Nghe Lời Chúa Chúa nhật Lòng Thương Xót

BÀI ĐỌC I: Cv 2, 42-47
“Tất cả mọi kẻ tin, đều sống hoà hợp với nhau và để mọi sự làm của chung”.
Bài trích sách Tông đồ Công vụ.
Khi ấy, các anh em bền bỉ tham dự những buổi giáo lý của các Tông đồ, việc thông hiệp huynh đệ, việc bẻ bánh và cầu nguyện. Mọi người đều có lòng kính sợ. Vì các Tông đồ làm nhiều việc phi thường và nhiều phép lạ tại Giêrusalem, nên mọi người đều sợ hãi.
Tất cả mọi kẻ tin đều sống hoà hợp với nhau và để mọi sự làm của chung. Họ bán tài sản gia nghiệp, rồi phân phát cho mọi người tuỳ nhu cầu từng người. Hằng ngày họ hợp nhất một lòng một ý cùng nhau ở trong đền thờ, bẻ bánh ở nhà, họ dùng bữa cách vui vẻ đơn sơ; họ ca tụng Thiên Chúa và được toàn dân mến chuộng. Hằng ngày Chúa cho gia tăng số người được cứu rỗi. Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 117, 2-4. 13-15. 22-24
Đáp: Hãy cảm tạ Chúa, vì Chúa hảo tâm, vì đức từ bi của Người muôn thuở (c. 1).
1) Hỡi nhà Israel, hãy xướng lên: “Đức từ bi của Người muôn thuở”. Hỡi nhà Aaron, hãy xướng lên: “Đức từ bi của Người muôn thuở”. Hỡi những người tôn sợ Chúa, hãy xướng lên: “Đức từ bi của Người muôn thuở”.
2) Tôi đã bị đẩy, bị xô cho ngã xuống, nhưng Chúa đã phù trợ tôi. Chúa là sức mạnh, là dũng lực của tôi, và Người trở nên Đấng cứu độ tôi. Tiếng reo mừng và chiến thắng vang lên trong cư xá những kẻ hiền nhân. Tay hữu Chúa đã hành động mãnh liệt.
3) Phiến đá mà những người thợ xây loại bỏ, đã biến nên tảng đá góc tường. Việc đó đã do Chúa làm ra, việc đó kỳ diệu trước mắt chúng ta. Đây là ngày Chúa đã thực hiện, chúng ta hãy mừng rỡ hân hoan về ngày đó.
BÀI ĐỌC II: 1 Pr 1, 3-9
“Nhờ việc Đức Giêsu Kitô từ cõi chết sống lại, Người đã tái sinh chúng ta để chúng ta hy vọng được sống”.
Bài trích thư thứ nhất của Thánh Phêrô Tông đồ.
Chúc tụng Thiên Chúa là Cha Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, vì lòng từ bi cao cả, nhờ việc Đức Giêsu Kitô từ cõi chết sống lại, Người đã tái sinh chúng ta để chúng ta hy vọng được sống, được hưởng gia nghiệp không hư nát, tinh tuyền, không suy tàn, dành để cho anh em trên trời.
Anh em được bảo vệ trong quyền năng của Thiên Chúa, nhờ tin vào sự cứu độ đã được mạc khải trong thời sau hết. Lúc đó anh em sẽ vui mừng, tuy bây giờ anh em phải sầu khổ một ít lâu giữa trăm chiều thử thách, để đức tin anh em được tôi luyện, nên quý hơn vàng được thử lửa bội phần, nhờ đó, anh em được ngợi khen, vinh quang và vinh dự khi Đức Giêsu Kitô hiện đến.
Anh em yêu mến Ngài, dù không thấy Ngài, và anh em tin Ngài, dù bây giờ anh em cũng không thấy Ngài; bởi anh em tin, anh em sẽ được vui mừng vinh quang khôn tả, vì chắc rằng anh em đạt tới cứu cánh của đức tin là phần rỗi linh hồn. Đó là lời Chúa.

ALLELUIA: Ga 20, 29
All. All. – Chúa phán: “Tôma, vì con đã xem thấy Thầy, nên con đã tin. Phúc cho những ai đã không thấy mà tin”. – All.
PHÚC ÂM: Ga 20, 19-31
“Tám ngày sau Chúa Giêsu hiện đến”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Vào buổi chiều ngày thứ nhất trong tuần, những cửa nhà các môn đệ họp đều đóng kín, vì sợ người Do-thái, Chúa Giêsu hiện đến, đứng giữa các ông và nói rằng: “Bình an cho các con”.
Khi nói điều đó, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn Người. Bấy giờ các môn đệ vui mừng vì xem thấy Chúa. Chúa Giêsu lại phán bảo các ông rằng: “Bình an cho các con. Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con”. Nói thế rồi, Người thổi hơi và phán bảo các ông: “Các con hãy nhận lấy Thánh Thần, các con tha tội ai, thì tội người ấy được tha. Các con cầm tội ai, thì tội người ấy bị cầm lại”.
Bấy giờ trong Mười hai Tông đồ, có ông Tôma gọi là Ðiđymô, không cùng ở với các ông khi Chúa Giêsu hiện đến. Các môn đệ khác đã nói với ông rằng: “Chúng tôi đã xem thấy Chúa”. Nhưng ông đã nói với các ông kia rằng: “Nếu tôi không nhìn thấy vết đinh ở tay Người, nếu tôi không thọc ngón tay vào lỗ đinh, nếu tôi không thọc bàn tay vào cạnh sườn Người, thì tôi không tin”.
Tám ngày sau, các môn đệ lại họp nhau trong nhà và có Tôma ở với các ông. Trong khi các cửa vẫn đóng kín, Chúa Giêsu hiện đến đứng giữa mà phán: “Bình an cho các con”. Ðoạn Người nói với Tôma: “Hãy xỏ ngón tay con vào đây, và hãy xem tay Thầy; hãy đưa bàn tay con ra và xỏ vào cạnh sườn Thầy; chớ cứng lòng, nhưng hãy tin”. Tôma thưa rằng: “Lạy Chúa con, lạy Thiên Chúa của con!” Chúa Giêsu nói với ông: “Tôma, vì con đã xem thấy Thầy, nên con đã tin. Phúc cho những ai đã không thấy mà tin!”
Chúa Giêsu còn làm nhiều phép lạ khác trước mặt các môn đệ, và không có ghi chép trong sách này. Nhưng các điều này đã được ghi chép để anh em tin rằng Chúa Giêsu là Ðấng Kitô, Con Thiên Chúa, và để anh em tin mà được sống nhờ danh Người. Đó là lời Chúa.
Lm Giuse Trần Đình Long
SUY NIỆM 1: VẾT THƯƠNG – CÁNH CỬA
“Đặt ngón tay vào đây…; đưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy!”.
“Qua các vết thương của Người, tôi chiêm ngắm lòng thương xót của Chúa!” – Bernard Clairvaux.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa hôm nay không xoá đi vết thương, nhưng cho phép con người bước vào đó mà chiêm ngắm lòng thương xót của Ngài. Như vậy, ‘vết thương’ là ‘cánh cửa’.
Các môn đệ ở trong một không gian đóng kín – không chỉ cửa đóng, nhưng lòng cũng đóng – một trạng thái hiện sinh: sợ hãi, đứt gãy, thương tích sau thập giá. Nhưng chính ở đó, Đấng Phục Sinh đứng vào giữa; Ngài không xoá các dấu đinh, nhưng giữ lại như một chứng từ, nơi vết thương không còn là thất bại nhưng trở thành nơi mặc khải, nơi con người chạm tới lòng thương xót. Lời mời chạm vào cạnh sườn mở ra một chuyển động: chạm – tin; không phải để kiểm chứng, nhưng để bước vào. Con người hôm nay – vẫn sợ, vẫn nghi ngờ, vẫn còn những vết rạn chảy máu – không cần thoát khỏi vết thương của mình để có thể tin, nhưng được mời ở lại trong đó để tin, tangere ut credere.

Nếu ‘vết thương’ là ‘cánh cửa’, thì cộng đoàn không còn là tập hợp của những con người lành lặn, nhưng là “một thân thể” quy tụ quanh một ký ức chưa xoá. Hội Thánh không là một cộng đoàn lý tưởng, nhưng là hệ quả của một biến cố: nỗi sợ được biến đổi! Từ đóng kín, họ mở ra; từ giữ lấy, họ để mọi sự làm của chung; từ thập giá, họ bước vào hiệp thông – bài đọc một. Không loại bỏ quá khứ, nhưng đem quá khứ vào một tương quan mới. Như thế, Hội Thánh không chào đời từ sự toàn vẹn, nhưng từ những vết thương được chia sẻ – nơi chúng ta, vẫn còn sợ, vẫn còn khép lại – chỉ có thể bắt đầu hiệp thông khi dám mang theo những gì chưa lành của mình. “Hội Thánh gồm cả kẻ tốt lẫn kẻ xấu cho đến tận cùng!” – Augustinô.
Như thế, đức tin không dừng ở việc “thấy rồi tin”, nhưng mở ra một chiều kích khác: không thấy mà vẫn tin. Đây không phải là thiếu, nhưng là một chuyển dịch: từ thấy đến sống trong tương quan. Chính trong chuyển dịch ấy, một niềm vui giữa thử thách; vết thương không biến mất, nhưng đi vào chính đời sống người tin – bài đọc hai. Vì thế, đức tin không phải là thoát khỏi đổ vỡ, nhưng là ở lại trong đó; không thấy, nhưng vẫn yêu; không chạm, nhưng vẫn ở lại. “Trong đau khổ, con người được mời gọi thông phần vào chính đau khổ đã cứu chuộc mọi đau khổ!” – Gioan Phaolô II.
Anh Chị em,
Nơi Đức Kitô, vết thương không còn là dấu tích của cái chết, nhưng là nơi Ngài tự hiến chính mình; từ cạnh sườn bị đâm thâu, Ngài mở ra một tương quan mới, nơi con người không còn đứng ngoài để nhìn, nhưng được bước vào để sống. Vì thế, theo Chúa Kitô không phải để tránh vết thương; nhưng là để vết thương trở thành nơi tự hiến. “Không ai thoát khỏi thương tích; tất cả chúng ta đều bị thương. Câu hỏi không phải là làm sao che giấu vết thương của mình, nhưng là làm sao đặt chính thương tích ấy vào trong việc phục vụ người khác!” – Henri Nouwen.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin mở lòng con, để chính những thương tích của con không còn là nơi đóng kín, nhưng trở thành cánh cửa dẫn con đến với Chúa, đến với anh chị em con!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
Suy niệm 2: Chúa Chữa Lành Bằng Chính Vết Thương Của Ngài
Một cựu chiến binh trở về sau chiến tranh với một vết thương sâu trong lòng và trên thân thể. Anh đã bị mất đi một cánh tay và những vết thương trên mình. Anh mặc cảm và xa lánh bạn bè, mất bình an. Vào ban đêm, anh thường bị rơi vào cơn ác mộng làm anh rất sợ hãi và mất bình an. Anh tin Chúa, nhưng không dám đến gần Ngài. Anh nghĩ rằng: “Anh không xứng đáng bởi quá khứ tội lỗi của mình.”

Một hôm, anh miễn cưỡng đến nhà thờ. Khi quỳ xuống, anh nhìn lên tượng Chúa chịu đóng đinh. Lần đầu tiên, anh nhìn thật kỹ những vết đinh, vết thương cạnh sườn, những dấu đau đớn không hề biến mất. Anh thầm nói: “Chúa ơi, con đau lắm.” Và trong sự thinh lặng ấy, anh cảm nhận một điều rất lạ: Chúa không che giấu vết thương của Ngài. Ngài vẫn để vết thương đó để nói rằng: “Cha hiểu. Con không một mình.” Người lính bật khóc. Không phải vì nỗi đau biến mất, nhưng vì lần đầu tiên anh biết mình được ai đó chạm vào đúng nơi đau nhất của anh, mà không làm anh xấu hổ. Từ hôm đó, anh bắt đầu phục hồi. Không phải nhờ sức riêng, mà nhờ Chúa Giê-su mang vết thương đã chạm vào vết thương của anh.
Chúa không chữa lành bằng cách xóa đi đau khổ. Chúa chữa lành bằng cách bước vào đau khổ, mang theo vết thương của chính Ngài. Và chính những vết thương ấy trở thành cầu nối để chạm đến những nơi sâu nhất trong lòng ta.
Câu chuyện người lính mang vết thương trong chiến tranh giúp ta hiểu rất rõ tâm trạng của Tôma. Tôma không cứng lòng vì lý trí, nhưng vì trái tim ông bị tổn thương: ông mất Thầy, mất hy vọng, mất điểm tựa. Giống như người lính kia, ông nghĩ: “Con không xứng. Con quá nhiều vết thương tội lỗi.” Và người lính chỉ bắt đầu hồi phục khi nhìn thấy vết thương của Chúa. Tôma được chữa lành khi Chúa Phục Sinh đến và đưa ra chính những vết thương của Người.
Chúa không trách Tôma. Chúa không nói: “Sao con không tin?” Người chỉ nói: “Hãy đặt tay vào cạnh sườn Thầy.” Đó là khoảnh khắc Tôma nhận ra: Chúa không đứng ngoài nỗi đau của ông. Chúa mang vết thương để bước vào vết thương của ông.
Cũng như người lính bật khóc khi nhận ra Chúa hiểu nỗi đau của mình, Tôma cũng thốt lên lời tuyên xưng mạnh mẽ nhất trong Tin Mừng: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con.”
Thông điệp cho chúng ta hôm nay, Chúa không chữa lành bằng cách xóa đi đau khổ, nhưng bằng cách đi vào đau khổ chúng ta. Chúa không che giấu vết thương của Ngài, vì chính những vết thương ấy là cầu nối để chạm đến những nơi sâu nhất trong lòng ta. Lòng thương xót của Chúa không phải là một ý tưởng trừu tượng. Đó là một trái tim biết nhìn thấy vết thương của ta và không quay mặt đi. Đó là một tình yêu không mệt mỏi, bước vào những nơi ta sợ nhất, những góc tối ta giấu kín, những thất bại ta xấu hổ.
Lòng thương xót ấy đã tìm đến Tôma. Lòng thương xót ấy cũng đã tìm đến người lính trong câu chuyện. Không xóa đi nỗi đau, nhưng ở lại trong nỗi đau, Chúa nói rằng: “Cha hiểu. Con không một mình.” Và lòng thương xót ấy vẫn tìm đến mỗi người chúng ta hôm nay.
Khi ta yếu đuối, Chúa không bỏ ta.
Khi ta sa ngã, Chúa không kết án ta.
Khi ta đóng kín cửa lòng, Chúa vẫn kiên nhẫn đứng đó, để chạm vào vết thương của ta.
Lòng thương xót của Chúa không thay đổi hoàn cảnh ngay lập tức.
Nhưng Người thay đổi trái tim ta, để ta có thể đứng dậy và bước tiếp.
Hôm nay, nếu trong lòng chúng ta còn những căn phòng khóa kín: của thất vọng, của nghi ngờ, của sự ích kỷ, và của tổn thương thì hãy để Chúa bước vào, hãy để Chúa mang vết thương chạm vào vết thương của ta. Amen.
Lm. John Nguyễn.
April 12 Chân Phước William Ward, LM và Thánh Têrêxa Los Andes, Trinh nữ
Discover more from
Subscribe to get the latest posts sent to your email.