Dù một ngày bảy lần nó trở lại nói cùng con rằng: Tôi hối hận, thì con hãy tha cho nó

Thứ Hai, Lễ Thánh GIÔSAPHÁT, Gm – 12/11/18

Bài Ðọc I: Tt 1, 1-9

“Thiết lập các Trưởng lão trong mỗi thành như cha đã căn dặn con”.

Khởi đầu bức thư của Thánh Phaolô Tông đồ gửi cho Titô.

Phaolô, tôi tớ Thiên Chúa, cùng là Tông đồ của Ðức Giêsu Kitô, để rao giảng đức tin cho những kẻ được Thiên Chúa kén chọn và làm cho họ nhận biết chân lý; chân lý đó giúp họ ăn ở đức hạnh và ban cho họ niềm hy vọng sống đời đời mà Chúa, Ðấng chẳng hề nói dối, đã hứa từ thuở đời đời. Khi đã đến thời, Người đã tỏ lời Người ra bằng việc rao giảng mà Người đã uỷ thác cho cha theo lệnh của Thiên Chúa là Ðấng cứu chuộc chúng ta. Gửi cho Titô, con yêu dấu thuộc cùng một đức tin. Nguyện ân sủng và bình an của Thiên Chúa Cha và của Chúa Giêsu, Ðấng Cứu chuộc chúng ta, ở cùng con.

Lý do Cha để con ở lại đảo Crêta là để con chỉnh đốn những gì còn thiếu sót, và thiết lập các Trưởng lão trong mỗi thành như cha đã căn dặn. Con người được chọn phải là người không có gì đáng trách, chỉ kết hôn một lần; có con cái ngoan đạo, không mang tiếng buông tuồng hoặc ngỗ nghịch. Vì chưng, chủ tịch cộng đoàn, theo tư cách là người quản lý của Chúa, phải là người không có gì đáng trách, không kiêu căng, không nóng nảy, không mê rượu, không gây gỗ, không trục lợi đê hèn, nhưng hiếu khách, hiền lành, tiết độ, công minh, thánh thiện, tiết hạnh, nắm giữ lời chân thật hợp với đạo lý, để có thể dùng đạo lý lành mạnh mà khuyên dụ và phi bác những kẻ chống đối.Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 23, 1-2. 3-4ab. 5-6a

Ðáp: Lạy Chúa, đó là dòng dõi tìm kiếm long nhan Chúa.(x. c. 6).

Xướng: 1) Chúa là chủ trái đất và mọi vật làm sung mãn nó, chủ địa cầu và muôn loài cư trú ở trong. Vì chính Ngài xây dựng nó trên biển cả, và Ngài giữ vững nó trên chỗ nước nguồn. – Ðáp.

2) Ai khá trèo lên cao sơn của Chúa, ai được đứng trong nơi thánh của Ngài? Người tay vô tội và lòng thanh khiết, người không để lòng xu hưởng bả phù hoa. – Ðáp.

3) Người đó sẽ được Chúa chúc phúc cho, và được Thiên Chúa là Ðấng cứu độ ban ân thưởng. Ðó là dòng dõi người tìm kiếm Chúa, người tìm long nhan Thiên Chúa nhà Giacóp. – Ðáp.

Alleluia: Mt 11, 25

Alleluia, alleluia! – Lạy Cha là Chúa trời đất, Con xưng tụng Cha, vì Cha đã mạc khải những mầu nhiệm nước trời cho những kẻ bé mọn. – Alleluia.

Phúc Âm: Lc 17, 1-6

“Dù một ngày bảy lần nó trở lại nói cùng con rằng: Tôi hối hận, thì con hãy tha cho nó”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Không thể nào mà không xảy ra gương xấu, nhưng vô phúc cho kẻ nào gây ra gương xấu. Thà nó bị cột cối đá vào cổ mà ném xuống biển còn hơn là làm gương xấu cho một trong những trẻ nhỏ này.

“Các con hãy cẩn thận: nếu có anh em con lỗi phạm, con hãy răn bảo nó, và nếu nó hối cải, thì hãy tha thứ cho nó; cho dù một ngày nó phạm đến con bảy lần, và bảy lần nó trở lại nói cùng con rằng: “Tôi hối hận”, thì con hãy tha thứ cho nó”.

Các Tông đồ thưa với Chúa rằng: “Xin Thầy ban thêm lòng tin cho chúng con”. Chúa liền phán rằng: “Nếu các con có lòng tin bằng hạt cải, thì dẫu các con khiến cây dâu này rằng: “Hãy tróc rễ lên và xuống mọc dưới biển”, nó liền vâng lời các con”.

Đức Thánh Cha: giám mục là người đầy tớ chứ không phải là ông hoàng

Khiêm nhường, hiền lành và không phải là ông hoàng, đó là bản phác thảo chân dung của vị giám mục mà Đức Thánh Cha đã phác hoạ trong bài giảng thánh lễ tại nhà nguyện Thánh Marta hôm 12/11/2018. Chính lá thư của thánh Phao-lô tông đồ gửi cho Titô đã giúp Đức Thánh Cha phác hoạ chi tiết về vị giám mục, và xác định về những tiêu chuẩn mang đến ổn định trong Giáo Hội.

Giáo Hội không phải được sinh ra là đã hoàn toàn ổn định

2018.11.12 Messa Santa Marta

Giáo Hội được sinh ra trong sự nhiệt thành và hỗn độn nhưng cũng có nhiều điều tuyệt vời đã được hoàn tất. Luôn có sự lẫn lộn giữa sức mạnh của Thánh Thần và sự hỗn độn nhưng chúng ta không cần phải sợ hãi vì đó là một dấu hiệu tốt.

Giáo Hội không bao giờ được sinh ra mà đã hoàn toàn trong ổn định, tốt đẹp, không có vấn đề gì. Nhưng Giáo Hội luôn được sinh ra trong sự hỗn độn, lộn xộn và rồi dần đi vào ổn định. Điều ấy đúng bởi những lộn xộn ấy phải được đặt trong trật tự; Ví dụ, chúng ta thử nghĩ nghĩ về Công đồng đầu tiên tại Gierusalem: đã có mâu thuẫn giữa những người Do-thái và không phải Do-thái… Công đồng đã diễn ra và ổn định những điều ấy.

Giám mục, người quản lý của Thiên Chúa chứ không phải của cải

Vì thế, thánh Phao-lô để ông Tito lại Creta để ông ổn định tổ chức và nhắc nhớ ông điều quan trọng nhất là đức tin. Đồng thời, ngài cũng đưa ra những tiêu chuẩn và chỉ dẫn về chân dung vị giám mục như là giám quản của Thiên Chúa.

Thánh Phao-lô định nghĩa giám mục là “người quản lý của Thiên Chúa”, chứ không phải của cải, quyền lực, hay kinh tế. Không, ngài là quản lý của Thiên Chúa. Ngài phải luôn tu sửa mình và tự vấn: “tôi có phải là quản lý của Thiên Chúa hay tôi là một viên chức?”. Giám mục là quản lý của Thiên Chúa. Ngài phải là người không thể chê trách được: lời này chính là điều Thiên Chúa đã yêu cầu Abraham: “hãy đi trước mặt Ta và hãy nên trọn lành.” Đó là lời nền tảng của một người lãnh đạo.

Bản phác thảo cho việc chọn lựa giám mục

Như thế nào thì không phải là một giám mục? Ngài không ngạo mạn và kiêu căng, không nóng nảy và không nghiện rượu, một trong những thói xấu thường thấy trong thời thánh Phaolo, không trục lợi mà cũng không dính bén với tiền bạc. Thật là tai hại cho Giáo Hội nếu có một giám mục thuộc loại đó hoặc ngay cả nếu ngài có một trong những khiếm khuyết ấy. Những đặc tính của người phụng sự Thiên Chúa phải là: khả năng hiếu khách, yêu mến sự thiện, chừng mực, công chính, thánh thiện, tự chủ, trung thành với những Lời đáng tin cậy đã được chỉ chỉ dạy cho ngài”

Vị giám mục là như thế. Đây là bản phác thảo chân dung của giám mục. Và khi điều tra để chọn lựa giám mục, việc hỏi những điều này ngay từ đầu chẳng phải rất tốt để biết liệu người ấy có thể tiếp tục với những cuộc điều tra khác hay sao? Nhưng, trên hết, người ta thấy vị giám mục cần phải khiêm tốn, hiền lành, là một người phục vụ, chứ không phải ông hoàng. Đó chính là Ngôi lời của Thiên Chúa.“ ”Thưa cha, đúng rồi, điều này đã được thực hiện từ sau công đồng Vaticano II…” –  “Không, nó được thực hiện từ ngay sau thời thánh Phaolo!”. Đây không phải điều gì mới thời hậu công đồng. Điều này có từ đầu, khi Giáo Hội tự nhận thấy cần phải ổn định với những vị giám mục như thế.

Trong Giáo Hội, chúng ta không thể ổn định mà không có những tâm tình này của các giám mục. Trước mặt Chúa, điều đáng giá không phải là dễ thương, giảng hay, nhưng là sự khiêm nhường và phục vụ. Xin thánh Giosaphát, giám mục tử đạo, chuyển cầu cho các giám mục, vì các ngài cần phải có những đức tính như thế, như thánh Phao-lô đã đòi hỏi.”

Trần Đỉnh, SJ – Vatican

12 tháng mười một 2018, 13:01

Thánh Giôsaphát

Thánh Giôsaphát sinh tại Ba Lan vào năm 1580; và ngài nhận thánh Gioan làm bổn mạng. Giôsaphát là tu sĩ dòng Ukraina, dòng của thánh Basiliô và ngài đổi tên là Giôsaphát. Ngài là một người rất hy sinh và can đảm. Vì có nhiều phẩm chất thiên phú, Giôsaphát hay được chọn giữ những nhiệm vụ thủ lãnh. Điều này sau cùng đã khiến Giôsaphát phải trả giá bằng chính mạng sống mình.

image.pngGiôsaphát là một tông đồ cho niềm tin thống nhất Công giáo. Thánh nhân rao giảng sự hợp nhất giữa các giáo hội Kitô ở Ukraina. Có ba thành phần Kitô hữu chính thức ở đất nước này: các Kitô hữu theo Giáo hội Latinh và hợp nhất với đức giáo hoàng, các Kitô hữu theo Giáo hội Chính thống Hy Lạp và các Kitô hữu theo Giáo hội Công giáo Hy Lạp.

Giôsaphát làm giám mục năm 1617; và ngài được trao cho trách nhiệm trông coi giáo phận Pôlotsk. Thánh nhân dùng gần mười năm sau đó để giúp đỡ bổn đạo hiểu biết và yêu mến đức tin Công giáo. Giôsaphát tổ chức những buổi cầu nguyện và những lớp giáo lý. Ngài năng họp các giáo sĩ trong giáo phận, trao đổi với họ để có được những nguyên tắc khả thi nhằm giúp dân chúng sống thân mật hơn với Chúa Giêsu.

Đức tổng giám mục Giôsaphát có nhiều ảnh hưởng lớn lao trên dân chúng. Ngài là một nhà lãnh đạo đầy năng động. Có vài người không muốn Giáo hội bị đặt dưới quyền cai trị của đức giáo hoàng đã xách động một băng nhóm chống lại Giôsaphát. Và thánh Giôsaphát đã bị giết hại ngày 12 tháng Mười Một năm 1623. Máu ngài bị đổ xuống một dòng sông gần đó. Năm 1867, Giôsaphát được đức thánh cha Piô IX tôn phong lên bậc hiển thánh.

Thánh Giôsaphát là một người xây dựng hòa bình và là một người chữa lành. Thánh nhân mong muốn tất cả mọi người được sống trong bình an. Giôsaphát xác tín rằng điều giúp hợp nhất mọi người không phải là điều làm chia rẽ họ. Chúng ta hãy cầu xin thánh Giôsaphát giúp chúng ta biết cố gắng sống như ngài.

http://www.paolinevn.org

Truyện Nhà Đạo
Tả cảnh thiên đàng không nổi. 

Một người bạn thân yêu của thánh Augustinô yêu cầu ngài viết một cuốn sách về thiên đàng.

Thánh Augustinô vào phòng, đóng cửa lại, cố suy nghĩ để viết. Ngài viết thư xin thánh Hiêrônimô giải đáp một vài thắc mắc. Bỗng thánh Augustinô nghe một giọng nói vang lên:

– “Hỡi Augustinô, anh muốn gì đó? Anh muốn dùng ngòi bút để hiểu sự bao la của trời đất sao? Anh tự hào muốn thấy điều con mắt phàm trần không bao giờ thấy được sao? Anh muốn hiểu điều anh không thể hiểu được sao?

Đó là giọng của Hiêrônimô. Hôm đó chính là ngày thánh Hiêrônimô qua đời.
Từ đó, thánh Augustinô bỏ ý định viết cuốn sách về Thiên Đàng.
 
gpvinhlong

 

Bà này đang túng thiếu, đã bỏ tất cả những gì mình có để nuôi sống mình

CHÚA NHẬT 32 THƯỜNG NIÊN, NĂM B – 11/11/18

Bài Ðọc I: 1 V 17, 10-16

“Bà goá lấy bột làm một cái bánh nhỏ, rồi mang đên cho ông Êlia”.

Trích sách Các Vua quyển thứ nhất.

Trong những ngày ấy, tiên tri Êlia chỗi dậy lên đường đi Sarephta. Khi ông đến trước cửa thành, ông thấy một quả phụ đang lượm củi; ông gọi bà và nói với bà rằng: “Xin đem cho tôi một ít nước trong bình để tôi uống”. Ðương lúc bà đi lấy nước, ông gọi lại mà nói: “Xin cũng mang cho tôi một miếng bánh”.

Bà thưa: “Có Chúa là Thiên Chúa hằng sống chứng giám: Tôi không có sẵn bánh, tôi chỉ còn một nắm bột trong hũ với một ít dầu trong bình. Này đây tôi lượm vài que củi về nấu cho tôi và con trai tôi ăn, rồi chết thôi”.

Êlia trả lời bà rằng: “Bà đừng lo, cứ đi và làm như bà đã nói. Nhưng, với chút bột ấy trước hết hãy làm cho tôi một cái bánh nhỏ, đem ra đây cho tôi, sau đó hãy làm cho bà và con trai bà. Vì Chúa là Thiên Chúa Israel truyền rằng: ‘Hũ bột sẽ không cạn và bình dầu sẽ không vơi đi cho đến ngày Chúa cho mưa xuống trên mặt đất'”.

Bà đi làm theo lời ông Êlia; chính ông và bà cùng cả nhà đều đủ ăn; từ ngày đó hũ bột không cạn và bình dầu không vơi như lời Chúa đã dùng Êlia mà phán.Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 145, 7. 8-9a. 9bc-10

Ðáp: Linh hồn tôi ơi, hãy ngợi khen Chúa! (c. 1).

Xướng: 1) Thiên Chúa trả lại quyền lợi cho người bị áp bức, và ban cho những kẻ đói được cơm ăn. Thiên Chúa cứu gỡ những người tù tội. – Ðáp.

2) Thiên Chúa mở mắt những kẻ đui mù, Thiên Chúa giải thoát những kẻ bị khòm lưng khuất phục, Thiên Chúa yêu quý các bậc hiền nhân, Thiên Chúa che chở những khách kiều cư. – Ðáp.

3) Thiên Chúa nâng đỡ những người mồ côi quả phụ, và làm rối loạn đường nẻo đứa ác nhân. Thiên Chúa sẽ làm vua tới muôn đời, Sion hỡi, Ðức Thiên Chúa của người sẽ làm vua tự đời này sang đời khác. – Ðáp.

Bài Ðọc II: Dt 9, 24-28

“Ðức Kitô chỉ tế lễ chính mình một lần để huỷ diệt nhiều tội lỗi”.

Trích thư gửi tín hữu Do-thái.

Ðức Giêsu không tiến vào cung thánh do tay người phàm làm ra chỉ là hình bóng cung thánh thật, nhưng Người vào chính thiên đàng, để từ đây xuất hiện trước tôn nhan Thiên Chúa vì chúng ta. Người không còn hiến dâng chính mình nhiều lần, như vị thượng tế vào cung thánh mỗi năm một lần với máu không phải của mình. Chẳng vậy, từ tạo thiên lập địa, Người đã phải chết nhiều lần; nhưng từ nay cho đến tận thế, Người chỉ xuất hiện một lần tế lễ chính mình để huỷ diệt tội lỗi. Như đã quy định, người ta chỉ chết một lần thế nào, sau đó là phán xét, thì Ðức Kitô cũng hiến tế một lần như vậy, để xoá tội lỗi của nhiều người. Người sẽ xuất hiện lần thứ hai, không phải để chuộc tội, nhưng để cứu độ những ai trông đợi Người.Ðó là lời Chúa.

Alleluia: Mt 24, 42a và 44

Alleluia, alleluia! – Các con hãy tỉnh thức và sẵn sàng: vì lúc các con không ngờ, Con Người sẽ đến. – Alleluia.

Phúc Âm: Mc 12, 41-44 {hoặc 38-44

“Bà goá nghèo này đã bỏ nhiều hơn hết”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Khi ấy, {Chúa Giêsu phán cùng dân chúng trong khi giảng dạy rằng: “Các ngươi hãy coi chừng bọn luật sĩ. Họ thích đi lại trong bộ áo thụng, ưa được bái chào ngoài công trường, chiếm những ghế nhất trong hội đường và trong đám tiệc. Họ giả bộ đọc những kinh dài để nuốt hết tài sản của các bà goá: Họ sẽ bị kết án nghiêm ngặt hơn”.}

Chúa Giêsu ngồi đối diện với hòm tiền, quan sát dân chúng bỏ tiền vào hòm, và có lắm người giàu bỏ nhiều tiền. Chợt có một bà goá nghèo đến bỏ hai đồng tiền là một phần tư xu. Người liền gọi các môn đệ và bảo: “Thầy nói thật với các con: Trong những người đã bỏ tiền vào hòm, bà goá nghèo này đã bỏ nhiều hơn hết. Vì tất cả những người kia bỏ của mình dư thừa, còn bà này đang túng thiếu, đã bỏ tất cả những gì mình có để nuôi sống mình”.

Đồng tiền của bà góa

Trong cuộc đổi tiền lần như nhất vào năm 1975, khi mọi tiền bạc đã được ký quỹ, nhà nước phát cho mỗi gia đình đợt đầu là 200 đồng. Tôi còn nhớ hồi đó, sau khi chịu chức phó tế, Đức cha Bartôlômêô Nguyễn Sơn Lâm giáo phận Đalạt, đã lì xì cho mỗi tân chức một tờ mười xu. Mười xu lúc bấy giờ sao mà nó to thế. Hôm sau, tôi được cha Lã Thanh Lịch, tuyên úy Viện Đại Học Công Giáo Đalạt mừng cho một tờ mười đồng. Mang tờ mười đồng này ra chợ lúc đầu thật khó tiêu, vì không ai có tiền để thối. Rồi thì mua tới mua lui, mua mãi cũng chẳng hết được mười đồng. Phần vì giá cả lúc bấy giờ chưa được ổn định. Phần vì mười đồng trên một tài sản hai trăm đồng, được coi là một số tiền khá lớn.

Từ chi tiết này, tôi muốn đi vào đoạn Tìn Mừng sáng hôm nay. Bọn Biệt Phái và những người giàu có trong dân Do thái vốn rộng rãi đối với đền thờ. Họ thường bỏ vào hòm dâng cúng những đồng tiền vàng lấp lánh. Trong khi đó một bà góa nọ chỉ bỏ vào có hai đồng xèng, trị giá bằng một phần tư xu, thế mà Chúa Giêsu lại khen ngợi bà là người đã dâng cúng nhiều hơn hết. Tại sao lại thế? Tôi xin thưa vì bọn Biệt Phái và những người giàu có tuy dâng nhiều, nhưng là dâng những cái dư thừa, ấy là chưa nói tới việc họ dâng những cái được tích lũy bằng những hành động bất công, gian tham và bóc lột của người khác. Còn bà góa, tuy dâng ít, nhưng cái ít của bà là tất cả những gì bà hiện có, là tất cả những gì cần thiết để duy trì sự sống cho bà và gia đình bà. Như thế, trước mặt Chúa, bà tuy ít mà lại nhiều, còn bọn Biệt Phái và những người giàu có, thì tuy nhiều mà lại ít.

Hơn thế nữa, nếu đi vào ý hướng của từng người, chúng ta sẽ ghi nhận được một sự khác biệt xâu xa. Thực vậy, bọn Biệt Phái và những người giàu có dâng cúng nhiều, cốt ý để cho mọi người thấy và lên tiếng ca tụng họ là người bác ái, rộng rãi và quảng đại. Như vậy, động cơ thúc đẩy họ hành động là vì mình, vì danh dự phù phiếm của mình, hầu thỏa mãn tính tự phụ và kiêu căng của mình. Trong khi đó, bà góa nghèo túng âm thầm hy sinh cả những cái cần thiết nhất của mình vào đền thờ, mà không cần một ai biết đến, không cần một ai ca ngợi. Động cơ thúc đẩy bà hành động đó là vì Chúa, vì lòng yêu mến Ngài.

Đây cũng chính là một phương thế giúp chúng ta thánh hóa cuộc sống thường ngày, hay nói cách khác, lòng mến chính là đôi đữa thần, biến những hành động nhỏ bé và tầm thường của chúng ta trở nên những sợi chỉ vàng và dệt thành tấm vải cuộc đời chúng ta.

Chúa không đòi hỏi nơi mỗi người chúng ta những công việc vĩ đại, những thành công rực rỡ, nhưng Ngài muốn thấy nơi chúng ta những cố gắng xuất phát từ thiện chí, từ lòng yêu mến chân thành. Bởi đó, hãy chấp nhận mọi hy sinh gian khổ, hãy chu toàn những công việc tầm thường vì lòng yêu mến Chúa, để cuộc đời chúng ta thực sự có một giá trị to lớn trước mặt Ngài.

Kinh Truyền Tin với Đức Thánh Cha:

11-11-2018

Trong buổi đọc kinh Truyền Tin trưa chúa nhật 11-11-2018 với hơn 25 ngàn tín hữu tại Quảng trường Thánh Phêrô, ĐTC kêu gọi đầu tư vào hòa bình thay vì chiến tranh, và ngài mời gọi cử hành Ngày Thế Giới người nghèo lần 2 vào chúa nhật 18-11-2018 tới đây.

Trong bài huấn dụ trước khi đọc kinh, ngài đã diễn giải về bài Tin Mừng chúa nhật thứ 32 thường niên năm B, thuật lại thái độ trái ngược giữa hai nhân vật: người kinh sư và bà góa nghèo. Ngài cũng nhắc đến kỷ niệm 100 năm chấm dứt thế chiến thứ I và kêu gọi đầu tư vào hòa bình thay vì vào chiến tranh, đồng thời ĐTC cũng nói đến nước Ba Lan mừng kỷ niệm đúng 100 năm độc lập.

Bài huấn dụ của ĐTC

Kinh Truyền Tin với Đức Thánh Cha: 11-11-2018 “Giai thoại Tin Mừng hôm nay (Xc Mc 12,38-44) kết thúc một loạt giáo huấn của Chúa Giêsu trong đền thờ Jerusalem và nêu bật hai nhân vật tương phản nhau: ông kinh sư và bà góa. Nhưng tại sao họ lại trái nghịch nhau? ông kinh sư (scriba) đại diện những người quan trọng, giàu sang, có ảnh hưởng, còn bà góa đại diện cho những người rốt cùng, người nghèo yếu. Trong thực tế, phán đoán quyết liệt của Chúa Giêsu đối với các kinh sư không nhắm tới toàn thể lớp người này, nhưng Ngài chỉ nói về những trong trong số họ khoa trương địa vị xã hội của họ, hãnh diện là rabbi, nghĩa là ”thầy”, họ thích được kính trọng và chiếm chỗ nhất (Xc vv.38-39). Điều tệ hơn nữa là sự khoa trương của họ thuộclãnh vực tôn giáo, vì – Chúa nói – họ cầu nguyện dài dòng để được người ta thấy (v.40) và lợi dụng Thiên Chúa để được mang danh là những người bảo vệ luật của Chúa. Và thái độ tự cao và háo danh ấy khiến họ coi rẻ những người chẳng đáng kể hoặc ở trong tình trạng kinh tế bất lợi như các góa phụ.

Chúa tố giác sự lợi dụng tôn giáo để khoa trương

Chúa Giêsu vạch trần lối cư xử sai trái như thế: Ngài tố giác sự áp bức những người yếu do sự lợi dụng tôn giáo, và Ngài nói rõ rằng Thiên Chúa đứng về phía những người rốt cùng. Và để ghi sâu bài học này trong tâm trí các môn đệ, Chúa nêu cho họ một thí dụ sống động: một bà góa nghèo, với địa vị xã hội không có gì, vì không còn chồng để bảo vệ các quyền lợi của bà, và vì thế họ thường dễ trở thành mồi cho những chủ nợ vô lương tâm, những kẻ này truy nã những người yếu đòi họ trả tiền. Bà góa này, đi bỏ tiền trong hòm dâng cúng ở đền thờ, bà chỉ bỏ 2 đồng tiền là tất cả những gì bà còn lại và bà bỏ tiền ấy một cách không để không ai thấy, hầu như thể xấu hổ. Nhưng chính trong sự khiêm tốn ấy, bà đã thực hiện một cử chỉ đầy ý nghĩa về tôn giáo và tinh thần. Cử chỉ đầy hy sinh ấy không thoát khỏi cái nhìn chăm chú của Chúa Giêsu, trong cử chỉ của bà góa Chúa thấy nổi bật sự tận hiến trọn vẹn và Chúa muốn dạy các môn đệ ngài về thái độ ấy.

Giáo huấn mà ngày hôm nay Chúa Giêsu mang lại cho chúng ta, giúp chúng ta phục hồi điều cốt yếu trong cuộc sống và giúp có một tương quan cụ thể thường nhật với Thiên Chúa.

Áp dụng vào đời sống tín hữu

ĐTC nói: ”Anh chị em thân mến, cái cân của Chúa khác với những cái cân của chúng ta. Ngài không đo lường theo lượng nhưng theo phẩm chất, Chúa dò xét con tim, nhìn xem ý hướng tinh tuyền. Điều này có nghĩa là việc chúng ta ”dâng” cho Thiên Chúa trong kinh nguyện và cho tha nhân trong đức bác ái phải luôn luôn tránh thái độ vụ lễ nghi và vụ hình thức, cũng như thái độ tính toán, và trái lại phải biểu lộ sự nhưng không. Đúng như Chúa Giêsu đã làm. Chúa Giêsu đã không buộc chúng ta phải trả tiền để được cứu chuộc! Chúa đã cứu chuộc chúng ta nhưng không. Chính vì thế, Chúa Giêsu đề cao bà góa nghèo và quảng đại ấy như mẫu gương về đời sống Kitô cần noi theo. Chúng ta không biết tên bà góa, nhưng chúng ta biết tâm hồn của bà – chúng ta sẽ gặp lại bà trên trời, và chắc chắn chúng ta sẽ đến chào bà, và đó là điều đáng kể trước mặt Chúa. Khi chúng ta bị cám dỗ muốn xuất hiện trổi vượt và tính toán những cử chỉ vị tha của chúng ta, khi chúng ta quá quan tâm đến cái nhìn của người khác, khi chúng ta muốn trở thành những con công, thì hãy nghĩ đến người đàn bà ấy, chúng ta sẽ được giúp đỡ để cởi bỏ những gì dư thừa để đi tới điều thực sự đáng kể và sống khiêm tốn.

Và ĐTC kết luận rằng: ”Xin Đức Trinh Nữ Maria, phụ nữ nghèo đã tận hiến trọn vẹn cho Thiên Chúa nâng đỡ chúng ta trong quyết tâm dâng cho Chúa và trao ban cho anh chị em, không phải một cái gì đó của chúng ta, nhưng là dâng tặng chính chúng ta như một hiến vật khiêm tốn và quảng đại”

Chào thăm

Lễ phong chân phước tại Tây Ban Nha

Sau khi ban Phép lành, ĐTC nhắc đến lễ phong chân phước thứ bẩy 10-11 vừa qua tại thành Barcelona, Tây Ban Nha, cho cha Teodoro Illera del Olmo (1883-1936) và 15 đồng bạn tử đạo, gồm 13 tu sĩ thánh hiến và 3 nữ giáo dân. 9 tu sĩ thuộc dòng Thánh Phêrô bị cầm tù. 3 nữ tu dòng Capuchine Thân Mẫu Chúa Mục Tử, 1 nữ tu thuộc dòng Nữ Phan Sinh Thánh Tâm Chúa Giêsu và Mẹ Maria và 3 nữ giáo dân bị giết vì đã bảo vệ các tu sĩ dòng Thánh Phêrô bị cầm tù.

ĐTC nói: ”Các vị tân chân phước ấy đã bị giết vì đức tin, tại những nơi và ngày khác nhau, trong thời chiến tranh và bách hại tôn giáo thế kỷ trước đây tại Tây Ban Nha. Chúng ta hãy chúc tụng Chúa vì những chứng nhân can trường này”

Kỷ niệm 100 năm chấm dứt thế chiến thứ I

ĐTC nhắc đến sự kiện ngày 11-11 là kỷ niệm 100 năm chấm dứt thế chiến thứ I, một cuộc chiến mà ĐGH Biển Đức 15 đã định nghĩa là ”một cuộc tàn sát vô ích”. Người ta ước lượng thế chiến nay từ 1915 đến 1918 đã làm cho 37 triệu nạn nhân, trong đó 16 triệu ngừơi bị giết và 20 triệu người khác bị thương, các chiến binh và thường dân bị què cụt.

ĐTC cũng nhắc đến sự kiện lúc 1 giờ rưỡi trưa chúa nhật này các chuông đền thờ Thánh Phêrô hiệp với các chuông khác trên toàn thế giới được đánh lên để nhắc nhớ sự chấm dứt thế chiến. Kỷ niệm này đối với tất cả mọi người là một lời cảnh giác nghiêm khắc hãy đẩy xa nền văn hóa chiến tranh và tìm cách dùng mọi phương thế hợp pháp để chấm dứt các cuộc xung đột còn đang làm cho vùng trên thế giới bị đẫm máu.

”Trong khi chúng ta cầu nguyện cho tất cả các nạn nhân thảm trạng vô biên ấy, chúng ta hãy mạnh mẽ nói rằng chúng ta hãy đầu tư vào hòa bình thay vì chiến tranh! Và như một biểu tượng chúng ta hãy lấy biểu tượng của thánh Martino thành Tours mừng vào hôm nay: thánh nhân xẻ áo choàng của ngài thành hai để chia sẻ với một người nghèo. Ước gì cử chỉ liên đới nhân đạo này chỉ cho tất cả mọi người con đường để xây dựng hòa bình”.

Ngày thế giới người nghèo lần thứ II

Sau cùng, ĐTC nhắc nhở rằng chúa nhật tới đây, 18-11, sẽ cử hành Ngày Thế Giới người nghèo lần thứ 2, với bao nhiêu sáng kiến loan báo Tin Mừng, cầu nguyện và chia sẻ. Ngày này do chính ĐTC Phanxicô mong muốn để gây ý thức cho thế giới về sự chia sẻ với người nghèo. Ngài nói: Chính tại quảng trường thánh Phêrô này, có một trạm y tế được thiết lập trong một tuần lễ để chữa trị những người gặp khó khăn. Tôi cầu mong ngày này sẽ giúp gia tăng quan tâm đến những nhu cầu của những người rốt cùng và những người bị gạt ra ngoài lề”.

G. Trần Đức Anh OP – Vatican

11 tháng mười một 2018, 15:40

 

Nếu các con không trung thành trong việc tiền của gian dối, thì ai sẽ giao của chân thật cho các con

Thứ Bảy, Lễ Thánh LÊÔ CẢ – 10/11/18

Bài Ðọc I: Pl 4, 10-19

“Tôi có thể làm được mọi sự trong Ðấng ban sức mạnh cho tôi”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Philipphê.

Anh em thân mến, tôi rất vui mừng trong Chúa vì sự săn sóc của anh em đối với tôi đã sinh hoa kết quả: anh em đã nghĩ tới vấn đề đó từ lâu rồi nhưng anh em không có dịp tỏ bày ra. Tôi nói thế không phải vì sự túng thiếu của tôi, vì chưng tôi đã học tập để tự túc trong mọi hoàn cảnh. Tôi biết chịu thiếu thốn và biết hưởng sung túc. Trong mọi trường hợp và hết mọi cách, tôi đã học cho biết no, biết đói, biết dư dật và thiếu thốn. Tôi có thể làm được mọi sự trong Ðấng ban sức mạnh cho tôi.

thumbnaial.jpg

Nhưng anh em đã hành động chí lý khi san sẻ mọi quẫn bách của tôi. Này anh em, người thành Philipphê, anh em cũng đã thừa biết là ngay lúc bắt đầu rao giảng Tin Mừng, khi tôi rời bỏ Macêđônia, không một giáo đoàn nào đã đóng góp vào sổ chi tiêu của tôi, trừ một mình anh em mà thôi: vì một đôi lần, anh em đã gửi đồ về thành Thêxalônica cho tôi dùng. Không phải tôi cầu ơn cầu nghĩa gì, nhưng tôi cầu cho vốn liếng anh em được sinh hoa kết quả dồi dào. Hiện tôi có đủ mọi sự và có dư thừa: tôi đã được đầy đủ sau khi nhận lãnh những tặng vật anh em nhờ Êpaphrôđitô gửi đến, là hương thơm ngạt ngào, là lễ vật được Thiên Chúa vui lòng chấp nhận.

Xin Thiên Chúa cung cấp dư dật những nhu cầu của anh em, theo sự phú túc vinh quang của Người, trong Ðức Giêsu Kitô. Vinh danh Thiên Chúa là Cha chúng ta muôn đời. Amen.Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 111, 1-2. 5-6. 8a và 9

Ðáp: Phúc đức thay người tôn sợ Chúa. (c. 1a).

Xướng: 1) Phúc đức thay người tôn sợ Chúa, người hết lòng ham mộ luật pháp của Ngài. Con cháu người sẽ hùng cường trong Ðất Nước: thiên hạ sẽ chúc phúc cho dòng dõi hiền nhân. – Ðáp.

2) Phúc đức cho người biết xót thương và cho vay, biết quản lý tài sản mình theo đức công bình. Cho tới đời đời người sẽ không nao núng: người hiền đức sẽ được ghi nhớ muôn đời. – Ðáp.

3) Lòng người kiên nghị, người không kinh hãi. Người ban phát và bố thí cho những kẻ nghèo, lòng quảng đại của người muôn đời còn mãi, sừng người được ngẩng lên trong vinh quang. – Ðáp.

Alleluia: Ep 1, 17-18

Alleluia, alleluia! – Xin Chúa Cha của Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, cho mắt tâm hồn chúng ta được sáng suốt, để chúng ta biết thế nào là trông cậy vào ơn Người kêu gọi chúng ta. – Alleluia.

Phúc Âm: Lc 16, 9-15

“Nếu các con không trung thành trong việc tiền của gian dối, thì ai sẽ giao của chân thật cho các con”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Hãy dùng tiền của gian dối mà mua lấy bạn hữu, để khi mất hết tiền bạc, thì họ sẽ đón tiếp các con vào chốn an nghỉ đời đời. Ai trung tín trong việc nhỏ, thì cũng trung tín trong việc lớn; ai gian dối trong việc nhỏ, thì cũng gian dối trong việc lớn. Vậy nếu các con không trung thành trong việc tiền của gian dối, thì ai sẽ giao phó của chân thật cho các con.

“Không đầy tớ nào có thể làm tôi hai chủ: vì hoặc nó ghét chủ này và mến chủ kia; hoặc phục chủ này và khinh chủ nọ. Các con không thể làm tôi Thiên Chúa mà lại làm tôi tiền của được”. Những người biệt phái là những kẻ tham lam, nghe nói tất cả những điều đó, thì nhạo cười Người. Vậy Người bảo các ông rằng: “Chính các ông là những kẻ phô trương mình là công chính trước mặt người ta, nhưng Thiên Chúa biết lòng các ông; bởi chưng điều gì cao sang đối với người ta, thì lại là ghê tởm trước mặt Thiên Chúa”.

Thánh Lêô Cả, giáo hoàng, tiến sĩ Hội Thánh. Lễ nhớ.

* Thánh nhân sinh tại Ê-tru-ri-a. Năm 440, người làm giáo hoàng. Với tầm nhìn xa trông rộng và nghị lực phi thường, người đã đương đầu với nguy cơ xâm lăng của dân man di và lạc giáo của Êu-ti-khê đang đe dọa niềm tin về mầu nhiệm Nhập Thể. Nhưng trong tư cách một mục tử, người ý thức sâu sắc trách nhiệm của mình và không ngừng nhắc nhở các tín hữu thể hiện đức tin trong cuộc sống hằng ngày. Người qua đời năm 461.

Suy Niệm: Sử dụng tốt tiền của

Tham nhũng là cám dỗ xưa như cõi lòng tội lỗi của con người. Người tham nhũng là người chỉ nghĩ đến mình, bất chấp thiệt hại có thể gây ra cho người khác. Xúc phạm đến con người, tham nhũng rốt cuộc cũng là một xúc phạm đến Thiên Chúa.

20181102160156tn31-t7-hddm2016-cutChính vì tính cách trầm trọng của tham nhũng, nên Chúa Giêsu trong Tin Mừng hôm nay đưa ra một đòi hỏi: “Hãy chọn lựa giữa Thiên Chúa và tiền của”, bởi vì không ai có thể làm tôi hai chủ được. Tiền của tự nó không phải là điều xấu, nó chỉ xấu khi con người tôn thờ nó như cùng đích cuộc sống. Thật ra, không có tiền của xấu, mà chỉ có cách tìm kiếm, sử dụng xấu của con người mà thôi. Cách tìm kiếm, sử dụng trở thành xấu là khi con người bóp nghẹt tiếng nói lương tâm, chối bỏ chính mình, khước từ người anh em, chối bỏ Thiên Chúa. Kẻ tham lam là người ích kỷ, chỉ nghĩ đến mình, nhưng thực ra, họ cũng là kẻ đang tự hủy, chối bỏ cùng đích của cuộc sống.

Tham nhũng và lừa đảo ở mọi qui mô trong xã hội chúng ta, đó là một kết luận hiển nhiên. Thế nhưng “thà đốt lên một ngọn nến, hơn là ngồi đó nguyền rủa bóng tối”. Chúng ta hãy bắt đầu chống tham nhũng, lừa đảo, ích kỷ ngay trong con người của chúng ta. Chúa Giêsu nói với chúng ta: “Nếu các con không trung tín trong việc sử dụng tiền của bất chính, thì ai sẽ tín nhiệm và giao phó của cải chân thật cho các con?”. Nếu chúng ta chưa loại được tham lam, lừa đảo trong những sinh hoạt hằng ngày, liệu chúng ta có thể chống tham nhũng ở qui mô lớn hơn không?

Tham nhũng đối với mỗi người chúng ta có thể mang nhiều tên gọi: ích kỷ, khước từ chia sẻ, liên đới, cảm thông. Xét cho cùng, của cải là đển mọi người cùng hưởng dùng; nếu tham nhũng, lừa đảo là chỉ muốn lấy của người để dành riêng cho mình, thì bất cứ hành động ích kỷ nào, bất cứ khước từ san sẻ nào cũng là một hình thức tham nhũng. “Không ai có thể làm tôi hai chủ”: của cải vật chất chỉ là phương tiện giúp chúng ta thờ phượng người chủ duy nhất và đích thực là Thiên Chúa.

Trong khi mưu cầu cho cuộc sống, xin Chúa cho chúng ta biết tìm kiếm và xây dựng giá trị Nước Trời. Xin cho chúng ta biết nhìn xa hơn về của cải vật chất, biết ra khỏi chính mình để gặp Chúa qua những chia sẻ, cảm thông đối với tha nhân.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

Thánh Lêô cả

Thánh Lêô cả là công dân Rôma, sống vào thế kỷ thứ 5. Sau khi đức Sixtô qua đời, thánh Lêô được bầu làm giáo hoàng. Lúc ấy, Giáo hội gặp rất nhiều khó khăn. Quân mandi đang tấn công các Kitô hữu tại nhiều nơi. Bên trong Giáo hội, một số người cũng rao truyền những học thuyết sai lạc. Nhưng thánh Lêô cả là một trong các vị giáo hoàng vĩ đại nhất mà Giáo hội Rôma đã từng có. Thánh nhân tuyệt đối không khiếp sợ trước bất cứ thứ gì hay bất cứ nhân vật nào. Ngài có lòng tin tưởng lớn lao vào sự trợ giúp của thánh tông đồ Phêrô, vị giáo hoàng tiên khởi của Giáo hội. Ngài thường hay cầu nguyện cùng thánh Phêrô.

image.pngĐể ngăn chặn sự lan tràn của các lạc thuyết, thánh Lêô đã giải thích đức tin chính truyền qua các bài viết nổi tiếng của ngài. Thánh nhân đã triệu tập một công đồng để lên án các giáo thuyết sai lầm. Những ai không từ bỏ niềm tin nhảm nhí sẽ bị trục xuất ra khỏi Giáo hội. Và đức giáo hoàng Lêô cả cũng nhận lại vào Giáo hội những người biết ăn năn hối cải. Ngài xin mọi người hãy cầu nguyện cách riêng cho những người này.

Khi quân mandi, cũng gọi là giặc Hungnô, hung hãn tấn công thành Rôma, mọi người rất đỗi hoảng sợ. Họ nghe biết rằng giặc Hungnô đã đốt phá rất nhiều thành phố. Để cứu vớt Rôma, thánh Lêô cả đã cưỡi ngựa ra gặp vị lãnh đạo hung dữ là Attila. Vũ khí duy nhất thánh Lêô mang theo là lòng tin tưởng mãnh liệt vào Thiên Chúa. Khi gặp nhau, một điều kỳ diệu đã xảy ra! Attila, kẻ lãnh đạo man rợ, đã tỏ lòng tôn kính rất mực đối với đức giáo hoàng. Rồi, ông đã ký một hiệp ước hòa bình với thánh Lêô. Attila sau đó thú nhận rằng ông đã thấy hai hình tượng rất uy nghiêm đứng bên đức giáo hoàng trong lúc ngài nói. Người ta tin rằng đó chính là hai vị đại tông đồ Phêrô và Phaolô. Hai vị này đã được Thiên Chúa sai tới để bảo vệ giáo hoàng Lêô cả và các tín hữu Rôma.

Đức thánh cha Lêô cả được mọi người yêu mến vì đức khiêm nhường và lòng bác ái phi thường. Ngài làm giáo hoàng cai trị Giáo hội được 21 năm. Đức thánh cha Lêô cả về trời ngày mùng 10 tháng Mười Một năm 461.

Chúng ta đọc thấy Giáo hội đang phải chịu bách hại tại một số quốc gia trên thế giới. Chúng ta hãy nài xin thánh Lêô cả ra tay bảo vệ đức giáo hoàng, các giám mục, linh mục, tu sĩ nam nữ và hết mọi tín hữu. Chúng ta cũng hãy nài xin thánh nhân giúp các tín hữu biết sống can đảm như ngài.

http://www.paolinevn.org

MỈM CƯỜI VỚI NGƯỜI KHÁC LÀ ĐỦ RỒI

 

Một hôm, có người thanh niên đến thăm Mẹ Têrêxa, và anh ta được tận mắt chứng kiến các việc Mẹ Têrêsa Calcutta cùng với các nữ tu của Mẹ làm nhiều công việc tốt đẹp quá. Thế rồi, trong tâm tư anh tự cảm thấy dấy lên trong lòng mình một bầu nhiệt huyết muốn chung xây, góp sức cho thế giới này càng thêm nhiều điều tốt lành hơn; anh mạnh dạn hỏi Mẹ Têrêxa rằng:

– Thưa Mẹ, xin Mẹ vui lòng cho con biết con có thể cộng tác bằng cách nào vào công trình của Mẹ, để làm cho thế giới này ngày càng tốt đẹp hơn không ạ?

Mẹ Têrêsa nở nụ cười sung sướng trên đôi môi và trả lời bạn thanh niên này rằng:

– Con chỉ cần cố gắng mỉm cười với bất cứ ngườ nào mà con tiếp xúc với họ, có thế là đủ rôi con ạ!

 

Sưu tầm

 

Người có ý nói đền thờ là thân thể Người

Thứ Sáu, Lễ CUNG HIẾN ĐỀN THÁNH LATÊRANÔ – 09/11/18

Bài Ðọc I: Ed 47, 1-2. 8-9. 12

“Tôi đã thấy nước từ bên phải đền thờ chảy ra, và nước ấy chảy đến ai, thì tất cả đều được cứu rỗi”.

Trích sách Tiên tri Êdêkiel.

denthogierusalemTrong những ngày ấy, thiên thần dẫn tôi đến cửa nhà Chúa, và đây nước chảy dưới thềm nhà phía hướng đông, vì mặt tiền nhà Chúa hướng về phía đông, còn nước thì chảy từ bên phải đền thờ, về phía nam bàn thờ. Thiên thần dẫn tôi qua cửa phía bắc, đưa đi phía ngoài, đến cửa ngoài nhìn về hướng đông, và đây nước chảy từ bên phải. Người ấy lại nói với tôi: “Nước này chảy về phía cồn cát, phía đông, chảy xuống đồng bằng hoang địa, rồi chảy ra biển, biến mất trong biển và trở nên nước trong sạch. Tất cả những sinh vật sống động, nhờ suối nước chảy qua, đều được sống. Sẽ có rất nhiều cá và nơi nào nước này chảy đến, nơi đó sẽ trở nên trong lành, và sự sống sẽ được phát triển ở nơi mà suối nước chảy đến. Gần suối nước, hai bên bờ ở mỗi phía, mọi thứ cây ăn trái sẽ mọc lên; lá của nó sẽ không khô héo, và trái của nó sẽ không bao giờ hết; mỗi tháng nó có trái mới, vì dòng nước này phát xuất từ đền thờ; trái của nó dùng làm thức ăn, và lá của nó dùng làm thuốc uống.Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 45, 2-3. 5-6. 8-9

Ðáp: Nước dòng sông làm cho thành Chúa vui mừng, làm hân hoan cung thánh Ðấng Tối Cao. (c. 5).

Xướng: 1) Chúa là nơi ẩn náu và là sức mạnh của chúng ta, Người hằng cứu giúp khi ta sầu khổ. Dầu đất có rung chuyển, ta không sợ chi, dầu núi đổ xuống đầy lòng biển cả. – Ðáp.

2) Nước dòng sông làm cho thành Chúa vui mừng, làm hân hoan cung thánh Ðấng Tối Cao hiển ngự. Chúa ở giữa thành, nên nó không chuyển rung, lúc tinh sương, thành được Chúa cứu giúp.-Đ.

3) Chúa thiên binh hằng ở cùng ta, ta được Chúa Giacóp hằng bảo vệ. Các ngươi hãy đến mà xem mọi kỳ công Chúa làm, Người thực hiện muôn kỳ quan trên vũ trụ. – Ðáp.

Bài Ðọc II: 1 Cr 3, 9c-11. 16-17

“Anh em là đền thờ của Thiên Chúa”.

Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.

Anh em thân mến, anh em là toà nhà của Thiên Chúa. Theo ân sủng Thiên Chúa đã ban cho tôi, tôi như một kiến trúc sư lành nghề, đã đặt nền móng, còn kẻ khác thì xây lên. Nhưng mỗi người hãy xem coi mình xây lên thế nào? Vì chưng không ai có thể xây dựng một nền tảng khác, ngoài nền tảng đã được xây dựng là Ðức Kitô.

Anh em không biết anh em là đền thờ của Thiên Chúa và Thánh Thần Thiên Chúa ngự trong anh em sao? Nếu ai xúc phạm tới đền thờ của Thiên Chúa, thì Thiên Chúa sẽ huỷ diệt người ấy. Vì đền thờ của Thiên Chúa là thánh mà chính anh em là đền thờ ấy.Ðó là lời Chúa.

Alleluia: 2 Sb 7, 16

Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Ta đã chọn lựa và thánh hoá nơi này, để danh Ta được hiện diện khắp nơi cho đến muôn đời. – Alleluia.

Phúc Âm: Ga 2, 13-22

“Người có ý nói đền thờ là thân thể Người”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Lễ Vượt Qua của dân Do-thái gần đến, Chúa Giêsu lên Giêrusa-lem; Người thấy ở trong đền thờ có những người bán bò, chiên, chim câu và cả những người ngồi đổi tiền bạc. Người chắp dây thừng làm roi, đánh đuổi tất cả bọn cùng với chiên bò ra khỏi đền thờ, Người hất tung tiền của những người đổi bạc, xô đổ bàn ghế của họ, và bảo những người bán chim câu rằng: “Hãy đem những thứ này đi khỏi đây, và đừng làm nhà Cha Ta thành nơi buôn bán”.

Môn đệ liền nhớ lại câu Kinh Thánh: “Sự nhiệt thành vì nhà Chúa sẽ thiêu đốt tôi”.

Bấy giờ người Do-thái bảo Người rằng: “Ông hãy tỏ cho chúng tôi thấy dấu gì là ông có quyền làm như vậy”. Chúa Giêsu trả lời: “Các ông cứ phá huỷ đền thờ này đi, nội trong ba ngày Ta sẽ dựng lại”. Người Do-thái đáp lại: “Phải bốn muơi sáu năm mới xây được đền thờ này mà ông, ông sẽ dựng lại trong ba ngày ư?” Nhưng Người, Người có ý nói đền thờ là thân thể Người. Vì thế, khi Chúa Giêsu từ cõi chết sống lại, các môn đệ mới nhớ lời đó, nên đã tin Kinh Thánh và tin lời Người đã nói.

Đức Thánh Cha Phanxicô: đừng đưa ra bảng giá cho các Bí tích

Trong Thánh Lễ cử hành tại Santa Marta, Đức Thánh Cha suy niệm về đoạn Tin Mừng “thanh tẩy đền thờ” và mời gọi mọi người suy nghĩ về lòng nhiệt thành và sự tôn trọng chúng ta dành cho những “thánh đường của chúng ta” ngày nay.

Các nhà thờ là “nhà của Thiên Chúa” chứ không phải là cái chợ hoặc những triển làm mang tính xã hội và đầy ắp tinh thần “thế gian”. Khởi đi từ bản văn Tin Mừng theo thánh Gioan 2,13-22, Đức Thánh Cha giải thích động cơ phía sau hành động mạnh mẽ của Chúa Giêsu khi Người đuổi những con buôn ra khỏi đền thờ. Con Thiên Chúa được thúc đẩy tình yêu, lòng nhiệt thành đối với Nhà Cha, vốn đã bị biến thành cái chợ.

 

Những ngẫu tượng nô lệ hoá

2018.11.09 Messa Santa Marta

Bước vào đền thờ, nơi người ta bán bò, cừu, bồ câu, cho đến sự xuất hiện của những kẻ đổi tiền, Chúa Giêsu biết rằng nơi này đã trở thành nơi cư ngụ của những ngẫu tượng, những con người sẵn sàng phục vụ cho “tiền bạc” hơn là Thiên Chúa. Đằng sau tiền của là ngẫu tượng, những thứ ngẫu tượng luôn luôn bằng vàng. Và đó là những ngẫu tượng nô lệ hoá.

Điều này khiến ta chú ý và suy nghĩ về cách ta hành xử với những đền thờ, những thánh đường của chúng ta. Liệu đó có thực sự là nhà của Thiên Chúa, nhà của cầu nguyện, để gặp gỡ Thiên Chúa; liệu các tư tế đền thờ có khuyến khích điều đó. Và liệu nhà thờ có giống cái chợ không. Tôi không biết… đôi khi tôi thấy, – không phải ở Roma này, nhưng ở một nơi khác – tôi thấy bảng giá. “Nhưng người ta trả giá cho các Bí tích như thế nào?” – Không, đó là một sự dâng cúng mà.” Nhưng liệu họ có muốn dâng cúng không – hay họ phải làm điều đó – hay người ta đặt nó trong các hòm dâng cúng, trong bí mật và không ai nhìn thấy nó có bao nhiêu. Cũng vậy, cũng có nguy cơ này trong thời đại ngày nay: “Nhưng chúng ta phải bảo trì Nhà thờ. Đúng thế, thực sự là thế.” Các tín hữu bảo trì nó, nhưng trong các hòm dâng cúng, đừng đi kèm với bảng giá.

Các nhà thờ không trở thành cái chợ

Hãy đề phòng và chống lại những cám dỗ của tinh thần thế tục.

Chúng ta thử nghĩ về một vài buổi đại lễ cử hành Bí tích nào đó, hoặc những cuộc tưởng niệm, nơi bạn đến và thấy: bạn có biết rằng liệu Nhà Thiên Chúa là nơi thờ phượng hay nơi triển lãm mang tính xã hội. Một vài buổi đại lễ bắt đầu chìm vào tinh thần thế gian. Đúng là các đại lễ thì phải đẹp, đẹp nhưng không phải theo tinh thần thế gian, bởi cách thức trần thế lại dựa vào đồng tiền. Đó thực sự là một ngẫu tượng. Điều này khiến chúng ta phải suy nghĩ, và ta tự hỏi: lòng nhiệt thành đối của ta dành cho thánh đường, lòng tôn trọng mà ta có dành cho nơi mà chúng ta tiến vào đang ra sao?

Đền thờ của con tim

Trong thư thứ nhất của thánh Phaolô gửi tín hữu Côrintô, ngài cho thấy rõ rằng con tim của mỗi chúng ta là “một đền thờ, đền thờ của Thiên Chúa.” Cũng như trong việc nhận biết rằng chúng ta đều là những tội nhân, thì mỗi người cũng cần tự hỏi con tim của mình để thẩm định xem liệu nó có đang “theo tinh thần thế gian và tôn thờ ngẫu tượng” hay không.

Tôi không hỏi lỗi của bạn, hay tội của tôi là gì. Tôi chỉ hỏi liệu trong tâm hồn bạn có thứ thần tượng nào không, liệu có ông thần tiền không. Bởi khi đó có tội lỗi và cũng có Thiên Chúa Đấng giàu lòng thương xót, Đấng sẽ tha thứ nếu bạn đến với Ngài. Nhưng nếu có một ông thần khác – ông thần tiền – bạn là một người thờ ngẫu tượng, nghĩa là kẻ hư hoại: chưa phải là một tội nhân, nhưng đang sai lạc. Tâm điểm của việc sai lạc này chính là thờ ngẫu tượng: đó chính là đã bán linh hồn mình cho thần tiền, thần tài. Đó chính là tôn thờ ngẫu tượng.

Trần Đỉnh, SJ – Vatican

09 tháng mười một 2018, 12:47

Lễ cung hiến đền thờ thánh Gioan Lateranô

Ngôi đền thờ thánh Gioan Lateranô ở Rôma là ngôi nhà thờ riêng của đức thánh cha. Nó được xem là nhà thờ mẹ của hết mọi nhà thờ trên toàn thế giới. Nhà thờ này được trang hoàng bởi các thánh tích của cuộc thương khó Đức Chúa Giêsu và của nhiều vị thánh tử đạo.
Ban đầu, ngôi đền này là cung điện của một nghị sĩ Rôma rất giàu có là Plautiô Lateranô. Khi ông qua đời, hoàng đế Constantinô đã thừa hưởng ngôi nhà. Constantinô cho xây một nguyện đường bên trong bốn bức tường của cung điện; và ông đã dâng hiến ngôi nguyện đường cho thánh Gioan thánh ký.

thumbnail (8)Các đức thánh cha đã lưu ngụ tại ngôi đền Lateranô này cho tới đời đức thánh cha Grêgôriô XI. Khi vị giáo hoàng này từ thành phố Avinhông trở về, ngài đã di dời nơi ở vào trong đền thánh Phêrô, hay còn gọi là tòa thánh Vatican; và các vị giáo hoàng đã lưu ngụ tại đây kể từ thời gian ấy.

Ngày lễ hôm nay nhắc nhớ chúng ta về giá trị của các ngôi thánh đường được cung hiến để phục vụ và tôn thờ Thiên Chúa.

Khi chúng ta trông thấy một ngôi thánh đường hoành tráng, điều đó nhắc nhớ chúng ta về việc tất cả mọi người được mời gọi để cùng nhau tôn thờ Thiên Chúa. Chúng ta, dân riêng của Thiên Chúa, chính là những viên đá sống động của tòa nhà Giáo hội Chúa Kitô. Chính đời sống thánh thiện và tinh thần phục vụ của chúng ta sẽ góp phần làm cho Giáo hội thêm xinh đẹp.

http://www.paolinevn.org

 

Trên trời sẽ vui mừng vì một người tội lỗi hối cải

Thứ Năm, Tuần 31 Thường Niên, Năm 2 – 08/11/18

Bài Ðọc I: Pl 3, 3-8

“Những điều xưa kia được kể là lợi ích cho tôi, thì nay tôi coi là bất lợi vì Ðức Kitô”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Philipphê.

18300849_414915305561359_7086583800927491697_nAnh em thân mến, chính chúng ta là những người chịu cắt bì, chúng ta phụng thờ Thiên Chúa theo thần trí, và khoe mình trong Ðức Giêsu Kitô, chứ không tin tưởng vào xác thịt, mặc dầu chính tôi cũng có thể ỷ lại vào xác thịt. Nếu có ai khác nghĩ mình có lý để ỷ lại vào xác thịt, thì tôi còn có lý hơn: tôi đã chịu cắt bì từ ngày thứ tám, là người chủng tộc Israel, thuộc chi họ Bengiamin, là người Do-thái sinh bởi người Do-thái, là người biệt phái chiếu theo lề luật. Bởi lòng đạo đức nhiệt thành, tôi đã bách hại Hội Thánh Thiên Chúa, chiếu theo đức công chính do lề luật công bố, tôi được coi là người không có gì đáng trách.

Nhưng những điều xưa kia được kể là ích lợi cho tôi, thì nay vì Ðức Kitô tôi coi là bất lợi. Vả lại tôi coi tất cả mọi sự như thua thiệt trước cái lợi tuyệt vời là được biết Ðức Giêsu Kitô, Chúa tôi. Vì Ngài, tôi đành thua lỗ mọi sự, và coi là phân bón cả, để lợi được Ðức Kitô.Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 104, 2-3. 4-5. 6-7

Ðáp: Tâm hồn những ai tìm Chúa, hãy mừng vui. (c. 3b).

Xướng: 1) Hãy ca tụng Chúa, hãy hoan hô danh Người, hãy kể ra sự nghiệp Chúa ở giữa chư dân. Hãy xướng ca, đàn hát mừng Người, hãy tường thuật mọi điều kỳ diệu của Chúa. – Ðáp.

2) Hãy coi trọng Chúa và quyền năng của Chúa, hãy tìm kiếm thiên nhan Chúa luôn luôn. Hãy nhớ lại những điều kỳ diệu Chúa đã làm, những phép lạ và những điều Ngài phán quyết. – Ðáp.

3) Hỡi miêu duệ Abraham là tôi tớ của Người, hỡi con cháu Giacóp, những kẻ được Người kén chọn, chính Chúa là Thiên Chúa chúng ta, quyền cai trị của Người bao trùm khắp cả địa cầu.

Alleluia: 2 Cr 5, 19

Alleluia, alleluia! – Thiên Chúa ở trong Ðức Kitô đã giải hoà thế gian, để chúng ta nghe lời của Con Chúa. – Alleluia.

Phúc Âm: Lc 15, 1-10

“Trên trời sẽ vui mừng vì một người tội lỗi hối cải”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, những người thâu thuế và những người tội lỗi đến gần Chúa Giêsu để nghe Người giảng. Thấy vậy, những người Biệt phái và Luật sĩ lẩm bẩm rằng: “Ông này đón tiếp những kẻ tội lỗi, cùng ngồi ăn uống với chúng”. Bấy giờ Người phán bảo họ dụ ngôn này: “Ai trong các ông có một trăm con chiên, và nếu mất một con, lại không để chín mươi chín con khác trong hoang địa mà đi tìm con chiên lạc, cho đến khi tìm được sao? Và khi đã tìm thấy, người đó vui mừng vác chiên trên vai, trở về nhà, kêu bạn hữu và những người lân cận mà nói rằng: “Anh em hãy chia vui với tôi, vì tôi đã tìm thấy con chiên lạc!” Cũng vậy tôi bảo các ông: Trên trời sẽ vui mừng vì một người tội lỗi hối cải hơn là vì chín mươi chín người công chính không cần hối cải.

“Hay là người đàn bà nào có mười đồng bạc, nếu mất một đồng, mà lại không đốt đèn, quét nhà và tìm kỹ lưỡng cho đến khi tìm thấy sao? Và khi đã tìm thấy, bà mời các chị em bạn và những người láng giềng đến mà rằng: “Chị em hãy vui mừng với tôi, vì tôi đã tìm được đồng bạc tôi đã mất”. Cũng vậy, tôi bảo các ông: Các thiên thần của Thiên Chúa sẽ vui mừng vì một người tội lỗi hối cải”.

Đức Thánh Cha: Làm chứng là phá đổ một thói quen và loan truyền lòng thương xót

Trong Thánh lễ sáng nay tại nhà nguyện thánh Marta, Đức Thánh Cha cảnh báo về tội lẩm bẩm, xì xầm, ngồi lê đôi mách, là thứ “lương thực hằng ngày” cả ở cấp độ cá nhân, gia đình, giáo xứ, giáo phận lẫn xã hội. Ngài nhắc nhớ rằng logic của Tin Mừng trái ngược với logic của thế gian.

“Lời chứng,” “tiếng xì xầm” và “câu hỏi” là ba từ mà Đức Thánh Cha Phanxicô đề cập đến trong buổi sáng nay 08/11/2018. Bài suy niệm xoay quanh đoạn Tin Mừng theo thánh Luca (15,1-10) hôm nay, bắt đầu với lời chứng mà Chúa Giêsu đưa ra: dân chúng và những người tội lỗi đến để lắng nghe Ngài, trong khi những kinh sư và người Pharisieu thì xầm xì. Và Người ăn uống với họ.

Lời chứng làm Giáo Hội tăng trưởng

2018.11.08 Messa Santa Marta

Trước hết, Chúa Giêsu chứng thực rằng: có một điều mới mẻ vào thời điểm đó, bởi Ngài đến với những người tội lỗi và làm cho họ được sạch, như khi chạm vào người phong cùi. Vì lý do này, các tiến sĩ luật chê trách và bỏ đi. Vì thế, chứng ngôn chưa bao giờ có trong lịch sử là các chứng nhân có thể yên tâm để làm chứng – rất nhiều lần họ trả giá bằng việc tử đạo.

Làm chứng ​​là phá đổ một thói quen, một cách để … Phá đổ để tốt hơn, để thay đổi nó. Đây là lý do tại sao Giáo Hội tiếp tục làm chứng. Điều thu hút là chứng ngôn, nó không chỉ là những lời nói giúp đỡ, nhưng lời chứng là điều thu hút và làm cho Giáo Hội phát triển. Và Chúa Giêsu cho chúng ta chứng ngôn. Đó là một điều mới, nhưng không quá mới vì lòng thương xót của Thiên Chúa cũng có trong Cựu ước rồi. Các tiến sĩ luật, họ không bao giờ hiểu điều đó có nghĩa là: “Ta muốn lòng nhân chứ không phải lễ tế.” Họ đọc nó, nhưng họ không hiểu lòng thương xót là gì. Và với cách hành động của mình, Chúa Giêsu tuyên bố lòng thương xót này với lời chứng ấy. Lời chứng luôn phá đổ một thói quen nhưng nó cũng đặt ta vào nguy hiểm.

Thay vì giải quyết xung đột, nó lại bị đồn đại

Thực vậy, lời chứng của Chúa Giêsu là nguyên nhân của những lời xì xào. Những người Pha-ri-siêu, các kinh sư, các tiến sĩ luật nói: “Ông chào đón những người tội lỗi và ăn uống với họ”. Họ không nói: “Hãy nhìn xem, người này có vẻ tốt vì ông ta cố gắng hoán cải tội nhân.” Thái độ theo kèm luôn là bình luận tiêu cực để tiêu diệt chứng nhân. Thứ tội xì xầm, bàn tán này là chuyện cơm bữa, trong chuyện lớn cũng như việc nhỏ. Hãy để ý xem trong cuộc sống của bạn, bạn đang lẩm bẩm lý do chúng ta không thích điều này và người kia, và thay vì đối thoại, hoặc cố gắng giải quyết xung đột, chúng ta thì thầm, luôn luôn nói nhỏ, bởi ta không có can đảm để nói cho rõ ràng. Điều này cũng xảy ra trong các tổ chức nhỏ, trong giáo xứ. Có bao nhiêu tiếng thì thầm trong giáo xứ? Với rất nhiều điều, khi có một chứng ngôn mà tôi không thích hoặc một người tôi không thích, tiếng xì xào lẩm bẩm lại được kích hoạt ngay lập tức.

Và trong các giáo phận thì sao? Cuộc chiến trong nội bộ giáo phận. Những cuộc đấu tranh nội bộ của các giáo phận; bạn biết điều này. Và điều này cũng có trong chính trị. Điều này là xấu. Khi một chính phủ không trung thực, họ cố gắng hạ thấp danh dự của đối phương bằng những lời xầm xì. Họ luôn tìm cách phỉ báng, vu khống, họ luôn tìm kiếm. Và các bạn biết rất rõ về những chính quyền độc tài, vậy tại sao bạn sống điều này, một chính phủ độc tài làm những gì? Trước hết họ trao vào tay các phương tiện truyền thông với một bản luật và họ bắt đầu lẩm bẩm, chê bai tất cả những ai có thể là mối nguy hiểm cho chính phủ. Lẩm bẩm là thứ lương thực hàng ngày của chúng ta cả trong cấp độ cá nhân, gia đình, giáo xứ, giáo phận, và xã hội …

Câu hỏi của Chúa Giêsu

Có một một lỗ hổng để người ta không nhìn vào thực tại, và không cho phép người ta suy nghĩ. Chúa Giêsu biết điều đó, và thay vì lên án họ đang lẩm bẩm, Người đưa ra một câu hỏi. Ngài sử dụng cùng một phương pháp mà họ sử dụng, đó là đặt câu hỏi. Họ làm điều đó để thử thách Chúa Giêsu, với ý định xấu, để làm cho Ngài rơi vào hố, như các câu hỏi về thuế phải trả cho đế quốc hoặc việc rẫy vợ. Chúa Giêsu sử dụng cùng phương pháp nhưng chúng ta sẽ thấy sự khác biệt. Chúa Giêsu nói với họ: “Trong các ông, nếu ai có một trăm con chiên và mất một con, lại không để lại chín mươi chín trong sa mạc và đi tìm con chiên bị lạc cho đến khi ông tìm thấy nó hay sao?” như đoạn Tin Mừng hôm nay đã nói. Và theo lẽ thương thì họ hiểu, nhưng thay vào đó, họ thực hiện phép tính: “Tôi có 99″, nếu bị mất một con, hoàng hôn bắt đầu, và trời tối”:

“Quên điều này đi và trong dự toán, anh ta sẽ xem những gì đạt, mất và lưu số liệu”. Đây là thứ logic của những người Pharisieu. Đây là logic của các tiến sĩ luật. “Ai trong các ông?”, Và họ chọn điều ngược lại với Chúa Giêsu. Và vì lẽ ấy, họ sẽ không trò chuyện với những người tội lỗi, không đến với những người thu thuế, họ không đi vì: “Tốt hơn là đừng để mình bị dính thứ bụi bẩn với đám người này, rủi ro, nguy hiểm quá. Chúng ta đứng yên, tự bảo tồn.” Chúa Giêsu rất khôn ngoan trong việc đưa ra cho họ câu hỏi: Ngài đi vào trường hợp của họ, nhưng để họ vào một vị trí khác đúng đắn hơn. “Ai trong số các ông?” Và không ai nói, “Vâng, đó là sự thật”, nhưng tất cả họ nói: “Không, không, tôi sẽ không làm điều đó”. Và vì điều này họ không có khả năng tha thứ, không có khả năng được thương xót, và khả năng tiếp nhận.

Logic của Tin Mừng ngược với logic của thế gian

Sau cùng, ba từ quan trọng đó là “lời chứng” – điều làm cho Giáo Hội được biết đến”, thứ đến là “lời xì xào, lẩm bẩm” – giống như thứ bảo vệ những điều trong tâm hồn tôi để các chứng nhân không làm tôi bị tổn thương và cuối cùng là “câu hỏi” của Chúa Giêsu. Bên cạnh đó, “niềm vui, kỳ lễ,” những người này không biết, tất cả những ai đi theo lối nẻo của các kinh sư không biết niềm vui của Tin Mừng.

Xin Chúa cho chúng ta hiểu được logic này của Tin Mừng trái ngược với logic của thế gian như thế nào.

 

Trần Đỉnh, SJ – Vatican