Thứ Năm 17-7 Ta hiền lành và khiêm nhượng trong lòng
17/7 – Thứ Năm tuần 15 thường niên
BÀI ĐỌC I: Xh 3, 13-20
“Ta là Đấng tự hữu. Đấng tự hữu sai tôi đến với anh em”.
Bài trích sách Xuất Hành.
(Khi nghe tiếng Thiên Chúa phán ra từ giữa bụi gai), Môsê thưa với Người rằng: “Này con sẽ đến với con cái Israel và bảo họ: Thiên Chúa của tổ phụ anh em đã sai tôi đến với anh em. Nếu họ có hỏi con “Tên Người là gì”, con sẽ nói sao với họ?” Thiên Chúa nói với Môsê: “Ta là Đấng Tự Hữu”. Chúa nói: “Ngươi sẽ bảo con cái Israel thế này: Đấng Tự Hữu sai tôi đến với anh em”.
Thiên Chúa lại nói với Môsê: “Ngươi sẽ bảo con cái Israel thế này: Thiên Chúa của tổ phụ anh em, Thiên Chúa của Abraham, Thiên Chúa của Isaac, Thiên Chúa của Giacóp sai tôi đến với anh em. Đó là danh Ta cho đến muôn đời, đó là danh Ta phải ghi nhớ qua mọi thế hệ. Ngươi hãy đi họp các kỳ lão Israel lại và bảo họ rằng: Chúa là Thiên Chúa tổ phụ anh em, là Thiên Chúa Abraham, Thiên Chúa Isaac và Thiên Chúa Giacóp hiện ra với tôi và phán rằng: Ta đã thăm viếng các ngươi, Ta đã thấy tất cả những sự ngược đãi đối với các ngươi trong đất Ai-cập, nên Ta nói rằng: Ta sẽ dẫn đưa các ngươi khỏi cảnh khốn khó ở Ai-cập, mà đem vào đất Canaan, Hêthê, Amorrha, Phêrêzê, Hêvê và Giêbusa, là đất chảy đầy sữa và mật.
“Chúng sẽ nghe lời ngươi. Vậy ngươi và các kỳ lão Israel hãy đi đến vua Ai-cập và tâu cùng vua rằng: Chúa là Thiên Chúa người Do-thái đã gọi chúng tôi. Chúng tôi phải đi ba ngày đàng lên nơi hoang địa, để tế lễ Chúa là Thiên Chúa chúng tôi.
“Nhưng Ta biết rằng vua Ai-cập sẽ không để cho các ngươi ra đi đâu, trừ khi ra tay hùng mạnh. Vì thế Ta sẽ giơ tay ra đánh phạt Ai-cập bằng những phép lạ mà Ta sẽ làm giữa họ. Khi đó, vua mới để cho các ngươi đi”. Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 104, 1và 5. 8-9. 24-25. 26-27
Đáp: Tới muôn đời Chúa vẫn nhớ lời minh ước (c. 8a).
1) Hãy ca tụng Chúa, hãy hoan hô danh Người; hãy kể ra sự nghiệp Chúa ở giữa chư dân. Hãy nhớ lại những điều kỳ diệu Chúa đã làm, những phép lạ, và những điều miệng Người phán quyết.
2) Tới muôn đời Người vẫn nhớ lời minh ước, lời hứa mà Người đã an bài tới muôn thế hệ, lời minh ước Người đã ký cùng Abraham, lời thề hứa Người đã thề với Isaac.
3) Chúa đã khiến dân Người sinh sản rất đông, và làm cho họ uy dũng hơn cả quân thù. Người đã đổi lòng chúng để chúng ghét dân Người, và đối xử gian ngoan với các tôi tớ của Người.
4) Bấy giờ Người đã sai Môsê là tôi tớ của Người và Aaron mà Người đã chọn. Các ông thực hiện những phép lạ của Người giữa bọn chúng, và những điều kỳ diệu trong lãnh thổ họ Cam.
ALLELUIA: Tv 118, 27
All. All. – Xin Chúa cho con hiểu đường lối những huấn lệnh của Chúa, và con suy gẫm các điều lạ lùng của Chúa. – All.
PHÚC ÂM: Mt 11, 28-30
“Ta hiền lành và khiêm nhượng trong lòng”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán rằng: “Hãy đến với Ta tất cả, hỡi những ai khó nhọc và gánh nặng, Ta sẽ nâng đỡ bổ sức cho các ngươi. Hãy mang lấy ách của Ta và hãy học cùng Ta, vì Ta hiền lành và khiêm nhượng trong lòng, và tâm hồn các ngươi sẽ gặp được bình an. Vì ách của Ta thì êm ái và gánh của Ta thì nhẹ nhàng”. Đó là lời Chúa.
ÁCH ÊM ÁI
“Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng!”.
Không cầm lòng nổi trước một cô bé ở chợ nô lệ, Lincoln mua cô về. Trên đường, ông thì thầm với cô, “Con sẽ được tự do!”. Cô gái không tin vào tai mình, “Ông nói gì? Con muốn làm gì, nói gì, đi đâu tuỳ ý?” – “Đúng thế!”; “Nếu vậy, con xin đi với ông!”. Về sau, Lincoln là tổng thống thứ 16 của Hoa Kỳ. Ngày 15/4/1865, ông bị ám sát. Bên linh cữu, một thiếu nữ da màu xinh đẹp sùi sụt; cô là con nuôi của tổng thống!
Kính thưa Anh Chị em,
Nếu Lincoln nhất quyết cất chiếc ách nô lệ của một em bé da màu thì Thiên Chúa càng kiên định cất mọi chiếc ách trói buộc nơi chúng ta! Không chỉ cất, Ngài muốn chúng ta mang lấy ‘ách êm ái’ của Con Một Ngài, “Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng!”.
“Ách” – vật gỗ buộc lỏng trên cổ một con vật – kèm theo những sợi dây để kéo một cỗ xe hay một chiếc cày. ‘Ách’ tượng trưng kiếp sống nô lệ, không có tự do. Bài đọc Xuất Hành nói đến ‘ách’ đè ‘lên cổ’ dân khi Pharaô bắt con cái Israel đúc gạch xây đền. Nhưng Thiên Chúa, Đấng mà “Giao ước lập ra, muôn đời Người nhớ mãi” – Thánh Vịnh đáp ca – không thể cầm lòng trước lời ta thán của dân, Ngài nhất định cất bằng được chiếc ách tủi nhục khỏi họ. Vì thế, Ngài sai Môsê đi, nói cho dân biết; này đây, Thiên Chúa sẽ giải thoát họ, đưa họ vào đất chảy sữa và mật, ban cho họ lề luật như một ‘ách êm ái’.
Với bài Tin Mừng, sau khi mời gọi tất cả những ai vất vả mang gánh nặng nề đến với mình, Chúa Giêsu đề nghị họ mang ách của Ngài. Augustinô ví von ách của Chúa Giêsu như đôi cánh của loài chim. Nếu ai đó nghĩ, việc loại đôi cánh sẽ giúp chim nhẹ nhàng hơn, thì một hành động như thế sẽ giữ chúng dính chặt đất; trả lại đôi cánh cho chúng, chúng sẽ bay lên. “Nếu nói rằng tình yêu là một gánh nặng, một người đang yêu sẽ hiểu điều tôi muốn nói. Đó là một gánh nặng có cánh!” – Augustinô. Phụng sự Chúa là đôi cánh mà vì đó chúng ta được tạo thành – bạn và tôi bay lên nhờ chúng. Cởi bỏ ách phụng sự Chúa, chúng ta bị kéo xuống như chim cánh cụt.
Anh Chị em,
“Vì ách tôi êm ái!”. Mang lấy ách của Chúa Giêsu là đi theo Ngài, sống cuộc sống mới được biến đổi nhờ Thánh Thần; là đi vào các lối hẹp Tin Mừng như Ngài đã đi – đồng thời – cho phép ân sủng của Ngài hoạt động bên trong chính mình. Chúa Kitô và sự hiến thân của Ngài phải là mẫu mực và động lực của chúng ta, Ngài đã trở nên Đấng Cứu Độ, và chúng ta cũng cứu độ như Ngài. Để từ đó, Nước Trời được rộng mở qua chúng ta, và qua những người chúng ta truyền lửa. Nếu chúng ta sống với một trái tim cháy lửa, thế giới quanh chúng ta sẽ thấy những con đường mới được mở ra. “Ơn cứu độ không phải là điều ta giữ cho riêng mình; nó là lửa – và lửa phải lan!” – Madeleine Delbrêl.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, dù ở đấng bậc nào, cho con đừng khó chịu với ‘đôi cánh êm ái’ của Chúa; cho con đầy lửa, bay lên mỗi ngày, mang theo các linh hồn sốt mến cháy bỏng!”, Amen.
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)
Related
Discover more from
Subscribe to get the latest posts sent to your email.

