19/2 Thứ Năm sau lễ Tro

Bài Ðọc I: Ðnl 30, 15-20
“Hôm nay tôi đề nghị với anh em về sự chúc lành và sự chúc dữ”.
Trích sách Ðệ Nhị Luật.
Môsê nói với dân rằng: Này hôm nay tôi giãi bày cho anh em về sự sống và hạnh phúc, về sự chết và bất hạnh. Hãy yêu mến Chúa là Thiên Chúa anh em, hãy đi trong đường lối Người và tuân giữ các giới răn, những lề luật và các huấn lệnh của Người, hầu anh em được sống và tăng số, và Chúa chúc lành cho anh em trên phần đất mà anh em sẽ chiếm hữu. Nhưng nếu lòng anh em không quay về, không muốn nghe, và chạy theo lầm lạc, thờ lạy và phụng sự các thần khác, thì hôm nay tôi tuyên bố với anh em rằng anh em sẽ chết, không được sống trên phần đất bên kia sông Giođan mà anh em sẽ chiếm hữu. Hôm nay, tôi xin trời đất làm chứng rằng: tôi đã đề nghị với anh em về sự sống và sự chết, sự chúc lành và sự chúc dữ. Vậy hãy chọn lựa sự sống để anh em và dòng dõi anh em được sống. Hãy yêu mến Chúa là Thiên Chúa anh em, hãy tuân phục lệnh Người và liên kết với Người, vì Người là sự sống và là sự sống lâu dài của anh em, để anh em được ở trong đất nước mà Chúa đã hứa ban cho tổ phụ anh em là Abraham, Isaac và Giacóp”. Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 1, 1-2. 3. 4 và 6
Ðáp: Phúc thay người đặt niềm tin cậy vào Chúa
1. Phúc cho ai không theo mưu toan kẻ gian ác, không đứng trong đường lối những tội nhân, không ngồi chung với những quân nhạo báng, nhưng vui thoả trong lề luật Chúa, và suy ngắm luật Chúa đêm ngày.
2. Họ như cây trồng bên suối nước, trổ sinh hoa trái đúng mùa; lá cây không bao giờ tàn úa. Tất cả công việc họ làm đều thịnh đạt.
4. Kẻ gian ác không được như vậy, họ như vỏ trấu bị gió cuốn đi; vì Chúa canh giữ đường người công chính, và đường kẻ gian ác dẫn tới diệt vong.

Câu Xướng Trước Phúc Âm: Mt 4:17
Chúa nói: Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần.
PHÚC ÂM: Lc 9, 22-25
“Ai bỏ mạng sống mình vì Ta, sẽ được sống”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Con Người phải đau khổ nhiều, bị các vị Kỳ lão, các Thượng tế, và các Luật sĩ khai trừ và giết chết, nhưng ngày thứ ba Người sẽ sống lại”.
Chúa nói với mọi người rằng: “Ai muốn theo Ta, hãy bỏ mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo Ta. Vì chưng, ai muốn giữ mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai mất mạng sống vì Ta, sẽ được sống. Vậy nếu con người được lời lãi cả thế gian, mà phải thiệt mất mạng sống, thì được ích gì?” Ðó là lời Chúa.
MỒNG BA TẾT BÍNH NGỌ

BÀI ĐỌC I: St 2,4b-9.15
“Thiên Chúa đem con người đặt vào vườn địa đàng, để họ trồng tỉa”.
Bài trích sách Sáng Thế.
Trong ngày Thiên Chúa tạo dựng trời đất, thì chưa có bụi cây nào mọc ngoài đồng, không có một cây rau cỏ nào nẩy mầm ngoài đồng ruộng, vì Chúa là Thiên Chúa chưa cho mưa rơi xuống đất, và chưa có người để trồng trọt, nhưng lúc đó mạch nước từ đất vọt lên, tưới khắp mặt đất.
Vậy Thiên Chúa lấy bùn đất nắn thành con người, thổi sinh khí vào lỗ mũi và con người trở thành một vật sống. Thiên Chúa lập một vườn tại E-đen về phía đông và đặt vào đó con người mà Ngài đã dựng nên. Thiên Chúa cho từ đất mọc lên mọi thứ cây trông đẹp, ăn ngon, với cây sự sống ở giữa vườn, và cây biết lành biết dữ. Vậy Thiên Chúa đem con người đặt vào vườn địa đàng, để họ trồng tỉa và coi sóc vườn. Ðó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 103,1bc và 14a.14b-15.20-21.22-23.24
Ðáp: Lạy Chúa là Thiên Chúa con thờ, Chúa muôn trùng cao cả! (c.1bc)
1) Lạy Chúa là Thiên Chúa con thờ, Chúa muôn trùng cao cả! Ngài khiến mọc cỏ xanh nuôi sống đàn gia súc, làm tốt tươi thảo mộc cho người thế hưởng dùng.
2) Từ ruộng đất, họ kiếm ra cơm bánh, chế rượu ngon cho phấn khởi lòng người, xức dầu thơm cho gương mặt sáng tươi, nhờ cơm bánh mà no lòng chắc dạ.
3) Đêm trở lại khi Chúa buông màn tối, chốn rừng sâu, muông thú tung hoành. Tiếng sư tử gầm lên vang dội, chúng săn mồi, gào xin Chúa cho ăn.
4) Ánh dương lên, chúng bảo nhau về, tìm hang hốc, chui vào nằm nghỉ. Đến lượt con người ra đi làm lụng, những mải mê tới lúc chiều tà.
5) Công trình Ngài, lạy Chúa, quả thiên hình vạn trạng! Chúa hoàn thành tất cả thật khôn ngoan, những loài Chúa dựng nên lan tràn mặt đất.
BÀI ĐỌC II: Cv 20,32-35
Những gì cần thiết cho tôi và cho những người sống với tôi, chính đôi tay này tự cung cấp lấy.
Bài trích sách Công Vụ Tông Đồ
Khi ấy, ông Phao-lô ngỏ lời cùng các kỳ mục trong cộng đoàn Ê-phê-xô rằng: “Giờ đây, tôi xin phó thác anh em cho Thiên Chúa và cho lời ân sủng của Người, là lời có sức xây dựng và ban cho anh em được hưởng phần gia tài cùng với tất cả những người đã được thánh hiến. “Vàng bạc hay quần áo của bất cứ ai, tôi đã chẳng ham. Chính anh em biết rõ: những gì cần thiết cho tôi và cho những người sống với tôi, đôi tay này đã tự cung cấp. Tôi luôn tỏ cho anh em thấy rằng phải giúp đỡ những người đau yếu bằng cách làm lụng vất vả như thế, và phải nhớ lại lời Chúa Giê-su đã dạy: cho thì có phúc hơn là nhận.” Ðó là lời Chúa.

Câu XƯỚNG trước Phúc Âm: Ga 15,4a.5b
Chúa nói: “Hãy ở lại trong Thầy như Thầy ở lại trong anh em. Ai ở lại trong Thầy, thì sinh nhiều hoa trái”.
PHÚC ÂM: Ga 5,16-20
“Chúa Cha yêu Chúa Con, và bày tỏ cho Chúa Con biết mọi việc mình làm”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Khi ấy, các người Do thái gây sự với Chúa Giêsu, vì Người đã chữa bệnh trong ngày sabbat. Chúa Giêsu trả lời họ rằng: “Cha Ta làm việc liên lỉ, Ta cũng làm việc như vậy”. Bởi thế, các người Do thái càng tìm cách giết Người, vì không những Người đã phạm luật nghỉ ngày sabbat, lại còn gọi Thiên Chúa là Cha mình, coi mình ngang hàng với Thiên Chúa.
Vì thế, Chúa Giêsu trả lời họ rằng: “Thật, Ta bảo thật cho các ngươi biết: Chúa Con không thể tự mình làm gì, nếu không thấy Chúa Cha làm. Ðiều gì Chúa Cha làm, thì Chúa Con cũng làm y như vậy. Vì chưng, Chúa Cha yêu thương Chúa Con, và bày tỏ cho Chúa Con biết mọi việc mình làm, và sẽ còn bày tỏ những việc lớn lao hơn thế nữa, đến nỗi các ngươi sẽ phải thán thục”. Ðó là lời Chúa.
Mồng 3 Tết Thánh Hóa Việc Làm – Lm Peter Lê Thanh Quang
Ngày 19-2 Thứ Năm Tuần 6 TN Năm Chẵn Mồng 3 Tết – Lm Giuse Trần Đình Long
ĐỪNG TỰ CHÔN!
“Anh đúng là tôi tớ tài giỏi và trung thành!”.
“Đừng đánh giá mỗi ngày bằng mùa gặt bạn thu được, nhưng bằng những hạt giống bạn đã gieo!” – Robert Louis Stevenson.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa hôm nay cũng đo đời người như thế; không bằng số nén bạc còn nguyên, nhưng bằng sự trung thành dám làm cho chúng sinh lời. Vì thế, điều nguy hiểm không phải là trắng tay, nhưng là chôn vùi chính điều được trao. Bạn và tôi ‘đừng tự chôn!’.
Thiên Chúa đặt con người vào vườn để canh tác và giữ gìn – bài đọc một. Từ khởi đầu, chúng ta không được tạo dựng để đứng yên; chúng ta được trao đất, trao thời gian, trao hơi thở – và cả trách nhiệm. Lao động không chỉ là mưu sinh; đó còn là cộng tác với Đấng Tạo Thành. Mỗi công việc, dù nhỏ, đều là một hạt giống. Nếu chúng ta chỉ giữ cho nó khỏi mất, khu vườn sẽ là vườn hoang; nếu chúng ta dám gieo, sự sống sẽ bật lên. “Không có lợi gì khi gieo một cánh đồng lúa nếu mùa gặt không sinh nhiều hơn những gì đã gieo!” – Napoleon Hill.

Dụ ngôn nén bạc làm lộ ra một nỗi sợ âm thầm. Người đầy tớ thứ ba không phung phí; anh chỉ đào lỗ và chôn. Anh giữ an toàn, anh không mất gì – trừ chính mình! Bề ngoài, anh trung thực; bên trong, anh co rút. Anh sợ chủ, nên chọn cách không làm gì; nhưng chính sự “không làm gì” ấy đã chôn vùi ơn ban. Cũng vậy, có những ngày chúng ta sợ thất bại, sợ bị chê, sợ mất vị trí, sợ sai lầm; và để khỏi mất, chúng ta không dấn bước. Và rồi, chúng ta gọi đó là khôn ngoan; nhưng Tin Mừng gọi đó là lãng phí ân sủng.
Vậy mà “Cho thì có phúc hơn là nhận” – bài đọc hai. Phúc không nằm ở việc cất giữ, nhưng ở việc trao ban. Chúa không hỏi chúng ta đã lời bao nhiêu; Ngài hỏi có dám sinh lời điều Ngài đã trao? Bên cạnh đó, có một cách tự chôn rất tinh vi: sống cầm chừng! Làm đủ để không bị quở trách, nhưng không đủ để sinh trái; giữ mình khỏi rủi ro, nhưng cũng khỏi trưởng thành. Trung thành không phải là không vấp ngã; nhưng là đứng dậy và tiếp tục gieo. Và Thiên Chúa nhìn thấy hết mọi sự, “Lạy Chúa, Chúa muôn trùng cao cả” – Thánh Vịnh đáp ca. Đấng cao cả không tìm những kẻ hoàn hảo; Ngài tìm những người không bỏ cuộc. “Chúa không cần chúng ta thành công; Ngài cần chúng ta trung thành!” – Mẹ Têrêxa.
Anh Chị em,
Chúa Giêsu không tự chôn điều gì: thời gian cho kẻ nghèo, lời tha thứ cho người tội lỗi, nước mắt cho thành thánh, máu và nước cho nhân loại; Ngài như hạt lúa gieo vào lòng đất. Nhưng trớ trêu thay, Đấng không tự chôn mình lại để người ta chôn mình. Ngài chấp nhận bị chôn, để vĩnh viễn nhắc chúng ta: ‘đừng tự chôn’ đời mình trong sợ hãi, trong ích kỷ, trong an toàn giả tạo. Ngôi mộ chỉ là luống đất; Phục Sinh mới là mùa gặt. Tảng đá lăn đi, chỗ khép lại hoá thành chân trời lúa chín. Ai dám mục xuống như hạt giống, sẽ trỗi dậy thành mùa vàng vĩnh cửu.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, cho con dám gieo khi chưa thấy gặt; dám cho đi khi chưa thấy nhận; và dám sống sao để khi về chiều, con nghe được lời, ‘Anh đúng là tôi tớ trung thành!’”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
Feb 19 Thánh Conrad ở Piacenza
Discover more from
Subscribe to get the latest posts sent to your email.