October 4, 2022

Khi tu viện Đức Bà được khởi công tại Aversa, gần thành phố Napoli, Nam Ý, cha Hilarion Thánh-Antôn, được chỉ định làm người điều khiển công cuộc xây cất. Cha Hilarion là một tu sĩ thánh thiện. Mỗi buổi sáng, cha đều dâng thánh lễ trước khi bắt đầu công việc.

Một ngày, ông Gioan đến xin giúp lễ cho cha Hilarion. Ông là giáo dân phụ cha trong chức vụ quản lý. Sáng hôm ấy, cha Hilarion dâng lễ cầu nguyện cho các Đẳng Linh Hồn nơi Lửa Luyện Ngục. Ông Gioan cũng rước lễ hiệp ý với cha .. Sau thánh lễ, cha Hilarion mời ông chia sẻ bữa ăn trưa thanh đạm với mình. Ông Gioan nhận lời.

Đến giờ, ông Gioan đến nơi như đã hẹn. Vừa bước vào dãy nhà trong, nơi hành lang, ông gặp ngay một thanh niên dáng điệu thanh nhã, ăn mặc sang trọng, đang đứng đó. Chàng ngỏ ý muốn gặp cha Hilarion để bàn về một vấn đề quan trọng. Ông Gioan vội báo tin cho cha Hilarion biết. Nhưng cha nhất mực từ chối, không muốn gặp chàng thanh niên, lấy lý do không phải giờ tiếp khách. Ông Gioan trở ra giải thích việc cha Hilarion không thể tiếp chàng. Nhưng chàng thanh niên nài nĩ xin gặp cha. Chàng nói rõ hơn ý hướng của chàng: “Nhân danh tình yêu Thiên Chúa, xin cha Hilarion hãy chia sẻ cho tôi một ít bánh ăn của cha”.

Khi nghe ông Gioan lập lại lời xin, cha Hilarion tỏ ra vô cùng ngạc nhiên. Cha tự nhủ: “Làm sao một thanh niên nhã nhặn quý phái như thế, đáng lý phải rộng tay làm phúc cho người khác, đàng này, lại ngửa tay xin bánh ăn của một thày dòng?”. Dầu nghĩ vậy, cha Hilarion vẫn vui vẻ ra gặp chàng. Cha xin chàng vui lòng đợi một chút. Rồi cha đi vào nhà trong, đến thùng đựng bánh, lấy ra một ổ bánh. Cha rút nhằm chiếc bánh ngon nhất, dù cha không có ý chọn. Cha định đổi ổ bánh khác, ít ngon hơn để biếu cho chàng ăn xin. Nhưng một ý nghĩ thoáng hiện ra trong đầu: “Tại sao lại có sự so đo khác biệt này? Biết đâu chàng thanh niên lại chẳng là một thiên thần, sứ giả của Thiên Chúa, đến từ Trời Cao? Bởi vì, quả thế, chàng đã vào tận nhà trong, khi mà mọi cổng ra vào đã đóng kín?”.

Ảnh cùng dòng

Nghĩ thế, nên cha Hilarion giữ nguyên ổ bánh mì ngon và chọn thêm một vài thức ăn khác, rồi đem tất cả biếu cho chàng thanh niên ăn mặc sang trọng kia. Cha xin chàng vui lòng chấp nhận các thức ăn đạm bạc, vì chàng đến bất ưng. Rồi cha để chàng ngồi đó dùng bữa và lui vào phòng bên cạnh để ăn trưa với ông Gioan.

Nhưng cả hai người không tài nào ăn được một miếng. Bởi lẽ, cả hai gần như hoảng hồn, ngẩn ngơ với nghi vấn: “Làm sao người thanh niên có thể vào tận nhà trong, khi các cửa ra vào đều đóng kín?”. Đối với cha Hilarion, người khách lạ với dung nhan tuyệt mỹ, không ai khác là một Thiên Thần đến từ Trời Cao. Trong khi ông Gioan lại nói:

  • “Biết đâu người khách là một trong những Linh Hồn nơi Lửa Luyện Hình, chúng ta đã cùng nhau cầu nguyện trong thánh lễ sáng nay?”.

Sau một lúc, ước tính người khách đã dùng bữa xong, ông Gioan liền đến chào từ biệt. Vừa trông thấy ông, chàng thanh niên nhã nhặn đứng lên và nói:

  • “Thưa ông, chúng ta hãy dâng lời cảm tạ Thiên Chúa. Hãy cùng nhau đọc một kinh LẠY CHA và một kinh KÍNH MỪNG, cầu cho các Đẳng Linh Hồn còn bị giam cầm trong Lửa Luyện Tội”. Nói xong, người khách quỳ ngay xuống, chắp tay lại, ngước mắt lên Trời và sốt sắng đọc kinh. Xong, chàng đọc thêm lời nguyện của ngày Chúa Nhật và kinh Truyền Tin. Rồi đứng lên, chàng cầm lấy tay ông Gioan và nói:
  • “Xin ông thưa lại với cha Hilarion rằng: Kể từ nay, đừng cầu nguyện cho Linh Hồn thân phụ của cha nữa, bởi vì, ngay chính lúc này đây, Linh Hồn thân phụ cha bay thẳng lên Trời”. Nói xong, chàng thanh niên biến mất, như sương mù tan đi khi có ánh sáng mặt trời.

Ông Gioan kinh hoảng, đứng im như trời trồng. Khi hoàn hồn, ông gọi to tiếng: “Cha, cha Hilarion ơi!”. Nhưng tiếng kêu như bị chặn đứng trong họng. Khi cha Hilarion chạy đến thì ông Gioan nằm bất tỉnh. Phải lâu lắm cha mới làm cho ông tỉnh lại và kể cho cha nghe lời người thanh niên nói. Cả hai đồng thanh dâng lời cảm tạ lòng nhân từ của Chúa, đã đoái thương cho hai người chiêm ngưỡng một phần nào dung nhan tuyệt vời của Linh Hồn được gọi vào hưởng tôn nhan Chúa.

by Soeur Jean Berchmans Minh Nguyệt

(“Le Ciel Parmi Nous”, Editions Bénédictines, 1997, trang 142-145).

SỰ GIÚP ĐỠ CỦA CÁC LINH HỒN

VỚI NGƯỜI THỢ IN Ở COLOGEN

 Người thợ in lừng danh ở Cologen tên William Freyssen đã thuật lại cho chúng tôi biết làm cách nào con ông và vợ ông được phục hồi sức khỏe bởi các linh hồn.

Ông William được lệnh in một ít tác phẩm về lửa luyện tội. Khi sửa chữa những bản in, câu chuyện kể lại trong đó đã khiến ông chú ý bận tâm. Lần đầu tiên ông biết được sự kỳ diệu mà các linh hồn có thể làm cho bạn bè của họ.

Ảnh cùng dòng

Ngay lúc đó, con trai ông lâm bệnh nặng, và rồi trường hợp trở nên thất vọng. 

Sực nhớ tới những gì ông đã đọc được về quyền lực của các linh hồn, ông William lập tức hứa sẽ làm lan rộng ra bằng cách dùng tiền của mình để in 100 cuốn sách về các linh hồn mà ông đang in. Muốn cho sự việc được thêm long trọng, ông vô nhà thờ lập lời nguyền. Ngay tức khắc ông cảm thấy sự bình an và niềm tin tưởng tràn đầy trong tâm hồn. Về nhà, đứa con trai ông từng không nuốt nổi một giọt nước, giờ thì nó đòi ăn.

Ngay hôm sau, nó qua khỏi sự nguy hiểm và bình phục một cách hoàn toàn.

Lập tức, ông William mua những cuốn sách về lửa luyện tội để phát ra ngoài, ông có cảm giácchắc chắn rằng đó là cách tốt nhất để giúp đỡ các linh hồn bằng phương thức làm cho mọi người chú ý đến họ. Vì không có ai trên đời này, một khi đã biết các linh hồn phải chịu đựng đớn đau ngụp lặn trong biển lửa mà có thể làm ngơ không cầu nguyện cho họ.Thời gian trôi qua, một tin buồn nữa lại đến với người thợ in. Lần này, người vợ yêu dấu của ông lâm bệnh, bất chấp mọi săn sóc lo lắng, nhưng bà mỗi ngày một nặng thêm. Bà mất trí nhớ và hầu như hoàn toàn tê liệt, các bác sĩ cũng đành bó tay.

Ông chồng nhớ lại những gì mà các linh hồn đã làm cho con trai ông, một lần nữa lại chạy tới nhà thờ và hứa sẽ phát ra 200 cuốn sách về lửa luyện tội, năn nỉ trao đổi với các linh hồn hãy cứu lấy vợ ông.

Huyền diệu thay! Trí nhớ của bà ta bình phục, thần trí cũng như phần lưỡi lại hoạt động bình thường. Trong một thời gian ngắn bà ta hoàn toàn khôi phục sức khỏe. 

 Bản dịch từ sách của LM Paul O’Sullivan  R