The Resurrection of the Lord – The Mass of Easter Day
Daily Mass Reading Podcast for April 5
Nghe đọc Lời Chúa: CHÚA NHẬT PHỤC SINH năm A

BÀI ĐỌC I: Cv 10, 34a. 37-43
“Chúng tôi đã ăn uống với Người, sau khi Người từ cõi chết sống lại”.
Bài trích sách Tông đồ Công vụ.
Trong những ngày ấy, Phêrô lên tiếng nói rằng: “Như anh em biết điều đã xảy ra trong toàn cõi Giuđêa, khởi đầu từ Galilêa, sau khi Gioan rao giảng phép rửa: ấy là Chúa Giêsu thành Nadarét. Thiên Chúa đã dùng Thánh Thần và quyền năng mà xức dầu cho Người. Người đi khắp nơi, ban bố ơn lành và chữa mọi người bị quỷ ám, bởi vì Thiên Chúa ở cùng Người. Và chúng tôi, chúng tôi là chứng nhân tất cả những gì Người đã làm trong nước Do-thái, và tại Giêrusalem, Người là Đấng người ta đã giết treo Người trên thập giá.
Nhưng ngày thứ ba, Thiên Chúa đã cho Người sống lại và hiện ra không phải với toàn dân, mà là với chúng tôi là nhân chứng Thiên Chúa đã tuyển chọn trước, chính chúng tôi đã ăn uống với Người sau khi Người từ cõi chết sống lại. Và Người đã truyền cho chúng tôi rao giảng cho toàn dân và làm chứng rằng chính Người đã được Thiên Chúa tôn làm quan án xét xử kẻ sống và kẻ chết. Mọi tiên tri đều làm chứng về Người rằng: Tất cả những ai tin vào Người, thì nhờ danh Người mà được tha tội”. Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 117, 1-2. 16ab-17. 22-23
Đáp: Đây là ngày Chúa đã lập ra, chúng ta hãy mừng rỡ hân hoan về ngày đó (c. 24).
1) Hãy cảm tạ Chúa, vì Chúa hảo tâm, vì đức từ bi của Người muôn thuở. Hỡi nhà Israel, hãy xướng lên: “Đức từ bi của Người muôn thuở”.
2) Tay hữu Chúa đã hành động mãnh liệt, tay hữu Chúa đã cất nhắc tôi lên. Tôi không chết, nhưng tôi sẽ sống, và tôi sẽ loan truyền công cuộc của Chúa.
3) Phiến đá mà những người thợ xây loại bỏ, đã biến nên tảng đá góc tường. Việc đó đã do Chúa làm ra, việc đó kỳ diệu trước mắt chúng ta.
BÀI ĐỌC II: Cl 3, 1-4
“Anh em hãy tìm những sự trên trời, nơi Đức Kitô ngự”.
Bài trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côlôxê.
Anh em thân mến, nếu anh em đã sống lại với Đức Kitô, anh em hãy tìm những sự trên trời, nơi Đức Kitô ngự bên hữu Thiên Chúa. Anh em hãy nghĩ đến những sự trên trời, chứ đừng nghĩ đến những sự dưới đất. Vì anh em đã chết, và sự sống anh em được ẩn giấu với Đức Kitô trong Thiên Chúa. Khi Đức Kitô là sự sống anh em xuất hiện, bấy giờ anh em sẽ xuất hiện với Người trong vinh quang. Đó là lời Chúa.
CA TIẾP LIÊN
Các Kitô hữu hãy tiến dâng
lời khen ngợi hy lễ Vượt Qua.
Chiên con đã cứu chuộc đoàn chiên mẹ:
Đức Kitô vô tội đã hoà giải tội nhân với Chúa Cha.
Sống và chết hai bên song đấu cách diệu kỳ,
tướng lãnh sự sống đã chết đi, nhưng vẫn sống mà cai trị.
Hỡi Maria, hãy nói cho chúng tôi nghe
bà đã thấy gì trên quãng đường đi?
Tôi đã thấy mồ Đức Kitô đang sống
và vinh quang của Đấng Phục Sinh,
thấy các thiên thần làm chứng,
thấy khăn liệm và y phục.
Đức Kitô là hy vọng của tôi đã phục sinh,
Người đi trước chư vị tới xứ Galilêa.
Chúng tôi biết Đức Kitô đã sống lại thật từ cõi chết!
Lạy Chúa, Vua chiến thắng, xin thương xót chúng con.

ALLELUIA: 1 Cr 5, 7b-8a
All. All. – Lễ Vượt Qua của chúng ta là Đức Kitô đã hiến tế vậy chúng ta hãy mừng lễ trong Chúa – All.
PHÚC ÂM: Ga 20, 1-9
“Người phải sống lại từ cõi chết”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Ngày đầu tuần, Maria Mađalêna đi ra mồ từ sáng sớm khi trời còn tối và bà thấy tảng đá đã được lăn ra khỏi mồ, bà liền chạy về tìm Simon-Phêrô và người môn đệ kia được Chúa Giêsu yêu mến, bà nói với các ông rằng: “Người ta đã lấy xác Thầy khỏi mồ, và chúng tôi không biết người ta đã để Thầy ở đâu”.
Phêrô và môn đệ kia ra đi đến mồ. Cả hai cùng chạy, nhưng môn đệ kia chạy nhanh hơn Phêrô, và đến mồ trước. Ông cúi mình xuống thấy những khăn liệm để đó, nhưng ông không vào trong. Vậy Simon-Phêrô theo sau cũng tới nơi, ông vào trong mồ và thấy những dây băng nhỏ để đó, và khăn liệm che đầu Người trước đây, khăn này không để lẫn với dây băng, nhưng cuộn lại để riêng một chỗ.
Bấy giờ môn đệ kia mới vào, dù ông đã tới mồ trước. Ông thấy và ông tin, vì chưng các ông còn chưa hiểu rằng, theo Kinh Thánh, thì Người phải sống lại từ cõi chết. Đó là lời Chúa.
Lm Giuse Trần Đình Long
MỘT HÔM NAY KHÁC
“Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối, cô Maria Mađalêna đi đến mộ”.
“Ngày của Chúa là ngày phục sinh!” – Augustinô.
Kính thưa Anh Chị em,
Maria ra mộ từ sáng sớm. Nhưng không phải như mọi ngày. Cô mang theo một hôm qua. Một mất mát mà chúng ta cũng biết rõ. Và vì thế, cô không nhận ra – ‘một hôm nay khác!’.
“Sáng sớm, lúc trời còn tối”. Thời gian đã sang ngày thứ nhất, một ngày mới đã bắt đầu – dies nova – nhưng bóng tối vẫn còn đó. Gioan không vô tình đặt hai điều này cạnh nhau! Ánh sáng đã được ban, nhưng chưa được nhận ra. Cô thấy ngôi mộ trống, nhưng không hiểu. Cô đứng trong buổi sáng của một ngày mới, nhưng vẫn nhìn bằng ánh mắt của một đêm cũ. Ngày đã khác nhưng lòng cô chưa khác. Đó cũng là kinh nghiệm của chúng ta; có ánh sáng, nhưng đêm vẫn còn. “Trong đêm tối của linh hồn, dòng sông của Thiên Chúa vẫn sáng chảy!” – Gioan Thánh Giá.

Maria thấy; nhưng vẫn ở trong đêm – cũng thế, nhiều khi chúng ta đã thấy, mà vẫn không thoát khỏi đêm. Cô thấy tảng đá đã lăn, ngôi mộ trống; nhưng cô không nhận ra điều đã thấy. “Thấy” không dẫn đến “hiểu”; nó chỉ dừng lại ở dấu vết; Maria vẫn đọc mọi sự theo logic của cái chết: “Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ”. Cô bị giới hạn bởi một cách hiểu cũ – một cách hiểu được định hình bởi mất mát. Cũng vậy, chúng ta hiểu theo cách của nỗi đau mình mang. Và vì thế, dù đứng ngay trong bình minh của một ngày mới – như Maria – chúng ta vẫn ở lại trong thế giới của ngày hôm qua, nơi mọi sự đã khép lại quá sớm.
May thay, Maria quay lại; và lần này, cô không còn đứng yên. Cô chạy đi tìm Phêrô và người môn đệ kia; cô nói: “Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ”. Từ đó, mọi sự bắt đầu chuyển động; không còn đứng yên; không còn khép kín. Phêrô và người môn đệ kia cũng chạy, cũng tìm; họ cùng bước vào trong dấu vết của một điều chưa hiểu. Việc nhận ra không dừng lại nơi một mình Maria; nhưng lan ra, kéo người khác vào cuộc tìm kiếm. Và rồi đây, tại nhà Cornêliô, Phêrô sẽ đứng lên mà nói – bài đọc một. Điều được thấy không còn giữ lại cho riêng mình; nhưng trở thành lời công bố. Mộ trống không mở ra để Đấng Phục Sinh bước ra; nhưng để con người nhận ra. Không đóng kín; nhưng khai mở sứ vụ.
Anh Chị em,
Nơi Đức Kitô, ngày không còn là một ý niệm; nhưng là một con đường, một hành trình. Với Ngài, mỗi ngày với Cha luôn là ngày mới; một ngày sinh ra từ tương quan, không từ những gì đã qua. “Đây là ngày Chúa đã làm ra” – Thánh Vịnh đáp ca; ngày của thập giá, cũng là ngày của phục sinh. Ngày mà chúng ta không còn tìm những gì thuộc hạ giới; nhưng hướng lòng về thượng giới – bài đọc hai. Không còn sống từ những điều đã qua; nhưng từ Đấng đang sống. Không còn ở trong cái chết; nhưng trong sự sống – một sự sống không còn bị quá khứ định nghĩa. ‘Một hôm nay khác’ bắt đầu – không từ những gì chúng ta giữ lấy, nhưng từ những gì chúng ta dám trao ban.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin gọi tên con giữa đêm không hiểu; cho con nhận ra một hôm nay khác; xin đưa con đi, khỏi nơi con muốn nán lại!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
Suy niệm:
Từ Ngôi Mộ Của Ladarô Đến Ngôi Mộ Trống Của Chúa Giêsu
Khi nói về sự chết, chúng ta lo âu và sợ hãi. Vì là thân phận con người, chúng ta được một lần sinh ra và một lần chết đi. Vậy có ai chết hai lần không? Thưa có: Tin Mừng cho ta biết:
– Ladarô (Ga 11)
– Con trai bà góa thành Naim (Lc 7)
– Con gái ông Giairô (Mc 5)
Nhưng đối với người tin, chết không phải là hết, nhưng là cửa mở vào sự sống. Trong sách Khải Huyền, Thánh Gioan nói đến:
– Cái chết thứ nhất: cái chết thể lý.
– Cái chết thứ hai”: sự hư mất đời đời, tách khỏi Thiên Chúa (Kh 20,6).
Những ai thuộc về Chúa Kitô thì không bị cái chết thứ hai.
Hôm nay, lễ Chúa Phục sinh mời chúng ta nhìn vào hai ngôi mộ: ngôi mộ của Ladarô và ngôi mộ trống của Chúa Giêsu. Hai ngôi mộ ấy nói với chúng ta hai điều rất khác nhau, nhưng lại dẫn chúng ta đến cùng một niềm hy vọng vào sự sống lại.
Trước hết, Ladarô sống lại. Chúa Giêsu đứng trước nấm mồ bạn mình, Người khóc. Đó là giọt nước mắt của một Thiên Chúa thật sự bước vào nỗi đau của con người. Và rồi Người gọi: “Ladarô, hãy ra khỏi mồ!” Ladarô bước ra, nhưng vẫn còn quấn khăn, vẫn trở lại đời sống cũ, và rồi ông sẽ chết một lần nữa. Phép lạ này không phải là phục sinh vinh hiển, nhưng là dấu chỉ: Chúa có quyền trên sự chết, và Người có thể đánh thức những gì đã chết trong cuộc đời chúng ta, đó là tình yêu đã nguội lạnh, hy vọng đã tắt, lòng can đảm đã bị chôn vùi.
Kế đến, chúng ta đến ngôi mộ trống của Chúa Giêsu. Ở đây, không phải là một người trở lại đời sống cũ. Chúa Giê-su bước vào sự sống mới, sự sống không bao giờ chết nữa. Phục Sinh không chỉ là một phép lạ; đó là cuộc chiến thắng cuối cùng của Thiên Chúa trên tội lỗi, bóng tối và sự chết.
Nếu Ladarô cho thấy Chúa có thể kéo chúng ta ra khỏi những ngôi mộ của thất vọng, thì Chúa Giêsu Phục Sinh cho thấy Người có thể ban cho chúng ta một đời sống hoàn toàn mới, đời sống mà không gì có thể cướp mất.
Thưa anh chị em, mỗi người chúng ta đều có một “nấm mồ” nào đó: một vết thương cũ, một tội lỗi dai dẳng, một nỗi sợ, một mối quan hệ đã chết, hay một hy vọng đã tắt. Hôm nay, Chúa Giêsu đứng trước nấm mồ ấy và nói với chúng ta như đã nói với Ladarô: “Hãy bước ra.”
Và rồi, từ ngôi mộ trống của chính Người, Chúa nói thêm: “Ta không chỉ kéo con ra khỏi bóng tối. Ta ban cho con sự sống mới.”
Chúa Giêsu chỉ chết một lần. Và Người sống lại trong vinh quang, không bao giờ chết nữa. Đó là sự khác biệt căn bản giữa:
• Ladarô: sống lại rồi chết tiếp.
• Chúa Giêsu: chết một lần, sống lại vinh hiển, không bao giờ chết nữa.
Lời cầu nguyện hôm nay: xin Chúa Phục Sinh đánh thức những gì đã chết trong lòng chúng ta, và xin Người dẫn chúng ta vào sự sống mới của Người, sự sống của bình an, của niềm tin, tự do, và niềm hy vọng phục sinh. Amen.
Lm. John Nguyễn.
Discover more from
Subscribe to get the latest posts sent to your email.