Hỡi em bé, Ta truyền cho em hãy chỗi dậy

CHÚA NHẬT 13 THƯỜNG NIÊN, NĂM B – 01/07/18

Bài Ðọc I: G Kn 1, 13-15; 2, 23-25

“Bởi ác quỷ ghen tương, nên tử thần đột nhập vào thế gian”.

Trích sách Khôn Ngoan.

Thiên Chúa không tạo dựng sự chết, chẳng vui mừng khi người sống phải chết. Người tác thành mọi sự cho có. Người tạo dựng mọi sự trên mặt đất đều lành mạnh, chúng không có nọc độc sự chết, và không có địa ngục ở trần gian.

Vì chưng, công chính thì vĩnh cửu và bất tử. Thiên Chúa đã tạo dựng con người giống hình ảnh Chúa, để sống vĩnh viễn. Nhưng bởi ác quỷ ghen tương, nên tử thần đột nhập vào thế gian: kẻ nào thuộc về nó thì bắt chước nó. Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 29, 2 và 4. 5-6. 11-12a và 13b

Ðáp: Lạy Chúa, con ca tụng Chúa vì đã giải thoát con.(c. 2a).

 

Xướng: 1) Lạy Chúa, con ca tụng Chúa vì đã giải thoát con, và không để quân thù hoan hỉ về con. Lạy Chúa, Chúa đã đưa linh hồn con thoát xa âm phủ; Ngài đã cứu con khỏi số người đang bước xuống mồ. – Ðáp.

2) Các tín đồ của Chúa, hãy đàn ca mừng Ngài, và hãy cảm tạ thánh danh Ngài. Vì cơn giận của Ngài chỉ lâu trong giây phút, nhưng lòng nhân hậu của Ngài vẫn có suốt đời. – Ðáp.

3) Lạy Chúa, xin nhậm lời và xót thương con. Lạy Chúa, xin Ngài gia ân cứu giúp con. Chúa đã biến đổi lời than khóc thành khúc nhạc cho con; Lạy Chúa là Thiên Chúa của con, con sẽ tán tụng Chúa tới muôn đời. – Ðáp.

Bài Ðọc II: 2 Cr 8, 7. 9. 13-15

“Sự dư thừa của anh em bù đắp lại sự thiếu thốn của những anh em nghèo khó”.

Trích thư thứ hai của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.

Anh em thân mến, cũng như anh em vượt trổi về mọi mặt: về lòng tin, về hùng biện, về sự hiểu biết, về mọi hình thức nhiệt thành, cũng như về lòng bác ái của anh em, thì anh em cũng phải vượt trổi trong việc phúc đức này.

Vì anh em biết lòng quảng đại của Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta: mặc dù giàu sang, Người đã nên thân phận nghèo khó, để nhờ việc nghèo khó của Người, anh em nên giàu có. Nhưng không lẽ để cho kẻ khác được thư thái, mà anh em phải túng thiếu, nhưng phải làm sao cho đồng đều. Trong hoàn cảnh hiện tại, sự dư giả của anh em bù đắp lại chỗ thiếu thốn của họ, để sự dư giả của họ bù đắp lại sự thiếu thốn của anh em, hầu có sự đồng đều như lời đã chép rằng: “Kẻ được nhiều, thì cũng không dư; mà kẻ có ít, cũng không thiếu”.         Ðó là lời Chúa.

Alleluia: Ga 6, 64b và 69b

Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa, lời Chúa là thần trí và là sự sống; Chúa có những lời ban sự sống đời đời. – Alleluia.

Phúc Âm: Mc 5, 21-43

“Hỡi em bé, Ta bảo em hãy chỗi dậy”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Khi ấy, Chúa Giêsu đã xuống thuyền trở về bờ bên kia, có đám đông dân chúng tụ họp quanh Người, và lúc đó Người đang ở bờ biển. Bỗng có một ông trưởng hội đường tên là Giairô đến. Trông thấy Người, ông sụp lạy và van xin rằng: “Con gái tôi đang hấp hối, xin Ngài đến đặt tay trên nó để nó được khỏi và được sống”. Chúa Giêsu ra đi với ông ấy, và đám đông dân chúng cũng đi theo chen lấn Người tứ phía.

   {Vậy có một người đàn bà bị bệnh xuất huyết đã mười hai năm. Bà đã chịu cực khổ, tìm thầy chạy thuốc, tiêu hết tiền của mà không thuyên giảm, trái lại bệnh càng tệ hơn. Khi bà nghe nói về Chúa Giêsu, bà đi lẫn trong đám đông đến phía sau Người, chạm đến áo Người, vì bà tự nhủ: “Miễn sao tôi chạm tới áo Người thì tôi sẽ được lành”. Lập tức, huyết cầm lại và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh. Ngay lúc ấy, Chúa Giêsu nhận biết có sức mạnh đã xuất phát tự mình, Người liền quay lại đám đông mà hỏi: “Ai đã chạm đến áo Ta?” Các môn đệ thưa Người rằng: “Thầy coi, đám đông chen lấn Thầy tứ phía, vậy mà Thầy còn hỏi ‘Ai chạm đến Ta?’!” Nhưng Người cứ nhìn quanh để tìm xem kẻ đã làm điều đó. Bấy giờ người đàn bà run sợ, vì biết rõ sự thể đã xảy ra nơi mình, liền đến sụp lạy Người và thú nhận với Người tất cả sự thật. Người bảo bà: “Hỡi con, đức tin của con đã chữa con, hãy về bình an và được khỏi bệnh”.}

Người còn đang nói, thì người nhà đến nói với ông trưởng hội đường rằng: “Con gái ông chết rồi, còn phiền Thầy làm chi nữa?” Nhưng Chúa Giêsu đã thoáng nghe lời họ vừa nói, nên Người bảo ông trưởng hội đường rằng: “Ông đừng sợ, hãy cứ tin”. Và Người không cho ai đi theo, trừ Phêrô, Giacôbê và Gioan, em Giacôbê. Các Ngài đến nhà ông trưởng hội đường và Chúa Giêsu thấy người ta khóc lóc kêu la ồn ào, Người bước vào và bảo họ: “Sao ồn ào và khóc lóc thế? Con bé không chết đâu, nó đang ngủ đó”. Họ liền chế diễu Người. Nhưng Người đuổi họ ra ngoài hết, chỉ đem theo cha mẹ đứa bé và những môn đệ đã theo Người vào chỗ đứa bé nằm. Và Người cầm tay đứa nhỏ nói rằng: “Talitha, Koumi”, nghĩa là: “Hỡi em bé, Ta truyền cho em hãy chỗi dậy!” Tức thì em bé đứng dậy và đi được ngay, vì em đã được mười hai tuổi. Họ sửng sốt kinh ngạc. Nhưng Người cấm ngặt họ đừng cho ai biết việc ấy và bảo họ cho em bé ăn.

SUY NIỆM: ĐỨC TIN SẼ CỨU CHỮA CON

“Ai tin vào Ta sẽ có sự sống đời đời.” Chúa Giêsu bảo chúng ta như thế, nhưng không phải ai cũng tin và đón nhận lời nói này. Đối với kém lòng tin và không tin vào Thiên Chúa thì câu nói này trở nên vô nghĩa.

Một người vô thần giàu có, rất thích leo núi. Ngày kia, ông leo lên ngọn núi cao, bị trượt chân té ngã lăn từ đỉnh núi xuống. Nhưng may mắn, ông ta bám được một cành cây nằm chơ vơ giữa đỉnh cao và vực thẳm. Nếu ông buông tay ra, thì ông sẽ chết. Trong lúc chỉ còn chờ chết, một ý nghĩ chợt đến với ông, ông nghĩ đến Chúa và nhờ Chusa cứu giúp. Thế là ông ta kêu lớn tiếng: “Lạy Chúa, xin cứu con.” Không gian vẫn thinh lặng, ông sợ hãi và kêu xin Chúa tha thiết hơn: “Lạy Chúa, nếu quả thật Chúa hiện hữu, thì xin Chúa hãy cứu con. Con hứa sẽ tin Chúa và nói cho những người khác tin Chúa”. Sau một hồi lặng thinh, bỗng nghe tiếng vang vội từ vực thẳm đến núi cao: “Khi gặp hoạn nạn, thì ai cũng cầu xin Ta như thế”. Người vô thần đáp: “Không, Lạy Chúa, nghìn lần không, con không giống như những người khác. Chúa không thấy sao, con đã tin từ khi con nghe tiếng Chúa phán. Xin Chúa hãy cứu con đi, con sẽ ca ngợi quyền năng Thiên Chúa cho đến tận cùng trái đất”. Chúa đáp: “Con hay lắm, Ta sẽ cứu con. Vậy con hãy buông tay ra đi”. Người vô thần lại la to hơn: “Chúa tưởng tôi điên sao?”

Một thông điệp cho ta thấy, người vô thần này, muốn được cứu sống lúc gặp hiểm nguy, khi không còn gì để tự cứu lấy mình. Nhưng ông ta không tin vào lời Chúa nói. Đức tin của ông còn yếu kém. Một điều nữa cho thấy, con người chỉ đến với Chúa khi mình không còn gì để bám khi cái chết gần kề.Trái ngược với ông trưởng hội đường, tên là Giairô, ông ta đến sụp lạy và van xin Chúa Giê-su cứu con gái ông ta vì con gái ông ta đang hấp hối. Trước nỗi đau khổ người cha sắp mất đi đứa con gái yêu quý. Người nhà đến báo cho ông trưởng hội đường: “Con gái ông chết rồi, còn phiền Thầy làm chi nữa?” Nhưng Chúa Giêsu đã thoáng nghe lời họ vừa nói, Người bảo ông trưởng hội đường rằng: “Ông đừng sợ, hãy cứ tin”. Chúa Giêsu đến nhà ông trưởng hội đường, và Ngài thấy người ta khóc lóc kêu la. Người cầm tay đứa nhỏ nói rằng: “Talitha, Koumi”, nghĩa là: “Hỡi em bé, Ta truyền cho em hãy chỗi dậy!” Tức thì em bé đứng dậy và đi được ngay. Mọi người sửng sốt kinh ngạc. Còn hạnh phúc nào hơn khi nhìn thấy đứa con gái sống lại, nhờ lời cầu xin của người cha.
Cùng trong bối cảnh đó, người đàn bà bị bệnh băng huyết đã mười hai năm. Bà đã chịu cực khổ, tìm thầy chạy thuốc, tiêu hết tiền của mà không thuyên giảm, trái lại bệnh càng tệ hơn. Khi bà nghe nói về Chúa Giêsu, bà đi lẫn trong đám đông đến phía sau Người, chạm đến áo Người. Lập tức, huyết cầm lại và bà đã được khỏi bệnh. Ngay lúc ấy, Chúa Giêsu quay lại đám đông mà hỏi: “Ai đã chạm đến áo Ta?”. Bấy giờ người đàn bà run sợ, vì biết rõ sự việc đã xảy ra nơi mình, bà đến sụp lạy và thú nhận với Người sự thật. Người bảo bà: “Hỡi con, đức tin của con đã chữa con, hãy về bình an và được khỏi bệnh”.

Hai câu chuyện xẩy ra cùng một cảnh, đó là việc Chúa Giêsu chữa lành bệnh cho một em bé 12 tuổi được sống lại, và người phụ nữ bị băng huyết 12 năm đã nói với chúng ta điều gì? Bài học lớn nhất cho chúng ta đó là “đức tin.” Để được chữa lành bệnh, Chúa đòi hỏi chúng ta phải có lòng tin vào Ngài. Chúa cần sự cộng tác và ước muốn của chúng ta. Sự phó thác và tin tưởng vào quyền năng của Thiên Chúa. Nghe ra có vẻ dễ dàng, nhưng khi mang căn bệnh ác tính, chúng ta có đủ can đảm để tin tưởng vào Thiên Chúa không? Chẳng hạn một người bị bệnh ung thư giai đoạn cuối, nỗi đau đớn và lo sợ thường làm cho bệnh nhân mất niềm tin. Câu hỏi lớn nhất chính là đức tin. Chúng ta hay đặt câu hỏi có Thiên Chúa không? Tại sao tôi phải chịu bệnh tật thế này? Trước đau khổ và cái chết, Chúa Giê-su không giải thích hay giáo huấn họ phải làm gì? Nhưng Ngài đối diện với đau khổ bằng cách là cứu chữa và giải phóng đau khổ. Cụ thể Ngài cho con gái ông Giairo sống lại và chữa lành bệnh cho người đàn bà bị băng huyết.

Đời phù sinh, kiếp người phải trải qua bể khổ. Khổ vì nghèo, khổ vì bệnh tật, khổ vì mất đi người cha, người mẹ, người con. Đó là quy luật kiếp người. Có sinh ắt có tử. Không ai sống mãi trên thế gian này. Kiếp người là vô thường. Vạn vật đều đổi thay thì con người cũng phải đi theo vòng xoay của trời đất. Ngay cả Chúa Giê-su, Ngài cũng đã trải qua đau khổ, trải qua cái chết, để bước vào sự sống đời đời, bước vào sự phục sinh vinh quang. Đau khổ thì không trường tồn, nó sẽ qua đi. Chết không phải là hết, nhưng là bước vào sự sống mới cho ai tin vào Chúa. Chính đức tin sẽ cứu chữa chúng ta. Amen.
Lm. John Nguyễn.