May 18, 2026

10/7 – Thứ Năm tuần 14 thường niên

BÀI ĐỌC I: St 44, 18-21. 23b-29; 45, 1-5

“Để cứu sống anh em mà Thiên Chúa đã sai em xuống Ai-cập trước anh em”.

Bài trích sách Sáng Thế.

Trong những ngày ấy, Giuđa lại gần mà nói thật thà với Giuse rằng: “Thưa ngài, xin ngài nghe tôi tớ của ngài nói đôi lời, xin ngài đừng phẫn nộ với tôi tớ của ngài, vì sau vua Pharaon ngài là chủ của tôi. Trước đây ngài đã hỏi các tôi tớ ngài rằng: “Các ngươi còn cha, còn đứa em nào nữa chăng?” Chúng tôi đã trả lời với ngài rằng: Chúng tôi còn cha già, và một đứa em út sinh ra lúc cha chúng tôi đã già. Anh áp út đã chết rồi: mẹ nó chỉ còn lại một mình nó, cha chúng tôi thương nó lắm. Vậy mà ngài đã bảo các tôi tớ ngài: “Hãy đem nó tới đây cho ta xem thấy nó”. Chúng tôi đã thưa với ngài rằng: “Đứa nhỏ không thể bỏ cha nó được”. Nhưng ngài đã nói dứt khoát với các tôi tớ ngài rằng: “Nếu em út các ngươi không tới với các ngươi, thì các ngươi sẽ không thấy mặt ta nữa”. Vậy khi chúng tôi trở về cùng tôi tớ của ngài là cha chúng tôi, chúng tôi đã thuật lại hết mọi điều ngài đã nói. Cha chúng tôi bảo rằng: “Các con hãy trở lại mua thêm ít lúa thóc nữa”. Chúng tôi trả lời với người rằng: “Chúng con không thể đi được. Nếu em út đi với chúng con, thì chúng con cùng đi chung với nhau. Nếu em út không đi với chúng con, thì chúng con không dám đến trước mặt người”. Cha chúng tôi nói: “Các con biết rằng bạn ta chỉ sinh ra cho ta hai đứa con trai, một đứa đã ra đi và các con đã nói nó phải thú dữ ăn thịt, và cho đến nay chưa thấy nó trở về; các con lại đem thằng này đi nữa, nếu dọc đường có gì rủi ro xảy đến cho nó, thì các con đưa cha già đầu bạc sầu não này xuống suối vàng cho rồi”.

Khi ấy Giuse không thể cầm lòng nổi trước mặt mọi người đang đứng đấy, nên truyền cho mọi người ra ngoài, và không còn người nào khác ở đó lúc ông tỏ cho anh em biết mình, ông khóc lớn tiếng: những người Ai-cập và cả nhà vua đều nghe biết. Giuse nói với các anh em rằng: “Tôi là Giuse đây, cha còn sống không?” Các anh em sợ hãi quá nên không dám trả lời. Giuse nói với anh em cách nhân từ rằng: “Hãy đến gần tôi”.

Khi họ đến gần, ông lại nói: “Tôi là Giuse em các anh mà các anh đã bán sang Ai-cập. Các anh chớ khiếp sợ, và đừng ân hận vì đã bán tôi sang đất này, vì chưng để cứu sống các anh em mà Thiên Chúa đã sai tôi sang Ai-cập trước anh em”. Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 104, 16-17. 18-19. 20-21

Đáp: Các ngươi hãy nhớ lại những điều kỳ diệu Chúa đã làm (c. 5a).

1) Chúa đã gọi cảnh cơ hàn về trên đất nước, và rút đi mọi sự nâng đỡ bằng cơm bánh. Ngài đã sai một người đi trước họ: Giuse đã bị bán để làm nô lệ.

2) Thiên hạ đã lấy xiềng để trói chân người, và cổ người bị cột bằng xích sắt, cho tới khi ứng nghiệm lời tiên đoán của người, lời của Chúa đã biện minh cho người.

3) Vua đã sai cởi trói cho người, Chúa của chư dân cũng đã giải phóng người. Vua đã tôn người làm chủ của mình, và làm chúa trên toàn diện lãnh thổ.

ALLELUIA: Tv 94, 8ab

All. All. – Ước gì hôm nay các bạn nghe tiếng Chúa, và đừng cứng lòng. – All.

PHÚC ÂM: Mt 10, 7-15

“Các con đã lãnh nhận nhưng không, thì hãy cho nhưng không”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các Tông đồ rằng: “Các con hãy đi rao giảng rằng “Nước Trời đã gần đến”. Hãy chữa những bệnh nhân, hãy làm cho kẻ chết sống lại, hãy làm cho những kẻ phong cùi được sạch và hãy trừ quỷ. Các con đã lãnh nhận nhưng không thì hãy cho nhưng không.

Các con chớ mang vàng bạc, tiền nong trong đai lưng, chớ mang bị đi đường, chớ đem theo hai áo choàng, chớ mang giày dép và gậy gộc, vì thợ thì đáng được nuôi ăn.

“Khi các con vào thành hay làng nào, hãy hỏi ở đó ai là người xứng đáng, thì ở lại đó cho tới lúc ra đi. Khi vào nhà nào, các con hãy chào rằng: “Bình an cho nhà này”. Nếu nhà ấy xứng đáng thì sự bình an của các con sẽ đến với nhà ấy. Nhưng nếu ai không tiếp rước các con và không nghe lời các con, thì hãy ra khỏi nhà hay thành ấy và giũ bụi chân các con lại. Thật, Thầy bảo các con: Trong ngày phán xét, đất Sôđôma và Gômôra sẽ được xét xử khoan dung hơn thành ấy”. Đó là lời Chúa.

MIỄN PHÍ

“Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy!”.

Tháng 10/1971, Iran kỷ niệm 2.500 năm thành lập đế quốc Ba Tư. Để chứng tỏ là một cường quốc hiện đại, hoàng đế Iran – Reza Pahlavi – đã tổ chức một đại lễ “ngông cuồng!”. 600 quốc khách được mời từ 69 quốc gia; tiệc tùng xa hoa đến 4 ngày, với giá phải trả lên đến 100 triệu dollars. Điều đáng nói, 8 năm sau, ông bị lật đổ và phải đi lưu đày!

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay cũng nói đến giá phải trả! Giá con cái Giacóp phải trả khi xuống phía Nam mua lương thực; giá các môn đệ phải trả khi ‘nhận’ và ‘trao’ Tin Mừng. Tuy nhiên, tất cả đều ‘miễn phí’, “Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy!”.

Câu chuyện Giuse tiếp tục khi con cái Giacóp đem một số tiền đáng kể xuống Ai Cập mua lúa thóc; nhưng họ không phải trả đồng nào – bài đọc một. Vì lẽ, khi không thể tiếp tục dồn nén cảm xúc, Giuse đã tỏ mình, “Tôi là Giuse, đứa em mà các anh đã bán sang Ai Cập!”. Giuse coi đây là sự quan phòng của Chúa; Thánh Vịnh đáp ca khéo nhắc, “Hãy nhớ lại những kỳ công Chúa thực hiện!”. Quả vậy, các con Giacóp không phải mở đãy; trái lại, cùng với lương thực, hẳn họ cũng được tặng không nhiều vàng bạc.

Với bài Phúc Âm, giá phải trả cho Tin Mừng là bao nhiêu? Giá nhận và giá trao? Phải trả bao nhiêu để một người được ‘nhận’ Tin Mừng? Câu trả lời là ‘không thể trả nổi’, vì Tin Mừng vô giá, không mua được bằng tiền! Cần bao nhiêu để Tin Mừng có thể được ‘trao?’. Vẫn là ‘không thể trả nổi’; vì không ai có quyền tính phí bất cứ điều gì họ không sở hữu. Tin Mừng ‘miễn phí!’. “Chúa Kitô không bán tình yêu, không rao bán tha thứ. Ngài trao ban mọi sự – và đòi chúng ta học cho đi như Ngài!” – Fulton J. Sheen.

Như vậy, chúng ta phải cung cấp Tin Mừng cho người khác vô điều kiện; và còn hơn thế, việc cung cấp này còn mang theo ‘một đòi hỏi tiềm tàng’. Nó đòi hỏi mỗi người phải hiến dâng toàn thân, toàn linh hồn và trái tim cách triệt để, vì lẽ mọi sự chúng ta nhận đều ‘miễn phí’. Điều chúng ta nhận không thuộc vật chất nhưng là ‘một con người’ – Đức Giêsu Kitô – Ngài đã tự hiến. Vì thế, bạn và tôi cũng tự hiến! “Tin Mừng là chính Đức Kitô. Không phải một ý tưởng, một luân lý hay một chương trình, nhưng là một con người sống động, yêu thương, đã chết và sống lại vì bạn!” – Phanxicô.

Anh Chị em,

“Phải cho không!”. Mỗi ngày, trên bàn tiệc Thánh Thể và bàn tiệc Lời Chúa, Con Thiên Chúa tiếp tục cho không; bên cạnh đó, bao hồng ân xác hồn Ngài ban. “Trong Chúa Kitô, chúng ta lãnh nhận từ ơn này đến ơn khác”; “Trong Ngài, chúng ta không thiếu một ơn nào!” – Phaolô. Lời Chúa mời gọi chúng ta sống niềm tri ân cảm tạ, thống hối; đồng thời, ý thức hơn sứ mệnh mở rộng Vương Quốc, trao tặng Tin Mừng cho tha nhân mà không một đòi hỏi. “Giá trị của việc loan báo Tin Mừng nằm ở chỗ: bạn không đòi trả công, nhưng bạn lại sẵn sàng trả giá!” – Fulton J. Sheen.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con kỳ kèo với Chúa, với anh em con. Cho con hiểu rằng, Chúa không thể dùng trọn vẹn một con người còn giữ lại cho mình bất cứ thứ gì!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)


Discover more from

Subscribe to get the latest posts sent to your email.

Discover more from

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading

Discover more from

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading