Memorial of Saint Benedict, Abbot
Thứ Bảy tuần 14 thường niên. Thánh Bênêđictô, viện phụ
Chào đời quãng năm 480 tại Noóc-xi-a (Um-ri-a). Sau một thời gian theo học ở Rôma, Bênêđictô rút lui vào một hang ở Xu-bi-a-cô và bắt đầu sống đời ẩn sĩ, chiêu mộ các đồ đệ rồi chuyển đến Montê Cátxinô. Tại đây, người lập một đan viện thời danh, chính người soạn tu luật cho đan viện. Sau này tu luật mang tên người được phổ biến khắp châu Âu, nên người được mệnh danh là “Tổ phụ của nếp sống đan tu ở phương Tây”. Người qua đời ngày 21 tháng 3 năm 547. Từ cuối thế kỷ 8, người đã được kính nhớ vào ngày 11 tháng 7. Ngày 24 tháng 10 năm 1964, Đức Giáo Hoàng Phaolô 6 ra tông thư “sứ giả hòa bình” (Pacis nuntius), đặt người làm bổn mạng toàn châu Âu.
Lm Peter Lê Thanh Quang

BÀI ĐỌC I: Is 6, 1-8
“Lưỡi tôi nhơ bẩn, mắt tôi trông thấy Ðức Vua, Người là Chúa các đạo binh”.
Bài trích sách Tiên tri Isaia.
Năm vua Ozias băng hà, tôi nhìn thấy Thiên Chúa ngự trên ngai cao, và đuôi áo của Người phủ đền thờ. Các Thần Sốt Mến đứng trước mặt Người, mỗi vị có sáu cánh: hai cánh che mặt, hai cánh phủ chân và hai cánh để bay. Các vị đó luân phiên tung hô rằng: “Thánh, Thánh, Thánh! Chúa là Thiên Chúa các đạo binh, toàn thể địa cầu đầy vinh quang Chúa!” Các nền nhà đều rung chuyển trước tiếng tung hô, và Ðền thờ đầy khói.
Tôi nói rằng: “Vô phúc cho tôi, tôi chết mất! Vì lưỡi tôi nhơ bẩn, mắt tôi trông thấy Ðức Vua, Người là Chúa các đạo binh”. Nhưng lúc đó có một trong các Thần Sốt Mến bay đến tôi, tay cầm cục than cháy đỏ mà ngài đã dùng cặp gắp từ trên bàn thờ. Ngài đặt than lửa vào miệng tôi và nói: “Hãy nhìn xem, than lửa này đã chạm đến lưỡi ngươi, lỗi ngươi được xoá bỏ, tội của ngươi được tha thứ”. Và tôi nghe tiếng Chúa phán bảo: “Ta sẽ sai ai đi? Và ai sẽ đi cho Chúng Ta?” Tôi liền thưa: “Này con đây, xin hãy sai con”.
Ðó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 92, 1ab. 1c-2. 5
Ðáp: Chúa làm Vua, Ngài đã mặc thiên oai (c. 1a).
1) Chúa làm Vua, Ngài đã mặc thiên oai, Chúa đã vận uy quyền, Ngài đã thắt long đai.
2) Và Ngài giữ vững địa cầu, nó sẽ không còn lung lay. Ngai báu của Ngài thiết lập từ muôn thuở; tự đời đời vẫn có Chúa.
3) Lời chứng bảo của Ngài rất đáng tin; lạy Chúa, sự thánh thiện là của riêng nhà Ngài, cho tới muôn muôn ngàn đời.

ALLELUIA: Tv 118, 27
All. All. – Xin Chúa cho con hiểu đường lối những huấn lệnh của Chúa, và con suy gẫm các điều lạ lùng của Chúa. – All.
PHÚC ÂM: Mt 10, 24-33
“Các con đừng sợ những kẻ giết được thân xác”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Môn đệ không hơn thầy, và tôi tớ không hơn chủ mình. Môn đệ được bằng thầy, tôi tớ được bằng chủ mình thì đã là khá rồi. Nếu họ đã gọi chủ nhà là Bêelgiêbul thì huống hồ là người nhà của Ngài.
Vậy các con đừng sợ những người đó, vì không có gì che giấu mà không bị thố lộ; và không có gì kín nhiệm mà không hề hay biết. Ðiều Thầy nói với các con trong bóng tối, hãy nói nơi ánh sáng; và điều các con nghe rỉ tai, hãy rao giảng trên mái nhà.
“Các con đừng sợ kẻ giết được thân xác, nhưng không thể giết được linh hồn. Các con hãy sợ Ðấng có thể ném cả xác lẫn hồn xuống địa ngục. Nào người ta không bán hai chim sẻ với một đồng tiền đó sao? Thế mà không con nào rơi xuống đất mà Cha các con không biết đến. Phần các con, tóc trên đầu các con đã được đếm cả rồi. Vậy các con đừng sợ: các con còn đáng giá hơn chim sẻ bội phần.
“Vậy ai tuyên xưng Thầy trước mặt người đời, thì Thầy sẽ tuyên xưng nó trước mặt Cha Thầy là Ðấng ngự trên trời. Còn ai chối Thầy trước mặt người đời, thì Thầy sẽ chối nó trước mặt Cha Thầy là Ðấng ngự trên trời”.
Đó là lời Chúa.
Lm Giuse Trần Đình Long
RƠI TRONG –
KHÔNG RƠI NGOÀI
“Không một con nào rơi xuống đất ngoài ý của Cha anh em!”.
Chúng ta thường xin Chúa đừng để mình rơi. Nhưng Tin Mừng hôm nay không nói chim sẻ sẽ không rơi. Chúa Giêsu chỉ quả quyết một điều lạ hơn: không một con nào rơi xuống đất ngoài ý của Cha.
Kính thưa Anh Chị em,
Đức tin không bảo đảm một đời không rơi xuống; nhưng bảo đảm giữa thử thách, thất bại, thậm chí sự chết, chúng ta có thể ‘rơi trong’ mà không bao giờ ‘rơi ngoài’ vòng tay Cha!
Bản Hy Lạp viết aneu tou Patros hymōn. Đáng chú ý, nguyên ngữ không có chữ “ý”, nhưng mở ra một chiều sâu khác: không một con chim sẻ nào rơi xuống nơi nào mà Cha lại vắng mặt. Tin Mừng không hứa chim sẻ sẽ không rơi; nhưng ngay nơi nó rơi, Cha vẫn ở đó. Thiên Chúa không luôn giữ chúng ta khỏi những điều đau đớn; Ngài giữ không để đau đớn đẩy chúng ta ra ngoài tình yêu Ngài. Đó là ‘rơi trong – không rơi ngoài’.

Chúa Giêsu không hứa môn đệ sẽ không bị tổn thương. Họ có thể bị chống đối, bách hại, thậm chí bị giết; nhưng kẻ giết thân xác không thể giết được linh hồn. Có những cú rơi làm chúng ta mất chỗ đứng, danh dự, sức khoẻ hay cả tính mạng; nhưng không cú rơi nào có thể làm chúng ta mất Chúa Cha. Điều đáng sợ không phải là rơi xuống, nhưng là sống như thể mình đã rơi ra ngoài tình yêu Chúa. “Không có vực sâu nào đến nỗi tình yêu Thiên Chúa không sâu hơn nữa!” – Corrie ten Boom.
Isaia cũng từng thấy mình tan biến trước sự thánh thiện của Thiên Chúa: “Khốn thân tôi, tôi chết mất!”. Nhưng chính nơi ông tưởng mình không thể đứng vững, một hòn than hồng từ bàn thờ đã chạm vào môi, thanh luyện và làm ông nên người được sai đi – bài đọc một. Thiên Chúa không cất Isaia khỏi sự mong manh; Ngài bước vào đó và biến nó thành nơi khởi đầu sứ vụ. Vì thế, khi nghe tiếng Chúa hỏi, “Ta sẽ sai ai đây?”, ông thưa: “Dạ, con đây, xin sai con đi!”. Người được Chúa chạm đến không còn hỏi mình có thể tránh được bao nhiêu hiểm nguy, nhưng mình có thể thuộc về Ngài đến mức nào.
“Đau khổ của bạn là sự phá vỡ lớp vỏ đang bao kín sự hiểu biết của bạn!” – Kahlil Gibran. Có những đau đớn không khép lại đời người; trái lại, chúng phá vỡ những gì từng giam hãm chúng ta. Trong tay Thiên Chúa, chính vết thương có thể trở thành một khe mở cho ân sủng đi vào.
Anh Chị em,
Trên thập giá, Đức Kitô đã ‘rơi trong’ đau khổ, cô độc và sự chết. Ngài đi xuống tận nơi mà tiếng kêu “Lạy Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ con?” tưởng như xác nhận sự vắng mặt của Cha; nhưng lời cuối cùng của Ngài lại là một lời phó thác: “Lạy Cha, con xin phó thác hồn con trong tay Cha!”. Đức Kitô không thoát khỏi cú rơi; Ngài biến cú rơi ấy thành cuộc trở về trong tay Cha. Vì thế, từ thập giá, không miền tối nào của phận người còn là nơi Thiên Chúa vắng mặt. Trong Đức Kitô, chúng ta có thể rơi xuống tận đáy; nhưng không bao giờ rơi ra ngoài vòng tay Cha.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, giữa những chông chênh cuộc sống, cho con tin Cha vẫn ở đó; giữa những đau đớn, cho con biết mình vẫn thuộc về Ngài; và trong mọi sự, xin giữ con luôn ở lại!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
July 11 Thánh Biển Đức, Viện phụ
Discover more from
Subscribe to get the latest posts sent to your email.