáo cho các anh, mà các anh không nhảy múa. “Chúng tôi đã hát những điệu bi ai, mà các anh không khóc”.
Bởi vì khi Gioan Tẩy Giả đến, không ăn bánh, không uống rượu, thì các ngươi bảo: “Người bị quỷ ám”. Khi Con Người đến có ăn có uống, thì các ngươi lại nói: “Kìa con người mê ăn tham uống, bạn bè với quân thu thuế và phường tội lỗi”. Nhưng sự khôn ngoan đã được minh chính bởi tất cả con cái mình”.
Ðó là lời Chúa.
TRỜI CŨNG PHẢI NHẢY THEO
“Tụi tôi thổi sáo cho các anh, mà các anh không nhảy múa!”.
“Sống là thay đổi; nên hoàn thiện là đã đổi thay nhiều lần!” – Henry Newman.
Kính thưa Anh Chị em,
Đổi thay giúp con người hoàn thiện; nhưng chúng ta lại muốn Chúa đổi trước. Gioan đến, người đương thời chê; Chúa Giêsu đến, họ cũng chê. Họ muốn ‘trời cũng phải nhảy theo’.
Sáo réo rắt mời người ta vui; khúc hát đưa đám mời người ta buồn. Khi lời mời thành mệnh lệnh, ai không làm theo đều bị trách. Gioan khổ chế, kêu gọi họ sám hối, họ bảo ông bị quỷ ám; Chúa Giêsu gần gũi, đồng bàn với người tội lỗi, họ gọi Ngài là kẻ ăn nhậu. Hai lối sống nhận chung một lời từ chối: họ không muốn gặp Chúa, chỉ muốn gặp một vị Chúa vừa vặn với họ. Đức Phanxicô gọi đó là muốn “ơn cứu độ theo cách của mình”.

Lũ trẻ trong trò chơi trách bạn không vui buồn theo ý chúng. Người lớn cũng có thể mang cái giận ấy vào cuộc gặp gỡ với Chúa. Nhưng lời mời của Ngài vẫn là lời mời, dù không như điều con người chờ đợi. Chúng ta cứ nhìn trời chờ điều mình xin, trong khi người cần được tha thứ đã ở trước mặt. Sự lạc điệu bắt đầu khi chúng ta mải đòi Chúa đổi điệu nhảy mà không nghe Ngài gọi mình đổi lòng. “Khi tình yêu vẫy gọi, hãy đi theo, dẫu đường của nó dốc và gập ghềnh!” – Kahlil Gibran.
Chính những đứa trẻ ấy khiến lời Phaolô hôm nay trở nên gần gũi: “Khi tôi đã thành người lớn, thì tôi bỏ tất cả những gì là trẻ con” – bài đọc một. Đứa trẻ thường chỉ biết mình: mọi sự là của tôi, cho tôi và phải theo ý tôi. Robert Barron tự hỏi, nếu đứa trẻ có vóc dáng và sức mạnh của người lớn, thế giới quanh nó sẽ ra sao? May mà nó nhỏ xác! Nhưng có biết bao người lớn xác mà bên trong vẫn là đứa trẻ ấy: một lời trái ý cũng làm họ giận, một việc không vừa ý cũng thành lỗi của người khác. Đến cả trời, họ cũng muốn bắt nhảy theo.
Chúng ta có thể nói hay, hiểu nhiều, cho đi nhiều mà vẫn muốn người khác đáp đúng điều mình chờ. Phaolô bảo đức mến “không tìm tư lợi”: tình yêu không lấy sự đáp lại của người khác làm bằng chứng rằng mình đúng. Yêu Chúa là để Ngài được là Chúa. Còn với người mình yêu, chúng ta có thể rất ân cần mà vẫn âm thầm muốn họ trở nên giống mình. “Khởi đầu của tình yêu là muốn để người mình yêu được là chính họ!” – Thomas Merton.
Anh Chị em,
Trên thập giá, người ta muốn bắt Đức Kitô nhảy theo điệu cuối cùng: “Hãy xuống khỏi thập giá, rồi chúng ta tin!”. Ngài không xuống. Họ muốn Ngài bỏ nơi mình vừa đẩy Ngài lên; Ngài chọn chính nơi ấy để không bỏ họ lại. Con người lấy nỗi đau làm phép thử Thiên Chúa, Đức Kitô mang nỗi đau ấy đến cùng mà không ngừng yêu. Phục Sinh cho thấy: ngay tại đó, tình yêu vẫn không quay lưng. Chúa không chiều theo đòi hỏi của chúng ta; Ngài đi xa hơn đòi hỏi ấy để cứu chúng ta. Bởi thế, ‘trời cũng phải nhảy theo’ là lời của một cái tôi chưa biết mình đã được yêu đến mức nào.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, cho con đủ yêu để thôi cầm nhịp cho Chúa; đủ tin để đón nhận đường Ngài chọn; và đủ khiêm nhường để bước cùng người khác!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
Sep 16 Thánh Cornelio Giáo Hoàng ,Thánh Cypriano, Giám Mục Tử Đạo và Thánh Gioan Maisan, Tu sĩ
Thánh Cornêliô làm giám mục giáo phận Rôma năm 251. Người đã chống lại giáo phái Novaxianô. Chưa được bao lâu, người bị hoàng đế Ganlô bắt đi đầy ở Xivitavéckia và đã qua đời ở đây (253). Người đã được thánh Síprianô kính trọng và quý mến. Chính vì thế, ngay từ thế kỷ IV, Hội Thánh Rôma đã mừng lễ thánh Conêliô trong chính hang mộ của người vào ngày lễ thánh Síprianô. Thánh Xíprianô sinh tại Cácthagô quãng năm 210, trong một gia đình ngoại giáo. Người lãnh nhận đức tin, làm linh mục, rồi làm giám mục năm 249. Trong cuộc bách hại dưới thời hoàng đế Valêrianô, người bị lưu đày, rồi ngày 14 tháng 9 năm 258, người chịu chết để làm chứng cho Chúa Kitô. Các thư từ và các tác phẩm của người viết ra cho thấy người có tâm hồn của một vị mục tử đích thực, luôn đứng ở chỗ nguy hiểm nhất để nâng đỡ các anh em đang phải chịu bách hại và để duy trì sự hiệp nhất trong Hội Thánh. Trong mọi việc, người lo nêu gương sáng về lòng trung thành với Chúa Giêsu Kitô.
Thông Báo
Kể từ ngày 24-9-2026 chúng tôi tạm ngưng đăng bài Suy niệm Lời Chúa mỗi ngày, xin quý vị tiếp tục nghe bài giảng qua Radio LCTX mỗi ngày trên kênh youtube radioltxc hay trên trang chính của trang web radioltxc.org.
Chúng tôi sẽ cố gắng đăng bài Suy niệm trở lại sớm nhất có thể. Chân thành cám ơn sự tiếp tục ủng hộ của quý vị.
Discover more from
Subscribe to get the latest posts sent to your email.