NƯỚC TRỜI

GƯƠNG CHÚA GIÊSU

TIẾN ĐẾN ĐỜI SỐNG NỘI TÂM

NƯỚC TRỜI

Dọn lòng chờ Chúa

Lời Chúa : “Nước Thiên Chúa ở trong lòng chúng con” (Lc. 18, 21).

“Bạn hãy thành tâm trở lại cùng Chúa” (Joê.2,12); cứ phớt bỏ trần tục khốn nạn đi, hồn bạn sẽ được bình an.

Hãy tập coi thường ngoại vật, và chú trọng nội tâm, rồi bạn sẽ thấy nước Thiên Chúa đến trong bạn. “Vì nước Thiên Chúa là an bình và vui sướng trong Chúa Thánh Thần” (Rom.14, 17). Thứ an bình và vui sướng đó, người ác không bao giờ được.

Chúa Kitô sẽ đến trong bạn và làm cho bạn tràn đầy an ủi, nếu bạn biết dọn cho Chúa một nơi xứng đáng trong bạn.

Tất cả vinh dự, tất cả vẻ đẹp của Ngài, đều ở lại trong lòng bạn và chính trong đó Ngài được vui thỏa.

Ngài năng viếng thăm người nội tâm, thân mật truyện vãn với họ, yên ủi họ, ban đầy bình an và đãi ngộ họ bằng một tình thân ái kỳ diệu.

Linh hồn trung tín ! Hãy mau mắn dọn lòng cho Hiền Phu, để Ngài đến và ở trong ngươi.

Vì đây, Ngài nói : “Ai mến Ta, người ấy giữ lời Ta, Ta sẽ đến với họ và ở trong họ” (Ga. 14, 23).

Từ khước tạo vật

Bạn hãy dành riêng lòng bạn cho Chúa Giêsu và đừng cho vật nào bén mảng tới.

Được Chúa Giêsu, bạn sẽ nên phú quí và chỉ một mình Chúa đã đủ lắm rồi.

Ngài sẽ canh giữ, sẽ săn sóc bạn rất mực chu đáo, đến nỗi bạn không thèm mong đợi gì ở người đời.

Người đời thay đổi như trở bàn tay, nay có mai không. Nhưng Chúa Kitô sẽ tồn tại, sẽ trung tín hộ giúp bạn đến cùng.

Đừng quá tin người đời, vì chính họ cũng mỏng giòn và đâu có sống mãi, dầu là người giàu khả năng và thân với bạn. Cũng không nên buồn khi gặp người phản kháng và chống đối bạn.

Người hôm nay ủng hộ, biết đâu mai lại đả đảo ta; trái lại người hôm nay ghét ta, rất có thể mai ngày lại thân với ta, người đời xoay như chong chóng.

Hãy đặt trót tin tưởng vào Chúa, hãy kính sợ, yêu mến một mình Chúa.

Ngài sẽ phù trợ, sẽ biến mọi sự nên ích lợi cho ta.

“Ta không có gia cư nào vững chắc trên đời” (Hebr.12, 14). Dầu ở đâu, ta cũng chỉ là một người cư ngụ, một lữ khách, và ta chỉ được bình an khi nào kết hợp mật thiết với Chúa Kitô.

Trong thương tích Chúa

Ta tìm gì chung quanh ta ? Đây có phải là nơi an nghỉ đâu.

Nhà ta ở trên trời kia và ta phải nhìn thế sự như khách qua đường.

Tất cả sẽ qua đi, và ta cũng sẽ qua đi như thế.

Hãy đề phòng, đừng dan díu với đời, không vậy, ta sẽ nô lệ nó và tự tiêu diệt.

Hãy luôn luôn tưởng niệm tới Đấng Tối Cao và dâng lời khẩn nguyện lên Chúa Kitô.

Không suy được những sự trên trời, ta hãy gẫm Cuộc Tử Nạn Chúa và ở lại trong thương tích Chúa.

Nếu biết thiết tha tin nơi các dấu đinh và thương tích Chúa, ta sẽ được thêm nghị lực để chịu đau khổ, sẽ bớt khó chịu khi bị người đời coi khinh và dễ dàng chịu đựng những vu khống.

Sinh thời, Chúa Kitô cũng đã phải người đời khinh chê và trong lúc tê tái nhất còn bị cả người thân ruồng bỏ, mặc cho đau khổ dằn vặt.

Chính Chúa Kitô đã muốn chịu đau khổ, sỉ nhục, mà ta dám phàn nàn sao ?

Chính Chúa Kitô còn có người thù ghét nói hành, mà ta muốn được mọi người yêu quí và làm ơn cho sao ?

Nếu ta không chịu được đôi chút trái ý, đức nhẫn nhục của ta có gì đáng thưởng !

Thân nghĩa với Chúa Kitô thế nào được, khi ta không thể chịu khổ một chút ?

Muốn đồng trị với Chúa Kitô, ta phải chịu đau khổ với Chúa và cho Chúa.

Mến Chúa, phải tự khinh

Khi vào sâu được thâm tâm Chúa Giêsu. Khi nếm được đôi chút tình yêu nồng nhiệt của Chúa, bạn sẽ không để ý gì đến vừa ý hay trái ý. Hơn nữa bạn còn mừng khi được chịu sỉ nhục, vì lòng mến Chúa Giêsu có thể làm cho người ta tự khinh mình.

Người mến Chúa Giêsu và yêu chân lý, người nội tâm thật và thoát ly mọi cảm tình lăng lố, sẽ có thể qui hướng về Chúa dễ dàng, nâng tinh thần vượt trên bản ngã và nhàn hưởng tôn nhan Chúa.

Người thông thái thật, là người biết nhận xét sự vật theo bản thể của nó, chứ không theo lời nói và thái độ người đời đối với nó, và khoa học của họ do Chúa hơn là do người đời.

Người biết hành động theo tinh thần nội hướng và ít quan tâm đến ngoại vật, không cần chọn hoàn cảnh, không đợi thời cơ mới làm việc đạo đức.

Họ hồi tâm mau chóng, vì có bao giờ họ phóng toàn tâm lực ra ngoài đâu.

Họ không bị công việc bên ngoài ngăn trở, cũng không bị hoàn cảnh nhất thời chi phối; trái lại, họ rất biết tùy cơ ứng biến.

Ai đã chỉnh đốn, đã ổn định được nội tâm, không thèm đếm xỉa đến cái hay, cái dở nơi người khác.

Ai càng quy hướng tạo vật về mình, càng bị ngăn trở sao lãng.

Nếu ta thẳng thắn và trắng sạch hẳn, ta sẽ thấy mọi sự trở nên hữu ích và giúp ta tiến bộ.

Sở dĩ nhiều điều làm ta chạnh lòng và xao xuyến, là vì ta chưa hoàn toàn tự thác, chưa thoát ly hẳn tạo vật.

Không gì làm dơ lòng, bận trí bằng tình yêu tạo vật không chính đáng.

Hãy đoạn tuyệt với những an ủi bên ngoài, rồi ta sẽ gẫm được những cái trên trời và nếm thử được khoái lạc của tâm hồn.

SUY NIỆM

Hạnh phúc thật và nhân đức thật, hệ tại biết nhớ Chúa và luôn hướng tâm lên Chúa.

Lý trí sáng suốt, tâm hồn trung tín : đó là đặc điểm của người nội tâm. Lòng trí họ hằng ở bên Chúa, cầu xin và than thở với Chúa.

Chính cách sống đó làm cho họ như thấy thiên đàng dưới đất, như chiếm được tâm hồn Chúa và hưởng hạnh phúc ngay ở đời này.

Lạy Chúa Giêsu chí ái ! Xin Chúa hãy đến và chiếm hữu lòng con. Xin cho con sống như Chúa và có sự thánh thiện của Chúa trong con, cho đến ngày được vinh hiển.

(từ cuốn “The Imitation of Christ”)