Chúa Giêsu nói: “Anh hãy đứng dậy vác chõng mà về”

Thứ Ba, Tuần 4 Mùa Chay, Năm 2 – 24/03/20

Bài Ðọc I: Ed 47, 1-9. 12 “Tôi đã thấy nước từ bên phải đền thờ chảy ra, và nước ấy chảy đến ai, thì tất cả đều được cứu rỗi”.

Trích sách Tiên tri Êdêkiel.

Image may contain: 3 people

Trong những ngày ấy, thiên thần dẫn tôi đến cửa nhà Chúa, và đây nước chảy dưới thềm nhà phía hướng đông, vì mặt tiền nhà Chúa hướng về phía đông, còn nước thì chảy từ bên phải đền thờ, về phía nam bàn thờ. Thiên thần dẫn tôi qua cửa phía bắc, đưa đi phía ngoài, đến cửa ngoài nhìn về hướng đông, và đây nước chảy từ bên phải. Khi đó có người đàn ông đi ra về hướng đông, tay cầm sợi dây, ông đo một ngàn thước tay và dẫn tôi đi qua dưới nước tới mắt cá chân. Ông đo một ngàn thước tay nữa và dẫn tôi đi qua dưới nước đến đầu gối. Ông còn đo một ngàn thước tay và dẫn tôi đi qua dưới nước đến ngang lưng. Ông lại đo thêm một ngàn thước tay nữa, và đây là suối nước, tôi không thể đi qua được, vì nước suối dâng lên cao quá, phải lội mới đi qua được, nên người ta không thể đi qua được.

Người ấy nói với tôi: “Hỡi người, hẳn ngươi đã xem thấy”. Rồi ông dẫn tôi đi, rồi dẫn trở lại trên bờ suối. Khi trở lại, tôi thấy hai bên suối có nhiều cây cối. Người ấy lại nói với tôi: “Nước này chảy về phía cồn cát, phía đông, chảy xuống đồng bằng hoang địa, rồi chảy ra biển, biến mất trong biển và trở nên nước trong sạch. Tất cả những sinh vật sống động, nhờ suối nước chảy qua, đều được sống. Sẽ có rất nhiều cá và nơi nào nước này chảy đến, nơi đó sẽ trở nên trong lành, và sự sống sẽ được phát triển ở nơi mà suối nước chảy đến.

Gần suối nước, hai bên bờ ở mỗi phía, mọi thứ cây ăn trái sẽ mọc lên; lá của nó sẽ không khô héo, và trái của nó sẽ không bao giờ hết; mỗi tháng nó có trái mới, vì dòng nước này phát xuất từ đền thờ; trái của nó dùng làm thức ăn, và lá của nó dùng làm thuốc uống.Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 45, 2-3. 5-6. 8-9 Chúa thiên binh hằng ở cùng ta, và ta được Chúa Giacóp hằng bảo vệ. (c. 8).

Xướng: 1) Chúa là nơi ẩn náu và là sức mạnh của chúng ta, Người hằng cứu giúp khi ta sầu khổ. Dầu đất có rung chuyển, ta không sợ chi, dầu núi đổ xuống đầy lòng biển cả. – Ðáp.

2) Nước dòng sông làm cho thành Chúa vui mừng, làm hân hoan cung thánh Ðấng Tối Cao hiển ngự. Chúa ở giữa thành, nên nó không chuyển rung, lúc tinh sương, thành được Chúa cứu giúp. Đ

3) Chúa thiên binh hằng ở cùng ta, ta được Chúa Giacóp hằng bảo vệ. Các ngươi hãy đến mà xem mọi kỳ công Chúa làm, Người thực hiện muôn kỳ quan trên vũ trụ. – Ðáp.

Câu Xướng Trước Phúc Âm: Tv 50, 12a và 14a Ôi lạy Chúa, xin tạo cho con quả tim trong sạch. Xin ban lại cho con niềm vui ơn cứu độ.

Image may contain: one or more people and people standing

Phúc Âm: Ga 5, 1-3a. 5-16 “Tức khắc người ấy được lành bệnh”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Hôm đó là ngày lễ của người Do-thái, Chúa Giêsu lên Giêrusalem. Tại Giêrusalem, gần cửa “Chiên”, có một cái hồ, tiếng Do-thái gọi là Bếtsaiđa, chung quanh có năm hành lang. Trong các hành lang này, có rất nhiều người đau yếu, mù loà, què quặt, bất toại nằm la liệt. Trong số đó, có một người nằm đau liệt đã ba mươi tám năm. Khi Chúa Giêsu thấy người ấy nằm đó và biết anh đã đau từ lâu, liền hỏi: “Anh muốn được lành bệnh không?” Người đó thưa: “Thưa Ngài, tôi không được ai đem xuống hồ, mỗi khi nước động. Khi tôi lết tới, thì có người xuống trước tôi rồi”.

Chúa Giêsu nói: “Anh hãy đứng dậy vác chõng mà về”. Tức khắc người ấy được lành bệnh. Anh ta vác chõng và đi. Nhưng hôm đó lại là ngày Sabbat, nên người Do-thái bảo người vừa được khỏi bệnh rằng: “Hôm nay là ngày Sabbat, anh không được phép vác chõng”. Anh ta trả lời: “Chính người chữa tôi lành bệnh bảo tôi: “Vác chõng mà đi”. Họ hỏi: “Ai là người đã bảo anh “Vác chõng mà đi?” Nhưng kẻ đã được chữa lành không biết Người là ai, vì Chúa Giêsu đã lánh vào đám đông tụ tập nơi đó.

Sau đó, Chúa Giêsu gặp anh ta trong đền thờ, Người nói: “Này, anh đã được lành bệnh, đừng phạm tội nữa, kẻo phải khốn khổ hơn trước”. Anh ta đi nói cho người Do-thái biết chính Chúa Giêsu là người đã chữa anh ta lành bệnh. Vì thế người Do-thái gây sự với Chúa Giêsu, vì Người đã làm như thế trong ngày Sabbat.

Chia sẻ Lời Chúa

Lm Peter Lê Thanh Quang
Lm Giuse Trần Đình Long

SUY NIỆM: Chữa Người Bất Toại

Cuốn phim Mỹ với tựa đề: “Cái chết của một thiên thần” mang một ý nghĩa sâu sắc. Tại một vùng quê hẻo lánh bên Nam Mỹ, nơi mà lòng đạo đức bình dân thường pha trộn những mê tín dị đoan, một thanh niên nọ đã ngụy tạo ra một phép lạ thu hút được rất nhiều người. Anh lén rạch da lấy máu mình và cho vào tượng Thánh giá mà chỉ anh mới biết cách tháo ráp. Mỗi lần anh ôm Thánh giá vào lòng thì máu từ mão gai của tượng chảy ra. Dân chúng từ khắp nơi, nhất là những kẻ tàn tật, mù lòa đổ vào để chứng kiến phép lạ. Đoàn người làm thành một đám rước Thánh giá lên trên một ngọn đồi, tại đó người thanh niên quỳ cầu nguyện bên cạnh Thánh giá và máu lại chảy ra từ mão gai trên đầu Chúa.

Trong khi phép lạ ngụy tạo này diễn ra mỗi ngày, thì một đám người bất lương muốn lợi dụng cơ hội để làm tiền. Họ biết chắc đây chỉ là một sự lừa bịp, nhưng họ chưa khám phá được bí quyết của người thanh niên. Sau một thời gian theo dõi, họ đã bắt giữ người thanh niên và tra khảo anh khai ra bí mật ấy. Không chịu nổi cuộc tra tấn, người thanh niên đành thú nhận sự thật và đó cũng là lúc khởi đầu của những hình ảnh đẹp nhất trong cuộc đời anh. Trước đám đông đang chuẩn bị cuộc rước, người thanh niên tháo gỡ tượng Chúa Giêsu khỏi Thánh giá và cho mọi người thấy sự lường gạt của anh từ bao năm qua. Với tất cả thành tâm thống hối, anh vác Thánh giá tiến lên đồi. Đám người bất lương bắn xối xả vào người anh, anh ngã gục, nhưng đoàn người lại tiếp tục vác Thánh giá lên đồi, nhiều người tàn tật, mù lòa bỗng cảm thấy được chữa lành.

Image may contain: one or more people

Câu chuyện trên đây có thể giúp chúng ta nhận ra phần nào sứ điệp mà Mẹ Giáo Hội muốn gửi đến chúng ta qua bài Tin Mừng hôm nay. Đám đông trong câu chuyện trên chờ đợi những dấu lạ từ pho tượng của Chúa Giêsu, nhưng dấu lạ lại chỉ xảy đến chính lúc họ biết khước từ những hiện tượng bên ngoài ấy để nhận ra khuôn mặt đích thực của Chúa Giêsu trên Thánh giá và thông hiệp vào chính cuộc khổ nạn của Ngài.

Phép lạ xảy ra cho người bất toại trong Tin Mừng hôm nay có thể là hình ảnh của lòng tin cần được thanh luyện. Từ 38 năm qua, con người tàn tật này chờ một phép lạ, nhưng một phép lạ gắn liền với một hiện tượng bên ngoài là nước hồ lay động đã không bao giờ xảy đến. Chỉ khi người tàn tật này gặp gỡ Chúa Giêsu, xưng thú nỗi bất lực của mình, và tin tưởng ở lời Ngài, thì lúc đó phép lạ mới thực sự được thực hiện.

Ngày nay, để cảm nhận được phép lạ của Thiên Chúa, chúng ta cũng cần vượt qua não trạng chỉ chờ đợi những hiện tượng khác lạ trong thiên nhiên. Người ta thích đổ xô tới nơi có hiện tượng lạ thường. Dĩ nhiên, trong một số trường hợp. Thiên Chúa đã thực hiện điều đó. Thế nhưng điều quan trọng cho đức tin chúng ta không phải là những hiện tượng khác thường ấy, mà là chính sự gặp gỡ thân tình với Chúa Giêsu. Gặp gỡ Ngài, tin ở lời Ngài, kết hiệp với Ngài nhất là trong mầu nhiệm khổ nạn, con người mới cảm nhận được tác động của Ngài.

Mùa chay là mùa của thanh luyện. Giáo Hội mời gọi tín hữu kết hiệp với Đức Kitô Tử nạn bằng cách sống tâm tình tin tưởng phó thác của Ngài, nhờ đó niềm tin của họ được thanh luyện và họ sẽ cảm nhận được tình yêu của Chúa.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

SUY NIỆM

NGƯỜI GIÀU VÀ NƯỚC TRỜI

Image may contain: 1 person

Bộ phim Xin Đừng Khóc Thương Tôi, Suđan kể về cha Gioan Lee – một linh mục người Hàn Quốc tình nguyện truyền giáo tại vùng đất nghèo khổ nhất thế giới. Cha gần gũi họ, giúp đỡ họ và đã trở thành một người dân Suđan. Vì là một bác sĩ, cha chữa bệnh cho nhiều người, nhất là những người phong cùi. Tin Mừng đưa ra một nghịch lý. Rất gần nơi các kinh sư giảng dạy lề luật, có một người bại liệt. Anh nằm chờ người đưa anh xuống hồ để được chữa lành. Nhưng chẳng ai để ý đến anh. Con số 38 muốn ám chỉ đến cả một thế hệ (x. Đnl 2,14). Không người nào giúp đỡ anh. Tôn giáo trở nên vô dụng, không diễn tả được Thiên Chúa giàu lòng thương xót. Đức Giêsu đến-thấy-biết. Người chữa lành anh trong ngày Sabát, là điều không được phép. Yêu thương, cứu giúp người bệnh tật còn quan trọng hơn việc nghiêm ngặt tuân giữ lề luật. Người bệnh tật là người nghèo thực sự. Họ chính là đường dẫn chúng ta vào Nước Trời.

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết mở lòng mình ra, đón nhận, quan tâm và giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn và bất hạnh. Amen.

(Chấm nối chấm – Học Viện Đaminh)

ĐTC Phanxicô (24/03) cám ơn nghĩa cử anh hùng của các nhân viên y tế và các linh mục

Sáng thứ Ba 24/03, tại nhà nguyện Thánh Marta, trước khi bắt đầu dâng Thánh lễ, Đức Thánh Cha bày tỏ lòng biết ơn đến các nhân viên y tế và các linh mục dấn thân cho các bệnh nhân Covid-19.

Đức Thánh Cha nói: “Chúng ta hãy cầu nguyện cho các bác sĩ, các nhân viên y tế và các linh mục đã qua đời do bị nhiễm bệnh trong khi dấn thân trợ giúp các bệnh nhân Covid-19. Tôi tạ ơn Chúa vì mẫu gương anh hùng của họ dành cho chúng ta. Mẫu gương trong việc chăm sóc các bệnh nhân”.

Suy niệm bài Tin Mừng, Đức Thánh Cha nói: “Phụng vụ Lời Chúa hôm nay cho chúng suy gẫm về nước. Nước như là biểu tượng của ơn cứu độ, bởi vì nước là một phương tiện cứu rỗi, nhưng nước cũng là một phương tiện hủy diệt, như trong trường hợp Lụt Hồng thủy… Nhưng trong các bài đọc hôm nay, nước mang lại ơn cứu độ. Trong bài đọc I, nước trao ban sự sống, chữa lành. Và trong Tin Mừng, nói về một hồ nước, nơi người bệnh đến để được chữa lành. Trong số những người bệnh đến đây có một người bị bệnh đã 38 năm”.

ĐTC Phanxicô  chủ tế thánh lễ

Đức Thánh Cha nhấn mạnh: “Đứng trước người bệnh, Chúa Giêsu hỏi ông có muốn được chữa lành không. Câu trả lời của người bệnh thật thú vị: ông ta không nói vâng, tôi muốn; nhưng lại than van. Ông luôn đến hồ nước Bết-da-tha trễ, thực tế, ông bị bệnh nơi tâm hồn, là người bi quan, một thứ bệnh buồn rầu, lười biếng: ông than vãn về người khác và không làm gì để được chữa lành”.

“Nếu chúng ta so sánh người bệnh này với người mù từ thuở mới sinh trong Tin Mừng Chúa nhật vừa qua, chúng ta sẽ thấy hai thái độ khác nhau. Sau khi được chữa lành, người mù đã bày tỏ niềm vui sướng, quyết định sẵn sàng đi tranh luận với các luật sĩ và khẳng định rõ ràng về ơn chữa lành mà mình đã nhận được”.

Đức Thánh Cha áp dụng câu chuyện của người bị bệnh đã 38 năm vào cuộc sống thực tế của người Kitô hữu: “Bài Tin Mừng hôm này làm cho tôi suy nghĩ đến nhiều người trong chúng ta, rất nhiều Kitô hữu sống trong tình trạng lười biếng này, họ không có khả năng làm điều gì nhưng lại hay phàn nàn, than phiền về mọi thứ. Làm biếng là một chất độc, một đám mây mù bao phủ linh hồn và không làm cho chúng ta sống tích cực. Lười biếng như một loại thuốc phiện, nếu anh chị em nếm nó thường xuyên, anh chị em thích nó và rồi anh chị em sẽ kết thúc như một người nghiện buồn bã”.

Tới đây, Đức Thánh Cha cảnh báo: “Chúng ta hãy tự suy nghĩ, có thể trong chúng ta, có người đang có nguy cơ trượt trên sự lười biếng này. Đây là một loại tội không trắng cũng chẳng đen, nó mờ mờ”.

Đức Thánh Cha kết luận: “Đây là tội mà ma quỷ có thể sử dụng để hủy diệt đời sống thiêng liêng và cuộc sống của tất cả mọi người”.
 24 tháng ba 2020, 11:52

Ngọc Yến – Vatican