Các con hãy coi chừng, đừng khinh rẻ một ai trong những kẻ bé mọn này

Thứ Ba, Tuần 19 TN – 11/08/20- Thánh CLARA

Bài Ðọc I: Ed 2, 8 – 3, 4“Người ban cho tôi cuốn sách ấy làm lương thực: nó trở nên ngọt ngào như mật trong miệng tôi”.

Trích sách Tiên tri Êdêkiel.

Chúa phán như thế này: “Phần ngươi, hỡi con người, hãy nghe các lời Ta sẽ phán cùng ngươi; ngươi chớ phản nghịch như loài phản nghịch kia. Hãy mở miệng mà ăn những sự Ta sẽ ban cho ngươi”. Tôi nhìn, thì có một bàn tay đưa về phía tôi, trong tay có cuốn sách cuộn lại. Người mở cuốn sách ra trước mặt tôi: sách viết cả mặt trong, mặt ngoài. Trong sách viết những lời than van, rên rỉ và kêu trách.

Người phán cùng tôi rằng: “Hỡi con người, ngươi hãy ăn sự ngươi tìm được. Hãy ăn cuốn sách này và đi nói với con cái Israel”. Tôi mở miệng và Người cho tôi ăn cuốn sách ấy và bảo tôi rằng: “Hỡi con người, hãy lấy cuốn sách Ta ban cho ngươi làm lương thực mà ăn cho no”. Tôi ăn và nó trở nên ngọt ngào như mật trong miệng tôi. Và Người phán cùng tôi rằng: “Hỡi con người, hãy đi đến nhà Israel và nói cho chúng nghe những lời của Ta”.Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 118, 14. 24. 72. 103. 111. 131 Các lời sấm của Chúa ngọt ngào trong cổ họng con là dường nào.(c. 103a).

Xướng: 1) Con vui vì đường lối lời Ngài nghiêm huấn, dường bằng được mọi thứ giàu sang. – Ðáp.

2) Vì lời nghiêm huấn của Ngài là điều con ưa thích, các thánh chỉ của Ngài là những bậc cố vấn của con. – Ðáp.

3) Ðối với con, luật pháp do miệng Chúa đáng chuộng hơn vàng bạc châu báu muôn ngàn. – Ðáp.

4) Các lời sấm của Ngài ngon ngọt thay cho cổ họng con, ngọt hơn cả mật ong đổ miệng con. – Ð

5) Lời Ngài nghiêm huấn là sản nghiệp của con muôn đời: vì những điều đó khiến cho lòng con hoan hỉ. – Ðáp.

6) Con há miệng để hút nguồn sinh khí, vì con ham muốn những chỉ thị của Ngài. – Ðáp.

Alleluia: 1 Sm 3, 9 Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa, xin hãy phán, vì tôi tớ Chúa đang lắng tai nghe: Chúa có lời ban sự sống đời đời. – Alleluia.

Phúc Âm: Mt 18, 1-5. 10. 12-14 “Các con hãy coi chừng, đừng khinh rẻ một ai trong những kẻ bé mọn này”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy các môn đệ đến bên Chúa Giêsu mà hỏi: “Chớ thì ai là kẻ lớn nhất trong Nước Trời?” Chúa Giêsu gọi một trẻ nhỏ lại, đặt nó giữa các ông mà phán rằng: “Thật, Thầy bảo thật các con: nếu các con không hoá nên như trẻ nhỏ, các con sẽ không được vào Nước Trời. Vậy ai hạ mình xuống như trẻ nhỏ này, người ấy là kẻ lớn nhất trong Nước Trời.

“Và kẻ nào đón nhận một trẻ nhỏ như thế này vì danh Thầy, tức là đón nhận Thầy. Các con hãy coi chừng, đừng khinh rẻ một ai trong những kẻ bé mọn này, vì Thầy bảo các con, thiên thần của chúng trên trời hằng chiêm ngưỡng thánh nhan Cha Ta, Ðấng ngự trên trời.

“Các con nghĩ sao? Nếu ai có một trăm con chiên mà lạc mất một con, thì người đó lại không bỏ chín mươi chín con trên núi, để đi tìm con chiên lạc sao? Nếu người đó tìm được, Thầy bảo thật các con, người đó sẽ vui mừng vì con chiên đó, hơn chín mươi chín con chiên không thất lạc. Cũng vậy, Cha các con trên trời không muốn để một trong những kẻ bé mọn này phải hư mất”.

Lm Peter Lê Thanh Quang
Lm Giuse Trần Đình Long

THIÊN CHÚA/THIÊN CHỦ

“Chúa Giêsu thức dậy, ngăm đe sóng gió, sóng gió liền ngừng và biển lặng ngay… Vậy, Chúa Giêsu là ai mà ra lệnh cho cả sóng gió, và sóng gió phải tuân lệnh?” (Lc 8: 24-5)

Sách Tin Mừng kể lại: Một lần kia khi các tông đồ đang chèo chống giữa gió bão trên biển khơi, có nguy cơ chìm thuyền. Khi ấy Chúa Giêsu cũng đang trên thuyền, nhưng Người lại đang ngủ say. Các tông đồ đến đánh thức Người dậy, khi “Chúa Giêsu thức dậy, ngăm đe sóng gió, sóng gió liền ngừng và biển lặng ngay… Vậy, Chúa Giêsu là ai mà ra lệnh cho cả sóng gió, và sóng gió phải tuân lệnh?” (Lc 8: 24-5)

Chúa Giêsu là Chúa, là Chủ của sóng gió, của biển cả nên chúng mới nghe lời Người. Nói một cách đơn giản, Chúa Giêsu chính là Thiên Chúa, là Đấng Sáng Tạo nên Người là Chúa hay Chủ của vạn vật, có toàn quyền trên mọi sự.

Nói đến Thiên Chúa như là Chúa, là Chủ của vạn vật, tôi liên tưởng đến một chuyện cụ thể để dễ hiểu. Một lần kia, khi đi giảng Tĩnh Tâm Mùa Vọng ở San Diego, tôi được mời đến ăn cơm với một cụ ông trên 80 tuổi, từng có nhiều đóng góp cho cộng đoàn Việt nam ở nơi đây, và rất thân tình với các cha Dòng Chúa Cứu Thế ở VN trước 1975.

Tôi có địa chỉ nên cứ bật GPS (Global Positioning System = Hệ Thống Định Vị Toàn Cầu) lên mà chạy đến nhà ông cụ. Vì có hẹn trước nên cụ đã mở cổng sẵn. Tôi vừa mở cửa xe bước ra, một chú chó to lớn, ngổ ngáo lao đến như thể muốn ăn tươi nuốt sống tôi. Chắc không phải gan to mật lớn nên theo phản xạ tự nhiên, tôi nhảy lại vào xe đóng cửa, ngồi im thin thít.

Đứa cháu của ông cụ chừng 6-7 tuổi chạy ra. Cha ơi, cha cứ vào đi. Không sao đâu! Cô bé quay vào hướng con chó và quát mấy câu: “Titi! Titi! Vào ngay trong kia! Có đi không thì bảo!”

Chú chó to ngổ ngáo… liền quay đầu, đi vào chỗ gốc cây ngồi im không gầm gừ, đòi ăn tươi nuốt sống tôi nữa. Tại sao con chó to, hung hãn lại nghe lời cô bé?  Vì nó biết ai là chủ, ai thân quen với nó.

Chúa Giêsu là Chúa, là Chủ trên sóng gió của biển cả nên khi Người ra lệnh: hãy im đi, tức thì gió yên biển lặng. Nói đến Chúa là Chủ, có một chút ‘gợn sóng’ trong việc gọi tên ngày đầu tiên trong tuần của tiếng Việt. Người Công Giáo gọi là Ngày Chúa Nhật, còn các anh em vô thần cộng sản, thì gọi hay nói chính xác hơn họ đổi tên gọi ngày “Chúa Nhật” thành ngày “Chủ Nhật.” 

Ai đúng? Thưa cả hai đều đúng! 

Dù gọi Chúa Nhật hay Chủ Nhật đều ám chỉ ngày của Chúa, của Chủ. Nguồn gốc của việc gọi tên Chúa Nhật hay Chủ Nhật trong tiếng Việt bắt nguồn từ ngôn ngữ nhà Đạo. Tên gọi ban đầu hình thành như sau: Nhật nghĩa là ngày; Chúa Nhật nghĩa là ngày của Chúa, của Chủ. Chữ Chúa và Chủ đều cùng một chữ “zhǔ” (主) trong tiếng Hán. Vì Kitô giáo khi bắt đầu được loan báo ở miền đất của Trung Quốc ngày nay, các thừa sai đã dùng hạn từ Thiên Chủ, để ám chỉ về Đấng tạo dựng, làm chủ muôn loài mà chúng ta tôn thờ. Đến đời nhà Mãn Thanh thì được gọi là Thiên Chúa cho trang trọng. Chúa và Chủ đều giống nhau. Nên có thể gọi là Chúa Nhật hoặc Chủ Nhật đều được. 

Tuy nhiên, có chút ‘gợn sóng’ là vì sau 1975, anh em vô thần không tin vào những thực tại siêu nhiên, nên những gì liên quan đến tôn giáo, tâm linh… họ đều muốn “né” (Đã sống dưới vòm trời thì chạy đâu cho khỏi nắng mà né – Sunday là Ngày Chúa Nhật!). Thế nên họ đã cố tình thay thế việc gọi Chúa Nhật thành Chủ Nhật trong các văn bản hành chính… Ngôn ngữ có tính võ đoán, dùng nhiều thành quen, nên khi thấy người Kitô hữu dùng khác một tí, họ khó chịu. Nhưng họ quên rằng dù muốn dù không họ không thể phủ nhận những ảnh hưởng tốt về văn hoá, đạo đức của Kitô giáo soi chiếu vào mọi ngõ ngách của đời sống con người không phân biệt vùng miền, giới tính, dân tộc này nọ. Vì Thiên Chúa chính là Thiên Chủ.

Cùng Suy Nghĩ và Hành Động: Chúa chính là Chủ, tôi có TIN và PHÓ THÁC vào Người trong mọi hoàn cảnh không? Tại sao tôi có một vị Thiên Chúa toàn năng mà tôi không cậy nhờ? Trái lại hênh hoang tự chèo chống hay từ chối Người? Tôi có kinh nghiệm nào khi tôi bế tắc và cậy nhờ đến Thiên Chúa, Người vung cánh tay uy dũng của Người giúp tôi chưa?

Số 186: Thức Ăn Nhanh Cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Fr. Quảng Trần, C.Ss.R., on Monday of August 10, 2020.

P.SQuý vị có gì hay, muốn chia sẻ, xin cứ  gửi cho học tròquangcssr@gmail.com

@ [Về TÁC QUYỀN: Với ý thức: “anh em đã được lãnh nhận nhưng không thì hãy trao ban nhưng không” (Mt 10: 8). Quý vị được TỰ DO (free) CHIA SẺ (share), SAO CHÉP (copy) những bài THỨC ĂN NHANH CHO TÂM HỒN của Linh Mục Quảng Trần, C.Ss.R., NHƯNG Trừ Trường Hợp LIÊN QUAN TỚI TIỀN, KINH DOANH và cắt xén bài viết PHẢI được sự đồng ý của tác giả.]