May 18, 2026

19/06 – Thứ Năm tuần 11 thường niên

BÀI ĐỌC I: 2 Cr 11, 1-11

“Tôi đã rao giảng không công cho anh em Tin Mừng của Thiên Chúa”.

Bài trích thư thứ hai của Thánh Phaolô Tông đồ gởi tín hữu Côrintô.

Anh em thân mến, phải chi anh em chịu đựng một phần nào sự ngu dại của tôi, chắc là anh em đành chịu đựng: vì tôi yêu mến anh em như Chúa có lòng yêu mến. Tôi đã đính hôn anh em cho một người, như dâng một trinh nữ trong trắng cho Đức Kitô. Nhưng tôi lại sợ rằng như con rắn đã dùng mưu chước mà cám dỗ bà Evà thế nào thì lòng anh em cũng ra hư đốn, không còn chân thành đối với Đức Kitô như vậy.

Vì nếu có ai đến rao giảng một Đấng Kitô nào khác mà chúng tôi không hề rao giảng, hay anh em nhận lãnh một Thánh Thần nào khác hoặc một Phúc Âm nào khác không phải như anh em đã nghe, thì chắc là anh em chịu theo ngay.

Nhưng tôi nghĩ rằng tôi đã làm việc không thua kém gì các vị tông đồ cả kia đâu. Bởi vì dầu tôi có ăn nói không thanh lịch, nhưng về sự thông biết thì không phải thế đâu, vì trong mọi mặt, chúng tôi đã tỏ cho anh em thấy rõ rồi. Hay là tôi đã phạm tội gì khi hạ mình không để anh em được nhắc lên? Hoặc vì đã rao giảng không công cho anh em Tin Mừng của Thiên Chúa. Tôi đã bóc lột các giáo đoàn khác, khi lãnh trợ cấp nơi họ, để phục vụ anh em. Khi tôi ở giữa anh em, mà phải lâm cảnh túng thiếu, tôi đã không làm phiền lòng ai: vì tôi có thiếu thốn điều gì, thì các anh em ở Macêđônia đến giúp đỡ cho. Trong mọi sự, tôi đã giữ mình không làm phiền lòng ai, sau này, tôi vẫn giữ mình như thế. Đã có sự thật của Đức Kitô trong tôi, nên tôi không để ai giựt khỏi tôi được sự tôi khoe như thế trong khắp miền Akaia. Vì sao thế? Có phải vì tôi không yêu mến anh em chăng? Đã có Thiên Chúa biết. Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 110, 1-2. 3-4. 7-8

Đáp: Lạy Chúa, công cuộc tay Chúa làm ra đều chân thật và công chính (c. 7a).

1) Tôi sẽ ca tụng Chúa hết lòng, trong nhóm hiền nhân và trong Công hội. Vĩ đại thay công cuộc của Chúa tôi, thực đáng cho những người mến yêu quan tâm học hỏi!

2) Công cuộc của Chúa là sự hùng vĩ oai nghiêm, và đức công minh của Ngài muôn đời tồn tại. Chúa đã làm những điều lạ lùng đáng nhớ, Người thực là Đấng nhân hậu từ bi.

3) Công cuộc tay Chúa làm ra đều chân thật và công chính, mọi giới răn của Người đều đáng cậy tin. Những giới răn đó được lập ra cho tới muôn ngàn đời, được ban hành một cách chân thành và đoan chánh.

ALLELUIA: Tv 144, 13bc

All. All. – Chúa trung thành trong mọi lời Chúa phán, và thánh thiện trong mọi việc Chúa làm. – All.

PHÚC ÂM: Mt 6, 7-15

“Vậy các ngươi hãy cầu nguyện như thế này”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Khi cầu nguyện, các con đừng nhiều lời như dân ngoại: họ nghĩ là phải nói nhiều mới được chấp nhận. Đừng làm như họ, vì Cha các con biết rõ điều các con cần, ngay cả trước khi các con xin. Vậy các con hãy cầu nguyện như thế này:

“Lạy Cha chúng con ở trên trời, chúng con nguyện danh Cha cả sáng, nước Cha trị đến, ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời. Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày, và tha nợ chúng con, như chúng tôi cũng tha kẻ có nợ chúng con, xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ. Amen.

“Vì nếu các con có tha thứ cho người ta những lầm lỗi của họ, thì Cha các con, Đấng ngự trên trời, mới tha thứ cho các con. Nếu các con không tha thứ cho người ta, thì Cha các con cũng chẳng tha thứ lỗi lầm cho các con”. Đó là lời Chúa

CON CỦA CHA

“Lạy Cha chúng con!”.

“Có hai điều không có số học để tính, không có thước mực để đo: một là mức độ mất mát của Thiên Chúa; hai là trương độ ân tứ của Ngài. Tội lỗi phải thực sự ‘vượt quá’ chính nó, khi Thiên Chúa buộc phải ban Con Một để kết thân với tội nhân; và bấy giờ, tội nhân được trở nên con cái Ngài!” – J.C. Ryle.

Kính thưa Anh Chị em,

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu gợi lại nền tảng đức tin J.C. Ryle nhắc đến qua Kinh Lạy Cha. Với lời kinh này, Ngài dạy chúng ta cầu nguyện với tư cách ‘con của Cha’; trong đó, mọi khát khao và mọi biểu hiện của đức tin tỏ lộ.

Không bắt đầu bằng một khấn xin, nó bắt đầu bằng việc thừa nhận danh tính của mỗi người là ‘con của Cha’. Đây là nền tảng then chốt để “Lời cầu nguyện của Chúa Giêsu” được thưa lên đúng cách. Nó cũng tiết lộ cách tiếp cận căn bản mà chúng ta thực hiện trong mọi lời cầu nguyện của toàn bộ đời sống Kitô hữu. Nó bắt đầu rằng, “Lạy Cha chúng con!”. Hãy xem những gì nó chứa đựng ngay ở câu mở đầu!

Trong Thánh Lễ, Linh mục mời mọi người cầu nguyện thế này, “Vâng lệnh Chúa Cứu Thế, và theo thể thức Người dạy, chúng ta dám nguyện rằng”. Sự “dám nguyện” táo bạo này đến từ một hiểu biết căn bản rằng, Thiên Chúa là Cha chúng ta. Mỗi Kitô hữu nhận thức Ngài là Cha với sự tự tin của một đứa trẻ. Mọi đứa trẻ tin cha mẹ chúng yêu chúng, cả khi chúng có tội. Đây là khởi điểm then chốt cho mọi lời cầu. Chúng ta phải bắt đầu với ý thức Chúa yêu tôi, bất kể điều gì xảy ra, bất kể tôi thế nào! Với hiểu biết này, chúng ta – ‘con của Cha’ – sẽ có tất cả tự tin cần thiết để kêu cầu Ngài.

Việc gọi Thiên Chúa là “Cha” thể hiện mối quan hệ được thiết lập trong bửu huyết Chúa Kitô. Đây là món quà mà không ai tự sức, hoặc tự mình có được; nghĩa là không ai có quyền gọi Chúa là Cha nếu không có Chúa Kitô. Hơn thế nữa, khi thưa “Cha chúng con”, chúng ta thừa nhận mỗi chúng ta là con của Chúa, thuộc về một gia đình lớn, và chúng ta, là anh chị em với nhau. Không có chỗ cho sự từ chối, thù hận, định kiến hay khinh miệt dưới bất kỳ hình thức nào dựa trên chủng tộc, quốc tịch, màu da, giới tính, khuynh hướng tình dục, giai cấp xã hội, tôn giáo hay bất kỳ điều gì khác. Nếu tôi không sẵn sàng đón nhận mọi người là anh chị em, tôi sẽ ‘gặp vấn đề’ ngay khi bắt đầu đọc lời cầu này.

Anh Chị em,

“Lạy Cha chúng con!”. Như vậy, chúng ta chỉ có thể gọi Thiên Chúa là “Cha” trong chừng mực chúng ta ‘nên một’ với Chúa Kitô; đồng thời, trong chừng mực chúng ta ‘nên một’ với anh chị em mình. Trong Chúa Kitô, tất cả chúng ta là ‘con của Cha’. Ở đây, chủ nghĩa cá nhân bị bỏ lại; thay vào đó là hiệp nhất huynh đệ. Vì thế, mỗi ngày, đọc Kinh Lạy Cha, đặc biệt trong Thánh Lễ, chúng ta không chỉ kết nối sâu sắc với nhau, nhưng còn cùng nhau thờ phượng Cha mình; cùng lúc, nên một với nhau trong Chúa Kitô.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, khi thưa “Lạy Cha”, đừng để con quên “chúng con”. Dạy con luôn mang theo anh chị em con trong tim – người gần nhất và xa nhất – khi con đứng trước Chúa!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế) 


Discover more from

Subscribe to get the latest posts sent to your email.

Discover more from

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading

Discover more from

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading