Theo Kinh Thánh thì Người phải sống lại từ cõi chết

CHÚA NHẬT ĐẠI LỄ CHÚA PHỤC SINH – 12/04/20

Bài Ðọc I: Cv 10, 34a. 37-43 “Chúng tôi đã ăn uống với Người, sau khi Người từ cõi chết sống lại”.

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Trong những ngày ấy, Phêrô lên tiếng nói rằng: “Như anh em biết điều đã xảy ra trong toàn cõi Giuđêa, khởi đầu từ Galilêa, sau khi Gioan rao giảng phép rửa: ấy là Chúa Giêsu thành Nadarét. Thiên Chúa đã dùng Thánh Thần và quyền năng mà xức dầu cho Người. Người đi khắp nơi, ban bố ơn lành và chữa mọi người bị quỷ ám, bởi vì Thiên Chúa ở cùng Người. Và chúng tôi, chúng tôi là chứng nhân tất cả những gì Người đã làm trong nước Do-thái, và tại Giêrusalem, Người là Ðấng người ta đã giết treo Người trên thập giá. Nhưng ngày thứ ba, Thiên Chúa đã cho Người sống lại và hiện ra không phải với toàn dân, mà là với chúng tôi là nhân chứng Thiên Chúa đã tuyển chọn trước, chính chúng tôi đã ăn uống với Người sau khi Người từ cõi chết sống lại. Và Người đã truyền cho chúng tôi rao giảng cho toàn dân và làm chứng rằng chính Người đã được Thiên Chúa tôn làm quan án xét xử kẻ sống và kẻ chết. Mọi tiên tri đều làm chứng về Người rằng: Tất cả những ai tin vào Người, thì nhờ danh Người mà được tha tội”.Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 117, 1-2. 16ab-17. 22-23  Ðây là ngày Chúa đã lập ra, chúng ta hãy mừng rỡ hân hoan về ngày đó. (c. 24).

Xướng: 1) Hãy cảm tạ Chúa, vì Chúa hảo tâm, vì đức từ bi của Người muôn thuở. Hỡi nhà Israel, hãy xướng lên: “Ðức từ bi của Người muôn thuở”. – Ðáp.

2) Tay hữu Chúa đã hành động mãnh liệt, tay hữu Chúa đã cất nhắc tôi lên. Tôi không chết, nhưng tôi sẽ sống, và tôi sẽ loan truyền công cuộc của Chúa. – Ðáp.

3) Phiến đá mà những người thợ xây loại bỏ, đã biến nên tảng đá góc tường. Việc đó đã do Chúa làm ra, việc đó kỳ diệu trước mắt chúng ta. – Ðáp.

Bài Ðọc II: Cl 3, 1-4 “Anh em hãy tìm những sự trên trời, nơi Ðức Kitô ngự”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côlôxê.

Anh em thân mến, nếu anh em đã sống lại với Ðức Kitô, anh em hãy tìm những sự trên trời, nơi Ðức Kitô ngự bên hữu Thiên Chúa. Anh em hãy nghĩ đến những sự trên trời, chứ đừng nghĩ đến những sự dưới đất. Vì anh em đã chết, và sự sống anh em được ẩn giấu với Ðức Kitô trong Thiên Chúa. Khi Ðức Kitô là sự sống anh em xuất hiện, bấy giờ anh em sẽ xuất hiện với Người trong vinh quang. Ðó là lời Chúa.

Hoặc đọc: 1 Cr 5, 6b-8 “Anh em hãy tìm những sự trên trời, nơi Ðức Kitô ngự”.

Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Cô-rintô.

Anh em thân mến, anh em không biết sao?: chỉ một tí men là đã đủ làm dậy men cả khối bột! Anh em hãy tẩy trừ men cũ để nên bột mới anh em là bánh không men. Vì Chiên Vượt Qua của ta, là Ðức Kitô, đã chịu sát tế. Cho nên ta hãy mừng lễ, đừng với men cũ, và men gian tà, ác độc, nhưng là với Bánh không men của lòng tinh tuyền và chân thật.Ðó là lời Chúa.

Ca Tiếp Liên (Ðọc trong Chúa Nhật Phục Sinh, còn các ngày khác trong tuần Bát nhật thì không buộc đọc)

Các Kitô hữu hãy tiến dâng

lời khen ngợi hy lễ Vượt Qua.

Chiên con đã cứu chuộc đoàn chiên mẹ:

Ðức Kitô vô tội đã hoà giải tội nhân với Chúa Cha.

Sống và chết hai bên song đấu cách diệu kỳ,

tướng lãnh sự sống đã chết đi, nhưng vẫn sống mà cai trị.

Hỡi Maria, hãy nói cho chúng tôi nghe

bà đã thấy gì trên quãng đường đi?

Tôi đã thấy mồ Ðức Kitô đang sống

và vinh quang của Ðấng Phục Sinh,

thấy các thiên thần làm chứng,

thấy khăn liệm và y phục.

Ðức Kitô là hy vọng của tôi đã phục sinh,

Người đi trước chư vị tới xứ Galilêa.

Chúng tôi biết Ðức Kitô đã sống lại thật từ cõi chết!

Lạy Chúa, Vua chiến thắng, xin thương xót chúng con.

Alleluia: 1 Cr 5, 7b-8a Alleluia, alleluia! – Lễ Vượt Qua của chúng ta là Ðức Kitô đã hiến tế vậy chúng ta hãy mừng lễ trong Chúa. – Alleluia.

Phúc Âm: Ga 20, 1-9 “Người phải sống lại từ cõi chết”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Ngày đầu tuần, Maria Mađalêna đi ra mồ từ sáng sớm khi trời còn tối và bà thấy tảng đá đã được lăn ra khỏi mồ, bà liền chạy về tìm Simon-Phêrô và người môn đệ kia được Chúa Giêsu yêu mến, bà nói với các ông rằng: “Người ta đã lấy xác Thầy khỏi mồ, và chúng tôi không biết người ta đã để Thầy ở đâu”. Phêrô và môn đệ kia ra đi đến mồ. Cả hai cùng chạy, nhưng môn đệ kia chạy nhanh hơn Phêrô, và đến mồ trước. Ông cúi mình xuống thấy những khăn liệm để đó, nhưng ông không vào trong. Vậy Simon-Phêrô theo sau cũng tới nơi, ông vào trong mồ và thấy những dây băng nhỏ để đó, và khăn liệm che đầu Người trước đây, khăn này không để lẫn với dây băng, nhưng cuộn lại để riêng một chỗ. Bấy giờ môn đệ kia mới vào, dù ông đã tới mồ trước. Ông thấy và ông tin, vì chưng các ông còn chưa hiểu rằng, theo Kinh Thánh, thì Người phải sống lại từ cõi chết.

Chia Sẻ Lời Chúa

Lm Peter Lê Thanh Quang
Lm Giuse Trần Đình Long
Lm Giuse Nguyễn Ngọc Dũng

ÁNH SÁNG CHÚA PHỤC SINH

Mỗi năm vào ngày lễ Chúa Phục Sinh, chúng ta thấy bông hoa ở bên đường bắt đầu đâm chồi, nở hoa. Cây bắt đầu ra lá, cỏ mọc xanh tươi sau những tháng mùa đông lạnh lẽo. Đất trời đã đổi thay. Các sinh vật cũng bắt đầu sinh sôi  nẩy nở. Hình ảnh quả trứng phục sinh biểu tượng cho sự sống mới của đất trời. Nay, chúng ta gọi nó là mùa Xuân, mùa mang lại cho chúng ta ánh sáng ấm áp, niềm vui và hạnh phúc. Thiên nhiên được biến đổi theo thời gian, đó là công trình tạo dựng của Thiên Chúa.

Giống như loài bướm lột xác từ một con con sâu. Trước tiên, nó bắt đầu từ một quả trứng bé xíu nằm dưới lá cây, rồi trở thành một con sâu, nó chỉ ăn những chiếc lá. Sau đó, nó đóng kén thành nhộng, nhìn từ ngoài thì ta không thấy gì khác lạ, nhưng thực chất bên trong ẩn chứa những sự biến đổi hết sức quyết liệt, và cuối cùng nó biến hóa thành một con bướm, tự mình phá vỡ lớp kén cứng cáp, vươn mình thành con bướm xinh đẹp.

Tôi nghĩ tới những ngày qua, chúng ta đã suy niệm về cái chết và cuộc khổ nạn của Chúa Giê-su, đó là những ngày đen tối nhất trong cuộc đời của Chúa Giê-su ở trên trần gian. Nó là bi kich thê thảm nhất trên trái đất này. Ngài đã xuống tận cùng vực thẳm của thân phận con người.Ngài gánh chịu cực hình đau đớn dưới bàn tay con người.Tất cả những điều này chiếu rọi ánh sáng cho bi thảm mà nhân loại đang trải qua vào lúc này, mà chúng ta nghe thấy hàng ngày trong các báo cáo đau lòng. Toàn thế giới ghi nhận gần 1,3 triệu ca nhiễm Covid-19 và gần 70.000 người chết (theo thống kê của Đại học Johns Hopkins, thế giới hiện ghi nhận). Một loại virus là thành phần nhỏ nhất và vô hình nhất trong tự nhiên, nó đủ để nhắc nhở chúng ta rằng, chúng ta chỉ là phàm nhân, sức mạnh công nghệ và quân sự không đủ để cứu chúng ta, điều mà con người ngày nay dễ bị rơi vào ảo tưởng về sự toàn năng và sức mạnh của mình. Con người thì có giới hạn nhưng tham vọng thì vô tận. Như lời Kinh Thánh nói: “Dù sống trong danh vọng, con người cũng không hiểu biết gì; thật nó chẳng khác chi con vật một ngày kia phải chết.”

Vậy sau cái chết là điều gì xẩy ra? Tôi học được một vài điều từ loài bướm, nó phải tự biến đổi cuộc đời. Con bướm sẽ không thể xuất hiện được, nếu sâu không ẩn mình trong những cái kén khủng khiếp đó, nó phải tự mình xé toạc ra hết quá khứ của mình, nó phải làm điều đó, để trưởng thành và phát triển thành con bướm xinh đẹp. Đó là cách duy nhất để được biến đổi và phát triển.

Quá trình biến đổi tự nhiên của loài bướm, nó cho phép chúng ta hiểu sâu sắc hơn về giá trị sự sống lại con người sau cái chết. Chính thập giá của Chúa Kitô cho chúng ta thấy được sự thay đổi ý nghĩa của đau khổ của con người cả thể xác lẫn tinh thần. Đau khổ không còn là hình phạt hay lời nguyền mà là cứu chuộc cho con người khi Con Thiên Chúa tự mình gánh lấy khổ đau. Ngài muốn gieo hy vọng cho những ai đang bị thất vọng và đem lại ý nghĩa cho những khổ đau vô lý. Thiên Chúa không im lặng trước đau khổ và cái chết con người, Ngài trả lời cho chúng ta bằng chính sự Phục Sinh của Đức Ki-tô, đó là niềm vui và hy vọng cho chúng ta hôm nay.

Tin Mừng ghi lại, vào ngày thứ nhất trong tuần, bà Maria Madalena đi đến mộ để viếng xác Chúa Giêsu, bà thấy tảng đá đã lăn ra khỏi mồ, liền chạy về báo tin cho ông Phêrô và Gioan. Họ chạy ra thấy mồ trống và tấm băng vải ở đó, nhưng không thấy xác Chúa Giêsu. Họ đã chứng kiến việc Chúa Giêsu sống lại từ cõi chết. Ánh sáng Phục sinh bừng lên trong lúc tối tăm và tuyệt vọng. Chúa Phục sinh bước đi trong ánh vinh quang như những gì được chép trong Kinh Thánh, “Đức Giê-su phải trỗi dạy từ cỗi chết.”

Cuối cùng, Chúa Giêsu đã chiến thắng. Chân lý đã chiến thắng. Tình yêu đã chiến thắng và tha thứ vượt lên trên sự hận thù. Sự sống thì mạnh hơn sự chết. Sự Phục Sinh của Chúa Giêsu đã chiến thắng trước cái chết và sự gian ác của con người. Chúa Giêsu sống lại là niềm tin và nguồn hy vọng cho mọi người chúng ta vào sự sống mai sau. Như lời thánh Phaolô nói: “Nếu chúng ta đã chết với Đức Ki-tô, thì chúng ta sẽ cùng sống với Người: đó là niềm tin của chúng ta.” (Rm 6,8) Nếu Đức Ki-tô không sống lại từ cõi chết thì niềm tin của chúng ta trở nên trống rỗng và vô nghĩa. Đó là niềm tin và niềm hy vọng của chúng ta vào ngày mai tươi sáng và tốt đẹp hơn,và chúng ta ước mong sẽ trở thành con bướm xinh đẹp của Chúa sau những ngày tháng được biến đổi. Chúa Phục Sinh ban phúc lành và bình an cho tất cả chúng ta. Amen.
Lm. John Nguyễn.

Đức Thánh Cha cử hành lễ Vọng Phục Sinh

Vào lúc 9 giờ tối thứ Bảy Tuần Thánh 11/4/2020, Đức Thánh Cha đã chủ sự lễ vọng Phục Sinh trong Đền Thờ Thánh Phêrô. Trong bài giảng, Đức Thánh Cha khuyến khích các tín hữu: “Đêm nay, chúng ta chinh phục một quyền cơ bản, quyền sẽ không bị tước khỏi chúng ta: quyền hy vọng”.

Ngọc Yến – Vatican

Cũng như các cử hành phụng vụ trong những ngày vừa qua, do đại dịch, Thánh lễ không có giáo dân tham dự và không có ban bí tích Rửa tội.

1586632353911.JPG

Thinh lặng vĩ đại của Thứ Bảy Thánh

Trong bài giảng thánh lễ, trước hết Đức Thánh Cha nhắc mọi người nhớ rằng, hôm nay, ngày thứ Bảy, ngày của Tam Nhật Thánh, nhưng thường chúng ta lơ là với ngày này, do tâm trạng sốt ruột chờ đợi từ ngày Thứ Sáu Thánh đến Alleluia của Chúa Nhật. Nhưng, liên hệ đến thời điểm hiện nay, Đức Thánh Cha nhấn mạnh: “Tuy nhiên, năm nay, hơn bao giờ hết chúng ta cảm nhận Thứ Bảy Thánh là một ngày thinh lặng vĩ đại. Chúng ta có thể nhìn vào chính mình cùng với những cảm xúc của các phụ nữ. Như chúng ta, họ đã chứng kiến thảm kịch của đau khổ, một bi kịch xảy ra bất ngờ. Họ đã thấy cái chết và sự chết cũng đã hiện diện trong tâm hồn họ. Nỗi đau cùng với nỗi sợ hãi, các phụ nữ tự hỏi ‘người ta sẽ hành xử với chúng ta như đã đối xử với Thầy?’ Và rồi những nỗi sợ hãi cho tương lại, tất cả cần phải xây dựng lại. Ký ức bị tổn thương, niềm hy vọng bị bóp nghẹt. Đối với họ đó là giờ đen tối nhất”.

Không chạy trốn thực tế

Tiếp đến, Đức Thánh Cha ca ngợi thái độ của các phụ nữ khi đứng trước đau khổ, thất vọng và sợ hãi: “Nhưng trong hoàn cảnh này, các phụ nữ không để mình bị tê liệt. Họ không nhượng bộ trước sức mạnh đen tối của những lời than thở và thương tiếc, không khép mình trong bi quan, không chạy trốn thực tế. Vào ngày thứ Bảy, các phụ nữ đã làm một việc đơn giản nhưng phi thường: trong nhà, họ chuẩn bị thuốc thơm để xức xác Chúa. Họ không từ bỏ tình yêu: trong bóng tối tâm hồn, họ thắp sáng lòng thương xót. Trong lúc chuẩn bị những điều này, các phụ nữ không biết họ đang chuẩn bị cho ‘bình minh của ngày thứ Nhất trong tuần’, ngày sẽ thay đổi lịch sử. Chúa Giêsu như hạt giống đang ở trong lòng đất, chuẩn bị nảy sinh một sự sống mới, và các phụ nữ, với lời cầu nguyện và tình yêu giúp hy vọng nở hoa”.

1586638953586.JPG

Quyền hy vọng

Từ những cử chỉ hy vọng của các phụ nữ, Đức Thánh Cha khuyến khích các tín hữu: “Đêm nay, chúng ta chinh phục một quyền cơ bản, quyền sẽ không bị tước khỏi chúng ta: quyền hy vọng. Đây không chỉ là một sự lạc quan, một sự khích lệ. Đây là một hồng ân từ Trời cao, chúng ta không thể tự mình tạo ra. Mọi thứ sẽ ổn. Chúng ta nói điều này một cách kiên trì trong những tuần này, chúng ta bám vào vẻ đẹp của nhân loại chúng ta và làm cho con tim trỗi dậy những lời khích lệ. Nhưng thời gian trôi qua và nỗi sợ hãi tăng lên, ngay cả niềm hy vọng táo bạo cũng có thể tan biến. Niềm hy vọng của Chúa Giêsu thì khác xa. Chúa đặt vào tâm hồn sự tin chắc rằng Chúa biết cách biến mọi sự trở nên tốt đẹp, bởi vì ngay cả từ ngôi mộ, Chúa cũng đã làm phát sinh sự sống”.

Tiếp tục bài giảng Đức Thánh Cha nói về lòng can đảm của các phụ nữ và giải thích rằng can đảm là một thứ người ta không thể cho đi: “Anh chị em không thể cho người khác sự can đảm nhưng anh chị em có thể lãnh nhận nó như một ân ban. Chỉ cần chúng ta mở rộng con tim trong cầu nguyện, chỉ cần cố gắng nhấc ra một chút hòn đá đặt ở lối vào của con tim để có chỗ cho ánh sáng Chúa đi vào là chúng ta sẽ lãnh nhận được hồng ân can đảm”.

Loan báo Phục Sinh, loan báo niềm hy vọng

Sau khi đã lãnh nhận hồng ân can đảm, Chúa Giêsu trao sứ vụ cho các phụ nữ. Về điểm này, Đức Thánh Cha nói: “Đây là việc loan báo Phục Sinh, loan báo niềm hy vọng. Chúa nói: ‘Về báo cho anh em của Thầy để họ đến Galilê. Họ sẽ được thấy Thầy ở đó’ (Mt 28,10), thiên thần nói ‘Người đi Galilê trước các ông’ (c. 7). Thật vui khi chúng ta biết Chúa đi trước chúng ta. Đối với các môn đệ, Galilê cũng là nơi của những ký ức, đặc biệt là nơi của lời kêu gọi đầu tiên. Trở về Galilê nhắc nhở chúng ta, chúng ta được Thiên Chúa yêu thương và kêu gọi. Chúng ta cần tiếp tục cuộc hành trình, nhớ rằng chúng ta được sinh ra và được tái sinh từ một tiếng gọi yêu thương nhưng không. Đây là một điểm để chúng ta luôn bắt đầu lại, đặc biệt trong cuộc khủng hoảng, trong thời gian thử thách”.

Đức Thánh Cha mở rộng ý nghĩa vùng đất Galilê để nói về sứ vụ của người môn đệ: “Nhưng Galilê có nhiều điều để nói. Đó là một nơi không chỉ xa Giêrusalem về mặt địa lý, mà còn về chiều kích thánh thiêng. Galilê là một vùng đất, nơi có nhiều tôn giáo hiện diện. Chúa Giêsu sai các môn đệ đến đó, yêu cầu các ông bắt đầu từ đó. Điều này có nghĩa là gì? Trong việc loan báo niềm hy vọng, không được giới hạn trong hàng rào thánh thiêng của chúng ta, nhưng loan báo cho tất cả. Bởi vì tất cả đều cần được khích lệ, và nếu chúng ta không làm điều này, không chạm đến ‘Lời sự sống’ (1Ga 1,1), thì ai sẽ làm?”

1586638649146.JPG

loan báo sự sống trong thời điểm cái chết

Đức Thánh Cha khích lệ các tín hữu hãy trở thành các Kitô hữu, những người mang lấy gánh nặng của người khác, những người đem niềm ủi an. “An chị em hãy trở thành những người loan báo sự sống trong thời điểm cái chết! Tại mỗi Galilê, mỗi nơi của nhân loại, nơi chúng ta thuộc về, chúng ta hãy mang đến bài ca sự sống! Chúng ta hãy làm cho tiếng kêu của sự chết phải im lặng, đã quá đủ chiến tranh rồi.” Hãy ngừng sản xuất và buôn bán vũ khí, bởi vì chúng ta cần bánh chứ không cần súng đạn. Hãy ngừng phá thai, giết hại thai nhi vô tội. Hãy mở rộng con tim để lấp đầy những bàn tay trống rỗng thiếu những điều cần thiết”.

Đức Thánh Cha kết thúc bài giảng với việc mô tả hành động của các phụ nữ: “Các bà tiến lại gần Người, ôm lấy chân” (Mt 28, 9). Đức Thánh Cha giải thích: “Để đến gặp chúng ta, đôi chân Chúa phải đi một hành trình dài, đi đến tận cùng của ngôi mộ và bước ra từ đó. Các phụ nữ ôm lấy đôi chân đã giẫm lên cái chết và mở ra con đường hy vọng. Chúng ta, những người lữ hành đang tìm kiếm niềm hy vọng, hôm nay chúng ta níu kéo, ôm lấy Chúa, Đấng Phục Sinh. Chúng ta quay lưng lại với cái chết và chúng ta mở lòng ra với Chúa, Đấng là Sự sống”.
 11 tháng tư 2020, 22:58