Friday in the Octave of Easter
Nghe Lời Chúa Thứ sáu bát nhật Phục sinh

BÀI ĐỌC I: Cv 4, 1-12
“Ơn cứu độ không gặp được ở nơi một ai khác”.
Bài trích sách Tông đồ Công vụ.
Trong những ngày ấy, đang lúc Phêrô và Gioan giảng cho dân chúng (sau khi chữa lành người què), thì các tư tế, vị lãnh binh cai đền thờ và các người thuộc nhóm Sađốc áp tới, bực tức vì các ngài giảng dạy dân chúng và công bố việc Đức Giêsu từ cõi chết sống lại. Họ ra tay bắt các ngài và đem tống giam vào ngục cho đến hôm sau, vì lúc đó đã chiều tối rồi. Nhưng trong số những kẻ nghe giảng, có nhiều người tin, và nguyên số đàn ông cũng đã tới năm ngàn người.
Đến hôm sau, các thủ lãnh, kỳ lão và luật sĩ ở Giêrusalem, có cả Anna thượng tế, Caipha, Gioan, Alexanđê, và tất cả những người thuộc dòng tư tế, nhóm họp. Họ cho điệu hai ngài ra giữa mà chất vấn rằng: “Các ông lấy quyền hành và danh nghĩa nào mà làm điều đó?”
Lúc bấy giờ Phêrô được đầy Thánh Thần đã nói: “Thưa chư vị thủ lãnh toàn dân và kỳ lão, xin hãy nghe, nhân vì hôm nay chúng tôi bị đem ra xét hỏi về việc thiện đã làm cho một người tàn tật, về cách thức mà con người đó đã được chữa khỏi, xin chư vị tất cả, và toàn dân Israel biết cho rằng: Chính nhờ Danh Đức Giêsu Kitô Nadarét, Chúa chúng tôi, Người mà chư vị đã đóng đinh, và Thiên Chúa đã cho từ cõi chết sống lại, chính nhờ danh Người mà anh này được lành mạnh như chư vị thấy đây.
Chính Người là viên đá đã bị chư vị là thợ xây loại ra, đã trở thành viên Đá Góc tường; và ơn cứu độ không gặp được ở nơi một ai khác. Bởi chưng không một Danh nào khác ở dưới gầm trời đã được ban tặng cho loài người, để nhờ vào Danh đó mà chúng ta được cứu độ”. Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 117, 1-2 và 4. 22-24. 25-27a
Đáp: Phiến đá mà những người thợ xây loại bỏ, đã biến nên tảng đá góc tường (c. 22).
1) Hãy cảm tạ Chúa, vì Chúa hảo tâm, vì đức từ bi của Người muôn thuở. Hỡi nhà Israel, hãy xướng lên: “Đức từ bi của Người muôn thuở”. Hỡi những người tôn sợ Chúa, hãy xướng lên: “Đức từ bi của Người muôn thuở”.
2) Phiến đá mà những người thợ xây loại bỏ, đã biến nên tảng đá góc tường. Việc đó đã do Chúa làm ra, việc đó kỳ diệu trước mắt chúng ta. Đây là ngày Chúa đã thực hiện, chúng ta hãy mừng rỡ hân hoan về ngày đó.
3) Thân lạy Chúa, xin gia ơn cứu độ; thân lạy Chúa, xin ban cho đời sống phồn vinh. Phúc đức cho Đấng nhân danh Chúa mà đến; từ nhà Chúa, chúng tôi cầu phúc cho chư vị. Chúa là Thiên Chúa và đã soi sáng chúng tôi.

ALLELUIA: Tv 117, 24
All. All. – Đây là ngày Chúa đã thực hiện, chúng ta hãy mừng rỡ hân hoan về ngày đó. – All.
PHÚC ÂM: Ga 21, 1-14
“Chúa Giêsu đến, cầm bánh và cá trao cho họ ăn”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Khi ấy, lúc các môn đệ đang ở bờ biển Tibêria, Chúa Giêsu lại hiện đến. Công việc đã xảy ra như sau: Simon Phêrô, Tôma cũng gọi là Điđymô, Nathanael quê tại Cana xứ Galilêa, các con ông Giêbêđê, và hai môn đệ nữa đang ở với nhau. Simon Phêrô bảo: “Tôi đi đánh cá đây”. Các ông kia nói rằng: “Chúng tôi cùng đi với ông”. Mọi người ra đi xuống thuyền. Nhưng đêm ấy các ông không bắt được con cá nào.
Lúc rạng đông, Chúa Giêsu hiện đến trên bờ biển, nhưng các môn đệ không biết là Chúa Giêsu. Người liền hỏi: “Này các con, có gì ăn không?” Họ đồng thanh đáp: “Thưa không”. Chúa Giêsu bảo: “Hãy thả lưới bên hữu thuyền thì sẽ được”. Các ông liền thả lưới và hầu không kéo nổi lưới lên, vì đầy cá.
Người môn đệ Chúa Giêsu yêu, liền nói với Phêrô: “Chính Chúa đó”. Simon Phêrô nghe nói là Chúa, liền khoác áo vào, vì đang ở trần, rồi nhảy xuống biển. Các môn đệ khác chèo thuyền vào và kéo lưới đầy cá theo, vì không còn xa đất bao nhiêu, chỉ độ hai trăm thước tay.
Khi các ông lên bờ, thấy có sẵn lửa than, trên để cá và bánh. Chúa Giêsu bảo: “Các con hãy mang cá mới bắt được lại đây”. Simon Phêrô xuống thuyền kéo lưới lên bờ. Lưới đầy toàn cá lớn; tất cả được một trăm năm mươi ba con. Dầu cá nhiều đến thế, nhưng lưới không rách. Chúa Giêsu bảo rằng: “Các con hãy lại ăn”. Không ai trong đám ngồi ăn dám hỏi: “Ông là ai?” Vì mọi người đã biết là Chúa.
Chúa Giêsu lại gần, lấy bánh trao cho các môn đệ; Người cũng cho cá như thế. Đây là lần thứ ba, Chúa Giêsu đã hiện ra với môn đệ khi Người từ cõi chết sống lại. Đó là lời Chúa.
Lm Giuse Trần Đình Long
MẺ CÁ KHÔNG TỪ BIỂN
“Đến mà ăn!”.
“Thiên Chúa luôn vượt quá điều con người có thể nghĩ tới!” – Pascal.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa hôm nay nhắc lại: Thiên Chúa luôn vượt quá điều con người có thể nghĩ tới. Với Chúa Phục Sinh, bắt đầu lại không phải là quay về nếp cũ – Phêrô trở lại biển mà tay vẫn trắng; nhưng là một khởi đầu khác – một ‘mẻ cá không từ biển’.
Khi thất bại, người ta thường tìm về nơi quen thuộc để trú ẩn. Với Phêrô, đó là nghề cũ; ông ra đi, các bạn cùng đi, mang theo cảm giác có lỗi với Thầy. Nhưng không phải lúc nào nếp cũ cũng trả lại điều đã mất; đêm ấy, họ không bắt được gì. Không chỉ là đêm trắng tay, nhưng là một khoảng trống không thể lấp đầy; và chính trong sự trống rỗng ấy, Chúa Giêsu đến. “Khi sức con người cạn kiệt, quyền năng Thiên Chúa bắt đầu!” – Grêgôriô Cả.

Ngài đứng đó, nhưng họ không nhận ra; không xoá đi đêm rỗng, nhưng nói một lời khác: “Cứ thả lưới bên phải mạn thuyền”. “Bên phải” không chỉ là một hướng, nhưng là một “chuyển hướng”; và ký ức lần đầu ùa về: một mẻ cá, một lời mời, một khởi đầu! Nhưng lần này, không còn là bước theo một Thầy đi ra từ hoang địa sau bốn mươi ngày, mà là nhận ra một Thầy đi ra từ nghĩa địa sau ba ngày; và lúc đó, ‘mẻ cá không từ biển’ lại xảy ra.
Mẻ cá ấy là dấu chỉ của một sứ vụ bắt đầu lại; không còn là nỗ lực của những người trở lại biển, nhưng là sự quy tụ từ lời của Đấng Phục Sinh. Lưới được thả không còn từ kinh nghiệm, nhưng từ Lời; và điều được kéo lên không chỉ là cá, nhưng là những con người. Chính từ đó, một cộng đoàn được hình thành, không bởi khả năng, nhưng bởi lời gọi; không khởi đi từ sức người, nhưng từ chính quyền năng của Đấng đã sống lại.
“Bước lên bờ, các ông thấy có sẵn than hồng với cá đặt ở trên, và có cả bánh nữa”. Với Phêrô, đó là một ký ức. Ánh lửa của đêm chối Thầy sống lại, nhưng không còn là lửa của sợ hãi, mà là lửa của xót thương. Cũng nơi ấy, ‘Người Ấy’ không nhắc lại lời chối Thầy; thay vào đó, “Đến mà ăn!”. Ký ức không bị xoá, nhưng được cứu chuộc – memoria redempta; chính nơi từng vấp ngã, ơn tha thứ chạm đến và biến đổi.
Anh Chị em,
“Đến mà ăn!”. Bữa ăn ấy không chỉ là phục hồi, nhưng mang âm vang của Thánh Thể; nơi Ngài trao mình. Với Chúa Phục Sinh, mọi sự có thể bắt đầu lại, kể cả đổ vỡ và phản bội. Phêrô, người đã chối Thầy, nay không còn sợ hãi: “Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ lại trở nên đá tảng góc tường!” – bài đọc một và Thánh Vịnh đáp ca. Từ đó, điều gãy đổ trở thành điểm xuất phát; không chỉ được chữa lành, nhưng được biến đổi. Điều được kéo lên không chỉ là cá, nhưng là con người; và điều được hình thành là một Hội Thánh được quy tụ và được sai đi – một ‘mẻ cá không từ biển’. “Khi lưới đời ta trống rỗng, không phải là lúc để quay về với những trò tiêu khiển cũ, nhưng để bắt đầu lại và ra khơi với Chúa Giêsu!” – Phanxicô.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, con thường trở về nếp cũ mà lòng vẫn trống, cho con nhận ra Chúa đang đứng đó, để dám bắt đầu lại theo lời Ngài!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
April 10 Chân Phước Giacôbê Oldo, LM và Thánh Mađalêna Canôsa, Trinh nữ
Discover more from
Subscribe to get the latest posts sent to your email.