Các ông đã từ bỏ mọi sự mà đi theo Người

CHÚA NHẬT 5 THƯỜNG NIÊN, NĂM C – 06/02/22

Ơn Gọi Kitô Hữu - Chúa Nhật V Thường Niên C

BÀI ĐỌC I:  Is 6, 1-2a, 3-8

“Này tôi đây, xin hãy sai tôi”.

Trích sách Tiên tri Isaia.

Năm vua Ozias băng hà, tôi nhìn thấy Chúa ngự trên ngai cao, và đuôi áo của Người bao phủ đền thờ. Các Thần Sốt Mến đứng trước mặt Người, và luân phiên tung hô rằng: “Thánh, Thánh, Thánh! Chúa là Thiên Chúa các đạo binh, toàn thể địa cầu đầy vinh quang Chúa”. Các nền nhà đều rung chuyển trước tiếng tung hô, và nhà cửa đều đầy khói.

Lúc bấy giờ tôi mới nói: “Vô phúc cho tôi! Tôi chết mất, vì lưỡi tôi nhơ bẩn, tôi ở giữa một dân tộc mà lưỡi họ đều nhơ nhớp, mắt tôi đã trông thấy Đức Vua, Người là Chúa các đạo binh”. Nhưng lúc đó có một trong các Thần Sốt Mến bay đến tôi, tay cầm cục than cháy đỏ mà ngài đã dùng cặp lửa gắp ở bàn thờ. Ngài đặt than lửa vào miệng tôi và nói: “Hãy nhìn xem, than lửa này đã chạm đến lưỡi ngươi, lỗi của ngươi được xoá bỏ, và tội của ngươi được thứ tha”. Và tôi nghe tiếng Chúa phán bảo: “Ta sẽ sai ai đi? Và ai sẽ đi cho chúng ta?” Tôi liền thưa: “Này con đây, xin hãy sai con”.  Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA:  Tv 137, 1-2a. 2bc-3.4-5. 7c-8

Đáp: Lạy Chúa, trước mặt các thiên thần, con đàn ca mừng Chúa. (c. 1c).

Xướng: 1) Lạy Chúa, con sẽ ca tụng Chúa hết lòng, vì Chúa đã nghe lời miệng con xin; trước mặt các thiên thần, con đàn ca mừng Chúa, con sấp mình thờ lạy bên thánh điện Ngài. – 

2) Và con sẽ ca tụng uy danh Chúa, vì lòng nhân hậu và trung thành của Chúa. Khi con kêu cầu, Chúa nhậm lời con, Chúa đã ban cho tâm hồn con nhiều sức mạnh. –  Đáp.

3) Lạy Chúa, các vua địa cầu sẽ ca ngợi Chúa, khi họ nghe những lời miệng Chúa phán ra; và họ sẽ ca ngợi đường lối của Chúa: “Thực, vinh quang của Chúa lớn lao!”  –  Đáp.

4) Tay hữu Chúa khiến con được sống an lành. Chúa sẽ hoàn tất cho con những điều đã khởi sự. Lạy Chúa, lòng nhân hậu Chúa tồn tại muôn đời, xin đừng bỏ rơi công cuộc tay Ngài. -Đ.

BÀI ĐỌC II:  1 Cr 15, 1-11

“Chúa hiện ra với Giacôbê, rồi với tất cả các Tông đồ”.

Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.

Anh em thân mến, tôi xin nhắc lại cho anh em Tin Mừng mà tôi đã rao giảng cho anh em, và anh em đã lãnh nhận và đang tin theo, nhờ đó anh em được cứu độ, nếu anh em tuân giữ lời lẽ tôi đã rao giảng cho anh em, bằng không anh em đã tin cách vô ích. Tôi đã rao truyền cho anh em trước tiên điều mà chính tôi đã nhận lãnh: đó là Đức Kitô đã chết vì tội lỗi chúng ta, đúng theo như lời Thánh Kinh. Người được mai táng và ngày thứ ba Người đã sống lại đúng theo như lời Thánh Kinh. Người đã hiện ra với ông Kêpha, rồi với mười một vị. Sau đó, Người đã hiện ra với hơn năm trăm anh em trong một lúc; nhiều người trong số anh em đó hãy còn sống tới nay, nhưng có vài người đã chết. Thế rồi Người hiện ra với Giacôbê, rồi với tất cả các Tông đồ. Sau cùng, Người cũng hiện ra với chính tôi như với đứa con đẻ non. Tôi vốn là kẻ hèn mọn nhất trong các tông đồ, và không xứng đáng được gọi là tông đồ, vì tôi đã bắt bớ Hội Thánh của Thiên Chúa. Nhưng nay tôi là người thế nào, là nhờ ơn của Thiên Chúa, và ơn của Người không vô ích nơi tôi, nhưng tôi đã chịu khó nhọc nhiều hơn tất cả các Đấng: song không phải tôi, nhưng là ơn của Thiên Chúa ở với tôi. Dù tôi, dù là các Đấng, chúng tôi đều rao giảng như thế cả, và anh em cũng đã tin như vậy. Đó là lời Chúa.

ALLELUIA:

Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa, xin hãy mở lòng chúng con, để chúng con lắng nghe lời Con của Chúa.- All

Tin Mừng Lc 5,1-11. Thứ Năm Tuần XXII Thường Niên, 03/9/2020: Thánh  Grêgôriô Cả, giáo hoàng, tiến sĩ Hội Thánh. Lễ nhớ.

PHÚC ÂM:  Lc 5, 1-11

“Các ông đã từ bỏ mọi sự mà đi theo Người”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, dân chúng chen nhau lại gần Đức Giêsu để nghe lời Thiên Chúa, lúc đó Người đứng ở bờ hồ Giênêsarét. Người trông thấy hai chiếc thuyền đậu gần bờ; những người đánh cá đã ra khỏi thuyền và họ đang giặt lưới. Người xuống một chiếc thuyền, thuyền đó của ông Simon, và Người xin ông đưa ra khỏi bờ một chút. Rồi Người ngồi trên thuyền, giảng dạy dân chúng. Vừa giảng xong, Người bảo ông Simon rằng: “Hãy đẩy thuyền ra chỗ nước sâu, và thả lưới bắt cá”. Ông Simon thưa Người rằng: “Thưa Thầy, chúng con đã cực nhọc suốt đêm mà không được gì hết; nhưng vì lời Thầy, con sẽ thả lưới”. Các ông đã thả lưới và bắt được rất nhiều cá; lưới các ông hầu như bị rách. Bấy giờ các ông làm hiệu cho các bạn đồng nghiệp ở thuyền bên cạnh đến giúp đỡ các ông. Những người này tới, họ đổ cá đầy hai chiếc thuyền, đến nỗi những thuyền chở nặng gần chìm.

Thấy thế, ông Simon sụp lạy dưới chân Chúa Giêsu và thưa Người rằng: “Lạy Chúa, xin Chúa hãy tránh xa con, vì con là người tội lỗi”. Ông kinh ngạc và tất cả mọi người ở đó với ông cũng kinh ngạc trước mẻ cá mà các ông vừa mới bắt được; cả ông Giacôbê và Gioan, con ông Giêbêđê, bạn đồng nghiệp với ông Simon cũng thế. Nhưng Chúa Giêsu phán bảo ông Simon rằng: “Đừng sợ hãi: từ đây con sẽ là kẻ chinh phục người ta”. Bấy giờ các ông đưa thuyền vào bờ, và đã từ bỏ mọi sự mà đi theo Người.

Lm Peter Lê Thanh Quang

NGƯỜI XUỐNG THUYỀN CỦA PHÊRÔ

CHÚA NHẬT V THƯỜNG NIÊN NĂM C

Suy niệm bài Tin Mừng này, trong suy nghĩ của tôi vừa có hình ảnh thánh Phêrô đi lưới cá, vừa có hình ảnh cuộc sống từng người hôm nay. Vì thế, tôi để lời Tin Mừng dẫn dắt suy nghĩ của bản thân về Hội Thánh trong đời sống đức tin, nơi đã từng có mặt của thánh Phêrô trong trách nhiệm Giáo hoàng tiên khởi, và có mặt của từng người chúng ta.

Thánh Luca cho biết: Chúa Giêsu thấy hai chiếc thuyền đậu dọc bờ hồ. Chúa bước xuống một trong hai. Đây là chi tiết thánh Luca tinh tế nhận ra: Chiếc thuyền mà Chúa bước xuống là thuyền của thánh Phêrô. Tôi tự hỏi, có cần phải ghi thêm chi tiết thuyền của thánh Phêrô? Vì nếu không ghi câu này, Tin Mừng vẫn đủ ý nghĩa? Chắc chắn thánh Luca có dụng ý khi ghi nhận: “Người xuống một chiếc thuyền, THUYỀN ĐÓ CỦA ÔNG SIMON. Thuyền của Simong chứ không phải của ai khác!

Vậy xuống thuyền của thánh Phêrô, Chúa nhắm điều gì? Hay là thuyền của thánh Phêrô đẹp hơn, bảo đảm hơn, chắc chắn hơn? Tôi không nghĩ đơn giản như thế. Phải có lý do để thánh Luca nhắm tới trong chi tiết này?

Thánh Luca muốn đưa ra một cái nhìn của đức tin.

Chúa Giêsu, trong khi đi rao giảng, đã không viết để lưu giữ bất cứ điều gì. Tin Mừng của Chúa được viết sau khi Chúa về trời mấy chục năm. Đó cũng chính là thời gian các môn đệ của Chúa nói riêng, Hội Thánh nói chung, bắt đầu bôn ba tiếp nối bước chân của Thầy trên cánh đồng truyền giáo.

Các ngài thấy cần ghi lại Lời giảng của Chúa để phục vụ việc rao giảng. Và Tin Mừng chỉ được viết cho từng đối tượng mà các môn đệ phục vụ. Tin Mừng cũng được viết giữa lòng cuộc đời các Kitô hữu. Nó chất chứa, nó phản ánh kinh nghiệm sống, cầu nguyện, suy tư của các Kitô hữu đầu tiên.

Bởi vậy, khi bạn và tôi đọc hay lắng nghe Tin Mừng ấy, thì không phải đọc, không phải nghe như một câu chuyện, nhưng phải khám phá những bí ẩn chất chứa bên trong, khám phá ý nghĩa, kinh nghiệm sống, kinh nghiệm cầu nguyện và suy tư mà cộng đoàn Kitô hữu tiên khởi để lại, và chúng ta được vinh phúc thừa hưởng.

Thánh Luca không khác. Những gì viết ra là những gì thánh nhân phản ánh. Những gì ta đọc thấy đều là tâm tư của lớp lớp Kitô hữu ghi khắc.

Lc 5: 1-11 - GIÁO PHẬN PHÚ CƯỜNG

Quan trọng tuyệt  đối: những gì Thánh Kinh cho biết, cũng là những gì Lời Chúa muốn nói với dân của Chúa.

Do đó thánh Luca, dẫu chép Tin Mừng, vẫn chỉ thụ động trước Thánh ý Chúa. Từng lời của Chúa là giáo huấn mà ta có nhiệm vụ học hỏi và sống.

Bởi đó, chi tiết Chúa bước xuống thuyền của thánh Phêrô chắc không đi ngoài giáo huấn mà Chúa muốn dạy chúng ta. Đó cũng chính là cái nhìn của đức tin mà thánh Luca mời ta suy niệm.

Con thuyền trên biển cả, vốn là hình ảnh của Hội Thánh. Thánh Phêrô chính là vị thủ lãnh đầu tiên của con thuyền Hội Thánh. Chính trên con thuyền và nơi thuyền trưởng Phêrô, Chúa có mặt và vẫn hiện diện để nuôi dưỡng, giáo huấn dân Chúa.

Ý nghĩa này quan trọng. Vì ta vẫn biết, vẫn được nhắn nhủ rằng, Kitô hữu hãy chọn Chúa Giêsu là Đấng hướng dẫn đời mình. Nhưng vấn nạn mà nhiều người đặt ra là: Đúng là phải chọn Chúa làm Đấng hướng dẫn, nhưng có thấy Chúa đâu? Giả như đọc Thánh Kinh, đọc Tin Mừng, thì có biết bao nhiêu vấn đề thời sự mà mình không thể tìm thấy trong Thánh Kinh, trong Tin Mừng. Ví dụ: sinh sản vô tính, thụ thai trong ống nghiệm, vấn đề hạt nhân, và nhiều thử nghiệm của phòng thí nghiệm bị coi là vô luân…

Đúng là Chúa Giêsu không có mặt một cách hữu hình. Đúng là Tin Mừng không có sẵn lời giải đáp cho mọi vấn đề thời sự. Nhưng Chúa Giêsu vẫn tiếp tục hiện diện trong lòng Hội Thánh.

Cũng ngay giữa lòng Hội Thánh, Chúa tiếp tục giảng dạy, giáo huấn dân của Chúa. Đó là lý do lớn, là lời giải đáp tuyệt vời cho hình ảnh Chúa Giêsu bước vào khoang thuyền của thánh Phêrô (chứ không phải bất cứ con thuyền nào khác).

Đó cũng là ý nghĩa rất đẹp cho con thuyền Hội Thánh, dù biển yên hay sóng nổi, dù thăng hay trầm, Chúa vẫn luôn đồng hành cùng Hội Thánh. Chính Chúa lèo lái con thuyền mà tay Chúa tạo ra và chuộc về bằng giá máu của mình.

Đó là lý do khiến người Công giáo lắng nghe giáo huấn Hội Thánh, cụ thể là vâng phục Giáo hoàng. Tôi nghe giáo huấn của Giáo hoàng không vì Giáo hoàng thông thái. Đức Piô XII; Đức Phaolô VI, Đức Gioan Phalô II… được coi là những nhà thông thái. Nhưng Đức Gioan XXIII đâu phải nổi bật, vậy mà ngài đã làm một cuộc cách mạng cả thể khi triệu tập Công Đồng Vatican II. Từ đó, tôi càng tin chắc, Chúa Kitô vẫn luôn hoạt động.

Lắng nghe các ngài vì trong đức tin, tôi thấy Chúa Kitô ngự trong lòng Hội Thánh, giảng dạy nhờ Hội Thánh. Đây là xác tín quan trọng. Vì Có nhiều người tách biệt giữa Chúa Kitô và Hội Thánh. Họ vẫn la to: “Tôi tin Giêsu, nhưng không tin Hội Thánh. Tôi quý Giêsu nhưng không chấp nhận giáo huấn của Hội Thánh”. Tách biệt như vậy là sai lầm, đi ngược chính Thánh ý của Chúa, vì Chúa đã dùng Hội Thánh để cứu độ loài người.

Tôi rút ra bài học: thánh Luca muốn gieo vào tâm hồn ta những hình ảnh: Hội Thánh vừa là mẹ, vừa là Thầy yêu thương, dẫn dắt, dạy dỗ, giáo huấn con cái mình. Đó cũng là trách nhiệm loan báo Tin Mừng mà Chúa Kitô trao cho Hội Thánh. Vì khi chăm sóc đoàn con, Hội Thánh đang thực hiện công tác truyền giáo, có Chúa Kitô cùng hoạt động không ngừng.

Lm. JB NGUYỄN MINH HÙNG