July 3, 2026

 ĐOC KINH PHỤNG VỤ

The Commemoration of All the Faithful Departed (All Souls)

2/11 – CHÚA NHẬT 31 THƯỜNG NIÊN năm C.

LỄ CẦU CHO CÁC TÍN HỮU ĐÃ QUA ĐỜI

Theo Tông Hiến ngày 10/08/1915, hôm nay mọi linh mục được phép cử hành hoặc đồng tế ba thánh lễ, miễn là cử hành vào những giờ khác nhau; có thể chỉ một ý lễ cho bất cứ ai và nhận bổng lễ, còn ngoài ra phải dành một lễ cầu nguyện cho mọi tín hữu đã qua đời và một lễ cầu nguyện theo ý Đức Giáo Hoàng (không có bổng lễ đối với hai lễ này). Cầu nguyện cho những người đã qua đời là một trong những truyền thống cổ kính nhất của Hội Thánh. Vì thế, sau ngày mừng các anh chị em đã được sống thân mật với Thiên Chúa trên thiên đàng, ta lại hướng về các anh chị em chúng ta đã qua đời trong niềm hy vọng phục sinh, và cùng hướng về “tất cả mọi người quá cố mà chỉ một mình Chúa biết lòng tin của họ”.

Lễ Vọng

BÀI ĐỌC I: G 19, 1.23-27a

“Tôi biết Đấng Cứu Chuộc tôi hằng sống”.

Bài trích sách ông Gióp.

Bấy giờ ông Gióp lên tiếng: “Có ai giúp tôi viết lại lời tôi? Có ai thay tôi dùng bút sắt bút đồng chép lại? Khắc vào đá để lưu giữ muôn đời?

Tôi biết Đấng Cứu Chuộc tôi hằng sống, và cuối cùng tôi sẽ đứng dậy trên bụi đất. Sau khi lớp da của tôi bị tan nát, từ xác này tôi sẽ được nhìn ngắm Thiên Chúa của tôi. Chính tôi sẽ thấy Ngài, mắt tôi sẽ nhìn Ngài, và nhận ra Ngài chứ không phải ai khác”. Ðó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 22, 1-3a. 3b-4. 5. 6

Ðáp: Chúa chăn nuôi tôi, tôi chẳng thiếu thốn chi (c. 5).

1) Chúa chăn nuôi tôi, tôi chẳng thiếu thốn chi; trên đồng cỏ xanh rì, Người thả tôi nằm nghỉ. Tới nguồn nước, chỗ nghỉ ngơi, Người hướng dẫn tôi; tâm hồn tôi, Người lo bồi dưỡng.

2) Người dẫn tôi qua những con đường đoan chính, sở dĩ vì uy danh Người. – Dù bước đi trong thung lũng tối, con không lo mắc nạn, vì Chúa ở cùng con. Cây roi và cái gậy của Ngài, đó là điều an ủi lòng con.

3) Chúa dọn ra cho con mâm cỗ, ngay trước mặt những kẻ đối phương: đầu con thì Chúa xức dầu thơm, chén rượu con đầy tràn chan chứa.

4) Lòng nhân từ và ân sủng Chúa theo tôi, hết mọi ngày trong đời sống; và trong nhà Chúa, tôi sẽ định cư cho tới thời gian rất ư lâu dài.

BÀI ĐỌC II: Rm 5, 5-11

“Chúng ta nên công chính trong Máu của Người, và nhờ Người chúng ta sẽ được cứu khỏi cơn thịnh nộ”

Bài trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Rôma.

Anh em thân mến, lòng cậy trông không làm cho chúng ta phải hổ ngươi vì tình yêu của Thiên Chúa tuôn đổ trong tâm hồn chúng ta nhờ Thánh Thần đã ban cho chúng ta. Chúa Kitô theo kỳ hẹn mà chịu chết vì chúng ta là kẻ tội lỗi.

Ít có ai chết thay cho người công chính, hoạ chăng mới có người dám chết vì kẻ lành. Nhưng Thiên Chúa chứng tỏ tình yêu của Người đối với chúng ta, nghĩa là trong lúc chúng ta còn là tội nhân, thì theo kỳ hẹn, Chúa Kitô đã chết vì chúng ta. Vậy phương chi bây giờ, chúng ta đã nên công chính trong máu của Người, và nhờ Người chúng ta sẽ được cứu khỏi cơn thịnh nộ.

Bởi chưng nếu khi chúng ta còn là thù nghịch, mà chúng ta đã được giao hoà cùng Thiên Chúa nhờ cái chết của Con Ngài, thì huống chi khi đã được giao hoà, ắt chúng ta sẽ được cứu độ trong sự sống của chính Chúa Kitô. Và không những thế, chúng ta còn được vinh hiển trong Thiên Chúa nhờ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, nhờ Người mà bây giờ chúng ta được lãnh ơn giao hoà. Ðó là lời Chúa.

ALLELUIA: Ga 11, 25-26

All. All. – Chúa phán: “Hỡi những kẻ Cha Ta chúc phúc, hãy đến, hãy lãnh lấy phần gia nghiệp là Nước Trời đã chuẩn bị cho các ngươi từ khi tạo dựng vũ trụ”. – All.

PHÚC ÂM: Ga 6, 37-40

“Ai tin vào Chúa Con, thì có sự sống đời đời, và Ta sẽ cho sống lại trong ngày sau hết”

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu nói với dân chúng rằng: “Tất cả những gì  Cha Ta ban cho Ta, thì sẽ đến với Ta, và ai đến với Ta, Ta sẽ không khước từ họ, vì Ta đã từ trời xuống, không phải để làm theo ý Ta, nhưng để làm theo ý Đấng đã sai Ta.

Mà ý Chúa Cha Đấng đã sai Ta là tất cả những gì Người đã ban cho Ta, Ta chẳng làm hư mất, nhưng Ta sẽ cho sống lại ngày tận thế. Vì đây chính ý của Cha Ta Đấng đã sai Ta là bất kỳ kẻ nào thấy Chúa Con và tin ở Ngài, thì được sống đời đời, và Ta sẽ cho sống lại ngày tận thế. Ðó là lời Chúa.

Lễ Rạng Sáng

BÀI ĐỌC I: Is 25, 6a. 7-9

“Chúa tiêu diệt sự chết đến muôn đời”.

Bài trích sách tiên tri Isaia.

Vào ngày ấy, trên núi này, Chúa các đạo binh sẽ dọn cho tất cả các dân một bữa tiệc đầy thịt béo. Trên núi này, Ngài sẽ cất chiếc khăn bao trùm muôn dân, và bức màn phủ trên mọi nước. Ngài sẽ tiêu diệt sự chết đến muôn đời. Chúa là Thiên Chúa sẽ lau sạch nước mắt trên mọi khuôn mặt, và loại bỏ nỗi tủi hổ của dân Ngài khỏi toàn mặt đất, vì Chúa đã phán như vậy.

Vào ngày ấy, người ta sẽ nói: “Đây Thiên Chúa chúng ta, chúng ta đã mong đợi Ngài để Ngài cứu độ chúng ta. Ngài là Chúa, Đấng chúng ta trông đợi. Chúng ta hãy hân hoan và vui mừng trong ơn cứu độ của Ngài”. Ðó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 24, 6-7bc. 17-18. 20-21

Ðáp: Lạy Chúa, con vươn linh hồn con lên tới Chúa (c. 1b).

1) Lạy Chúa, xin nhớ lòng thương xót của Ngài, lòng thương xót tự muôn đời vẫn có. Xin hãy nhớ con theo lòng thương xót của Ngài, vì lòng nhân hậu của Ngài, thân lạy Chúa.

2) Xin cho lòng con được nhẹ bớt lo âu, và giải thoát con khỏi cảnh ưu tư phiền muộn. Xin Chúa coi cảnh lầm than khốn khổ của con, và tha thứ hết mọi điều tội lỗi.

3) Xin gìn giữ mạng sống con và giải thoát con, đừng để con bẽ bàng vì đã tìm nương tựa Chúa. Nguyện cho lòng con vô tội và trung thứ bảo vệ con, vì con trông cậy vào Ngài, thân lạy Chúa.

BÀI ĐỌC II: Rm 8, 14-23

“Chúng ta ngóng trông ơn cứu chuộc của thân xác chúng ta”.

Bài trích thư thánh Phaolô tông đồ gởi tín hữu Rôma.

Anh em thân mến,

Ai sống theo Thánh Thần Thiên Chúa, thì họ là con cái Thiên Chúa. Vì anh em đã không nhận lãnh tinh thần nô lệ trong sợ hãi, nhưng đã nhận Thánh Thần của hàng nghĩa tử, trong Ngài chúng ta kêu lên: “Abba, lạy Cha”. Chính Thánh Thần cùng với thần trí chúng ta đã làm chứng rằng: chúng ta là con Thiên Chúa. Vậy nếu là con, thì cũng là người thừa tự, nghĩa là người thừa tự của Thiên Chúa và đồng thừa tự với Đức Kitô. Tuy nhiên, nếu chúng ta cùng chịu đau khổ, là để cùng hưởng vinh quang.

Tôi nghĩ rằng những đau khổ ở đời này không thể sánh với vinh quang sẽ được mạc khải cho chúng ta. Thật vậy, sự mong đợi của loài thụ tạo là mong đợi con cái Thiên Chúa được hiển dương. Các thụ tạo đã phải tùng phục cảnh phù vân, không phải vì chúng muốn như vậy, nhưng vì Đấng đã bắt chúng phải tùng phục, với hy vọng là chính các thụ tạo sẽ được giải thoát khỏi cảnh nô lệ sự hư nát, mà vào sự tự do vinh quang của con cái Thiên Chúa.

Vì chúng ta biết rằng, cho đến bây giờ, mọi thụ tạo vẫn cùng rên siết và quằn quại như lúc sinh con; nhưng không phải chỉ các thụ tạo, mà cả chúng ta là những người hưởng ơn đầu mùa của Thánh Thần, chúng ta vẫn rên siết nơi chúng ta trong khi mong đợi ơn làm nghĩa tử, là sự cứu chuộc của thân xác chúng ta. Ðó là lời Chúa.

ALLELUIA: 2 Tm 2, 11-12a

All. All. – Nếu chúng ta cùng chết với Chúa Kitô, thì chúng ta cùng sống với Người; nếu chúng ta kiên tâm chịu đựng, chúng ta sẽ cùng thống trị với Người. – All.

PHÚC ÂM: Lc 23, 33. 39-43

“Hôm nay ngươi sẽ ở trên thiên đàng với Ta”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi đã đến nơi gọi là Núi Sọ, chúng đóng đinh Người vào thập giá cùng với hai tên trộm cướp, một đứa bên hữu một đứa bên tả Người.

Bấy giờ Chúa Giêsu than thở rằng: “Lạy Cha, xin tha cho chúng, vì chúng không biết việc chúng làm”. Rồi chúng rút thăm mà chia nhau áo Người.

Một trong hai kẻ trộm bị đóng đinh trên thập giá cũng sỉ nhục người rằng: “Nếu ông là Ðấng Kitô, ông hãy tự cứu ông và cứu chúng tôi nữa”. Ðối lại, tên kia mắng nó rằng: “Mi cũng chịu đồng một án mà mi chẳng sợ Thiên Chúa sao? Phần chúng ta, như thế này là đích đáng, vì chúng ta chịu xứng với việc chúng ta làm, còn ông này, ông có làm gì xấu đâu?”

Và anh ta thưa cùng Chúa Giêsu rằng: “Lạy Ngài, khi nào về nước Ngài, xin nhớ đến tôi”. Chúa Giêsu đáp: “Quả thật, Ta bảo ngươi: ngay hôm nay, ngươi sẽ ở trên thiên đàng với Ta”. Ðó là lời Chúa.

Lễ Chính Ngày

BÀI ĐỌC I: 2Mcb 12, 43-46

“Ông hành động rất tốt đẹp và đáng khen vì nghĩ đến sự sống lại”.

Bài trích sách Macabêô quyển thứ hai.

Trong những ngày ấy, ông Giuđa, (thủ lãnh dân Israel), đã mở cuộc lạc quyên theo đầu người, và gửi hai nghìn quan tiền về thành Giêrusalem, để dâng lễ đền tội, vì ông suy nghĩ hết sức chính xác về sự sống lại.

Thật vậy, nếu ông không trông đợi những kẻ đã chết sẽ sống lại, thì cầu nguyện cho kẻ đã qua đời là chuyện dư thừa và vô ích. Hơn nữa, ông còn nghĩ rằng những người đã an nghỉ với lòng đạo đức sẽ nhận được một phần thưởng riêng, một quà tặng của ân sủng: đó là một tư tưởng thánh thiện và đạo đức. Vì thế, ông đã xin lễ xá tội cho những người quá cố, để họ được tha thứ tội lỗi. Ðó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 26, 1. 4. 7 và 8b và 9a. 13-14

Ðáp: Chúa là sự sáng và là Ðấng cứu độ tôi (c. 1a).

1) Chúa là sự sáng, là Ðấng cứu độ, tôi sợ chi ai? Chúa là Ðấng phù trợ đời tôi, tôi sợ gì ai?

2) Có một điều tôi xin Chúa, một điều tôi kiếm tìm, đó là tôi được cư ngụ trong nhà Chúa suốt đời tôi, hầu vui hưởng sự êm đềm của Chúa, và chiêm ngưỡng thánh điện của Người.

3) Lạy Chúa, xin nghe con kêu cầu, xin thương xót và nhậm lời con. Và lạy Chúa, con tìm ra mắt Chúa. Xin Chúa đừng ẩn mặt xa con.

4) Tôi tin rằng tôi sẽ được nhìn xem những ơn lành của Chúa trong cõi nhân sinh. Hãy trông đợi Chúa, hãy sống can trường, hãy phấn khởi tâm hồn và trông đợi Chúa.

BÀI ĐỌC II: Kh 21, 1-5a. 6b-7

“Sự chết sẽ không còn nữa”.

Bài trích sách Khải huyền.

Tôi là Gioan, tôi đã thấy trời mới và đất mới; vì trời cũ và đất cũ đã qua đi, và biên cũng không còn nữa. Và tôi đã thấy thành thánh Giêrusalem mới tự trời, từ nơi Thiên Chúa mà xuống, tề chỉnh như tân nương được trang điểm cho tân lang của mình. Và tôi nghe có tiếng lớn từ ngai phán ra: “Này là nhà tạm của Thiên Chúa ở với loài người, và Ngài sẽ ở với họ, và họ sẽ là dân của Ngài và Thiên Chúa sẽ ở với họ và là Thiên Chúa của họ; “Ngài sẽ lau sạch nước mắt họ, sự chết sẽ không còn nữa, cũng không còn than khóc, không còn kêu la, không còn đau khổ, bởi vì các việc cũ đã qua đi”.

Và Đấng ngự trên ngai phán: “Này đây, Ta đổi mới mọi sự. Chính Ta sẽ cho kẻ khát được uống từ mạch nước sự sống mà không phải trả tiền. “Ai chiến thắng sẽ nhận được những điều đó làm gia nghiệp, và Ta sẽ là Thiên Chúa của nó, và nó sẽ là con của Ta”. Ðó là lời Chúa.

ALLELUIA: Ga 6, 39

All. All. – Chúa phán: “Đây là ý của Cha Ta, là hễ sự gì Người đã ban cho Ta, Ta chẳng để mất, nhưng ngày sau hết Ta sẽ cho nó sống lại”. – All.

PHÚC ÂM: Ga 11, 17-27

“Ta là sự sống lại và là sự sống”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi đến Bêtania, Chúa Giêsu biết Lazarô đã được an táng bốn ngày rồi. Bêtania cách Giêrusalem chừng mười lăm dặm. Nhiều người Do Thái đến gặp Marta và Maria để an ủi hai bà vì người em đã chết. Khi hay tin Chúa Giêsu đến, Marta đi đón Người, còn Maria vẫn ngồi ở nhà. Marta thưa với Chúa Giêsu: “Thưa Thầy, nếu Thầy ở đây thì em con không chết! Nhưng ngay cả bây giờ, con biết Thầy xin bất cứ điều gì cùng Thiên Chúa, Thiên Chúa cũng sẽ ban cho Thầy”. Chúa Giêsu nói: “Em con sẽ sống lại”. Marta thưa: “Con biết ngày tận thế, khi kẻ chết sống lại thì em con sẽ sống lại”.

Chúa Giêsu nói: “Ta là sự sống lại và là sự sống, ai tin Ta, dù có chết cũng sẽ được sống; và ai sống mà tin Ta, sẽ không chết bao giờ. Con có tin điều đó không?” Marta đáp: “Thưa Thầy, vâng; con tin Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa, Đấng đã đến trong thế gian”. Đó là lời Chúa.

Lm Giuse Trần Đình Long

Lễ Các Linh Hồn (Ga 6,37-40)–Lm. Giuse Đinh Lập Liễm

Kinh nghiệm hằng ngày cho chúng ta thấy mọi người giàu nghèo sang hèn, giỏi dốt, ở bất cứ nơi đâu, làm bất cứ điều gì, thì rồi cũng có ngày phải rời bỏ cõi đời này để trở về với thế giới bên kia, vì đây là án lệnh của Thiên Chúa đã ra cho loài người sau khi nguyên tổ Adong Evà sa ngã phạm tội: “Ngươi là bụi đất, và sẽ trở về bụi đất” (St 4,19).

Thánh Phaolô cũng triển khai tư tưởng ấy trong thư gửi cho tín hữu Côrintô: “Vì nếu tại một người mà nhân loại phải chết, thì cũng nhờ một người mà kẻ chết được sống lại. Quả thế, như mọi người đều liên đới với Adong mà phải chết, thì mọi người nhờ liên đới với Đức Kitô, cũng được Thiên Chúa cho sống lại” (1Cr 15,21-22).

Không ai có thể phủ nhận được cái chết vì chung quanh chúng ta có biết bao nhiêu người chết trong những hoàn cảnh khác nhau. Người ta cố níu lấy sự sống mà không được, vì thần chết luôn rình rập chung quanh, như “thợ gặt không có ngủ trưa” (Cervantes). Mọi người đều phải chết, chỉ khác nhau ở chỗ là vui lòng đón nhận cái chết hay chấp nhận một cách miễn cưỡng.

Đứng trước thực tế của cái chết, trước cuộc đời vắn vỏi như bóng câu, nhiều người từ xưa đến nay đã nỗ lực tìm phương thế để kéo dài cuộc sống, thậm chí có thể đạt tới trường sinh bất tử. Nhưng cho đến nay mọi nỗ lực đã thất bại. Con người dù có sống đến ngàn năm rồi cũng chết. Không ai có thể chống lại được án lệnh của Thiên Chúa.

Truyện: Không tin sự sống lại

Tại một nghĩa trang bên Đức, có một ngôi mộ rất được chú ý, đó là mộ được làm bằng đá hoa cương, bên dưới xây bằng xi măng cốt sắt rất kiên cố. Ngôi mộ được nhiều người chú ý, vì đó là một ngôi mộ của một người đàn bà giàu có nhưng không tin có Chúa, cũng chẳng tin có sự sống lại. Trong chúc thư, bà yêu cầu người ta xây cho bà một ngôi mộ kiên cố, để nếu có sự sống lại của người chết, thì bà vẫn nằm yên dưới mồ. Trên mộ, bà xin được ghi: “Đây là ngôi mộ sẽ không bao giờ cậy mở ra”.

Thời gian trôi qua, ngôi mộ xem ra vẫn kiên cố, thế nhưng một hôm có một hạt giống rơi vào khe đá của ngôi mộ, gặp đất bên dưới, nó bắt đầu nảy mầm, lớn lên thành cây, rễ của nó đâm xuyên qua ngôi mộ, để rồi cuối cùng làm cho quan tài của người đàn bà vỡ ra.

LỜI CHÚA CHÚA NHẬT XXXI THƯỜNG NIÊN, NĂM C

Lời Chúa: Lc 19, 1-10

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, Chúa Giêsu vào Giêricô và đi ngang qua thành, thì kìa, có một người tên là Giakêu, ông thủ lãnh những người thu thuế và là người giàu có. Ông tìm cách để nhìn xem Chúa Giêsu là người thế nào, nhưng không thể được, vì người ta đông quá, mà ông lại thấp bé. Vậy ông chạy lên trước, trèo lên một cây sung để nhìn xem Người, vì Người sắp đi ngang qua đó.

Khi vừa đến nơi, Chúa Giêsu nhìn lên và trông thấy ông ấy, nên Người bảo ông rằng: “Hỡi Giakêu, hãy xuống mau, vì hôm nay Ta phải lưu lại tại nhà ngươi”. Ông vội vàng trụt xuống và vui vẻ đón tiếp Người. Mọi người thấy vậy, liền lẩm bẩm rằng: “Ông này lại đến trọ nhà một người tội lỗi”.

Ông Giakêu đứng lên thưa cùng Chúa rằng: “Lạy Ngài, tôi xin bố thí nửa phần của cải tôi cho kẻ khó, và nếu tôi có làm thiệt hại cho ai điều gì, tôi xin đền gấp bốn”.

Chúa Giêsu bảo ông ấy rằng: “Hôm nay nhà này được ơn cứu độ, bởi người này cũng là con cái Abraham. Vì chưng Con Người đến tìm kiếm và cứu chữa điều gì đã hư mất”.

XUỐNG MAU ĐI!

“Chúa nhắm mắt làm ngơ, không nhìn đến tội lỗi loài người, để họ còn hối cải ăn năn!”.

“Ai leo lên cây? Khỉ! Ai leo xuống cây? Người! Dẫu đó là một mô tả giản lược về ‘sự tiến hoá’, nhưng nó vẫn nói lên một điều gì đó hối thúc bạn “Xuống mau đi!” để gặp ‘Một Ai đó’ mà người ấy có thể khiến niềm vui của bạn vỡ oà!” – Tgm. Michel Aupetit.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay man mát một niềm vui. Giakêu không còn leo lên cây như ‘khỉ’; nhưng theo lời gọi “Xuống mau đi!” của Chúa Giêsu, ông tụt xuống để làm ‘người’ và niềm vui vỡ oà.

Chúa Giêsu đi qua Giêricô, Giakêu tìm cách nhìn Ngài. Khổ nỗi, ông thấp bé! Giakêu trèo lên một cây sung; Ngài dừng lại, gọi ông, “Giakêu, xuống mau đi vì hôm nay tôi phải ở lại nhà ông!”. “Khi Chúa Giêsu dừng lại, thế giới của những kẻ bị lãng quên bắt đầu chuyển động trở lại!” – Jean Vanier. “Xuống mau đi” vì tôi đã quá vất vả, nay mới tìm được ông! “Xuống mau đi” vì tôi không cần phải đi đâu xa nữa, tôi đã tìm được người tôi tìm! “Xuống mau đi” vì người ta khinh dể ông bao nhiêu, tôi trân quý ông bấy nhiêu! “Xuống mau đi” vì tôi đang đói, không phải một bữa ăn nhưng đói linh hồn ông! Những lời ấy là một hối thúc dịu dàng, một đề nghị bất chợt, một thỉnh cầu đến kinh ngạc. Trước ánh mắt ấy, trước lời gọi ấy, Giakêu tưởng như mơ… ông vội vàng leo xuống.

Giêricô là thành được sử sách gọi là “Thành Bị Lãng Quên”. Về mặt địa lý, thành này thấp hơn mực biển; về mặt xã hội, thành này chỉ dành cho tiện dân. Ấy thế, Chúa Giêsu vẫn đi vào, dừng lại, Ngài không sợ đến với tầng lớp thấp nhất, ty tiện nhất mà đại diện là Giakêu – một người xấu xa, không thể được cứu thoát. Vậy mà, điều đó không có trong cái nhìn của Chúa Giêsu, Ngài gọi ông bằng tên, “Giakêu” – nghĩa là “Chúa nhớ đến”. Thú vị thay, trong ‘thành bị lãng quên’, ‘Thiên Chúa nhớ đến’ một người tội lỗi; Ngài đã gọi ông, “Xuống mau đi!” và ông được biến đổi! “Nơi mỗi tội nhân, Thiên Chúa thấy một câu chuyện nên thánh đang chờ được viết!” – Henri Nouwen.

Anh Chị em,

“Chúa nhắm mắt làm ngơ, không nhìn đến tội lỗi!” – đó là khởi điểm của mọi ơn cứu độ. Chính vì lòng thương xót vô biên ấy, Thiên Chúa không huỷ diệt, nhưng chờ đợi để con người hối cải – bài đọc một. Giakêu đã cảm được ánh nhìn xót thương ấy nơi Chúa Giêsu – ánh nhìn khiến trái tim bằng đá tan chảy, lòng băng giá bừng lửa yêu thương. Gặp được lòng Chúa, Giakêu xé nát lòng mình; ông đứng lên xưng thú và làm việc đền tội – bù đắp và chia sẻ. Cũng thế, ai biết “xuống mau đi”, từ bỏ cái tôi kiêu ngạo, để Chúa bước vào ‘nhà’ mình, người ấy sẽ được nên công chính, “xứng đáng với ơn gọi” – bài đọc hai – “Khi Thiên Chúa chậm lại, ấy là vì lòng thương xót thích chờ đợi hơn là huỷ diệt!” – Fulton Sheen. Và bấy giờ là niềm vui ắt sẽ đến, “Xin chúc tụng Thánh Danh muôn thuở muôn đời!” – Thánh Vịnh đáp ca.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, mỗi ngày con lén lút, lập lờ, lây lất đời ‘khỉ’; chỉ khi con chạm đất, con mới gặp được Chúa – Đấng gần con biết mấy – và bấy giờ, con được lại niềm vui!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)


Discover more from

Subscribe to get the latest posts sent to your email.

Discover more from

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading

Discover more from

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading