Ta là sự sống lại và là sự sống, ai tin Ta, dầu có chết cũng sẽ được sống

CHÚA NHẬT 5 MÙA CHAY, NĂM A – 29/03/20

Bài Ðọc I: Ed 37, 12-14“Ta sẽ cho các ngươi thần trí của Ta, và các ngươi sẽ được sống”.

Trích sách Tiên tri Êdêkiel.

Ðây Chúa là Thiên Chúa phán: “Hỡi dân Ta, này Ta sẽ mở cửa mồ các ngươi, Ta sẽ kéo các ngươi ra khỏi mồ và dẫn dắt các ngươi vào đất Israel. Hỡi dân Ta, các ngươi sẽ biết Ta là Chúa, lúc Ta mở cửa mồ các ngươi, và kéo các ngươi ra khỏi mồ, Ta sẽ cho các ngươi thần trí của Ta, và các ngươi sẽ được sống, Ta sẽ cho các ngươi an cư trên đất các ngươi, và các ngươi biết rằng: Ta là Chúa, chính Ta đã phán và đã thi hành”.Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 129, 1-2. 3-4ab. 4c-6. 7-8 Bởi vì Chúa rộng lượng từ bi, và Chúa rất giàu ơn cứu độ. (c. 7).

Xướng: 1) Từ vực sâu, lạy Chúa, con kêu lên Chúa. Lạy Chúa, xin nghe tiếng con cầu; dám xin Chúa hãy lắng tai, hầu nghe thấu tiếng van nài của con. – Ðáp.

2) Nếu Chúa con nhớ hoài sự lỗi, lạy Chúa, nào ai chịu nổi được ư? Nhưng Chúa thường rộng lượng thứ tha, để cho thiên hạ tôn thờ kính yêu. – Ðáp.

3) Con hy vọng rất nhiều vào Chúa, linh hồn con trông cậy ở lời Ngài. Linh hồn con mong đợi Chúa con, hơn người lính gác mong trời rạng đông. – Ðáp.

4) Hơn người lính gác mong hừng đông dậy. Israel đang mong đợi Chúa con: Bởi vì Chúa rộng lượng từ bi, và Chúa rất giàu ơn cứu độ. Và chính Ngài sẽ giải thoát Israel cho khỏi mọi điều gian ác.Đ.

Bài Ðọc II: Rm 8, 8-11 “Thánh Thần của Ðấng làm cho Ðức Giêsu Kitô từ cõi chết sống lại ở trong anh em”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Rôma.

Anh em thân mến, những kẻ sống theo xác thịt, thì không thể đẹp lòng Chúa. Còn anh em, anh em không sống theo xác thịt, nhưng sống theo tinh thần, nếu thật sự Thánh Thần Chúa ở trong anh em. Nếu ai không có Thánh Thần của Ðức Kitô, thì kẻ ấy không thuộc về Người. Nhưng nếu Ðức Kitô ở trong anh em, cho dù thân xác đã chết vì tội, nhưng tinh thần vẫn sống vì đức công chính. Và nếu Thánh Thần của Ðấng đã làm cho Ðức Giêsu Kitô từ cõi chết sống lại ở trong anh em, thì Ðấng đã làm cho Ðức Giêsu Kitô từ cõi chết sống lại cũng cho xác phàm hay chết của anh em được sống, nhờ Thánh Thần Người ngự trong anh em.Ðó là lời Chúa.

Câu Xướng Trước Phúc Âm: Ga 11, 25a và 26 Chúa phán: “Ta là sự sống lại và là sự sống; ai tin Ta, sẽ không chết đời đời”.

Phúc Âm: Ga 11, 1-45 “Ta là sự sống lại và là sự sống”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, có một người đau liệt tên là Ladarô, ở Bêtania, làng quê của Maria và Martha. (Maria này chính là người đã xức dầu thơm cho Chúa, và lấy tóc lau chân Người. Em trai bà là Ladarô lâm bệnh). Vậy hai chị sai người đến thưa Chúa Giêsu rằng: “Lạy Thầy, người Thầy yêu đau liệt”. Nghe tin ấy, Chúa Giêsu liền bảo: “Bệnh này không đến nỗi chết, nhưng để làm sáng danh Thiên Chúa và do đó Con Thiên Chúa sẽ được vinh hiển”.

Chúa Giêsu thương Martha và em là Maria và Ladarô. Khi hay tin ông này đau liệt, Người còn lưu lại đó hai ngày. Rồi Người bảo môn đệ: “Chúng ta hãy trở lại xứ Giuđêa”. Môn đệ thưa: “Thưa Thầy, mới đây người Do-thái tìm ném đá Thầy, mà Thầy lại trở về đó ư?” Chúa Giêsu đáp: “Một ngày lại chẳng có mười hai giờ sao? Nếu ai đi ban ngày thì không vấp ngã, vì người ta thấy ánh sáng mặt trời; nhưng kẻ đi ban đêm sẽ vấp ngã vì không có ánh sáng”. Người nói thế, rồi lại bảo họ: “Ladarô bạn chúng ta đang ngủ, dầu vậy Ta đi đánh thức ông”. Môn đệ thưa: “Thưa Thầy, nếu ông ta ngủ, ông sẽ khoẻ lại”. Chúa Giêsu có ý nói về cái chết của Ladarô, nhưng môn đệ lại nghĩ Người nói về giấc ngủ. Bấy giờ Chúa Giêsu mới nói rõ: “Ladarô đã chết. Nhưng Ta mừng cho các con, vì Ta không có mặt ở đó để các con tin. Vậy chúng ta hãy đi đến nhà ông”. Lúc đó Tôma, cũng có tên là Ðiđimô, nói với đồng bạn: “Chúng ta cũng đi để cùng chết với Người”.

Ðến nơi, Chúa Giêsu thấy Ladarô đã được an táng bốn ngày rồi. (Bêtania chỉ cách Giêrusalem chừng mười lăm dặm). Nhiều người Do-thái đến nhà Martha và Maria để an ủi hai bà vì người em đã chết. Khi hay tin Chúa Giêsu đến, Martha đi đón Người, còn Maria vẫn ngồi nhà. Martha thưa Chúa Giêsu: “Thưa Thầy, nếu Thầy có mặt ở đây thì em con không chết. Tuy nhiên, ngay cả bây giờ, con biết Thầy xin gì cùng Thiên Chúa, Thiên Chúa cũng sẽ ban cho Thầy”. Chúa Giêsu nói: “Em con sẽ sống lại”. Martha thưa: “Con biết ngày tận thế, khi kẻ chết sống lại, thì em con sẽ sống lại”. Chúa Giêsu nói: “Ta là sự sống lại và là sự sống, ai tin Ta, dầu có chết cũng sẽ được sống. Và kẻ nào sống mà tin Ta, sẽ không chết bao giờ. Con có tin điều đó không?” Bà thưa: “Thưa Thầy, vâng, con đã tin Thầy là Ðấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống đã đến trong thế gian”.

Nói xong bà về gọi Maria em gái bà và nói thầm với em rằng: “Thầy ở ngoài kia, Thầy gọi em”. Nghe vậy, Maria vội vàng đứng dậy và đi đến cùng Chúa. Vì lúc đó Chúa Giêsu chưa vào trong làng, Người còn đang đứng ở nơi Martha đã gặp Người. Những người Do-thái cùng ở trong nhà với Maria và an ủi bà, khi thấy bà vội vã đứng dậy ra đi, họ cũng đi theo bà, tưởng rằng bà đi ra khóc ngoài mộ. Vậy khi Maria đến chỗ Chúa Giêsu đứng, thấy Người, bà liền sấp mình xuống dưới chân Người và nói: “Thưa Thầy, nếu Thầy có mặt đây, thì em con không chết”. Khi thấy bà khóc nức nở và những người Do-thái theo bà cũng khóc, Chúa Giêsu thổn thức và xúc động. Người hỏi: “Ðã an táng Ladarô ở đâu?” Họ thưa: “Thưa Thầy, xin đến mà xem”. Chúa Giêsu rơi lệ. Người Do-thái liền nói: “Kìa, xem Ngài thương ông ấy biết bao!” Nhưng có mấy kẻ trong đám nói: “Ông ấy đã mở mắt người mù từ khi mới sinh mà không làm được cho người này khỏi chết ư?” Chúa Giêsu lại xúc động; Người đi đến mộ. Mộ đó là một hang nhỏ có tảng đá đậy trên. Chúa Giêsu bảo: “Hãy đẩy tảng đá ra”. Martha là chị người chết, thưa: “Thưa Thầy, đã nặng mùi rồi vì đã bốn ngày”. Chúa Giêsu lại nói: “Ta đã chẳng bảo con rằng: Nếu con tin, thì con sẽ xem thấy vinh quang của Thiên Chúa sao?” Thế là người ta cất tảng đá ra. Chúa Giêsu ngước nhìn lên và nói: “Lạy Cha, Con cảm tạ Cha đã nhậm lời Con. Con biết Cha hằng nghe lời Con, nhưng Con nói lên vì những người đứng xung quanh đây, để họ tin rằng Cha đã sai Con”. Nói rồi, Người kêu lớn tiếng: “Ladarô! Hãy ra đây!” Người đã chết đi ra, chân tay còn quấn những mảnh vải, trên mặt quấn khăn liệm. Chúa Giêsu bảo: “Hãy cởi ra cho anh ấy đi”. Một số người Do-thái đến thăm Maria, khi được chứng kiến những việc Chúa Giêsu làm, thì đã tin vào Người.

Chia sẻ Lời Chúa

Lm Peter Lê Thanh Quang
Lm Giuse Trần Đình Long

Mở cửa mộ – ĐTGM. Giuse Ngô Quang Kiệt.

Tai họa ngày 11 tháng 09 năm 2001 trên đất Mỹ đã trở thành một nỗi ám ảnh đối với mọi người. Trong phút chốc, hai tòa tháp chọc trời đổ sập xuống, trở thành ngôi mộ khổng lồ chôn vùi mấy ngàn sinh mạng. Ngôi mộ gieo tang thương. Ngôi mộ gieo kinh hoàng. Ngôi mộ làm rung chuyển thế giới. Ngôi mộ không chỉ hiện hữu từ khi toà tháp đôi đổ xuống. Trước đó ngôi mộ đã hiện diện trong trái tim của những người khủng bố. Sau đó ngôi mộ vẫn phủ màn u ám trên cuộc sống thân nhân bạn bè. Như thế, ngôi mộ không chỉ xây bằng gạch đá. Nó được xây bằng những lực lượng chết chóc như sự hận thù, sự áp bức, sự độc ác… Ngôi mộ không chỉ chôn vùi sự sống. Nó chôn vùi cả niềm tin, cả niềm hy vọng.

Nhưng hôm nay, Chúa Giêsu đã dõng dạc mở cửa mộ và truyền cho người chết chỗi dậy bước ra. Việc Chúa Giêsu mở cửa mộ cho Lagiarô mở ra những chân trời mới cho đời sống con người.

Khi mở cửa mộ, Người đã mở cánh cửa sự sống. Thông thường, ngôi mộ là vương quốc của tử thần. Cửa mộ là cửa mở vào thế giới chết chóc. Ai đã vào đó chẳng còn hy vọng thoát ra. Nhưng hôm nay, Chúa Giêsu đã mở cửa mộ để Lagiarô không phải bước vào sự chết nhưng bước vào sự sống. Khi mở cửa mộ, Người phá tan sào huyệt Thần Chết. Khi tháo những dải băng liệm cuốn quanh thân thể Lagiarô, Người giải phóng ông khỏi dây trói ràng buộc của tử thần.

Image may contain: 11 people

Khi mở cửa mộ, Người đã mở cánh cửa niềm tin. Trước đó, niềm tin của Mácta chỉ là một niềm tin mơ hồ, chung chung của đa số người Do thái thời ấy. Nhưng sau khi thấy Lagiarô sống lại, niềm tin của bà trở nên cụ thể, sống động và vững vàng. Trước đó, nhiều người Do thái chưa tin vào Chúa Giêsu. Nhưng sau khi được chứng kiến Lagiarô từ cõi chết sống lại, họ không thể nào không tin. Tảng đá lấp cửa mồ tung ra cũng làm bật tung tảng đá nghi ngờ che lấp trái tim, đưa họ tới tin nhận Chúa là Thiên Chúa.

Khi mở cửa mộ, Người mở ra cánh cửa niềm vui. Chết chóc gieo tang tóc u buồn. Ngôi mộ bao giờ cũng gợi lên nỗi buồn. Buồn ly biệt. Buồn mất mát. Buồn thất bại. Cái buồn vốn hay lây. Nước mắt người thân dễ làm cay mắt ta. Nên Chúa Giêsu không ngăn được dòng lệ. Nhưng khi Lagiarô bước ra, cả một trời vui. Đám tang bỗng biến thành đám hội. Lời chia buồn đổi thành lời chúc mừng. Thiên Chúa đã biến tang tóc thành niềm vui. Niềm vui ấy trọn vẹn.

Khi mở cửa mộ, Chúa Giêsu mở cánh cửa hy vọng. Thiên Chúa đến biến đổi số phận con người. Con người không còn bị giam hãm trong thân phận hay chết, nhưng được thênh thang tự do trong cõi sống. Con người không sinh ra để chết đi nhưng để sống, sống mãi, vì Chúa là “sự sống”, “ai tin sẽ sống đời đời”. Con người không sinh ra để tàn lụi, nhưng để triển nở đến vô biên.

Trong mỗi người chúng ta có nhiều nấm mộ. Chúng ta bị giam hãm trong những nấm mộ tội lỗi, gian tham, ích kỷ, bất công, đam mê, ghen ghét hận thù, nghèo đói, thất học… Có những nấm mộ kiên cố, tự sức mình không thể phá nổi. Ta hãy xin Chúa đến mở những cửa mộ, lăn những tảng đá đè nặng đời ta, để ta được sự sống dồi dào của Chúa nuôi dưỡng. Đồng thời, ta cũng phải tiếp tay với Chúa, phá đi những nấm mộ vây bọc anh chị em chúng ta, để mọi người được sống và sống dồi dào như lòng Chúa mong ước, như định mệnh Chúa dành cho ta, những người con cái Chúa.

Chết Là Hết Chăng!

Sống và chết là hai từ được gắn liền với thân phận con người, có sinh ắt có tử. Sống chết là do Chúa an bài. Người Việt có câu nói: sinh ký tử quy, nghĩa là sống gửi thác chết về. Một câu nói chứa đựng cái nhìn, quan niệm về sự sống và cái chết. Sống chết đó luôn là đề tài bàn luận từ ngàn xưa đến nay. Khi đối diện với cái chết, ai trong chúng ta cũng lo âu và sợ hãi, vì chúng ta không biết mình phải chết thế nào và sẽ đi về đâu? Chẳng ai có kinh nghiệm về cái chết. Phải chăng chết là hết!

Cách đây hơn mười năm, ngày tôi còn học ở đại chủng viện, tôi kết thân với một thầy cùng trường. Chúng tôi rất quý mến nhau.Vì là đôi bạn thân, tôi thường được nghe thầy ấy chia sẻ về những ước mơ và dự định đời sống linh mục sau này. Thầy ấy nói với tôi rằng, sau khi được làm linh mục, thì thầy sẽ xin đi mục vụ ở giáo xứ nghèo vùng quê. Ước mơ của thầy thật giản dị và đơn sơ, thế nhưng điều đó đã không xẩy ra, vì thầy đột ngột ra đi trong một tại nạn xe. Khi nghe tin thầy mất, anh em chúng tôi bàng hoàng sửng sốt và thương tiếc, vì thầy còn rất trẻ và sắp được chịu chức linh mục. Nhưng Chúa lại chọn thầy đi con đường khác, và thầy đã bỏ lại tất cả với những dự định và ước mơ tươi sáng của mình, để về cùng Chúa. Sự ra đi đột ngột của thầy làm cho cha mẹ và người thân rất đau buồn, họ khó có thể chấp nhận được nỗi đau và mất mát này. Vì thương nhớ con, người cha đâm ra bệnh tật, ốm đau và cũng đã ra đi vĩnh viễn cùng thầy vài năm sau đó. Khi nói về cái chết của người bạn, nó gợi cho tâm trạng tôi thương nhớ về sự ra đi của người thân, người bạn mình yêu thương. Tôi đã khóc khi đưa tiển người bạn thân đến an nghỉ cuối cùng.

Image may contain: 3 people

Chết trở nên nỗi sợ và đau thương của con người, thì Lời Chúa hôm nay cho chúng ta có niềm hy vọng và tin tưởng về sự sống sau cái chết. Chết không phải là hết mà là một sự thay đổi để bước vào một thế giới mới, vào sự sống mới chiết xuất từ Thiên Chúa. Vì mọi người đều phải chết, đó là quy luật của nhân sinh. La-da-rô đã chết. Cái chết của anh đã làm cho Chúa Giêsu phải khóc. Khóc vì phải mất đi người bạn, Ngài đau buồn vì mất đi một người bạn. Giọt nước rơi xuống là nỗi đau sâu lắng và chân thật nhất của tâm hồn, và giọt nước mắt ấy đã biến thành động. Chúa đã cho Ladarô sống lại sau cái chết. Phép lạ này cho mọi người thấy rằng, Ngài là Con Thiên Chúa thật, Đấng có quyền năng trên sự chết. Ai tin thì sẽ được sự sống đời đời. Chúng ta có tin không?

Sự sống lại của Lazarô là để báo trước cho chúng ta về công cuộc cứu độ của Đức Kitô sẽ xẩy đến. Ngài chết để chuộc tội nhân loại. Ngài vâng theo ý định của Chúa Cha. Nhưng ba ngày sau đó, Chúa Giê-su đã sống lại, sự sống đã chiến thắng sự chết, đây là niềm vui và hy vọng cho chúng ta, chúng ta tin rằng, Chúa là sự sống vĩnh cửu và trường tồn: ” Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù có chết, cũng sẽ được sống đời đời. Chết không phải là hết mà là sự thay đổi. Chết là ra khỏi thân xác này để bước vào một thế giới mới.

Anh Lazaro đã chết, chị Matta và cô Maria đều chết, các vĩ nhân, các thánh, các tông đồ và cả Chúa Giê-su cũng chết. Nhưng đó là chết về thể xác, còn linh hồn là bất tử và được vào cõi vinh phúc nơi đó không còn tiếng khóc than. Khi chúng ta nói, cuộc sống chỉ thay đổi chứ không mất đi, thì chúng ta phải sống sao cho có ý nghĩa, sống sao có ích cho cuộc sống trên trần gian này. Cuộc sống hiện tại là hành trang và thước đo cho ta bước đi về nhà Cha trên trời. Hành trang đó là đời sống đức tin, là lòng bác ái, khoan dung và yêu thương của chúng ta với mọi người chúng quanh.Thiên đàng là chốn yêu thương và hạnh phúc nhất, thì cuộc đời này có ý nghĩa duy nhất là yêu thương, sống yêu thương. Sống thanh cao nhất là tình yêu.

Tin Mừng Chúa nhật thứ Năm Mùa Chay là lời động viên an ủi cho tất cả chúng ta trước nỗi sợ hãi cơn đại dịch hôm nay. Đó là: “Bệnh này không đến nỗi chết đâu, nhưng là dịp để bày tỏ vinh quang của Thiên Chúa qua cơn bệnh này, Con Thiên Chúa được tôn vinh.” (Ga 11,4) Phép lạ của Chúa Giê-su cho anh La-za-rô sống lại không chỉ đáp trả lòng tin và tình yêu thương của Mát-ta và Maria nhưng còn là niềm tin cho tất cả mọi người chúng ta hôm nay về sự sống đời đời. Lạy Chúa, xin cho chúng con biết sống giây phút hiện tại cho tốt, cho đẹp lòng Chúa, và sống cho anh chị em, để mai này chúng con cũng được về hưởng thánh nhan Chúa trên thiên đàng. Amen.

Lm. John Nguyễn