Tháng 12: chờ ngày Giáng sinh

Tại nhiều nước, 4 Chúa Nhật này được biểu hiện bằng 4 ngọn nến thắp sáng cho thấy lòng mong chờ của con người được diện kiến Hài Nhi Giêsu. Theo lễ nghi Rôma, Giáo Hội trình bày những chủ đề khác nhau:

Tháng 12 là tháng cuối cùng của năm, nhưng theo lịch Công Giáo lại là tháng khai mở một năm phụng vụ mới. Tháng này chắc hẳn ai cũng nhận thấy bầu không khí bên ngoài đang rộn ràng lễ hội. Bên cạnh đó, nhiều nơi chờ mong những ngày Giáng sinh để nghỉ ngơi và chào đón năm mới. Với người công giáo, đây không chỉ là thời gian của niềm vui, nhưng còn là những ngày của Mùa Vọng.

Vọng là chờ mong, ngóng đợi. Chờ gì? Chờ Ai? Và tại sao phải chờ? Từ khi con người sa ngã, Thiên Chúa hứa ban một Đấng để đem con người trở về vườn địa đàng. Đó là khoảng thời gian dài vô tận mà con người chờ mong, van xin và hy vong. Nếu tính lịch sử dân Chúa từ thời tổ phụ Abraham năm 1900 TCN, họ đã trải qua chừng ấy năm đợi và chờ[1]. Có thể tóm tắt tâm tình chờ mong của người xưa qua lời nguyện của tiên tri Isaia (sống 700 năm trước Chúa Giáng Sinh): “Trời cao hỡi, nào hãy gieo sương, mây hãy đổ mưa, mưa đức công chính; đất mở ra đi cho nẩy mầm ơn cứu độ.”

Tạ ơn Thiên Chúa, vì ơn cứu độ ấy đã đến với dân người. Lịch sử ghi nhận vào khoảng giữa năm 7 và 4 TCN, có một Hài Nhi Giêsu chào đời. Từ đó, nhân loại bước sang thời Tân Ước. Để tưởng niệm biến cố trọng đại ấy, Giáo Hội hằng năm mừng kính lễ Chúa Giáng Sinh[2] vào 25 tháng 12. Gọi là tưởng nhớ vì Chúa Giêsu đã sinh ra vào một đêm giá lạnh. Ngài đã trải qua cuộc đời dương thế, đã chết, đã sống lại và lên trời. Chính Chúa Giêsu sẽ trở lại lần thứ hai trong ngày tận thế. Như vậy, chờ mong không chỉ là tưởng nhớ biến cố Giáng Sinh, nhưng còn hướng về ngày Chúa Giêsu khải hoàn.

Để chuẩn bị tâm hồn chiêm ngắm Thiên Chúa nơi thân xác con người, Giáo hội dành 4 tuần, được gọi là 4 Chúa Nhật mùa Vọng. Tại nhiều nước, 4 Chúa Nhật này được biểu hiện bằng 4 ngọn nến thắp sáng cho thấy lòng mong chờ của con người được diện kiến Hài Nhi Giêsu. Theo lễ nghi Rôma, Giáo Hội trình bày những chủ đề khác nhau:

  1. Chúa Nhật thứ nhất Mùa Vọng: chúng ta chờ mong Thiên Chúa đến lần thứ hai. Đó là ngày cánh chung, là ngày tận thế.
  2. Chúa Nhật thứ hai: các bài đọc gợi nhớ cho chúng ta đến những lời giảng của thánh Gioan Tẩy Giả. Ngài kêu gọi người ta chuẩn bị con đường cho Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để Đấng Thiên Sai đến.
  3. Chúa Nhật thứ ba: nhắc đến niềm vui của ngày Đấng Cứu Độ đến trần gian.
  4. Chúa Nhật thứ tư: nhắc chúng ta nhớ đến câu chuyện của Đức Mẹ và Thánh Giuse liên quan đến cuộc hạ sinh của Chúa Giêsu.

Chắc hẳn ai cũng dễ dàng nhận ra những rộn ràng bên ngoài của tháng đặc biệt này. Nào là hang đá đèn giăng, nào là cây thông ánh nến và những buổi tập dợt, biểu diễn văn nghệ đêm Giáng sinh. Trong những tuần này, các bạn trẻ dễ dàng nghe được nhiều từ thật ý nghĩa: Hy vọng, Hòa bình, Vui mừng, Tình yêu, Chuẩn bị, Thiên sứ, Ba vua, Thánh gia, và đỉnh cao là Đêm Giáng Sinh, v.v.

Có lẽ đối với nhiều người, dạo phố đêm những ngày này xem hang đá cũng là điều thú vị. Tôi biết nhiều bạn rủ những bạn không cùng tôn giáo đến thánh đường trong đêm Giáng Sinh. Thật đẹp! Nhiều mối tình cũng đơm hoa, kết trái trong những tuần lễ này. Nhiều tấm thiệp cũng được gởi tặng nhau với dòng chữ: Merry Christmas! Mừng Chúa Giáng Sinh! Nhiều bữa tiệc tùng cũng được tưng bừng mừng lễ, .v.v. Bởi đơn giản, đó không chỉ là ngày lễ của người Công Giáo, nhưng đã trở nên một văn hóa lễ hội ở nhiều nơi. Ước gì Hài Nhi Giêsu nối kết muôn người!

Chút lượt qua như thế để cho thấy đây là tháng có thể là vui nhất trong năm. Vui vì Hoàng Tử hòa bình đã đến với trần gian. “Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho người Chúa thương”[3]. Đó là ước vọng của mỗi người chúng ta trong tháng cuối năm này. Để ước gì không chỉ hào nhoáng bên ngoài, nhưng mỗi người còn tìm được niềm vui của Chúa Hài Đồng trong chính tâm hồn mình. Được như thế, chúng ta tiễn biệt một năm với lòng biết ơn Thiên Chúa; đồng thời, qua Đêm Giáng Sinh, chúng ta chuẩn bị bước vào một năm mới. Trong hành trình ấy, chắc chắn Chúa Hài Đồng sẽ luôn là ánh sáng rọi chiếu cho mỗi người trên bước đường đời.

Lạy Chúa Giêsu, tháng 12 về, Mùa Vọng đến là lòng chúng con rộn mừng chờ mong Chúa đến. Mừng sinh nhật Chúa! Mỗi mùa Giáng sinh là thời gian để mong, để mừng và để nhớ. Xin Chúa đến với từng người chúng con. Nhất là những ai đang thiếu vắng bình an, những bệnh nhân và người nghèo khó, những tâm hồn lạnh lẽo, v.v. Xin cho chúng con và cho họ được một Mùa Giáng Sinh an lành và hạnh phúc.

Giuse Phạm Đình Ngọc SJ

[1] Theo ước tính của các nhà khoa học, khoảng 40 ngàn năm trước đây, Người hiện đại hay Người tinh khôn (Homo Sapiens) đã ra đời. Homo Sapiens có cấu tạo cơ thể phát triển như người ngày nay. Nói chung sau khi ông bà Tổ Tông phạm tội, Thiên Chúa đã thực hiện chương trình cứu độ con người.

[2] Tại sao lại rơi vào ngày này cũng là chủ đề sôi nổi trong giới học giả. Một trong nhiều lý do được chúng ta biết đến đó là ngày lễ hội Mặt Trời. Câu thánh vịnh về mùa Giáng Sinh này đã khơi nguồn cho Hàn Mạc Tử : “Tứ thời xuân! Tứ thời xuân non nước! Phút thiêng liêng nhuần gội áng thiều quang. Thiên hạ bình, và trời tuôn ơn phước. Như triều thiên vờn lượn khắp không gian.” (Nguồn Thơm)

Ca Ngợi Chúa Khi Người Thân Qua Đời

Trong Thánh Lễ cầu hồn ngày 2/11/2019 tại nhà thờ Thánh Linh có 4 linh mục và 3 thầy Phó Tế cùng dâng Thánh Lễ với cộng đoàn mà đa số là các thân nhân của những người quá cố trong năm 2019 này.
Thánh Lễ được diễn ra với ba ngôn ngữ: tiếng Anh, tiếng Việt và tiếng Tây Ban Nha.

Cha Joseph Sơn Nguyễn vốn là cha Tuyên Uý tại bịnh viện Đại Học UCI nên cha giảng về một cảm nghiệm mà theo cha là rất đáng làm. Đây là nội dung bài giảng của cha Sơn:

“Hôm ấy tôi được gọi đến để ban các Bí Tích cuối cho một phụ nữ người Mỹ. Khi tôi đến thì có 6 phụ nữ khác đứng chung quanh giường bà. Đó là 3 người chị em, hai cháu gái và một con gái của bà.

Bà lần lượt cười với từng người thân và bình tĩnh lãnh nhận các Bí Tích cuối với một nụ cười bình thản. Thế rồi bà ra đi trong bình an.

Ngay lúc bà ra đi thì cả 6 người thân cùng cất tiếng hát Thánh Ca, một bài hát thông thường mà ai cũng thuộc. (Chắc là bài Amazing Grace).

Lúc ấy có một nữ bác sĩ tình cờ đi ngang qua phòng. Bà ta vội vã đi tìm cây đàn guitar và đến cùng đàn hát chung với gia đình để tiễn đưa người quá cố đi về cõi vĩnh hằng.”

Tôi cho rằng đó là một việc làm đáng khen. Không khóc lóc níu kéo làm cho người chết đi không đành.”

Xin đề nghị:

  1. Hát thánh ca là một lời nguyện tốt nhất. Chúng ta có thể đọc Thánh Thi, Thánh Vịnh, hay đọc kinh Cầu Các Thánh, các kinh nguyện mà giáo hội dạy như Chuỗi Kinh Mân Côi, chuỗi Kinh Lòng Thương Xót…
  2. Hãy bắt chước văn hoá người Mỹ: Vui Mừng và cầu nguyện trong niềm vui
  3. Trong đám tang, hãy celebrate và kể lại cuộc đời người quá cố bằng những câu chuyện vui, những đức tính của người ấy.
  4. Hãy giữ lòng thanh thản, vui mừng thay vì sầu khổ, khóc lóc.
  5. Hãy mừng vì người thân của mình được về với Quê Trời, nơi không còn nước mắt và đau khổ.
  6. Chúng ta cầu nguyện cho các linh hồn. Đi thăm và cầu nguyện cho các linh hồn nơi nghĩa địa trong 8 ngày đầu của thánh 11 là tháng Các Linh Hồn.
  7. Xin lễ cầu cho các linh hồn. Làm việc bác ái, dâng hy sinh, đau khổ của mình để cầu cho các linh hồn thân nhân và các linh hồn mồ côi.

“Chúng con cậy vì Danh Chúa nhân từ cho các linh hồn được lên chốn nghỉ ngơi, hằng xem thấy Mặt Đức Chúa trời sáng láng vui vẻ vô cùng. Amen.”

Kim Hà, 3/11/2019

Nỗi hiểm nguy của thói quen phạm tội

Tội nguyên-tổ A-dong đã làm cho chúng ta hướng chiều về đàng tội. Vì thế, Thánh Phaolồ đã lo buồn khi thấy mình phải chạm trán với những ý-tưởng tội-lỗi: “Tôi lại thấy xuất hiện trong mình tôi một lề-luật khác, chống đối lề-luật nơi lương-tâm tôi, và lôi-cuốn tôi sa vào cạm-bẫy của tội-lỗi ở trong mình tôi.” (Rô-ma 7 : 23)

 Điều tốt nhất là dứt khoát bỏ ngay đàng tội-lỗi, đừng tự lừa dối mình để trở thành một thói quen phạm tội. Thật khó lòng đến được nước trời không mang tì-ố tội-lỗi, vì lòng chúng ta đã có những hướng chiều về xác thịt, và các thù nghịch luôn cám-dỗ chúng ta phạm tội.

 Với bản chất yếu-ớt, chúng ta như một người lữ-hành phải qua biển đầy giông-tố trên một chiếc thuyền mỏng dòn. Cũng vậy, những người đã có thói quen phạm tội, xác thịt luôn dấy loạn xúi-dục phạm tội, khó lòng qua khỏi cuộc đời sóng gió này bằng yên. Họ khó được cứu-rỗi , vì những thói xấu làm họ mù-quáng và lòng họ ra chai đá.

 I. Tội lỗi phát sinh sự mù – quáng tâm hồn.

 Trước tiên, thói xấu làm họ mù-quáng. Vì thế, các thánh luôn cầu xin ánh sáng của Chúa, luôn run sợ mất ánh sáng chiếu dõi và trở thành người tội-lỗi nhất trần gian. Các thánh luôn tâm-niệm rằng, hễ khi nào mất ánh sáng của Chúa chiếu dõi, các ngài có thể phạm các tội-lỗi tày trời. Vì thế, một số tín-hữu đã sống đắm mình trong tội-lỗi cho đến khi bị đoán phạt. “Lòng gian ác của chúng làm chúng mù-quáng.” (Khôn-ngoan 2,21).

 Chính tội-lỗi phát sinh ra sự mù quáng. Chúa là nguồn mạch mọi ánh sáng. Do đó, những ai tách rời khỏi Chúa sẽ bị bóng tối-tăm bao phủ: “Xương cốt thanh xuân của họ nhuốm đầy thói xấu tội-lỗi.” (Gióp 20,11).

 Như một vực quá sâu thẳm, ánh sáng mặt trời không chiếu dõi vào được, lòng những người sống cố-chấp trong đàng tội-lỗi bị che kín, nên ánh sáng Chúa không thể chiếu sáng vào được. Vì thế, họ phạm hết tội này đến tội khác, hầu như không còn nghĩ gì đến hình phạt: “Phường gian ác tung-hoành đây đó, và ô-trọc cứ dấy lên giữa hàng con cái loài người.” (Thánh vịnh 1: 9)

 Bị chôn vùi trong vực thẳm đen tối, phường gian-ác không làm được gì khác hơn là tội-lỗi. Từ ý nghĩ đến lời nói toàn là tội lỗi, họ khó nhận-thức được tội-lỗi tai hại dường nào. Theo lời Thánh Augustinô, thói quen phạm tội làm cho họ không nhận rõ được những việc xấu xa họ đang làm. Vì thế, họ sống hầu như họ không tin có Thiên-Chúa, tin có Thiên-đàng, hỏa-ngục và cuộc sống đời đời sau này.

 II. Chai đá tâm hồn.

 Lúc đầu, tội-lỗi làm họ lo-lắng âu-sầu, nhưng khi thành thói quen phạm tội, họ không còn cảm-nhận được sự lo lắng nữa: “Lạy Chúa, xin cho chúng ra như cọng rơm trước gió.” (Thánh vịnh 82:14)

 Theo Thánh Aselm, những tội-lỗi trói buộc các tội-nhân như con chim bị cột chân vào cành cây. Nó thử bay lên nhưng sợi dây dật lại, nên con chim bị té nhào xuống đất.

 Thánh Gioan Cờ-ry-sô-tôm nhận định: “Thói quen không xót thương ai. Nó nài ép người ta, nhiều khi trái với ý muốn của họ, làm những hành-động trái luật.”

 Thánh Au-gus-ti-nô nói mạnh hơn: “Khi người ta không còn chống được một thói quen, nó trở thành một điều cần thiết.”

 Thánh Bê-na- đi-nô thêm: “Thói quen trở thành như bản-tính tự nhiên.”

 Như người ta phải thở để sống, những người có thói quen phạm tội trở thành nô-lệ tội-lỗi. Người tôi-tớ làm việc còn được trả công, chứ người nô-lệ nai lưng làm việc, không được hưởng một đồng xu nào. Theo thánh Chrysôtôm, người có thói quen phạm tội như chìm ngập trong vực sâu tối-tăm, bất chấp những lời khuyên-răn, sửa dạy, bất chấp cả thiên-đàng, hỏa-ngục, bất chấp cả Chúa nữa. Cha Recupitô ghi nhận: Một tên tử tội, trên đương đi đến pháp-trường, đưa mắt nhìn đây đó, thấy một thiếu-nữ xinh đẹp, còn đem lòng ước muốn phạm tội.

Người đắm mình trong tội-lỗi không còn nhìn thấy vực thẳm nữa, nên họ làm sao khỏi sa xuống hố? Phải có phép lạ họ mới trở lại được. Khi họ mở mắt nhìn, thì đã thấy họ ở trong hỏa ngục và họ lại càng âu-sầu khổ-não hơn về những sự dại-dột của mình.

 LỜI NGUYỆN CẬY TRÔNG.

 Lạy Chúa, Chúa đã yêu con hơn những người khác. Để đáp lại muôn vàn hồng-ân Chúa ban, con đã xúc-phạm đến Chúa hơn các người khác. Lạy Trái-Tim đầy thương-tích của Đấng Cứu-Chuộc rất hay thương xót, Chúa đã sầu-khổ biết bao trên Thánh-giá vì tội-lỗi con, xin giúp con, để con thấy được các tội-lỗi nặng nề biết bao, đáng cho con xa lánh dường nào. Lạy Chúa Giêsu, lòng con đầy tràn tánh hư nết xấu. Xin Chúa đổ vào đó tình yêu bao la của Chúa. Con đặt tin tưởng hoàn toàn vào Chúa, vì lòng nhân-từ của Chúa bao la, và tình thương của Chúa hải-hà. Con thống-hối các tội-lỗi con, vì con đã xúc-phạm đến Chúa quá lắm rồi. Con thà chết chẳng thà phạm tội nữa!

 Con đã quên Chúa, nhưng nào Chúa có bao giờ quên con. Nhờ ánh sáng Chúa chiếu dõi, con nhận-thức được các tội-lỗi đáng gớm ghét dường nào! Cùng với ánh sáng, xin Chúa ban thêm cho con sức mạnh, để con đặt tin tưởng hoàn toàn vào Chúa. Con thề hứa: Thà chết trăm ngàn lần còn hơn là quay lưng lại với Chúa: “Lạy Chúa, con đặt tất cả hy-vọng vào Chúa, và muôn đời con không bao giờ phải hổ thẹn. Lạy Chúa Giêsu, không bao giờ con sợ mất hồng-ân của Chúa nữa.”

 Lạy Mẹ Maria, Mẹ là nguồn hy-vọng của con, con đặt tất cả hy-vọng vào Chúa, và muôn đời con phải hổ thẹn. Con đặt hy-vọng vào Mẹ, vào lời cầu-bầu của Mẹ và không bao giờ con lạc xa Chúa Giêsu, Con Mẹ nữa. Xin Mẹ bầu-cử giúp con, để con thà chết còn hơn lạc xa nguồn mạch các ơn phúc của Chúa.


Tác giả: Thánh An-Phong-Xô Li-go-ri 

 (Phêrô Bùi-Đắc-Hữu, dịch)

Cần cảnh giác với phong trào làm youtube về ẩm thực

Vài năm gần đây, ở Việt Nam rộ lên phong trào ‘youtube ẩm thực’, tức phong trào của những người quay các video clip về nấu ăn, rồi đưa lên youtube để kiếm tiền. Tất nhiên, có những kênh trong số này mang lại các giá trị giải trí lành mạnh, thậm chí cho thấy những mức độ sáng tạo đáng ghi nhận. Hơn nữa, đây cũng là một hình thức kiếm tiền chính đáng. Tuy nhiên, bên cạnh đó, rất nhiều các kênh video loại này có vấn đề lệch chuẩn và phản giáo dục, nhưng lại thu hút được số lượng người đăng ký theo dõi rất lớn, trong đó có cả trẻ em. Vì thế, thiết tưởng cần phải có một phân tích và cảnh báo về hiện tượng này, để chúng ta có thể tránh được những ảnh hưởng tiêu cực của chúng, nhất là để các phụ huynh hướng dẫn nhân bản cho con cái; và hy vọng các youtuber biết điều chỉnh cách tiếp cận của họ. Trong số những khía cạnh phản giáo dục từ các video đó, hai vấn đề nổi lên một cách phổ biến là (1) khía cạnh phản văn hoá trong cách thức ăn uống, và (2) sự phí phạm và thiếu tôn trọng đồ ăn thức uống.

1. Khía cạnh phản văn hoá trong cách thức ăn uống

Ngày nay, từ ‘văn hoá’ đã bị lạm dụng nhiều, đến mức những gì đáng bị gọi là phản văn hoá thì lắm lúc lại được gọi là văn hoá. Ví dụ, nhiều người gọi nạn tham nhũng là ‘văn hoá biếu xén’, hay có người gọi những hành vi nói tục là ‘văn hoá chửi thề’. Tuy nhiên, một cách chung, văn hoá là sự tích luỹ các cơ cấu nhân tạo, bổ sung cho sự giới hạn của cơ cấu tự nhiên, hướng đến việc trợ giúp con người sinh tồn và phát triển. Như vậy, văn hoá không phải là thứ cố định mà là một tiến trình hướng đến những gì mang tính khai phóng và phát triển hơn theo tư cách là con người, nhất là về mặt tinh thần, đúng như ý nghĩa gốc Latin của nó, ‘cultus’: gieo trồng. Hay nói cách khác, văn hoá vừa là đặc tính của con người, vừa giúp con người trở thành con người hơn. Theo nghĩa đó, có thể nói rằng, một trong những cách để định nghĩa con người chính là khả năng tích luỹ, ‘gieo trồng’ văn hoá cho chính mình. Trong khía cạnh này, con người hơn động vật ở chỗ biết ‘giáo hoá dĩ thành văn’ (Kinh Dịch), tức biết chuyển những gì thuộc nhục dục tự nhiên thành giá trị tinh thần.

Cách thức ăn uống chính là một trong những biểu hiện rõ rệt của khả năng này. Trừ những trường hợp cá biệt, ăn uống không đơn thuần chỉ để thoả mãn cơn đói, mà còn là để thể hiện và nuôi dưỡng khía cạnh văn hoá của mỗi người. Trong Tiếng Việt, chúng ta ít khi nói trống là ‘ăn’, mà nói một cách ý nhị hơn là ‘dùng bữa’. Từ này dường như bao hàm ý nghĩa thưởng thức và cảm nhận, nghĩa là chứa đựng ý thức về những nét đẹp, những tinh tế và văn hoá của đồ ăn thức uống, đồng thời trân trọng và biết ơn tài nghệ nấu nướng và sự phục vụ của đầu bếp. Hơn nữa, khi ‘dùng bữa’, đặc biệt trong giờ cơm gia đình, chúng ta không chỉ hướng về bản thân, mà còn hướng về tha nhân nữa. Bữa ăn trở thành thời gian chia sẻ, truyền thông, kết nối, tương quan với nhau; và vì thế, cách ăn cũng phải biểu hiện được đặc tính này. Nói tóm lại, với con người, ăn uống đúng nghĩa luôn ít nhiều phải bao hàm khía cạnh văn hoá và tương quan.

FRANCE-GASTRONOMY-EMPLOYMENT

Rất tiếc, những hình thức ăn uống trong nhiều kênh youtube ẩm thực đi ngược lại với điều mong chờ nói trên. Thực vậy, để thu hút sự quan tâm của người xem, nhất là từ giới trẻ, những người làm youtube ẩm thực phải nghĩ ra các hình thức khác lạ, gây ấn tượng. Tuy nhiên, chỉ trừ một số kênh có những ý tưởng sáng tạo mang tính tích cực, đa số các kênh khác lại chạy theo các ý tưởng gây sốc cách tiêu cực, như thực hiện các hành vi ăn uống chẳng giống ai. Ví dụ, có người bỏ đồ ăn vào thau, chậu, hay thậm chí vào các vật dụng vốn được dùng cho súc vật ăn. Rất nhiều bạn trẻ ăn uống nhồm nhoàm, phản cảm, nhưng lại lấy đó làm hãnh diện với lập luận: đã ăn uống là phải sảng khoái, phải thật tự nhiên. Lập luận như thế có thể tạm chấp nhận được nếu nó được giới hạn trong phạm vi các hoạt động vui chơi của một nhóm nhỏ trong một dịp cụ thể nào đó. Tuy nhiên, vấn đề ở đây là các kênh này được phổ biến và hướng đến công chúng cách rộng rãi, trong đó có rất nhiều trẻ em. Vì vậy, sự lệch chuẩn văn hoá và phi giáo dục của nó là điều phải xem lại.

2. Sự phí phạm và thiếu tôn trọng đồ ăn, thức uống

Một điểm phản giáo dục khác trong nhiều kênh loại này là việc những người làm ẩm thực rất phí phạm đồ ăn thức uống. Thậm chí, nhiều người trong số họ tỏ ra bỡn cợt với nguyên liệu nấu nướng, và cả với thức ăn đã chế biến xong. Cách đặc biệt, vì theo đuổi các ý tưởng gây sốc, nhiều kênh youtube ẩm thực đang chạy theo phong trào làm các món ăn khổng lồ; và rất nhiều trong số này có những biểu hiện phí phạm các nguyên liệu trong giai đoạn chế biến, đồng thời đùa giỡn với thức ăn trong giai đoạn sử dụng. Ví dụ, có bạn vứt đi cả những miếng thịt rất lớn khi chế biến một món ăn; hay có những nhóm đem đồ ăn đã chế biến ra làm các trò mua vui, như thi nhau ăn với lượng lớn mù tạt, và kết quả là đa phần thức ăn đều bị nôn ra hoặc bỏ đi.

Không tôn trọng đồ ăn thức uống chỉ ra sự thiếu hụt lòng biết ơn. Thực vậy, một người trưởng thành nhân bản sẽ nhận ra rằng tất cả những gì đang ở trong tay mình không phải tự nhiên mà có. Dẫu cho chúng ta bỏ tiền ra mua các nguyên liệu để nấu nướng, thì chúng cũng là sản phẩm có được từ công lao vất vả của bao nhiêu người. Hơn nữa, nói cho cùng, tất cả chúng đều là quà tặng của Thượng Đế, hay ít ra là của Mẹ Thiên Nhiên.

Hơn nữa, sự phí phạm thức ăn tự nó cũng cho thấy sự thiếu vắng tinh thần hiệp thông và chia sẻ với người khác. Bao nhiêu người ăn xin vẫn hằng ngày lê bước trên mọi nẻo đường của đất nước nói riêng và mọi nơi trên thế giới nói chung; và mỗi một giây qua đi, nhân loại này có một người chết vì đói.

Ngoài ra, sự phí phạm đồ ăn cũng góp phần rất lớn vào việc huỷ hoại môi trường. Thật vậy, xu hướng tiêu xài hoang phí này đang đẩy con người tiêu thụ vượt xa nhu cầu thật sự của mình; và điều này đồng nghĩa với việc các nguồn lực của môi trường tự nhiên bị khai thác và lạm dụng mức triệt để phục vụ cho chủ nghĩa tiêu thụ.

3. Ki-tô hữu và lời mời gọi tái ý thức về hành vi làm dấu trước và sau bữa ăn

Một trong những điểm nổi trội của thời đại này, đặc biệt trong xã hội Việt Nam, là sự mất định hướng. Rất nhiều người hiện không biết đâu là tiêu chuẩn hay phương hướng đúng đắn của các hành vi trong cuộc sống. Những lệch chuẩn nêu trên không chỉ là vấn đề riêng của một số kênh youtube ẩm thực, mà là vấn đề chung của nhiều người, của xã hội. Đứng trước vấn đề này, thiết tưởng Ki-tô hữu được mời gọi một cách đặc biệt để sửa đổi, hoán cải, và nêu gương sáng; và tôi nghĩ rằng việc tái ý thức về hành vi làm dấu tạ ơn trước và sau bữa ăn chính là một phương cách đặc biệt giúp ta sống tinh thần chứng nhân này.

Điều rất đáng buồn là nhiều Ki-tô hữu đang chỉ làm dấu trước và sau bữa ăn như một hành vi vô thức theo thói quen. Vì thế, chúng ta cần phải để ý lại điều này. Cử chỉ và lời kinh làm dấu tạ ơn chứa đựng rất nhiều ý nghĩa. Chúng ta có thể liệt kê một số điểm chính. Thứ nhất, chúng ta noi gương Đức Ki-tô đã làm khi Ngài đọc Kinh Tạ Ơn Thiên Chúa Cha trước mọi biến cố, nhất là trước các biến cố phép lạ hoá bánh. Với hành vi này, Đức Giê-su giúp chúng ta chân nhận rằng mọi sự đến từ Thiên Chúa, đồng thời, chúng ta được mời gọi để chia sẻ và tham dự với Ngài, như chính Đức Ki-tô hiệp thông cùng Ngôi Cha và Thánh Thần vậy. Thứ đến, việc làm dấu tạ ơn cũng hàm ý sự hiệp thông và chia sẻ giữa chúng ta với nhau, nhất là với những người thiếu thốn, trong tư cách là con cái của Thiên Chúa. Làm dấu cũng là biểu hiện lòng biết ơn với Thiên Chúa và trân trọng thiên nhiên, vốn là quà tặng của Người dành nhân loại. Cuối cùng, làm dấu giúp ta ý thức rằng bữa ăn trên trần thế cũng là một dấu chỉ hướng về Bữa Tiệc Thiên Quốc, nơi có sự hiệp thông và chia sẻ trọn vẹn trong tình yêu.

Vì thế, việc ý thức lại giá trị của hành vi làm dấu tạ ơn trước và sau bữa ăn giúp chúng ta ý thức và trân trọng đồ ăn thức uống cách đúng mực, từ đó có thể làm chứng và nêu gương sáng cho nhiều người khác trong thời đại này. Cách đặc biệt, đó cũng là một trong những cách thức hướng đến sự ‘hoán cải sinh thái’, như tinh thần mời gọi của Thượng Hội Đồng Giám Mục Về Amazon.

Khắc Bá, SJ – CTV Vatican News

03 tháng mười một 2019, 09:41

Chết an vui

Bài gẫm 29: NHỮNG PHƯƠNG -THẾ GIÚP TA CHẾT AN VUI

Này bạn, bạn biết rõ bạn sẽ chết, nên bạn hãy mau mau sấp mình xuống dưới chân Chúa Cứu-Thế, cám ơn Chúa về những thì giờ Chúa ban cho bạn, để bạn thanh-toán việc lương-tâm, sửa lại những lỗi-lầm cuộc đời đã qua, nhất là trong thời thanh-xuân. Hãy để mắt nhìn đến các lề luật Chúa, xem lại nghề nghiệp đã làm, những nơi thường hay lui tới, ghi lên những sa-ngã và xưng tội chung, nếu bạn chưa làm. Xưng tội chung ích lợi cho đời sống người tín-hữu biết bao!

Hãy nghĩ rằng đây là lúc bạn tính sổ đời đời, để bạn sắp sửa ra trước quan tòa là Chúa Giêsu Kitô. Hãy xoá bỏ hết mọi hành-vi, mọi ý-tưởng xấu xa và tránh xa mọi cơ-hội làm bạn xa lìa Chúa. Bây giờ bạn cảm thấy khó, hãy cố gắng làm đi, vì để đến giờ chết thì vấn đề hầu như không giải-quyết nổi.

Điều quan trọng hơn cả là sống trong ơn nghĩa Chúa. Muốn được vậy, ta nên năng tham dự thánh-lễ, tốt nhất là hằng ngày suy-gẫm những chân-lý đời đời, năng xưng tội rước lễ, viếng Mình-Thánh Chúa, đọc sách thiêng-liêng, xét mình, nhưng quan-hệ hơn cả là sống ký-thác vào Chúa và Đức Trinh Nữ nhất là khi bị cám dỗ. Đó là những phương-thế giúp ta chiếm được giờ chết hạnh-phúc và được cứu-rỗi đời đời.

Bạn đọc thân mến, thực hành các điều ghi trên là dấu-chỉ bạn được cứu-rỗi. Lạy Chúa, Chúa không muốn người nào phải hư đi, Chúa muốn mọi người được cứu-rỗi, nên Chúa đã đổ máu ra trên thập-giá, xin Chúa chiếu-sáng tâm-hồn chúng con bằng ngọn lửa yêu mến.

Bạn đọc thân mến, mau lên! Chúa đang mời gọi bạn, hãy mau ký-thác vào Chúa và bắt đầu hưởng sự an bình của Chúa, mà lâu nay có thể bạn đã làm mất đi vì tội-lỗi mình. Sung sướng biết bao khi tâm hồn an vui trong Chúa và có thể nói với mình rằng: “Có thể tôi chết đêm nay, nhưng khỏi lo sợ gì, tôi sẽ chết trong ơn-nghĩa Chúa.”

LỜI NGUYỆN CẬY TRÔNG.

Lạy Chúa, muôn đời con phải cám tạ Chúa về ánh sáng Chúa đã chiếu-dõi trên con. Ngay cả những khi con quay lưng lại với Chúa, Chúa cũng không nở bỏ con.

Chúa đã soi sáng cho con, nên con không còn sống trong cảnh đen tối của tội-lỗi. Bây giờ,con cảm thấy đau buồn vì đã xúc phạm đến Chúa, và ước ao khao-khát các hồng-ân của Chúa.

Những ơn thánh Chúa đổ xuống trên con làm con đặt hết lòng cậy trong vào Chúa, và biết chắc Chúa đã tha tội cho con và cứu con. Con thà chết trăm ngàn lần còn hơn là mất ơn-nghĩa với Chúa. Con không bao giờ dám lìa xa Chúa nữa. Con yêu Chúa suốt đời con và con sẽ được yêu Chúa ngay cả giờ hấp-hối và mãi mãi trên Thiên đàng.Lạy Mẹ Maria, xin Mẹ bầu cử với Chúa Giêsu cho con.
 Tác giả: Thánh An-Phong-Xô Li-go-ri 

 (Phêrô Bùi-Đắc-Hữu, dịch)