May 19, 2026

Lm. Anmai, CSsR

CÁI CHẾT CỦA CON NGƯỜI LÀ KHOE VÀ KHOE CHO ĐẾN CHẾT !

 Đi thăm Cha già. Vui vẻ với khách. Đang nói chuyện vui thì 1 bà lên tiếng và chỉ 2 người đàn ông đang đánh bi da : “Cha ! 2 ông trùm đấy Cha !”. Nghe “trùm” sợ quá ! Lỉn lỉn về phòng ngay và luôn !

Ủa ! “Trùm” là gì ta ? Nhiều người súng sính với cái chức trùm nhỉ ? Giá như là trùm nhất là Chủ Tịch Hội Đồng Mục Vụ thì cũng còn gọi là ngon ngon xíu. Nếu như là trùm khu thì giáo xứ có nhiều khu thì làm trùm trong cái khu đó còn các khu khác đâu ai biết. Trong khi đó tôi ở cái khu của tôi cách biệt với mọi người nên tôi càng chẳng biết trùm nào cả.

Nói không biết trùm nào thì cũng không đúng ! Tôi biết chỉ có 1 “trùm” trong đời tôi đó chính là “trùm” Giêsu thôi. Đơn giản là vì Đấng ấy đã sinh ra, đã sống và đã chết vì tôi. Mắc cái mớ gì quan tâm đến các trùm khác làm gì ? Đơn giản dù họ là trùm gì và dù là đại gia giàu có cỡ nào đi chăng nữa thì khi chết rồi tôi cũng như họ và họ cũng như tôi đều nằm trong cỗ quan tài mà thôi. Có điều cỗ quan tài của tôi bình dân còn cỗ quan tài của những người giàu có thì thật là đắt giá. Và chuyện cái cỗ quan tài nó cũng chả là gì trước mặt Chúa đâu để rồi ở đó mà khoe với khoang.

Vừa nghe từ trùm là sợ ! Ngủ dậy thấy cái cáo phó giật bắn cả mình. Cáo phó người ta ghi là Bà trưởng Maria X ! Ủa có tên thánh là trưởng Maria sao ? Có lẽ bà này là trưởng giới hay trưởng xóm hay  trưởng khu gì đó thôi. Mà trước mặt Chúa ! Ai cũng như ai chứ Chúa nào có phân định là trưởng, là trùm đâu mà cứ phải lăn tăn ở cái bảng cáo phó.

Cũng thế ! Trước mặt Chúa thì làm gì có chuyện “ông bà cố”. Có con người thì mới có “ông bà cố” mà thôi. Trước mặt Chúa thì ai cũng như ai chứ chả có cái gì gọi là “ông bà cố” cả. Thôi, không nói tiếp. Nói ra thì lại đụng chạm.

Con người là vậy ! Bất cứ lúc nào và bất cứ nơi nào có dịp khoe là khoe mà thôi. Cứ y như rằng có vị giám mục hay cha nào đó qua đời thì sau cáo phó là những tấm hình A, B, C, D, E, F … chụp với các đấng. Kèm theo lời giải thích là thế này thế nọ nhưng thử hỏi rằng sau tấm hình chụp duy nhất khoe ấy thì ai nhớ ai nữa và nhất là sau khi chết ! Vài ngày vài tháng vài năm thì còn nhơ nhớ thôi chứ sau đó thì tất cả đều lãng quên.

Khổ một cái là con người thích khoe khoang thân thế và sự nghiệp. Thế nhưng rồi có nghĩ rằng cái thân thế hay sự nghiệp đó nó chỉ có ở 1 khoảng thời gian nào đó thôi. Sắc đẹp, tiền bạc, vinh hoa phú quý cũng vậy thôi ! Thời gian rồi cũng tàn theo năm tháng mà thôi. Có ai lột da sống đời và có ai là tồn tại mãi với thời gian đâu.

Vừa rồi, xem phim Điều ước của mẹ, lát sau mới nhận ra được cô Tú Trinh. Cô là người miền Nam và phải nói là có giọng nói đi vào lòng người và chẳng ai giống cô được. Ngày còn nhỏ thì thấy Cô hay xuất hiện trên TV. Bẵng đi một thời gian thật dài và giờ Cô xuất hiện trong Điều ước của mẹ và nhìn Cô già đi hẳn.

Mình rồi cũng thế thôi ! Nhìn những tấm hình của 2 thập niên về trước thì cũng còn dễ nhìn chút. Giờ thì chụp để đó chứ không dám nhìn vì tóc bạc da mồi cùng với sự kém duyên.

Đời người, người ta thích khoe là vậy đó ! Hình như cái khoe nó dính vào trong máu của con người và con người dính vào cái máu khoe.

Câu chuyện vừa rồi mới nghe cũng đáng suy gẫm. 4 người bạn học cũ lâu ngày gặp lại nhau. 1 người bạn đi toa lét. 3 người kia ngồi lại bàn và bắt đầu kể chuyện về thân thế sự nghiệp.

Người thứ nhất khoe rằng con trai tôi học giỏi, chăm chỉ và làm ăn phát đạt rất giàu. Giàu đến độ tặng cho bạn của con tôi 1 chiếc xe siêu sang.

Người thứ hai cũng hãnh diện về đứa con trai của ông. Ông nói là nó làm ăn thành đạt và nó tặng cho bạn nó cả một chiếc du thuyền hạng sang.

Người thứ ba cũng không giấu được sự thành đat của con trai ông. Ông khoe con ông giàu có và  tặng cho bạn 1 biệt thự nguy  nga lộng lẫy.

Lát sau, người bạn còn lại sau khi đi giải quyết “hậu sự” ra ngồi với 3 người bạn. Mấy người bạn kia vui vẻ khoe con trai thì ông này chậm rãi nói : “Con trai tôi hả ! Buồn lắm! Nó chả học hành gì cả, nó chỉ làm nghề đấm bóp mát xa và nó bị đồng tính. Dù nghèo như thế nhưng may mắn là bạn của nó cho nó 1 chiếc xe sang, 1 chiếc du thuyền và 1 biệt thự nguy nga lộng lẫy !”.

Có lẽ không cần giải thích thêm về câu chuyện về 4 người bạn.

Ở đời ! Xét cho bằng cùng. Tất cả những gì chúng ta có đều là ân huệ của Chúa mà ! Mình có cái gì đâu để mà mình khoe ! Thân trần  truồng sinh vào cuộc đời này để rồi tất cả những gì chúng ta có đều là bởi Chúa và do Chúa. Ta có cái gì đâu để mà ta khoe.

Tiếc thay là người ta vẫn cứ thích khoe. Đến chết vẫn còn khoe là ông trùm bà trưởng.

Trước mặt Chúa thì ta có thể nói vui với nhau : Thằng lào cũng như thằng lào ! Chuyện quan  trọng ở đời không phải là giàu hay nghèo, sang hay hèn … Chuyện quan trọng là ta có được Thiên Chúa khen thưởng hay không mà thôi. Sợ người đời lắm ! Miệng lưỡi không xương mà : Nay họ khen đó nhưng mai họ đạp mình xuống tận đáy bùn đen.

Lm. Anmai, CSsR

LÀM GÌ KHI ĐỐI DIỆN VỚI NGHỊCH CẢNH

Nghe 2 từ nghịch cảnh thì ai ai cũng hiểu rằng nó là điều không tốt, điều không vui đến với ai nào đó trong cuộc đời. Chiều qua, một người thân nghĩa nhắn tin thăm dò ý kiến là đi hay ở – ở hay đi ? Câu chuyện là người thân đang sống ở một nơi có tình hình đất nước không ổn. Quân phiến loạn bắn phá không kiêng nể ai. Họ muốn dành độc lập cho dân tộc của họ.

Trước tình thế đó, gia đình cũng bị ảnh hưởng bởi thời cuộc. Người thân rơi vào thế khó xử là ở hay đi. Ở thì cũng khó mà đi coi như hai bàn tay trắng.

Sau khi nghe hỏi như thế, tôi trả lời rằng nếu ở lại mà an toàn thì ở còn không thì ra đi. Người thân muốn ở lại vì lẽ ở lại thì có cơ hội giúp cho người nghèo được nhiều hơn. Có lẽ vấn đề nằm ở chỗ này và cốt lõi là ở chỗ này vì lẽ sau khi ngộ ra cuộc đời thì bao nhiêu làm được đều chia sẻ cho người nghèo cả. Gia đình cũng chả mong cầu gì hơn. Còn nếu ra đi coi như mất trắng và mất tất cả những gì bao năm lao nhọc.

Trước cái tình thế ra đi mất trắng này. Dưới con mắt của con người thì quả là mất mát lớn vì lẽ phải làm lại từ đầu. Đứng trước cái nghịch cảnh này, có lẽ ai ai cũng buồn sầu. Thế nhưng khi bình tâm và nhìn lại cuộc đời thì sự ra đi cũng không khó. Bởi lẽ tất cả những gì mà gia đình có là do ơn Chúa cùng với nỗ lực của gia đình.

Nhớ lại hình ảnh của ông Giob ! Hình ảnh và cuộc đời của ông xem chừng ra là đẹp và là mẫu gương cho những ai ở trong nghịch cảnh như đời ông. Trước mọi đau khổ của cuộc đời, ông bình thản và xác định rằng thân trần truồng lọt ra khỏi lòng  mẹ. Thiên Chúa cho và giờ Thiên Chúa lấy đi thì cũng không có gì là gọi là phàn nàn Chúa cả.

Ta cứ nhìn vào thái độ ửng xử của ông Giob trước những nỗi đau của cuộc đời ta sẽ bình tâm. Trong niềm tin sâu lắng. Ông Giob đã hoàn toàn tín thác trong lòng bàn tay của Chúa và sau cùng Thiên Chúa đã trả lại tất cả những gì mà Thiên Chúa thử thách trên cuộc đời của ông.

Mỗi chúng ta cũng vậy ! Có khi chúng ta mất mát điều này điều kia trong cuộc đời nhưng rồi hãy bình tâm mà sống bởi lẽ tất cả những gì chúng ta có đó cũng là do ơn Chúa ban. Ta cứ thử nghĩ ngày này cách đây 10, 20 năm trước ta có gì trong tay mà ngày hôm nay ta có như vậy. Phải chăng là ơn Chúa ban cho ta hay không ? Ta có là gì cũng là bởi ơn Chúa để rồi ta bình an.

Một người quen nhờ cầu nguyện. Chị gửi tấm hình cho xem không khỏi chạnh lòng đó là tấm hình Chị chụp ở bệnh viện ung bướu !

Xót xa cho cuộc đời còn khá trẻ. Đến đâu thì đến chứ đến những cái nơi để điều trị ung bướu thì quả thật là nghi nan. Thế nhưng rồi đứng trước cái nghi nan ấy lòng ta sẽ thế nào ? Chắc chắn cũng đau xót lắm vì chả ai muốn mình rơi vào căn bệnh quái ác ấy. Thế nhưng trong niềm tin thì ta lại thấy như một dấu chỉ để ta cân chỉnh cuộc đời của ta và ta có thời gian để dọn lòng cho sự ra đi của chúng ta.

Xét cho bằng cùng thì chả ai lột da sống đời cả. Ai ai cũng chỉ là khách hành hương tạm bợ trong cái cõi tạm này. Điểm đến cuộc đời của con người đó chính là Nước Thiên Chúa.

Những người dính bệnh ung thư thì xét 1 góc cạnh nào đó là ơn. Tại sao là ơn ? Bởi vì khi ta rơi vào bệnh ta lại càng cậy trông vào Chúa hơn cũng như ta có thời gian để dọn lòng.

Mẹ của tôi cũng thế ! 30 năm về trước. Cái ngày mà chuẩn bị lên bàn mổ nhưng bác sĩ từ chối vì bác sĩ báo Mẹ bị di căn giai đoạn cuối. Nếu là mổ thì 1 tháng là đi và không mổ thì 3 tháng. Mẹ chọn 3 tháng.

Nghe Mẹ kể lại mà thương. Mẹ nói với bác sĩ :  “Bác sĩ ơi ! Tôi là người Công Giáo. Xin bác sĩ cho biết tại sao bác sĩ không mổ”. Nghe bệnh nhân hỏi như vậy và vị lương y như từ mẫu đá phán như đã nói.

Thế là Mẹ về và chuẩn bị dọn tâm hồn để về với Chúa. Trước ngày mất 1 tuần, Mẹ cứ quay mặt vào tường cho đến khi Cha Gioan M. Vianney đến giải tội và xức dầu cũng như trao Của Ăn Đàng cho Mẹ thì Mẹ tươi tỉnh và quay mặt ra ngoài. Và rồi sau đó Mẹ ra đi như chìm vào giấc ngủ sâu với khuôn mặt bình an. Mẹ nhẹ nhàng về với Chúa sau khi đã dọn tâm hồn. Cái chết, sự ra đi của Mẹ có thể nói là cái chết đẹp vì Mẹ đã dọn lòng.

Bản thân tôi cũng vậy, ở cái tuổi mà khoa học nhận định rằng nhiều bệnh phát sinh ở cái tuổi này thì chắc chắc không tránh khỏi nỗi lo. Thế nhưng rồi tất cả mọi sự phó thác cho Chúa và cứ đêm đêm trước khi nhắm mắt là xin Chúa cho con được ngủ ngon trong Chúa và mở mắt là con xin dâng ngày mới lên Chúa.

Đời mà ! Có ai muốn mình rơi vào nghịch cảnh. Thế nhưng rồi dù nghịch cảnh thế nào mà mình tín thác vào Chúa thì mình sẽ bình an lắm.

Thật thế ! Chúa chính là gia nghiệp đời của mình. Ngoài Chúa ra chả có gì là gia nghiệp đâu. Thi thoảng Chúa nhá một chút nghịch cảnh để ta biết được con người ta mong manh và yếu đuối để rồi ta lại ngày mỗi ngày tín thác đời ta vào tay Chúa hơn.

Lm. Anmai, CSsR

LY DỊ ƠI ! TA HỜN MI

Mới sáng sớm ! Mở máy ra làm việc thì nhận được dòng tin nhắn : “Cha ơi ! Vợ con đòi ly dị !”. Chuyện là gần đây, Anh tâm sự cũng như chia sẻ về gia cảnh của Anh và Anh nhờ cầu nguyện.

Sau chuyến đi du lịch Úc, vợ của Anh “say nắng”. Sau đó thì tình cảm vợ chồng cứ nhạt dần dù Anh cố tình níu kéo. Cũng gọi điện và phân tích cho Anh rằng dù sao con cũng còn nhỏ nên không nên làm tổn thương 2 đứa. Và rồi dù cho nó lớn cũng không nên vì lẽ ly dị thì cả 2 người đều sướng nhưng người khổ là con cái.

Anh nhắn tin như vậy nghĩa là Anh không còn khả năng để níu kéo. Câu chuyện gia đình của Anh bi đát chứ ! Anh nói về kinh tế thì không có gì là căng thẳng. Dĩ nhiên sau mùa dịch thì việc làm ít đi nhưng Anh vẫn cố gắng xoay và kinh tế không ảnh hưởng gì lắm với gia đình. Chỉ có điều sau chuyến đi du lịch bên đất  Úc về thì vợ Anh thay đổi. Chua xót cho chuyện gia đình của Anh. Biết nói lời gì bây giờ. Chỉ biết thêm lời cầu nguyện.

Nghỉ trưa dậy thì chú em ở cùng kể cho nghe câu chuyện gần nhất. Chuyện là hai vợ chồng xem chừng ra vẫn khăng khít với nhau và cùng đoàn để đi thăm Cha cố. Mọi người nhìn vào cứ ngỡ là đẹp đôi lắm nhưng Anh tâm sự với chú em là chuẩn bị ra tòa ly dị. Con của họ đang học Đại Học.

2 gia đình đang gặp khó khăn trong đời sống hôn nhân này đều là người Công Giáo. Dĩ nhiên họ biết rõ luật nhưng rồi họ vì lý do nào đó chấp nhận vi phạm luật hôn nhân gia đình mà Hội Thánh dạy.

Cũng chả phải 2 đâu nhưng nhiều và nhiều gia đình rơi vào cảnh cơm không lành canh không ngọt lắm.

Vừa mới nhận được lô ảnh cưới lung linh của 2 đứa trẻ. Nhìn hình thì quả là lung linh lắm nhưng kỳ thực rằng cha mẹ của cô dâu đã không chung sống với nhau từ cái ngày mà tôi chưa được truyền chức linh mục. Tôi cũng đã khuyên can đôi vợ chồng ấy nhưng rồi không thành công. Họ không sống cùng với nhau sau cái ngày cố gắng hàn gắn ấy. Tiền ai nấy tiêu, nhà ai nấy ở và  thi thoảng gặp nhau thôi.

Nhìn hình ảnh cưới tuyệt đẹp của con của vợ chồng ấy tôi tự nhủ đúng như người ta nói là hình ảnh chỉ mang tính cách minh họa.

Giá như đôi vợ chồng đó vá víu hay có vấn đề gì đó trong hôn nhân hay không phải là người Công Giáo ắt có lẽ cũng chả có gì đáng bàn. Cha mẹ hai bên tức là ông bà nội ngoại có thể nói là dân sống chuẩn mực. Thế nhưng cảnh con cái như vậy làm cho cha mẹ cả hai bên không khỏi đau lòng. Con cái chắc chắn hiểu được tình cảnh của cha mẹ nhưng không thể nào làm khác được. Ai ai cũng có cái tôi của mình và không chịu hạ mình xuống để rồi chả thể nào sống chung với nhau được.

Có những đôi mà  tôi đoán chừng là không ở với nhau được nhưng họ nằng nặc cưới. Cũng may là vì thân thế gia đình đó nên tôi không cử hành Thánh Lễ hôn hối cho đôi ấy vì cha mẹ của cô dâu quen nhiều đấng nhiều bậc. Cuối cùng sau vài năm chung sống họ chia tay. Khổ nhất vẫn là đứa con thơ không hề biết gì. Nỗi đau của cha mẹ ly dị từ từ sẽ thấm vào người nó và nó sẽ phát triển trong trạng thái bất thường vì chả bao giờ có sự bảo bọc của cha.

Ngày hôm nay, không nói đến thì thôi chứ nói đến tình trạng hôn nhân quả là cay đắng. Tỷ lệ ly dị bây giờ rất cao và trong đó có cả người Công Giáo nữa. Tiếc thay là khi họ đến với nhau xem chừng quá vồ vập và có thể nói là như chụp giật vậy. Lẽ  ra bình tĩnh để đến với nhau nhưng có những đôi nằng nặc đến với nhau với cái kiểu em không lấy anh được là em chết hay là anh không lấy em được là em chết. Kết quả là lấy nhau rồi cả hai cùng chết mà chết nhanh chết vội chứ không phải là chết từ từ hay chết êm dịu.

Có những hoàn cảnh vì lý do nào đó họ ngại ly dị để rồi họ sống với nhau không hạnh phúc dù đã có với nhau đến vài mặt con. Họ sống với nhau trong cùng một nhà như những người độc thân vui tính.

Chuyện ly dị hay chuyện họ không còn sống chung với nhau nữa đó là quyền của họ. Không thể nào nói họ được vì lẽ mình không ở trong trường hợp của họ và mình cũng không nên đi vào đời tư của họ. Chỉ tiếc cho điều là khi họ thỏa thuận với nhau chuyện ly dị rồi thì  những đứa con của họ sẽ là người lãnh hậu quả trực tiếp ngay và luôn sau khi tờ đơn ly dị được ký.

Ngày nay, chả hiểu sao người ta vội đến và cũng vội đi quá ! Họ đến cũng thật nhanh và họ rời đi cũng thật lẹ. Họ đánh mất đi sự kiên nhẫn trong cuộc đời và họ không can đảm nhận ra họ là nguyên nhân gây bất hòa trong mái ấm của họ. Họ cao ngạo và họ cứ nghĩ rằng họ là nhất và họ tự giải quyết được cuộc đời của họ nên họ không can đảm cúi xuống để nhường nhịn nhau.

Để đến với đời sống hôn nhân, cần và cần lắm sự chọn lựa, suy nghĩ và nhất là cầu nguyện để giữ gìn hạnh phúc gia đình của mình. Đừng vì để thỏa mãn cái tôi của mình hay cái ích kỷ của mình để rồi ra đi không hề thương tiếc. Có bao giờ mình đặt mình vào vị trí của những đứa con sống trong gia đình mà cái già đình đó không hạnh phúc không ? Có bao giờ họ đặt mình vào hoành cảnh của những đứa con phải chứng kiến cảnh cha  mẹ chúng ra tòa ly dị không ?

Ly dị ơi ! Ta hờn mi ! Ta hờn mi vì lẽ bao nhiêu trẻ lãnh chịu những hậu quả đớn đau từ những người cha người mẹ ích kỷ và chỉ biết đến cái quyền lợi của cá nhân mình. Khó nói nhỉ ? Ly dị dễ mà ! Đường ai nấy đi nhưng nỗi đau vẫn thuộc về những đứa con của họ.

Lm. Anmai, CSsR

BAO GIỜ MỚI HẾT NẠN RẢI ĐINH ?

Biết rồi ! Khổ lắm ! Nói mãi !

Cuộc sống là vậy, có những chuyện nói ra thì người ta sẽ nói như vậy. Thế nhưng biết rồi, nói rồi có giải quyết được chuyện đó hay không mới là lạ. Dẫu rằng chuyện này không hề khó để xử lý. Câu chuyện mà khổ lắm, biết rồi, mói mãi hôm nay tôi đề cập đó chính là câu chuyện rải đinh trên đường.

32 năm về trước, với chiếc xe đạp cọc cạch không có thắng (thắng bằng dép) cứ ngày này từ Sài Gòn đến Thủ Đức đi học luôn ám ảnh với những cây đinh. Nói là đinh chứ nó chả phải là đinh mà nó là hình thoi (dạng hình con rô lá bài 52 lá).

 Nếu là đinh thì sẽ rất ít và cũng khó làm thủng lốp xe. Những con rô lá bài hình thoi được người ta bẻ cong một chút và gì thì gì xe cán qua là lủng ruột chứ không còn là thủng nữa. Con rô lá bài đó đâm vào ruột thì chỉ có thay chứ không còn cách nào vá hết.

Đạp xe đạp nên cứ đến dốc cầu Sài Gòn là xuống xe dẫn bộ. Nhìn dưới đường thấy là lạ. Tưởng chừng như ai đó bỏ rơi nhưng cúi xuống lượm từ chân cầu cho đến đỉnh cầu cũng kha khá. Bỏ túi mang về nhà. Ngày nào cũng như ngày nấy, cứ đi học về là trong túi một mớ hình con rô lá bài vậy.

Chuyện cũng không khó đoán là dưới 2 đầu cầu từ Thủ Đức vào hay từ Sài Gòn ra đều có những điểm vá xe. Những điểm này hết sức sơ xài. Chủ yếu là của những người rải đinh. Và như thế, xem chừng cũng không khó để dẹp cái nạn rải đinh nhưng dường như người ta không dẹp nổi.

32 năm rồi ! Đất nước phát triển, văn minh phát triển và Thủ Đức đã lên Thành Phố. Bình Dương cũng vậy nhưng dường như những ai đi xe 2 bánh thì đều ngán ngẩm với cái chuyện cán đinh (con rô lá bài). Đa phần là công nhân cũng như người dân nghèo với phương tiện chủ yếu là xe 2 bánh và xe 2 bánh thì không tài nào tránh khỏi đinh (con rô la bài) của những người xấu.

Thật tình cũng khó nói nhỉ ? Họ tán tận lương tâm mới nghĩ ra cái trò này. Ban ngày thì cũng là vất vả nhất là dưới cái trời nắng nóng để đẩy xe. Lỡ đêm hôm mà gia đình có việc gấp hay chở người nhà đi bệnh viện thì chỉ có mà chết toi. Nghiệt một cái là con rô lá bài mà dính vào vỏ xe thì không tài nào mà không thay ruột. Và dĩ nhiên cái ruột khi cần thay sẽ bị đội giá gấp 2 đến 3 lần. Mà giả như được ruột tốt cũng đành nhưng lại là ruột dỏm. Khi thay ruột dỏm thì may lắm thì đủ chạy đến nhà và ngày hôm sau ra tiệm để thay ruột tốt cho an toàn tính mạng.

Chả hiểu sao họ tán tận lương tâm vì lẽ khi đang chạy như thế mà cán vào đinh (con rô lá bài) thì xe khó mà xử lý và té cũng như gây tai nạn là chuyện không tránh khỏi.

Phần còn lại, chuyện còn lại là chuyện của những người có trách nhiệm. Họ ở đâu để rồi tệ nạn rải đinh dường như chưa chấm dứt. Đứng trước cái tệ nạn này, may ra có những tấm lòng thơm thảo chế ra những chiếc xe hút đinh. Có người chia sẻ rằng chỉ cần 1 đêm thôi họ hút được cũng vài ký đinh (con rô lá bài).

Nhìn túi đinh đó thấy ớn lạnh ! Tại sao lòng của con người nó lại ra như thế ? Lương tâm con người để ở đâu để sát hại đồng loại như vậy ? Rồi lương tâm của những người có trách nhiệm để đâu để cho những con người tán tận lương tâm ấy cứ đêm đêm rong ruỗi trên mọi nẻo đường để rải đinh hại người đồng loại.

Có người nói đùa mà thật đó là nếu như Thầy Minh Tuệ mà đi bộ vào Bình Dương và Sài Gòn thì cần dẹp những người rải đinh. Có lẽ Thầy không vào Bình Dương và Sài Gòn nên câu chuyện rải đinh vẫn mãi mãi là câu chuyện “biết rồi ! Khổ lắm ! Nói mãi”.

Lm. Anmai, CSsR


Discover more from

Subscribe to get the latest posts sent to your email.

Discover more from

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading

Discover more from

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading