Các con hãy đi khắp thế gian rao giảng Tin mừng cho mọi tạo vật

Thứ Bảy, Lễ Thánh MARCÔ, Thánh Sử – 25/04/20

Image may contain: one or more people and text

Bài Ðọc I: 1 Pr 5, 5b-14 “Marcô, con tôi, gửi lời chào anh em”.

Trích thư thứ nhất của Thánh Phêrô Tông đồ.

Anh em thân mến, tất cả anh em hãy mặc lấy đức khiêm nhường để đối xử với nhau, vì Thiên Chúa chống lại kẻ kiêu căng và ban ơn cho người khiêm nhường. Vậy anh em hãy hạ mình dưới bàn tay uy quyền của Thiên Chúa, để Người nhắc anh em lên trong thời giờ Người thăm viếng. Anh em hãy trút bỏ cho Người mọi điều lo lắng của anh em, bởi vì chính Người chăm sóc anh em.

Anh em hãy ăn ở tiết độ và hãy tỉnh thức, vì kẻ thù anh em là ma quỷ, như sư tử gầm thét, nó rình mò chung quanh, tìm kiếm một ai để nuốt. Anh em hãy vững vàng trong đức tin mà chống lại nó, vì biết rằng hết mọi người anh em khác trong thế gian đều phải chịu cùng một sự đau khổ đó. Nhưng Thiên Chúa nguồn mạch mọi ân sủng, Ðấng đã kêu gọi anh em tham dự vinh quang đời đời của Người trong Ðức Giêsu Kitô, chính Người sẽ làm cho anh em là những người chịu đau khổ ít lâu, được hoàn thiện, vững vàng và kiên cố. Nguyện Người được vinh quang và uy quyền đến muôn đời. Amen.

Nhờ Silvanô, người anh em trung tín, tôi cam đoan như thế, tôi viết vắn tắt thư này cho anh em, để khuyên nhủ và chứng thực rằng đó là ơn đích thực của Thiên Chúa, và anh em đang tận hưởng. Hội thánh được tuyển chọn ở Babylon và Marcô, con tôi, gởi lời chào anh em. Anh em hãy chào nhau trong cái hôn thánh thiện. Nguyện (chúc) ơn Chúa ở cùng tất cả anh em, những người ở trong Ðức Giêsu Kitô. Amen.Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 88, 2-3. 6-7. 16-17 Lạy Chúa, con sẽ ca ngợi tình thương của Chúa tới muôn đời. (c. 2a).

Xướng: 1) Con sẽ ca ngợi tình thương của Chúa tới muôn đời. Qua mọi thế hệ, miệng con loan truyền lòng trung thành Chúa. Vì Ngài đã phán: “Tình thương của Ta đứng vững muôn đời”; trên cõi trời cao, Ngài thiết lập lòng trung tín. – Ðáp.

2) Lạy Chúa, trời xanh ca tụng những kỳ công của Chúa, và lòng trung thành Chúa trong công hội thánh nhân. Vì trên cõi nước mây, ai bằng được Chúa, trong các con Thiên Chúa, ai giống như Ngài? Đ.

3) Phúc thay dân tộc biết hân hoan, lạy Chúa, họ tiến thân trong ánh sáng nhan Ngài. Họ luôn luôn mừng rỡ vì danh Chúa, và tự hào vì đức công minh Ngài. – Ðáp.

Alleluia: 1 Cr 1, 23. 24 Alleluia, alleluia! – Chúng tôi rao giảng Ðức Kitô chịu đóng đinh, Ngài là quyền năng và khôn ngoan của Thiên Chúa. – Alleluia.

Image may contain: one or more people and people standing

Phúc Âm: Mc 16, 15-20 “Các con hãy đi khắp thế gian rao giảng Tin Mừng”.

Bài kết thúc Phúc Âm theo Thánh Marcô.

Khi ấy, Chúa Giêsu hiện ra với mười một môn đệ và phán: “Các con hãy đi khắp thế gian, rao giảng Tin mừng cho mọi tạo vật. Ai tin và chịu phép rửa, thì sẽ được cứu độ; ai không tin, sẽ bị luận phạt. Và đây là những phép lạ đi theo những người đã tin: nhân danh Thầy, họ sẽ trừ quỷ, nói các thứ tiếng mới lạ, cầm rắn trong tay, và nếu uống phải chất độc, thì cũng không bị hại; họ đặt tay trên những người bệnh, và bệnh nhân sẽ được lành mạnh”. Vậy sau khi nói với các môn đệ, Chúa Giêsu lên trời, và ngự bên hữu Thiên Chúa. Phần các ông, các ông đi rao giảng khắp mọi nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông, và củng cố lời giảng dạy bằng những phép lạ kèm theo.

Chia sẻ Lời Chúa

Lm Peter Lê Thanh Quang
Lm Giuse Trần Đình Long

ĐTC Phanxicô (25/4): “Đức tin: hoặc là truyền giáo hoặc không phải là đức tin”

Đức tin: hoặc là truyền giáo hoặc không phải là đức tin. Đức tin không phải là một điều gì đó chỉ dành cho chính tôi, đức tin luôn làm cho anh chị em ra khỏi chính mình, đức tin phải được loan truyền và được trao ban trước hết bằng chứng tá

Ngọc Yến – Vatican

Sáng thứ Bảy, lễ Kính Thánh Marcô, tác giả sách Tin Mừng, Đức Thánh Cha bắt đầu Thánh lễ với những lời mời gọi sau: “Hôm nay, chúng ta cùng cầu nguyện cho những người đang thực hiện các dịch vụ tang lễ. Thật đau đớn và rất buồn về điều họ làm. Họ là những người cảm nhận rất rõ nỗi đau của đại dịch”. Trong phần bải giảng, trước hết Đức Thánh Cha nhắc mọi người nhớ hôm nay là lễ kính Thánh Marcô, một trong bốn Thánh sử, người rất gần gũi với Thánh Phêrô. Đức Thánh Cha khuyên mọi người hãy dành giờ đọc Tin Mừng này, vì Tin Mừng Marcô là Tin Mừng được viết đầu tiên, một lối viết đơn giản rất gần gũi kể về cuộc đời của Chúa Giêsu.

Tin Mừng lễ kính Thánh Marcô cũng là Tin Mừng do chính Thánh nhân thuật lại, nói về việc Chúa Giêsu sai các môn đệ đi rao giảng Tin Mừng cho tất cả Israel và mọi người. Đức Thánh Cha giải thích: “Chúa Giêsu lên trời, nhưng trước khi ra đi Chúa hiện ra với nhóm Mười Một và nói: ‘Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thụ tạo’. Ở đây có tính chất truyền giáo của đức tin. Đức tin: hoặc là truyền giáo hoặc không phải là đức tin. Đức tin không phải là một điều gì đó chỉ dành cho chính tôi, đức tin luôn làm cho anh chị em ra khỏi chính mình, đức tin phải được loan truyền và được trao ban trước hết bằng chứng tá”.

ĐTC Phanxicô chủ tế thánh lễ

Đức Thánh Cha lưu ý đức tin không chỉ là điều thể hiện trên giấy tờ cá nhân: “Vâng, tôi là một Kitô hữu, một người Công giáo, trong thẻ căn cước tôi là người Công giáo; nhưng đó chỉ về mặt xã hội, là một dữ liệu, một cái gì đó thuộc về văn hóa, nó không phải là đức tin. Đức tin phải làm cho anh chị em ra đi, loan truyền đức tin. Đức tin không thể ở yên. Nhưng điều này không có nghĩa là phải đi xa tới một nơi nào đó, đây chỉ là một phần của loan báo Tin Mừng. Nếu anh chị em có đức tin thực sự anh chị em phải ra khỏi chính mình và sống niềm tin trong xã hội. Chính Chúa Thánh Thần sẽ hoạt động nơi mọi người bằng đời sống chứng tá phục vụ của anh chị em. Phục vụ là một cách sống đức tin. Nếu tôi nói tôi là Kitô hữu mà tôi sống như một người ngoại đạo thì không được. Điều này chẳng thuyết phục được ai. Nếu tôi nói tôi là một Kitô hữu và tôi sống như một người có niềm tin vào Đức Kitô, thì điều này sẽ lôi cuốn người khác và đó là chứng tá”.

Để làm được điều này, Đức Thánh Cha trở lại Bài đọc I và khuyên mọi người sống những lời của Thánh Phêrô: “Anh chị em hãy lấy đức khiêm nhường mà đối xử với nhau, vì Thiên Chúa chống lại kẻ kiêu ngạo nhưng ban ơn cho kẻ khiêm nhường”. Và nhớ rằng Chúa luôn đồng hành với chúng ta, đồng hành với người rao giảng Tin Mừng cho đến tận thế, chúng ta không đơn độc trong hành trình. Đức Thánh Cha kết thúc bài giảng với lời cầu nguyện: “Xin Chúa giúp chúng ta sống đức tin với những cánh cửa rộng mở, một đức tin tinh tuyền, một đức tin gây được sự hiếu kỳ lành mạnh. Và chính điều này sẽ giúp người khác nhận lãnh sứ điệp, một sứ điệp đem lại ơn cứu độ cho họ”.25 tháng tư 2020, 11:36

SUY NIỆM : Thánh Marcô, Thánh sử

Marcô là ai ? Chắc chắn Ngài không phải là một trong 12 tông đồ. Nhưng một người tên Marcô đã được các cộng đoàn Kitô giáo sơ khai biết đến, nhiều như là người bạn đồng hành của thánh Phaolô và như người bạn thân ái của thánh Phêrô ở Roma (Cl 4,10; 1Pr 5,13; 2Tim 4,11). Sách Công vụ ba lần nói tới một “Gioan cũng gọi là Marcô” (Cv 12,12; 25,15.17) là bạn thiết của thánh Barnaba. Các học giả thường đồng ý rằng: Marcô đã được nói tới trong các thánh thư, Gioan tên Marcô trong sách công vụ và tác giả Phúc âm thứ II đều chỉ là một người. Đồng ý với sự đồng hóa trên, chúng ta có thể phác họa hình ảnh của thánh sử như sau: – Ngài là con của Maria. Một góa phụ giàu có ở Giêrusalem có một người giúp việc và căn nhà rộng rãi làm nơi tụ họp các tín hữu.

Năm 43, sau khi thoát khỏi ngục tù, thánh Phêrô đã chọn nhà này làm nơi trú ngụ (Cv 12,12-17). Như thế, Marcô sớm quen thuộc với những ghi nhận của thánh Phêrô. Hai năm sau, tức là năm 45, chúng ta thấy Marcô và thánh Barnaba cùng đi trong cuộc hành trình thứ nhất của Phaolô. Nhưng khi đoàn truyền giáo đi về hướng bắc, Marcô đã từ giã để trở về Giêrusalem (Cv 13,13). Phaolô bất bình và không muốn nhận cho Marcô đi theo trong cuộc hành trình thứ hai. Năm 50, như Barnaba đề nghị, Barnaba về phe với Marcô, và đáp tàu về Cyprus là quê hương của Barnaba (Cv 15,36-39).

Chúng ta không thấy nói gì đến Marcô nữa cho tới năm 61 khi Ngài ở Roma với Phaolô (Cl. 4,10), ba năm sau tức là năm 64 thánh nhân vẫn có mặt ở Roma vì Phêrô có nhắc tới tên Người trong các lời chào của mình (1Pr 5,13). Đây là năm thánh Phêrô chịu tử đạo. Ít lâu sau đó có lẽ thánh Marcô đã bắt đầu viết sách Phúc âm ở Roma, dầu một số tác giả mới đây cho rằng ở Alexandri. Năm 67, thánh sử ở Ephesô vì một ít tháng trước khi qua đời, thánh Phaolô dặn dò Timothêô đưa theo Marcô đến Roma (2Tm 4,14). Mối bất hòa xưa đã được hàn gắn hoàn toàn.

Từ đây, chúng ta phải dựa vào truyền thống để tìm hiểu về Marcô. Có lẽ sau khi thánh Phêrô qua đời, Marcô đi rao giảng ở Alaexandria thành lập và làm giám mục giáo đoàn này. Sự kiện không được chắc vì các bậc tiến sĩ của Alexandria như Clêmente (200), và Origênê (203) không nhắc nhở gì đến. Cuốn Chronicon-Pascale không mấy có thế giá cho rằng: Marcô đã làm giám mục ở Alexandrie và bị thiêu sống dưới thời Trajanô (năm 98 – 117).

Image may contain: one or more people and text

Dựa vào bút pháp của Marcô, chúng ta cố gắng tìm hiểu tính khí của Ngài. Tính chất sống động của Phúc âm thứ II biểu lộ rõ chứng tích mục kiến của Phêrô, chứ không phải của Marcô, dầu có thể là Marcô đã chứng kiến việc bắt bớ Chúa Giêsu vì các nhà chú giải đồng hóa Ngài với người thanh niên vô danh bỏ chạy mình trần (Mc 14,50-52). Dầu vậy, thánh Marcô không phải là một máy ghi âm diễn lại lời của Phêrô, Ngài là tác giả ghi lại ký ức của Phêrô với bút pháp riêng. Ngài là người ít lời (673 câu so với 1068 câu nơi Matthêu) và có giọng văn không chải chuốt. Người ta có thể cho rằng: Ngài không có đau khả năng viết văn cho duyên dáng. Nhưng với những khiếm khuyết này, Marcô lại tỏ ra rất chân thành, Ngài đã ương ngạnh từ chối việc bỏ bớt những sự kiện vụng về hay là giải thích chúng. Chẳng hạn không thánh sử nào giấu giếm sự chậm hiểu của các thánh tông đồ, nhưng ở Marcô nhấn mạnh: “Lòng họ ra như chai lại” ( Mc 6,51). Marcô cũng không che dấu tham vọng không thể tin nổi của họ (Mc 9,34). Chính Phêrô cũng rất thẳng thắn: “Ông không biết phải đáp ứng làm sao” (Mc 9,6). Có lẽ chứng cớ hùng hồn nhất nói lên sự lương thiện của Marcô là Ngài đã liều tỏ ra mâu thuẫn với chính mình.

Chẳng hạn đối với Ngài Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa với ý nghĩa đầy đủ nhất của từ ngữ “vượt các thiên thần” (3,32) “có quyền tha tội” (2,10). Nhưng rồi Ngài không ngần ngại viết rằng: “Ở Nazareth Người đã không làm được phép lạ nào” (6,5) Ngài cũng không dấu diếm sự kiện bà con Chúa Giêsu nghi ngờ Người thiếu khôn ngoan (3,21) hay sự kiện Chúa Giêsu thất vọng với cây vả không trái (11,13). Những chi tiết loại này khiến cho tựa đề của Marcô được nguyên vẹn (Phúc âm Chúa Giêsu Kitô Con Thiên Chúa) nhưng lại mang dáng vẻ khó hiểu vì Ngài đã không thèm dấu giếm gì hết. Với một sử gia tài danh như vậy, chúng ta rất an tâm. Tại đền thờ thánh Marcô người ta nói có chôn dưới bàn thờ thánh nhân do các thương gia mang từ Alexandria về vào thế kỷ IX. Thánh sử được biểu trưng bằng hình con sư tử vì Phúc âm của Ngài mở dầu bằng tiếng nói oai hùng của Gioan tẩy giả từ trong sa mạc. Đọc Phúc âm theo thánh Marcô, chúng ta như có thể nghe tiếng nói thô sơ của thánh sử “Đừng nhìn tôi, hãy nhìn Người”.

(Trích ‘Hạnh Tích Các Thánh’)