September 29, 2022

Năm 257, hoàng đế Valêrianô đang thống trị khắp đế quốc Rôma. Nghe lời bọn nịnh thần xúi bẩy, hoàng đế đã ra sắc chỉ cấm đạo rất gay gắt. Giáo hội trải qua một thời kỳ sóng gió.

Các kitô hữu thời ấy rất sốt sắng, siêng năng rước lễ. Chúa Giêsu Thánh Thể là nguồn hạnh phúc và an ủi của họ trong những ngày bị cấm cách, bị giam cầm trong lao tù hay những khi đau yếu. Vì thiếu các thầy phó tế, nên thánh Tasciô (khoảng 235-257) được trao cho nhiệm vụ mang Mình Thánh Chúa đến cho các giáo hữu đau yếu hay bị giam tù, đây là một hân hạnh lớn lao nhưng cũng rất nguy hiểm.

Một ngày kia, thầy Tasciô mang Thánh Thể trên ngực dưới lớp áo choàng rời hang Calixtô trên đường Appianô để đi về phía Gapianô. Bỗng bọn lính đổ xô ra, mắt chúng đăm đăm nhìn thầy. Tasciô vẫn tiếp tục bước đi, đôi tay thầy cung kính để trên ngực. Nghĩ thầy đang mang báu vật, bọn lính hung hăng chặn thầy lại và đòi xem. Tuy một mình chống chọi với 20 tên lính, thầy Tasciô vẫn không để cho bọn chúng chạm tới của Thánh; không những thế thầy còn hất ngã mấy tên lính chắn lối và vội vã bước đi. Căm giận ứ lên cổ, bọn chúng lấy gạch đá ném tới tấp vào thầy. Bỗng thầy quỳ sụp xuống, ngước mắt lên trời và cầu nguyện:

– Ôi lạy Chúa, sự sống của con không đáng gì, nhưng xin Chúa đừng để bàn tay bọn hung dữ này xúc phạm đến Chúa…

Bọn lính ập tới. Lúc đó, người dũng sĩ trẻ tuổi đã ngã gục vì bị quá nhiều thương tích, và linh hồn lìa khỏi xác về với Chúa, nhưng đôi tay thầy vẫn xiết chặt trên ngực. Những tên sát nhân điên đảo lục soát khắp thân thể thầy, lật nghiêng lật ngửa để tìm báu vật. Nhưng vô ích, chúng không còn tìm thấy một vết tích gì trên ngực thầy. Tasciô đã kịp rước Chúa vào lòng, hay là Chúa đã tự làm phép lạ cho Mình Thánh biến đi? Như có vẻ hối hận vì những hành vi của mình, bọn lính hốt hoảng run sợ và vội vàng chạy mất.

Cái chết anh dũng của thầy Tasciô vang động tới muôn tâm hồn vì thầy đã hiến mạng sống để bảo vệ Thánh Thể. Vừa được tin, các tín hữu vội vã và quên cả hiểm nguy đến đem xác thầy đi và tổ chức lễ an táng rất trọng thể.

Đầu thế kỷ thứ IV, Đức Giáo Hoàng Đamasô đến viếng mộ Tasciô. Cảm kích trước tấm gương anh dũng và lòng đạo đức của vị thánh trẻ này, ngài đã ghi mấy lời tóm tắt cuộc đời ngắn ngủi nhưng đầy chí khí can trường:

“Đây là nơi an nghỉ của Thánh Tasciô,

người chiến sĩ anh dũng đã thà chết chứ không để Mình Thánh Chúa bị xúc phạm!”gpcantho