Lm. Anmai, CSsR
Vài lời
Trong cuộc sống, cư xử với người quý ở chỗ thành thật
Xử sự ở đời, đẹp ở chỗ biết khiêm nhường.
Giỏi ngụy tạo không bằng chính trực. Tỏ vẻ đáng thương, không bằng thành thật với tất cả chân tâm.
Làm người, đừng cố gắng phóng đại mọi thứ về mình. Cái kim trong bọc, để lâu thì cũng lòi ra. Hoa thơm thì ong bướm tự khắc tìm đến. Khiêm nhường mới chính là phẩm hạnh của bậc hiền nhân.
Hướng lòng về Trời
https://youtu.be/a380d9L8xAg
BẤT Đ ỘNG SẢN NÀO CHO TA ?
Cách đây 30 năm, Mẹ chúng tôi đã rời bỏ căn nhà mà bao nhiêu năm Mẹ đã gắn bó để đến với “căn nhà” nhỏ hẹp ở Bình Hưng Hòa.
Nghe người ta nói : “Con người ta sống có cái nhà, chết có nấm mồ” để rồi từ đó chúng tôi đã cố gắng hết sức để làm điều gì đó cho Mẹ. Mãi đến 100 ngày, chắc chiu ky cóp mà vẫn chưa đủ để xây cho Mẹ nấm mồ. Nhưng vì chữ hiếu, vì tấm lòng con thảo vẫn cứ cố xây rồi từ từ tính.
Ngôi mộ dần dần hoàn thiện dù phải nợ nần nhưng trong lòng vui lắm vì thỏa được nguyện ước là có cái mồ cho Mẹ như người ta nói “mồ yên mã đẹp”. Nghèo thì không có đá ốp, chỉ có đá rửa thôi nhưng cũng là sung sướng lắm rồi.
Thời gian qua đi và mọi điều thay đổi. Xã hội có nhu câu làm công trình phúc lợi để rồi anh chị em quây quần bên nhau và bên Mẹ để đưa Mẹ về nằm trong khuôn viên của Mẹ Nhà Dòng. Mẹ được đựng trong hủ cốt con con như bao người khác. Có điều may mắn vì là thuộc diện “ông bà cố” cũng như còn chỗ nên Mẹ cũng ở mặt tiền và gần với các cha các Thầy đã đi trước. Lần này Mẹ ở nhà mặt tiền chứ không có tiền mặt (người ta hay đùa là nhà ai ở mặt tiền là có tiền mặt vì tiền có được do cho thuê hàng tháng).
Cha cũng vậy và Mẹ cũng thế ! Bao năm lam lũ ngược xuôi giờ nằm cạnh nhau chỉ ngăn cách bằng chiếc vách gỗ.
Mà chả phải Cha và Mẹ. Quý Cha quý Thầy và bao nhiêu người đi trước cũng thế thôi. Dù quyền cao, dù chức trọng và công đức xem chừng ra đầy cả người và cả khi mai táng được tung hô lên đến 9 tầng mây giờ cũng là cái hủ.
Thế nhưng rồi chúng ta thấy câu chuyện đàng sau cái hủ đó lại là câu chuyện mà bao nhiêu người phải lo toan và tính toán.
Chết có mang theo được gì đến phần mộ đâu nhưng khi còn sống người ta tranh nhau ghê quá !
Những năm gần đây, ai ai cũng biết là sốt đất và sốt nhà để rồi người người đi buôn đất, nhà nhà đi kiếm đất. Đâu phải họ thiếu nhà thiếu đất để ở đâu. Họ mua để đầu tư để cầu mong lãi mẹ đẻ lãi con nhưng giờ lãi mẹ đẻ lại con đâu không thấy mà nợ nần chồng chất. Có những người đến chết vẫn còn nợ vì không có khả năng thanh toán.

Điều mà có lẽ nhiều người Kitô hữu cố quên hay cố tình quên đó là quê hương của họ đâu phải ở trần gian. Quê hương đích thực của người Kitô hữu đó chính là Nước Trời. Và chính Chúa Giêsu đã báo điều đó trước và khẳng định : “Lạy Cha ! Con muốn rằng Con ở đâu thì những kẻ Cha đã ban cho con cũng ở đó với Con”. Và, “Thầy đi trước để dọn chỗ cho anh em”. Rất xác tín : “Nhà Cha Ta có nhiều chỗ ở !”.
Dẫu nghe đi nghe lại nhiều lần trong cuộc đời nhưng hình như những lời của Chúa nói người ta đều bỏ ngoài tai và cắm đầu cắm cổ để đi tìm cho mình cái kho tàng ở dưới đất.
Ta cứ ngỡ trần gian là cõi thật nên tất bật mãi cho đến bây giờ !
Thật thế ! Nhiều người cứ ngỡ rằng trần gian là cõi thật nên cứ mãi loay hoay và cắm cúi đi tìm nó để có khi mất tình mất nghĩa không chỉ với Chúa và với người thân. Chúng ta thấy khi một người tham tiền tài và vật chất thì còn lòng trí đâu nữa mà nhớ đến Chúa. Và càng thu vén cho mình thì lại càng đánh mất tình nghĩa cả với cha mẹ đẻ ra mình và anh chị em cùng chung dòng máu.
Vấn đề lớn nơi con người là con người biết nhưng vẫn cứ lao vào đi tìm cho mình cái thứ bất động sản mà người ta sẽ phải bỏ lại khi nằm xuống.
Thực tế chúng ta có thấy đại gia nào mang theo được gì đi đến mộ phần đâu ?
Ngày mừng lễ Chúa về Trời người ta mừng rất vui nhưng xem chừng ra chỉ dừng lại ở hình thức mà thôi. Chụp hình khoe mạng khoe phây búc để chứng tỏ nhân thân của mình nhưng thực sự họ có hướng lòng về trời như là ngày mừng bổn mạng của họ hay không ? Ai nào đó mừng Chúa về Trời thật sự sẽ buông bỏ những sự ở thế gian để lòng hướng về Trời. Và ai nào đó xác định quê hương mình ở trên Trời thì họ sẽ tìm kiếm những sự trên trời.
Chúng ta thấy thực tế bi đát là nhiều người chân trong chân ngoài với Chúa. Miệng thì bảo theo Chúa và tin Chúa đó nhưng lòng có lẽ như xa Chúa. Theo Chúa đó nhưng vẫn cứ sợ mất của cải thế gian để đầu tư kiếm lợi bằng cách mua cho mình thật nhiều đất nhiều nhà. Và chúng ta thấy dù là đại gia ở trong cái biệt thự to đùng ấy nhưng cuối cùng cũng chỉ có ngủ trên cai giường bé bé con con mà thôi. Bi đátlà chính căn nhà to biệt thự rộng đã làm cho lòng họ ngày càng xa Chúa.
Mỗi Kitô hữu chúng ta khi mừng Lễ Chúa lên Trời chúng ta mừng với ý nghĩa gì ? Chúng ta có tự nhắc cho chúng ta rằng quê hương của chúng ta ở đâu không ? Hay chỉ là mừng Lễ cho qua ngày hay cho có phong trào mà thôi.
Dĩ nhiên sống trong cuộc đời này cũng cần có cơm ăn áo mặc và nhà để ở cũng như để đầu tư sinh lãi nhưng hết sức thận trọng với sự cám dỗ của đồng tiền và vật chất. Không có tiền sống không được ! Đó là điều hiển nhiên nhưng cũng đừng về tiền mà đánh mất đi nhân cách và phẩm giá của con người và nhất là phẩm giá con Thiên Chúa.
Đầu tư bất động sản, làm ăn sinh lợi không phải là xấu nhưng phải ý thức rằng tất cả những điều đó nó giúp cho đời sống thực tại chứ không phải đời sống mai sau. Sống là phải làm việc, sống là phải cày nhưng cần phải biết mình đủ và biết dừng để không phải mãi miết chạy theo tiền tài và danh vọng để đánh mất bản thân mình.
Được lời lãi cả và thế gian mà lỗ vốn mất linh hồn thì được ích chi ? Phải chăng câu nói này chúng ta nên thuộc cũng như áp dụng trong đời sống của mình. Câu này sẽ nhắc nhớ chúng ta tìm kiếm cái gì đó trong cuộc sống vừa đủ và dùng đủ chứ đừng vì lý do nào đó mà mãi miết quên đi kiếm Nước Thiên Chúa.
Người Kitô hữu chúng ta hết sức bị giằng co trong chuyện chọn lựa trần gian hay Nước Trời. Chính vì thế ta luôn bám vào Chúa và vào đời sống cầu nguyện để ta xin Chúa cho ta biết phân định đâu là cùng đích, đâu là quan trọng của cuộc đời.
Đầu tư bất động sản ở dưới đất xem chừng quan trọng lắm nhưng xem chừng kiếm một chỗ trong cung lòng của Thiên Chúa, kiếm một chỗ trong Vương Quốc của Thiên Chúa lại là điều quan trọng và cần thiết hơn cho đời Kitô hữu của chúng ta
Lễ Chúa Lên Trời
Lm. Anmai, CSsR
CON ĐÓI ĐỨC TIN RỒI CHA …
Trưa, gửi bữa cơm bình dân cho vài người thân quen. Thấy được mâm cơm rất đỗi bình dị, một người quen nhắn : Thưa Cha ! Con đang đói nè Cha ! Con đang đói ăn và đói cả đức tin nữa.
Vâng ! Đói ăn là chuyện bình thường nhưng trong bối cảnh đời sống hiện tại xem ra là bất thường.
Người ta kháo láo nhau là vàng lên, đô lên này nọ rồi có người nói nếu có thì họ tích trữ vàng và đô để khỏi bị trượt giá. Ôi thì người đời mà, họ tìm đủ mọi cách để tích trữ. Tôi đi tu sống qua ngày là đủ chứ đào đâu ra mà tích trữ.
Mang niềm vui cho người khác, tôi hay đùa : Mấy nay Cha mất ngủ ! Bên kia hỏi tại sao ? Cha nói : Tại vàng đang lên mà mua vào thì Cha không có tiền để mua mà bán ra thì Cha không có vàng để bán.
Đó là câu đùa vui cho qua ngày giữa cái bối cảnh của cuộc sống ngày hôm nay.
Ngày hôm nay, ai ai cũng biết nền kinh tế đang ở mức nào mà. Ai lạc quan thì cứ lạc quan và ai bi quan thì cứ bi quan. Tôi thì không thể bàn quan được khi nhìn thấy thực tế của cuộc đời.
Như giá cà phê nhảy lăm ba đa trong những ngày qua. Có chăng là tư thương và nhà đầu tư thì khấm khá chứ nhà nghèo thì vẫn cứ thế thôi. Giá cà cao thì kéo theo giá của những thứ tiêu dùng càng theo và đời sống ngày càng thêm chật vật cho người nghèo. Người nghèo thì ăn trước trả sau và mượn nợ nên rồi khi cà có giá 70 là ngon lắm rồi chứ làm gì có để mà trữ khi cà lên 128.
Giá như cà vẫn cứ giữ giá đó từ đầu mùa thì may ra người nghèo dễ thở một chút nhưng đến giờ thì tăng giá cũng bằng không với những hộ nghèo. Cứ đầu mùa thì ăn chịu và khi cà vừa cứng cứng một chút là biết ngay. Chủ nợ đến ngay cả nhà để chờ chứ họ không để cho thoát.
Và rồi cà, vàng, đô nhảy giá thì cuộc sống càng ngày càng khó khăn để rồi cuộc sống càng lao đao là điều phải đón nhận. Công nhân phải bỏ nơi đô thị để về quê sinh sống vì nhiều công ty giải thể. Cuộc sống càng ngày càng eo hẹp nên người ta đành bỏ phố về quê dẫu rằng trước đó bỏ quê lên phố. Vì kế sinh nhai nhưng không trụ nổi thì người ta đành bỏ phố vể quê thôi.
Cái đói của thể xác ngày mỗi ngày đè nặng trên đời sống của con người. Kèm theo đó là cái đói của tinh thần và đói cả về đời sống đức tin.
Có thực mới vực được đạo. Câu nói xem chừng ra thật đúng với đời sống con người. Khi cái bao tử nó ổn và đời sống kinh tế ổn thì mới tính đền chuyện nhà thờ nhà thánh chứ còn đi làm ca và vất vả kiếm cơm thì làm gì còn thời gian và tâm trí chi nữa để mà nghĩ đến nhà thờ.
Thật thế, đời sống kinh tế nó ép tinh thần người ta đến mức nào. Chỉ những ai ở trong hoàn cảnh thì mới hiểu chứ còn ai chưa rơi vào cảnh nợ nần túng quẫn thì nói sẽ rất hay.
Người quen kể cho biết rằng một người kia rơi vào cảnh túng quẫn kinh tế nên giờ tâm thần không còn ổn và bỏ luôn cả Chúa. Gia đình này trước đây xem chừng ra khá giả và làm chủ cả mấy cái Siêu Thị chứ không phải là chuyện chơi. Đến giờ khi làm ăn thất bại thì tinh thần của họ suy sụp và họ bỏ luôn cả Chúa.
Có người khi nghe câu chuyện như thế sẽ oán trách rằng thì là họ thế này thế kia. Thế nhưng trước khi oán trách thì hãy đặt mình vào trong cái vị thế của họ. Cuộc sống yên ổn và sung túc mà nay lại rơi vào cảnh túng quẫn nợ nần thì thử hỏi lòng nao có bình an được.
Cứ thử rơi vào cảnh đời sống khó khăn thì mới hiểu được cái khó với cái nghèo.
Hai vợ chồng di dân từ miền Tây sông nước lên trọ ở vùng ven ngoại thành sống vất vưởng. Công việc làm thì bấp bênh để rồi cuộc sống phải hết sức cân đo đong đếm.
Trước khi đi vào giấc ngủ đêm, nhìn hình ảnh và tin nhắn xót lắm : “Cha ! Cứ giờ này con canh siêu thị giảm giá 60% để mua ! Biết rằng đồ giảm giá như thế này thì chất lượng cũng giảm theo nhưng giờ làm sao có tiền khi mua đủ giá hả Cha ?”
Kèm theo tin nhắn là những thực phẩm ngã màu với giá 60% off.
Trên đời này, có ai muốn rơi vào cảnh như thế đâu nhưng rồi hoàn cảnh đẩy đưa người ta phải đối diện với thực phẩm xuống chất như thế. Ngày này qua ngày nọ khi những chất xuống chất như thế nạp vào trong người thì kéo theo phần cơ thể sẽ bệnh tật theo và khi đó thì lại lôi theo một đống tiền để chữa trị.
Ra chợ, nhìn hình ảnh của những cái đầu cá hồi ngã sang màu tái mà các bạn đồng bào mua về nấu lẩu thấy sao mà thương quá ! Hoàn cảnh thôi ! Không còn con đường nào khác để nạp những thứ đó vào.
Rồi đứa em nhắn bảo : “Dạo này đùi heo và gà rẻ lắm Cha ơi ! Đồ đông lạnh con mua có 3, 4 chục ngàn 1 ký à. Con mua về nấu cho chó nó ăn !”.
Nghe sao mà xót quá ! Những thực phẩm đông lạnh rẻ như thế này nó đã được bảo quản bao nhiêu năm trong kho lạnh. Giờ đây không còn nơi tiêu thụ nữa nên họ đem về đây để bán với cái giá không bằng ½ giá thịt tươi sống. Biết thế nhưng nghèo quá thì đành phải mua về mà sống thôi.
Như đã nói, một đời sống kinh tế như thế thì đời sống đức tin cũng héo úa thôi.
Nghèo tiền nghèo bạc có khi dẫn đến nghèo đời sống đức tin. Có những tâm tình, có những tin nhắn gửi đến đọc xong mà xót như tin nhắn trưa nay : “Cha ơi ! Con đói cả đời sống đức tin nữa”.
Cơn đói về kinh tế nó ôm chầm lấy người ta và cơn đói của đức tin cũng không bỏ xót họ. Họ nghèo quá để rồi họ cảm ttha61y hụt hẫng và có khi họ hỏi một câu chua xót : “Chúa ơi ! Sao Chúa bỏ rơi con !”.
Thật sự khi thấy anh chị em mình nhắn gửi câu “con đói cả đời sống đức tin nữa Cha ơi !” thì xót lắm ! Nhưng dù sao đi chăng nữa họ vẫn có cảm thức về đời sống đức tin nên họ nói như vậy. Và như vậy, lời cầu nguyện mỗi ngày trong Kinh nguyện hay Thánh Lễ lại có hình ảnh của những người nay luôn.
Từ nay, lại tha thiết xin Chúa thêm ơn đức tin cho những người nguội lạnh và cho cả chính bản thân mình.
Vừa rồi, nghe Cha già nói một câu mà tôi hốt hoảng : “Không biết Chúa có thật hay không ?”
Bao nhiêu năm theo Chúa và bao nhiêu năm làm linh mục của Chúa mà thốt ra lời ấy không là điều đơn giản. Lời thốt ấy cũng là lời cảnh tỉnh cho bản thân tôi về đời sống đức tin.
Đức tin là mầu nhiệm. Có khi chúng ta đi trong đêm tối của thất vọng, có khi chúng ta đi trong đêm đen của cuộc đời nhưng hãy tin rằng cuối đường hầm ấy lại là sự hiện diện của Thiên Chúa. Và tôi vẫn nhớ đến tâm tình Dấu chân trên cát.
Với tâm tình ấy, mỗi chúng ta hãy an tâm vì khi trời đen tối bão bùng chính là lúc Chúa đang bồng bế chúng ta trên tay.
Lm. Anmai, CSsR
Vài lời
Có hai khoảnh khắc đẹp nhất trong ngày, là bình minh và hoàng hôn.
Bình minh là khi mình tỉnh giấc cùng mặt trời. Còn gì kỳ diệu hơn khi còn có thể thức dậy mỗi sớm mai, được nhìn vạn vật tươi mới sau đêm dài, được hít thở không khí trong lành và cảm nhận sự tĩnh lặng tuyệt đẹp. Còn sống, là mọi thứ còn có thể. Bình minh, là khoảnh khắc sống cho mình.
Hoàng hôn là lúc được trở về nhà, cũng như mặt trời về núi. Về nhà, là nơi có mâm cơm gia đình ngon lành, có thương yêu vô điều kiện của cha mẹ. Ở đó chúng ta không còn phải diễn nữa, cứ tự nhiên như một đứa trẻ mà không sợ hãi bất cứ điều gì. Hoàng hôn, cũng là khoảnh khắc sống cho mình.
Giữa bộn bề cuộc sống, chúng ta vẫn có thể thưởng thức những bình minh và hoàng hôn yên ả. Chẳng phải hạnh phúc cũng chỉ cần như vậy? Một lời nói chân thành. Một ánh mắt bao dung khích lệ. Một cái ôm với trái tim hiền hoà, chỉ bấy nhiêu thôi đã tạo ra bao nhiêu tươi mát bình an cho cuộc đời.
Cuộc đời này qua đi rất nhanh và rất vội để rồi hãy sống hiền hòa với mọi người
Hãy cân chỉnh lời xin của mình
https://youtu.be/RwHUESMf_7A
Discover more from
Subscribe to get the latest posts sent to your email.