Lễ Thánh nữ Maria Mađalêna
Lm Peter Lê Thanh Quang

Bài Ðọc I: Dc 3, 1-4a
“Tôi đã gặp người tôi yêu”.
Trích sách Diễm Ca.
Suốt đêm trên giường ngủ, tôi đã tìm kiếm người tôi yêu: Tôi đã tìm kiếm chàng, nhưng tôi không gặp được chàng. Tôi chỗi dậy, và đi quanh thành phố, đi qua các phố xá và công trường, tôi tìm kiếm người tôi yêu. Tôi đã tìm kiếm chàng, nhưng tôi không gặp được chàng. Các người lính canh gác thành phố gặp tôi và tôi hỏi họ: “Các anh có thấy người tôi yêu không?” Tôi vừa đi qua khỏi họ, thì gặp ngay người tôi yêu.
Ðó là lời Chúa.
Hoặc: 2 Cr 5, 14-17
“Từ nay chúng ta không biết Ðức Kitô theo xác thịt nữa”.
Trích thư thứ hai của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.
Anh em thân mến, lòng mến của Ðức Kitô thúc bách chúng ta; chúng ta xác tín điều này là một người đã chết vì mọi người, vậy mọi người đều đã chết. Và Ðức Kitô đã chết thay cho mọi người, để những ai đang sống, thì không còn sống cho chính mình nữa, mà là sống cho Ðấng đã chết và sống lại vì họ. Vì thế, từ nay chúng ta không còn biết ai theo xác thịt nữa. Mặc dù nếu chúng ta đã biết Ðức Kitô theo xác thịt, thì giờ đây chúng ta không còn biết như thế nữa. Vậy nếu ai đã trở nên một tạo vật mới trong Ðức Kitô, thì những gì cũ đã qua rồi, vì đây mọi sự đều được trở nên mới.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 62, 2. 3-4. 5-6. 8-9
Ðáp: Lạy Chúa là Thiên Chúa con, linh hồn con khao khát Chúa (c. 2b).
1. Ôi lạy Chúa, Chúa là Thiên Chúa của con, con thao thức chạy kiếm Ngài. Linh hồn con khát khao, thể xác con mong đợi Chúa như đất héo khô, khát mong mà không gặp nước!
2. Con cũng mong được chiêm ngưỡng thiên nhan ở thánh đài, để nhìn thấy quyền năng và vinh quang của Chúa. Vì ân tình của Ngài đáng chuộng hơn mạng sống; miệng con sẽ xướng ca ngợi khen Ngài.
3. Con sẽ chúc tụng Ngài như thế trọn đời con, con sẽ giơ tay kêu cầu danh Chúa. Hồn con được no thoả dường như mỹ vị cao lương, và miệng con ca ngợi Chúa với cặp môi hoan hỉ.
4. Vì Chúa đã ra tay trợ phù con, để con được hoan hỉ núp trong bóng cánh của Ngài. Linh hồn con bám thân vào Chúa, và tay hữu Chúa nâng đỡ người con.

Alleluia:
Alleluia, alleluia! – Hỡi Maria, hãy nói cho chúng tôi biết bà đã thấy gì trên đường? -Tôi đã thấy mộ của Ðức Kitô hằng sống và vinh quang của Ðấng sống lại. – Alleluia.
Phúc Âm: Ga 20, 1. 11-18
“Bà kia, sao mà khóc? Bà tìm ai?”
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Ngày đầu tuần, Maria Mađalêna đi ra mồ từ sáng sớm khi trời còn tối, và bà thấy tảng đá đã được lăn ra khỏi mồ.
(Bà liền chạy về tìm Simon Phêrô và người môn đệ khác được Chúa Giêsu yêu mến, bà nói với các ông rằng: “Người ta đã lấy xác Thầy khỏi mồ, và chúng tôi không biết người ta để Thầy ở đâu”.)
Bà Maria đang còn đứng gần mồ Chúa mà than khóc, nhìn vào trong mồ, bà thấy hai thiên thần mặc áo trắng đang ngồi nơi đã đặt xác Chúa Giêsu, một vị ngồi phía đàng đầu, một vị ngồi phía đàng chân. Hai vị hỏi: “Tại sao bà khóc?” Bà trả lời: “Người ta đã lấy mất xác Chúa tôi, và tôi không biết người ta đã để Người ở đâu?” Vừa nói xong, bà quay mặt lại, thì thấy Chúa Giêsu đã đứng đó. Nhưng bà chưa biết là Chúa Giêsu.
Chúa Giêsu hỏi: “Bà kia, sao mà khóc? Bà tìm ai?” Tưởng là người giữ vườn, Maria thưa: “Thưa ông, nếu ông đã mang xác Người đi, thì xin cho tôi biết ông đã đặt Người ở đâu, để tôi đến lấy xác Người”. Chúa Giêsu gọi: “Maria”. Quay mặt lại, bà thưa Người: “Rabboni”, nghĩa là “Lạy Thầy”. Chúa Giêsu bảo bà: “Ðừng động đến Ta, vì Ta chưa về cùng Cha Ta. Nhưng hãy báo tin cho các anh em Ta hay và bảo họ rằng: “Ta về cùng Cha Ta, cũng là Cha các con; về cùng Thiên Chúa Ta, cũng là Thiên Chúa các con”.
Maria Mađalêna đi báo tin cho các môn đệ rằng: “Tôi đã trông thấy Chúa, và Chúa đã phán với tôi những điều ấy”.
Ðó là lời Chúa.
Lm Giuse Trần Đình Long
“Maria tưởng là người làm vườn”.
“Khi tên được gọi, sự nhận ra sẽ theo sau!” – Food for the Way.
Kính thưa Anh Chị em,
Có những cuộc gặp chỉ bắt đầu khi tên được gọi. Kinh Thánh mở đầu với một khu vườn, nơi con người đánh mất Thiên Chúa; Tin Mừng Gioan khép lại cũng trong một khu vườn, nơi Thiên Chúa đi tìm lại con người. Lời Chúa hôm nay không chỉ kể cuộc gặp của Maria Mađalêna với Chúa Phục Sinh, nhưng còn kể một câu chuyện khác – ‘Lại Một Êđen’.
Trình thuật Gioan ghi lại một chi tiết xem ra ngẫu nhiên: Maria tưởng Chúa Giêsu là người làm vườn. Cô mang một nỗi đau gấp đôi: mất Chúa, mất luôn cả nơi cuối cùng cô tưởng có thể tìm thấy Ngài. Bản Hy Lạp viết kēpouros – “người làm vườn”. Gioan không hề đính chính sự “nhầm lẫn” ấy, như muốn mời người đọc nhìn sâu hơn. Maria nhận lầm một con người, nhưng Gioan lại mở ra một mặc khải: Đấng Phục Sinh không chỉ hiện diện trong khu vườn; Ngài hiện diện trong buổi đầu khai sinh của một thế giới mới. “Phục Sinh là công trình sáng tạo mới do Chúa Phục Sinh thực hiện!” – Lêô XIV.

Không phải bằng ánh mắt, nhưng bằng tiếng gọi, Maria nhận ra Thầy. Thật lạ, lần hiện ra đầu tiên của Đấng Phục Sinh không bắt đầu bằng một lời giải thích, nhưng bằng tên của một con người. Trong Tin Mừng Gioan, nhận biết không khởi đi từ thị giác, nhưng từ tương quan; không phải thấy rồi mới tin, nhưng được gọi rồi mới nhận ra.
Điều đó cũng đúng với chúng ta: nhiều khi Chúa không vắng mặt; chỉ vì chúng ta chưa nghe tiếng Ngài. Chính trong tiếng gọi ấy, điều đã mất được tìm lại, điều đã chết được hồi sinh. Êđen mới không bắt đầu ở một khu vườn nào trên mặt đất, nhưng bắt đầu ngay trong khoảnh khắc một con người nghe tiếng Đức Kitô gọi tên mình và đáp lại. “Khởi đầu của tình yêu là để người mình yêu được là chính họ!” – Thomas Merton.
Nhưng ngay khi nhận ra Thầy, Maria lại nghe một lời bất ngờ: “Đừng giữ Thầy lại!”. Tình yêu không lớn lên bằng cách nắm giữ, nhưng bằng cách để người mình yêu dẫn mình đi xa hơn. Đó cũng là điều Sách Diễm Ca hôm nay đã hát: “Tôi tìm người lòng tôi yêu dấu” cho đến khi gặp được; đó cũng là tiếng lòng của Thánh Vịnh đáp ca: “Lạy Thiên Chúa, Ngài là Chúa con thờ, linh hồn con khao khát Chúa!”. Gặp được Đức Kitô không phải là điểm kết của cơn khát, nhưng là lúc cơn khát được thanh luyện thành một tình yêu biết buông, biết lên đường và biết làm chứng.
Anh Chị em,
Đức Kitô không trở lại để đưa con người về khu vườn cũ, nhưng để mở ra một Êđen mới. Bằng cuộc Vượt Qua, Ngài không phục hồi một thiên đàng đã mất, nhưng kiến tạo một thiên đàng không còn có thể mất, nơi con người được đổi mới. Người Làm Vườn ấy không vun trồng cây cối, nhưng vun trồng những con người; từ một nhóm môn đệ, Ngài làm nên Giáo Hội và qua Giáo Hội, đổi mới cả thế giới. Được Đức Kitô gọi tên là lúc con người tìm lại chính mình. Và mỗi khi chúng ta đáp lại bằng đức tin, thì ‘lại một Êđen’ bắt đầu.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin gọi tên con giữa những lạc lối, đổi mới tim con giữa những lỗi lầm, để con nhận ra Chúa và mang sự sống phục sinh của Ngài đến cho anh chị em con!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
Jul 22 Thánh nữ Maria Madalena
Vốn là người phụ nữ tội lỗi đã được Chúa Giêsu ban ơn tha thứ, Maria Mađalêna đã hết tình phục vụ Người. Trong cuộc thương khó, khi các Tông Đồ mạnh ai nấy chạy thì thánh nữ đã can đảm đứng dưới chân thập giá Đức Giêsu, cùng với Đức Maria, tông đồ Gioan và một số phụ nữ khác. Đức Giêsu đã tưởng thưởng lòng trung thành đơn sơ của thánh nữ khi hiện ra với thánh nữ sáng ngày phục sinh và trao cho thánh nữ trách nhiệm loan báo Tin Mừng phục sinh cho các môn đệ của Người. Chẳng phải vô cớ mà phụng vụ Đông phương đã gọi thánh nữ là”tông đồ của các tông đồ”.
Discover more from
Subscribe to get the latest posts sent to your email.