Vài lời… Lm. Anmai, CSsR
Bạn biết điều hạnh phúc nhất trên thế gian này là gì không?
Đó là khi bạn tìm được chính mình, hiểu được giá trị của riêng mình, biết mình là duy nhất.
Là khi bạn thản nhiên và biết cách cân bằng cảm xúc, bạn không bao giờ để cảm xúc của bản thân phụ thuộc vào người khác.
Ngày hôm nay có người đến nói cười vui vẻ với bạn, bạn thản nhiên nói cười vui vẻ với họ.
-Ngày mai, đột nhiên họ không còn nói cười vui vẻ với bạn nữa, bạn vẫn thản nhiên nói cười vui vẻ với chính mình…làm việc mình thích, ăn món mình thèm, đi đến nơi mình muốn đến.
Chẳng bận lòng.
Để cho lời nói yêu Chúa nên hiện thực trong đời chúng ta
https://youtu.be/6DwG_cnqs0A

Vài lời
Thống kê mới nhật của Giáo Hội cho thấy số người đi tu, chủng sinh, tu sĩ, linh mục giảm sút. Sự giảm sút này vừa vì thiếu nhân sự mới, vừa vì số lượng người cũ từ bỏ đời sống tu trì. Đây là một tín hiệu báo động, nó phản ánh rằng đời sống tu trì không còn hấp dẫn con người thời nay.
Tuy nhiên thực trạng này sẽ đáng buồn hơn khi những người xuất tu ấy không còn lòng yêu mến Chúa và gắn bó với Giáo Hội của Người. Đời sống tu trì làm gương sáng cho đời sống gia đình về sự trung thành với lời khấn hứa, lời cam kết của mình cho đến trọn đời. Một khi người tu không còn thiết thân với Chúa mà quá quan tâm những giá trị thế trần, thì việc họ rời bỏ đời tu là chuyện đương nhiên.
Cũng thế, đời sống hôn nhân rất cần tới ơn Chúa để có thể sống chung thủy trọn đời. Một khi người ta không đề cao những giá trị đạo đức, không yêu thương nhau như Chúa đã thương yêu, một khi người ta lo lắng đến tiền bạc, đến sắc đẹp mà thôi, thì đời sống gia đình bị đổ vỡ cũng là chuyện tất nhiên.
Nếu cành nho không kết hợp với thân nho, chúng sẽ khô héo và không sinh kết quả. Bất cứ đời sống nào, địa vị nào, nếu không kết hợp với Chúa thì sẽ có kết cục bi thảm. Thế nên, người tu hãy tìm thời gian và cách thức để sống thân tình với Chúa chứ đừng làm theo lời ca tụng của cá nhân hay tập thể nào. Và người sống đời hôn nhân cũng thế, hãy tìm đến Lời Chúa trong Thánh Kinh, qua các Thánh Lễ để có thể gắn bó với Chúa hơn.
Đừng nghe các thánh phán trên mạng xã hội, đừng nghe các trung tâm thẩm mỹ dạy cách giữ chồng bằng cách cắt da thịt chỗ này rồi lấy filler đắp vào chỗ kia trên thân thể; cũng đừng nghe các “shark” dạy giữ vợ bằng cách “lấy tiền đập vào mặt vợ” rồi cắm đầu cắm cổ kiếm tiền, đến khi ngẩng lên thì thấy vợ đang tay trong tay với người khác rồi.
Hãy gắn bó với Chúa, trong mọi sự hãy để Chúa giải quyết các vấn đề của mỗi chúng ta. Hôm nay, Chúa nói với Thánh Phêrô cũng như nói với mỗi chúng ta : “Phần Anh, hãy theo Thầy !” Đừng bận tâm chuyện của thiên hạ cách quá đáng.
“Phần Anh ! Hãy theo Thầy” – Đừng bận tâm quá đáng đến người khác. Hãy lo phận mình !
https://youtu.be/yeT1ak5b2Js
NGHĨ CHÚT CHƠI VỀ TÌNH HÌNH GIÁO HỘI VÀ VIỆC TRUYỀN GIÁO
Chiều mưa suy nghĩ chút chơi !
Giáo Hội CG tự bản chất là truyền giáo. Giáo Hội có Hội Truyền Giáo, Giáo Hội hô hào về truyền giáo, Giáo Hội đóng góp tiền cho truyền giáo. Đi đâu cũng nghe về truyền giáo.
Không phủ nhận khẩu hiệu, hội nghị mà Giáo Hội đã làm về truyền giáo. Nhưng hoa quả, kết quả của truyền giáo như thế nào ?
Bao năm qua, tỷ lệ người Công Giáo vẫn dậm chân ở con số 6 %.
Hàng năm và hàng tháng vẫn có rửa tội ở các giáo xứ. Thế nhưng con số tăng tín hữu cũng chỉ là tăng theo kiểu tăng dân số tự nhiên như là rửa tội trẻ em hay rửa tội để tiến hành cử hành bí tích Hôn Phối mà thôi.
Con số tự nhiên tăng theo kiểu người ta thấy đạo Công Giáo có gì hay để người ta rửa tội xem chừng ra không có hay có đi chăng nữa là rất ít. Và, điều đáng tiếc là con số bỏ đạo, không giữ đạo, không đến nhà thờ ngày một gia tăng. Điều đáng buồn này dường như bị lấp liếm và ai nhắc đến đều được cho là phản đạo.
Con số nhà thờ xây mới (xây cao và xây đẹp) rất ư là nhiều nhưng số nhà thờ mới xây trên nền đất mới dường như không có. Tất cả đều xây dựng trên nền đất nhà thờ cũ mà thôi.
Trong khi đó, đi đâu đâu cũng thấy có khu dân cư mới, khu đô thị mới và Nhà Nước mở rộng ra rất nhiều khu dân cư trên mọi miền đất nước nhưng Giáo Hội dường như dậm chân tại chỗ và không hề có Nhà Thờ mới ở trên khu dân cư mới.
Một ví dụ điển hình đơn giản là phía Bình Hưng – Bình Chánh chạy dài xuống đến Long An. Dường như vùng đó khu dân cư mới rất nhiều nhưng hoàn toàn không có nhà thờ xây dựng trên đất mới.
Cũng thế, phía quận 12 mở rộng ra khu dân cư rất nhiều nhưng hoàn toàn không có Nhà Thờ mới.
Khu quận 9 có rất nhiều dân cư cũng như khu quận 2 cũng thế ! Nhưng dường như không có Nhà Thờ mới.
Chung chung là khu ven đô của Sài Gòn rất nhiều khu đô thị, khu dân cư mới nhưng hoàn toàn không có Nhà Thờ mới.
Lẽ ra phải có chuyên môn cũng như đầu óc để tính đến chuyện ở khu đô thị mới phải có một nền Nhà Thờ hay ít là một khu Nhà Thờ dành cho người Công Giáo thờ phượng Chúa.
Người ta chỉ chăm chăm chú chú xây dựng đền đài và nhà thờ sao cho uy nghi lộng lẫy chứ không chú tâm đến xây dựng đền thờ của tâm hồn. Mỗi Kitô hữu là một đền thờ di động. Thế nhưng ngày hôm nay đời sống đạo nó nhạt để rồi không còn sức năng động và sức sống của một Giáo Hội Công Giáo nữa.
Hô hào về truyền giáo, đóng góp về truyền giáo, hội nghị về truyền giáo nhưng xem chừng ra không thấy dấu hiệu thay đổi.
Một trong những vấn đề ảnh hưởng đến đời sống của giáo hội đó chính là anh chị em di dân. Anh chị em di dân dường như phải đối mặt với cuộc sống kinh tế khó khăn và ở xa nhà thờ nên rồi dường như cũng chả bận tâm gì đến chuyện Lễ lạy.
Các khu công nghiệp lớn như khu công nghiệp Sóng Thần hay Nhơn Trạch dường như không có điểm để cho anh chị em giáo dân sinh hoạt Tôn Giáo.
Biết bao nhiêu điều bất cập nhưng các đấng (giám mục) chỉ đứng trên tòa cao vinh hiển tuyên phán chứ không đến với dân.
Không lên án chuyện các đấng phải giao du với đại gia để có tiền (lo cho GH) nhưng đừng vì lý do nào đó mà không tiếp cận với dân nghèo. Dân nghèo chiếm tỷ lệ rất cảo trong Giáo Hội. Dân nghèo cần và đáng được GH chăm sóc nhưng dường như họ bị bỏ rơi.
Rồi hiện tại vấn nạn ăn ở chung với nhau vô tội vạ đang là trào lưu của giới trẻ. Các vị hữu trách không lên tiếng giáo dục và dạy dỗ thì không biết Kitô hữu trẻ thì không biết tương lai GH sẽ đi về đâu !
Thiệt là đao cái đầu chứ hông có đùa à nha !
Tương lai GH sẽ đi về đâu ?
Đây là suy nghĩ chứ không lên án cũng như hổng có chỉ trích. Xin đừng vội ném đá em nhé ! Hãy suy nghĩ về GH thôi chứ đừng nói gì hết ! Hãy cầu nguyện cho GH !
CHẤT CỦA NGƯỜI TU VÀ NGƯỜI TU CÓ CHẤT
Đang yên đang lành, bỗng dưng xuất hiện một người gọi là mon men tập tu. Cũng nhiều năm rồi nhưng vì mạng xã hội loan truyền nên người ấy nổi tiếng.
Trả lời phỏng vấn, người đó không nhận rằng mình là thầy ! Người ấy nhìn nhận rằng mình là người công dân bình thường mà thôi. Thế nhưng rồi trong cung cách sống của người đó, nó đã toát lên một cái nét gì đó của người đi tu dẫu rằng người đó không tu. Nét đẹp nhất của chàng thanh niên đó chính là lối sống và sự từ bỏ. Chàng thanh niên này đã buông bỏ mọi sự và có thể nói rằng không còn gì để mất.
Với hiện tượng xem chừng lạ như thế thì nhiều người đi theo và lối sống của chàng thanh niên đó được đề cao. Lối sống thanh bần ấy lại càng được đề cao khi vấn đề đời sống tu của một số người tu dính bén đến tiền bạc và vật chất.
Tu hay sống ở đời, ai ai cũng cần tiền nhưng có lẽ cần ở mức đủ sống, đủ sinh hoạt nhưng khi nó đi quá đà thì người ta xem lại đời tu. Hình ảnh của những người tu dính béng đến của cải vật chất quá độ cũng được lan truyền lên các trang mạng để rồi nhiều người ngao ngán và họ dùng những từ xem chừng ra cũng phải xem lại đó là thợ tu hay thầy tu.
Thầy tu thì không cần phải nói nhiều, ai ai cũng biết người tu thì phải mang trong mình chất của sự từ bỏ. Ai không từ bỏ mà dính béng đến của cải thế gian thì không tu được.
Với Chúa Giêsu, hơn một lần Chúa Giêsu nhắc nhở các môn đệ của mình về chuyện của cải vật chất : “Không ai được làm tôi hai chủ vì hoặc sẽ ghét chủ này hoặc sẽ ghét chủ kia …” Và với người tu thì Chúa Giêsu lại đòi hỏi gắt gao hơn rằng thì là lên đường truyền giáo với hành trang không bao bì, gậy gộc, không túi. Ra đi “đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép”, nhưng tín thác hoàn toàn vào Thầy, sống nghèo khó, thanh thoát trước các phương tiện của con người… và không lo lắng thái quá về vật chất, nhưng luôn chú tâm vào sứ mạng được sai.
Ai ai cũng hiểu đời tu hoàn toàn không để người ta hưởng thụ. Người tu sĩ luôn được huấn luyện với những đòi hỏi gắt gao của nhà Dòng. Họ được Thiên Chúa thử luyện và giúp đỡ để nên người loan bao Tin Mừng tốt. Theo đó, người tu sĩ là người của mọi người, người thuộc về Thiên Chúa và sống theo Tin Mừng. Là tu sĩ thật, họ phải bước vào con đường hẹp. Họ phải từ bỏ nhiều thứ, nhất là bỏ những nhu cầu hưởng thụ vốn có nơi mỗi người. Có khi trên con đường đó, họ cảm thấy cô đơn, trống vắng. Người tu sĩ có khi phải đương đầu với tình trạng không có chỗ nương thân. Tất cả những thách đố ấy nhằm giúp người tu sĩ biết họ phải tin vào Ai và sống vì Ai!
Người tu sĩ có chất thì chất ấy phải bộc lộ ra ngoài ít là ngang qua sự nghèo khó về vật chất. Một khi biện minh cho việc truyền giáo để cho mình có điều này điều kia xa xỉ thì đánh mất đi chất của người tu dù người ấy vẫn khoác trên mình chiếc áo của thầy tu.
Thách đố trên càng lớn hơn cho người tu sĩ trong thế giới này nay: Chủ nghĩa hưởng thụ. Người sống hưởng thụ chỉ dành toàn phần tốt về cho mình. Họ chỉ tìm những điều họ thích. Họ bỏ mặc nhu cầu người khác; ngược lại, họ luôn ở trong vỏ bọc an toàn. Bất cứ điều gì làm cho họ thoải mái, thư thái là họ thụ hưởng điều ấy. Ngoài xã hội, đó là những người ăn chơi, đốt tiền ở những nơi họ thích. Ngồi chơi xơi nước khiến họ thích thú. Họ chịu ăn chơi hơn dám làm việc. Thực dụng là quan niệm sống của nhóm người theo chủ nghĩa này. Tóm lại, điều họ quan tâm số một là tiện nghi vật chất, tiền bạc của cải, để có điều kiện hưởng thụ tối đa.
Trong đời tu, tiếc là có những người trong nhóm chủ nghĩa này. Khấn khó nghèo, nhưng họ sống giàu sang, tiện nghi và sung túc. Khấn vâng lời, nhưng họ thích làm theo những sở thích của riêng mình. Khấn khiết tịnh, nhưng họ tìm những niềm vui của xác thịt. Thậm chí khi được góp ý, có người đã từng nói rằng: “Tu có cần phải triệt để như thế không?” Thưa, đời tu là con đường theo Chúa Giêsu cách triệt để. Nói thế không phải đi tu là “tốc hành” có thể nên người tu sĩ chân chính. Đời tu luôn là một tiến trình lớn lên. Một dấu hiệu trưởng thành của người tu sĩ là mỗi ngày một chút thoát khỏi tinh thần hưởng thụ. Vâng, họ sống không chỉ cho mình, nhưng trên hết, Thiên Chúa và sứ mạng luôn lôi quấn họ bước vào với niềm dâng hiến say mê.
Đứng trước hình ảnh, hiện tượng của người không tu mà dám từ bỏ mọi sự thì cũng là điều chất vấn cho chính bản thân tôi người đã tuyên bố từ bỏ mọi sự để theo Chúa. Dù tuyên bố từ bỏ mọi sự rồi nhưng thực tế tôi có can đảm từ bỏ để dấn thân theo Chúa cách triệt để hay chưa ? Hay là tôi vịn lý này cớ kia để vun vén và thu về cho mình càng nhiều càng tốt.
Giằng co giữa sự thu vén và từ bỏ phải chăng là một giằng co lớn trong đời tu của tôi.
Ngày mỗi ngày tôi vẫn cầu xin Chúa để rồi xin Chúa thêm ơn giúp sức để mình đừng đánh mất đi chất của người tu và lòng nhủ lòng tu sao cho có chất.
Lm. Anmai, CSsR
Discover more from
Subscribe to get the latest posts sent to your email.