July 3, 2026

ĐOC KINH PHỤNG VỤ

Friday of the Fifth Week in Ordinary Time

13/2 Thứ Sáu tuần 5 thường niên

BÀI ĐỌC I: 1 V 11, 29-32; 12, 19

“Israel lìa bỏ nhà Đavít”.

Bài trích sách Các Vua quyển thứ nhất.

Khi ấy, Giêroboam từ Giêrusalem đi ra, thì tiên tri Ahia, người Silô mặc áo choàng mới, gặp ông dọc đường. Lúc đó chỉ có hai người ở ngoài đồng. Ahia cầm lấy áo choàng mới ông đang mặc, xé ra làm mười hai phần và nói với Giêroboam rằng: “Ông hãy cầm lấy mười phần cho ông, vì Chúa là Thiên Chúa Israel phán thế này: ‘Đây, Ta sẽ phân chia vương quốc từ tay Salomon, và Ta sẽ cho ngươi mười chi tộc. Vì Đavít tôi tớ Ta, và vì thành Giêrusalem mà Ta đã lựa chọn trong mọi chi tộc Israel, Ta sẽ dành cho Salomon một chi tộc’ “. Như thế, Israel lìa bỏ nhà Đavít cho đến ngày nay. Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 80, 10-11ab. 12-13. 14-15

Đáp: Ta là Chúa, là Thiên Chúa của ngươi, ngươi hãy nghe Ta răn bảo (c. 11a & 9a).

1) Ở nơi ngươi đừng có một chúa tể nào khác cả, ngươi cũng đừng thờ tự một chúa tể ngoại lai: vì Ta là Chúa, là Thiên Chúa của ngươi, Ta đã đưa ngươi ra ngoài Ai-cập.

2) Nhưng dân tộc của Ta chẳng có nghe lời Ta, Israel đã không vâng lời Ta răn bảo. Bởi thế nên Ta để mặc cho chúng cứng lòng để chúng sinh hoạt tuỳ theo sở thích.

3) Phải chi dân tộc của Ta biết nghe lời Ta, Israel biết theo đường lối của Ta mà ăn ở: thì lập tức Ta sẽ triệt hạ kẻ thù của chúng, và để đập tan quân địch của chúng, Ta sẽ trở tay!

ALLELUIA: Tv 24, 4c và 5a

All. All. – Lạy Chúa, xin dạy bảo tôi về lối bước của Chúa và xin hướng dẫn tôi trong chân lý của Ngài. – All.

PHÚC ÂM: Mc 7, 31-37

“Người làm cho kẻ điếc nghe được và người câm nói được”.

Bài trích Phúc Âm theo Thánh Marcô.

Khi ấy, Chúa Giêsu từ địa hạt Tyrô, qua Siđon đến gần biển Galilêa giữa miền thập tỉnh. Người ta đem đến cho Người một kẻ điếc và xin Người đặt tay trên kẻ ấy. Người đem anh ta ra khỏi đám đông, đặt ngón tay vào tai anh và bôi nước miếng vào lưỡi anh.

Đoạn ngước mắt lên trời, Người thở dài và bảo: Ephata, nghĩa là “hãy mở ra”, tức thì tai anh mở ra, và lưỡi anh ta được tháo gỡ và anh nói được sõi sàng.

Chúa Giêsu liền cấm họ: đừng nói điều đó với ai cả. Nhưng Người càng cấm, thì họ càng loan truyền mạnh hơn. Họ đầy lòng thán phục, mà rằng: “Người làm mọi sự tốt đẹp, Người làm cho kẻ điếc nghe được và người câm nói được”. Ðó là lời Chúa.

Lm Peter Lê Thanh Quang

Lm Giuse Trần Đình Long

TÔI VẪN ĐIẾC

“Ephphata, hãy mở ra!”.

“Có nhiều lý do khiến Chúa không nên gọi bạn… Satan nói, ‘Bạn không xứng đáng!’; Giêsu nói, ‘Vậy thì đã sao?’. Ngài là Đấng tháo cởi, đầy tha thứ!” – Paul Cho Yonggi.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay không chỉ kể chuyện một người câm điếc được chữa lành, nhưng chạm đến nơi sâu nhất của mỗi chúng ta: Thiên Chúa – Đấng tháo cởi – vẫn nói, vẫn chạm, vẫn mở; chỉ có điều, giữa bao tiếng ồn và tự ái, ‘tôi vẫn điếc!’.

Điếc không phải vì Chúa im lặng, nhưng vì chúng ta quen nghe mình hơn nghe Chúa. Thánh Vịnh đáp ca nhắc, “Ta là Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hãy nghe Ta răn bảo!”. Lời không thiếu; chỉ thiếu một trái tim mở. Salômôn đã từng xin một “tâm hồn biết lắng nghe”, nhưng rồi để lòng mình chia năm xẻ bảy; và khi người lãnh đạo không còn nghe Lời, vương quốc ắt xé thành nhiều mảnh – bài đọc một. “Vấn đề không nằm ở việc Thiên Chúa không nói, mà là tôi không còn nghe!” – Ermes Ronchi.

“Không còn nghe” được gọi là “điếc thiêng liêng”. Điếc thiêng liêng nguy hiểm ở chỗ nó rất đạo đức. Chúng ta có thể nói nhiều về Chúa, mà không thực sự để Ngài chạm tới những vùng cứng nhất. Chúng ta có thể hát rất to, nhưng không nghe tiếng rên của người nghèo, của gia đình mình, của chính lương tâm đang khát. Đó là một thứ điếc khiến chúng ta không còn xao động; không còn đỏ mặt vì tội; không còn run lên vì Lời. “Mỗi ngày thức dậy, hãy tự hỏi: tôi có còn biết lắng nghe? Tôi có để mình bị đánh động bởi nỗi đau của người khác? Hay tôi đã quen nghe chính mình?” – Phanxicô.

Vì khi tim đã chai, miệng sẽ nói những điều trống rỗng; khi tim không mở, tai có nghe cũng chỉ là âm thanh lướt qua, và ‘tôi vẫn điếc!’. Nhưng nếu mở lòng, tràn đầy Chúa Kitô, chúng ta không thể không làm chứng cho Ngài. Một khi tim mở, miệng sẽ mở; một khi tim mềm, đời sống sẽ nói thay. Không bằng những diễn văn dài, nhưng bằng một chọn lựa ngay thẳng, một sự trung tín âm thầm, một thái độ biết lắng nghe người khác. “Chúa Giêsu không chỉ mở miệng người câm, mà còn muốn mở tâm hồn bạn!” – Robert Barron.

Anh Chị em,

Chúa Giêsu thì khác. Ngài luôn nghe Cha. Giữa đám đông ồn ào, Ngài vẫn nghe Cha; giữa chống đối và nhục hình, Ngài vẫn nghe Cha; và trên thập giá, trong thinh lặng dày đặc, Ngài không ngừng hướng về Cha. Chính vì luôn nghe, Ngài mới có thể nghe tiếng kêu của các linh hồn và trao ban chính mình. Con Một không điếc trước Cha, để nhân loại không còn điếc trước tình yêu. Từ thập giá, Ngài không chỉ kêu “Ta khát”, nhưng còn nghe cơn khát của các linh hồn. Đó là một trái tim không điếc, một Người Con luôn ở trong tương quan sống động với Cha. “Hãy mở ra!”, lời ấy hôm nay không chỉ dành cho đôi tai, nhưng cho cả những vùng tối nhất nơi chúng ta. Nếu dám thừa nhận mình điếc, chúng ta sẽ được chạm; nếu dám để Ngài chạm, chúng ta sẽ được mở.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin mở tai con trước khi con chỉ biết nói; xin mở tim con trước khi con chỉ nghĩ về mình; ‘cho con nghe Cha như Con đã nghe Cha’, ngay cả dưới bóng thập giá!”, Amen.

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

Feb 13 Thánh Ciryl và Thánh Methodius


Discover more from

Subscribe to get the latest posts sent to your email.

Discover more from

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading

Discover more from

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading