Ai muốn làm lớn nhất, thì hãy tự làm người rốt hết

No comments

Thứ Ba, Tuần 7 Thường Niên, Năm 2 – 25/02/20

Bài Ðọc I: Gc 4, 1-10 “Anh em xin mà không nhận được là vì anh em xin không đúng”.

Image may contain: one or more people and people sitting

Trích thư của Thánh Giacôbê Tông đồ.

Anh em thân mến, bởi đâu anh em cạnh tranh và cãi cọ nhau? Nào không phải tại điều này: tức tại các đam mê đang giao chiến trong chi thể anh em đó sao? Anh em ham muốn mà không được hưởng, nên anh em giết nhau. Anh em ganh tị mà không được mãn nguyện, nên anh em cạnh tranh và cãi cọ. Anh em không có, là tại anh em không xin. Anh em xin mà không nhận được, là vì anh em xin không đúng, cứ mơ tưởng thoả mãn các đam mê của anh em. Hỡi những kẻ ngoại tình, anh em không biết rằng thân thiết với thế gian là thù địch với Thiên Chúa đó sao? Vậy kẻ nào muốn thân thiết với thế gian này, thì đặt mình làm thù địch với Thiên Chúa. Hay anh em tưởng Kinh Thánh nói cách vô lý rằng: “Chúa quyến luyến thần trí mà Người đặt trong anh em, đến nỗi ghen lên”. Vả Người ban ơn bội hậu. Bởi đó có lời rằng: “Thiên Chúa chống lại những kẻ kiêu căng, nhưng ban ơn phúc cho người khiêm nhường!” Vậy anh em hãy phục tùng Thiên Chúa, hãy chống trả ma quỷ, và nó sẽ trốn xa anh em. Hãy đến gần Thiên Chúa, và Người sẽ đến gần anh em. Hỡi những kẻ tội lỗi, anh em hãy rửa tay cho sạch. Hỡi những kẻ hai lòng, hãy thanh luyện tâm hồn đi. Anh em hãy buồn sầu, than van và kêu khóc. Hãy đổi tiếng cười ra tiếng khóc, và đổi niềm vui ra nỗi buồn. Anh em hãy hạ mình xuống trước mặt Chúa và Người sẽ nâng anh em lên.Ðó là lời Chúa

Ðáp Ca: Tv 54, 7-8. 9-10a. 10b-11a. 23 Hãy trút nhẹ gánh lo âu cho Chúa để chính Người nâng đỡ thân ngươi. (c. 23a).

Xướng: 1) Tôi tự nhủ: ước chi tôi có cánh như bồ cầu, tôi sẽ bay đi và tìm nơi an nghỉ. Này đây tôi sẽ rời tới cõi xa xăm, tôi sẽ ở lại chỗ sơn lâm hoang vắng. – Ðáp.

2) Tôi tìm chỗ dung thân cấp tốc vội vàng, đi ngược dòng phong ba và gió lốc. Lạy Chúa, xin đập tan, xin chia rẽ ngôn từ của chúng. – Ðáp.

3) Vì tôi thấy có bạo lực và tranh chấp trong thành trì. Ngày đêm, trên mặt tường chúng đi dạo. – Ðáp.

4) Hãy trút nhẹ gánh nặng cho Chúa, để chính Người nâng đỡ thân ngươi: Người không để người hiền lương muôn đời xiêu té. – Ðáp.

Alleluia: Tv 94, 8ab Alleluia, alleluia! – Ước chi hôm nay các bạn nghe tiếng Chúa, và đừng cứng lòng. – Alleluia.

Image may contain: 5 people, text

Phúc Âm: Mc 9, 29-36 “Con Người sẽ bị nộp. Ai muốn làm lớn nhất, thì hãy tự làm người rốt hết”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Khi ấy, Chúa Giêsu và các môn đệ từ trên núi xuống, rồi đi ngang qua xứ Galilêa và Người không muốn cho ai biết. Vì Người dạy dỗ và bảo các ông rằng: “Con Người sẽ bị nộp vào tay người ta và họ sẽ giết Người. Khi đã bị giết, ngày thứ ba, Người sẽ sống lại”. Nhưng các ông không hiểu lời đó và sợ không dám hỏi Người.

Các ngài tới Capharnaum. Khi đã vào nhà, Người hỏi các ông: “Dọc đàng các con tranh luận gì thế?” Các ông làm thinh, vì dọc đàng các ông tranh luận xem ai là người lớn nhất.

Bấy giờ Người ngồi xuống, gọi mười hai ông lại và bảo các ông rằng: “Ai muốn làm lớn nhất, thì hãy tự làm người rốt hết và làm đầy tớ mọi người”. Và Người đem một em bé lại đặt giữa các ông, rồi ôm nó mà nói với các ông rằng: “Ai đón nhận một trong những trẻ nhỏ như thế này vì danh Thầy, tức là đón tiếp chính mình Thầy. Và ai đón tiếp Thầy, thực ra không phải đón tiếp Thầy, nhưng là đón tiếp Ðấng đã sai Thầy”.

Chia sẻ Lời Chúa

Lm Peter Lê Thanh Quang

SỐNG DƯỚI ÁNH MẮT CỦA CHÚA

Khi về đến nhà, Đức Giê-su hỏi các môn đệ: “Dọc đường, các con đã tranh luận với nhau về chuyện gì vậy?” Các ông làm thinh, vì khi đi đường, các ông đã cãi nhau về chuyện ai là người lớn hơn cả. (Mc 9,33-34)

Suy niệmChim bị vướng vì cái chân của nó, người ta bị vướng vì cái lưỡi của họ’. Quả thật các tông đồ của Đức Giê-su bị vướng vì dùng cái lưỡi để tranh luận xem ai là người lớn nhất. Khi bị Thầy hỏi, các ông đã thinh lặng, không dám dùng đến ba tấc lưỡi của mình nữa. Ít ra các ông còn biết thinh lặng vì xấu hổ, xấu hổ vì tranh chấp địa vị thấp cao ngay trước mặt Thầy là Đấng cao cả nhưng đã trở nên khiêm hạ vì họ; xấu hổ vì biết bao lần Thầy đã dạy rằng ai làm lớn phải làm nguời phục vụ; xấu hổ vì tranh giành chỗ đứng ngay khi Thầy cho biết Thầy sẽ phải chịu sỉ nhục, chịu chết để cứu chuộc nhân loại.

Image may contain: 7 people, indoor

Mời Bạn: Hãy nhớ đến sự hiện diện của Chúa Giê-su, nhớ đến cái nhìn yêu thương của Ngài trong mọi hoàn cảnh của cuộc đời bạn. Ý thức về cái nhìn, đôi mắt của Chúa sẽ giúp bạn tránh được những lời nói, các hành vi đáng xấu hổ.

Chia sẻNếu biết Chúa Giê-su đang nhìn tôi, tôi có dám nói, dám làm những việc xấu xa không?

Sống Lời Chúa: Tôi sẽ luôn nhớ rằng Chúa đang yêu thương nhìn tôi từng giây từng phút, và tránh các việc làm đen tối, đáng xấu hổ.

Cầu nguyện: Xin ở lại với con, lạy Chúa, vì con cần có Chúa hiện diện để con khỏi quên Chúa. Xin ở lại với con, vì con cần Chúa trong đêm tối cuộc đời. Con không dám xin những ơn siêu phàm, chỉ xin ơn được Ngài hiện diện. Xin ở lại với con, vì con chỉ tìm Chúa, yêu Chúa, và không đòi phần thưởng nào khác, ngoài việc được yêu Chúa nhiều hơn.(Cha Piô)

 gpcantho

Sứ điệp Mùa Chay năm 2020 của ĐTC Phanxicô
Lúc 11h30 sáng thứ Hai 24/02 giờ Roma, Đức Thánh Cha đã cho công bố sứ điệp Mùa Chay năm 2020, hai ngày trước thứ Tư Lễ Tro.
“Nhân danh Đức Kitô, chúng tôi nài xin anh em hãy làm hoà với Thiên Chúa.” (2Cr 5,20)
Anh chị em thân mến!

Năm nay, một lần nữa, Chúa ban cho chúng ta một thời gian thuận tiện để chuẩn bị cử hành, với trái tim được canh tân, Mầu nhiệm vĩ đại về sự chết và phục sinh của Chúa Giêsu, là mấu chốt đời sống Kitô hữu với tư cách cá nhân cũng như cộng đoàn. Tâm trí chúng ta phải không ngừng trở về với mầu nhiệm này, vì nó không ngừng lớn lên trong chúng ta theo mức độ chúng ta mở lòng ra với sự năng động thiêng liêng của nó và bằng sự đáp trả cách tự do và quảng đại.

  1. Mầu nhiệm phục sinh, nền tảng của sự hoán cải

Niềm vui của người Kitô hữu xuất phát từ việc lắng nghe và đón nhận Tin Mừng về sự chết và sống lại của Chúa Giêsu: keryma. Keryma này tóm gọn mầu nhiệm của một tình yêu “chân thực và cụ thể đến nỗi nó mời gọi chúng ta đi vào một mối tương quan cởi mở và cuộc đối thoại đầy chân thành và hữu hiệu” (Tông huấn Christus vivit, 117). Bất cứ ai tin vào lời loan báo này thì loại bỏ sự dối trá cho rằng sự sống của chúng ta bắt nguồn từ chính chúng ta, trong khi thực tế là nó xuất phát từ tình yêu của Chúa Cha, từ ý muốn của Ngài ban cho chúng ta sự sống tràn đầy (x. Ga 10,20). Ngược lại, nếu chúng ta lắng nghe tiếng nói dụ dỗ của “cha kẻ dối trá” (x. Ga 8,45), chúng ta có nguy cơ chìm trong vực thẳm vô nghĩa, khi trải nghiệm địa ngục ngay ở đây trên trái đất, như chúng ta chứng kiến nhiều biến cố bi thảm trong kinh nghiệm cá nhân và tập thể của con người.

Trong Mùa Chay năm 2020 này, tôi muốn chia sẻ với mọi Kitô hữu những điều tôi đã viết cho các bạn trẻ trong Tông huấn Christus vivit – Đức Kitô sống: “Hãy chăm chú nhìn vào đôi tay dang rộng của Đức Kitô chịu đóng đinh, hãy cho phép mình được cứu, hết lần này đến lần khác, mãi mãi. Và khi các con đi xưng thú tội lỗi của mình, hãy vững tin vào lòng thương xót của Chúa, vốn có sức giải thoát các con khỏi ách tội lỗi. Hãy chiêm ngắm máu Người đổ ra với tình yêu lớn lao như thế, và hãy để cho mình được tẩy sạch bởi máu ấy. Bằng cách này, các con có thể được tái sinh không ngừng và luôn luôn mới mẻ” (số 123). Phục sinh của Chúa Giêsu không phải là một sự kiện của quá khứ; nhưng nhờ quyền năng của Chúa Thánh Thần, nó luôn luôn hiện tại và cho phép chúng ta ngắm nhìn và bằng đức tin, chạm vào xác thịt của Chúa Kitô nơi những người đau khổ.

2019.03.06 Memento mori, quaresima, mercoledi delle ceneri, preghiera
  1. Sự cấp thiết hoán cải

Thật tốt khi chiêm ngắm cách sâu sắc hơn mầu nhiệm phục sinh mà qua đó lòng thương xót của Thiên Chúa được ban cho chúng ta. Thật vậy, kinh nghiệm về lòng thương xót chỉ có thể trong mối tương quan “diện đối diện” với Chúa bị đóng đinh và sống lại, “Đấng đã yêu thương tôi và hiến mình vì tôi” (Gl 2,20), trong một cuộc đối thoại chân thành giữa những người bạn. Đó là lý do tại sao lời cầu nguyện rất quan trọng trong thời gian Mùa Chay. Thậm chí còn hơn là một nghĩa vụ, cầu nguyện diễn tả nhu cầu của chúng ta trong việc đáp lại tình yêu Thiên Chúa, vốn luôn đi bước trước và trợ giúp chúng ta. Kitô hữu cầu nguyện với ý thức rằng, dù không xứng đáng, chúng ta vẫn được yêu thương. Lời cầu nguyện có thể thực hiện dưới những hình thức khác nhau, nhưng điều thật sự có giá trị trong mắt Thiên Chúa chính là điều ẩn sâu bên trong chúng ta, bào mỏng sự cứng lòng của chúng ta, để hoán cải chúng ta quay về với Thiên Chúa và với thánh ý Ngài hoàn toàn hơn.

Do đó, trong thời gian thuận tiện này, chúng ta hãy để mình được hướng dẫn như Israel trong xa mạc (Hs 2,16), để cuối cùng chúng ta có thể nghe tiếng nói của vị Hôn phu của chúng ta và để nó vang vọng sâu sắc hơn trong chúng ta. Càng gắn bó với Lời Ngài, chúng ta càng cảm nghiệm hơn lòng thương xót Ngài ban cho chúng ta cách nhưng không. Chúng ta đừng để cho thời gian ân sủng này trôi qua cách vô ích, trong ảo tưởng khờ dại rằng chúng ta có thể kiểm soát thời gian và cách thế chúng ta hoán cải trở về với Ngài.

  1. Ý muốn mãnh liệt của Thiên Chúa đối thoại với con cái Ngài

Việc Chúa một lần nữa cho chúng ta thời gian thuận tiện để hoán cải không bao giờ được xem là điều hiển nhiên. Cơ hội mới này phải khơi dậy nơi chúng ta ý thức biết ơn và đánh thức chúng ta từ sự mê ngủ của mình. Mặc dù đôi khi có sự hiện diện bi thảm của sự ác trong cuộc sống chúng ta, cũng như trong đời sống của Giáo hội và thế giới, cơ hội này được ban để chúng ta thay đổi cuộc sống cho thấy ý muốn nhân hậu của Thiên Chúa, không cắt ngang cuộc đối thoại cứu độ với chúng ta. Trong Chúa Kitô chịu đóng đinh, “Đấng chẳng hề biết tội là gì, thì Thiên Chúa đã biến Người thành hiện thân của tội lỗi vì chúng ta” (2 Cr 5,21), ý muốn cứu độ này đã khiến Chúa Cha đổ xuống trên Con của Ngài tất cả tội lỗi chúng ta, như cách diễn tả của Đức Giáo hoàng Biển Đức XVI: “đặt Thiên Chúa chống lại Thiên Chúa”, (x. Deus caritas est, 12). Vì Thiên Chúa cũng yêu thương kẻ thù của Ngài (x. Mt 5,43-48).

Cuộc đối thoại mà Thiên Chúa muốn thiết lập với mỗi chúng ta qua mầu nhiệm Vượt qua của Con Ngài không giống như điều đã xảy ra với cư dân thành Athens, những người “chỉ để thời giờ bàn tán hay nghe những chuyện mới nhất. (Cv 17,21). Việc tán gẫu như vậy, được lôi kéo bởi sự tò mò trống rỗng và hời hợt, là đặc trưng cho tính thế gian của mọi thời đại; trong thời đại của chúng ta, nó cũng có thể dẫn đến việc sử dụng phương tiện truyền thông không đúng cách.

  1. Một sự giàu có để chia sẻ, không để dành riêng cho mình

Đặt mầu nhiệm vượt qua ở trung tâm cuộc sống của chúng ta có nghĩa là cảm thấy trắc ẩn, thương cảm đối với vết thương của Chúa Kitô bị đóng đinh nơi nhiều nạn nhân vô tội của các cuộc chiến tranh, trong các cuộc tấn công vào sự sống, từ sự sống của người chưa được sinh ra đến sự sống của người già và các hình thức bạo lực khác nhau. Chúng cũng có trong các thảm họa môi trường, sự phân phối không đồng đều các tài nguyên của trái đất, nạn buôn người dưới mọi hình thức và ước muốn không cùng về lợi nhuận, một hình thức thờ ngẫu tượng.

Ngày nay cũng cần phải kêu gọi những người nam nữ có thiện chí chia sẻ, bằng cách chia sẻ của cải của họ với những người thiếu thốn, như một cách thế tham gia của cá nhân vào việc xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn. Việc chia sẻ bác ái giúp con người trở nên người hơn, trong khi việc tích trữ có nguy cơ làm xấu đi tính người, bị giam cầm bởi sự ích kỷ của chính mình. Chúng ta có thể và phải đi xa hơn nữa, và xem xét các khía cạnh cấu trúc của kinh tế. Vì lý do này, vào giữa Mùa Chay năm nay, từ 26 đến 28 tháng 3, tôi đã triệu tập một cuộc họp ở Assisi với các nhà kinh tế, doanh nhân trẻ và những người tạo ra thay đổi, với mục đích định hình một nền kinh tế công bằng và bao gồm hơn. Như giáo huấn của Giáo hội thường lặp đi lặp lại, đời sống chính trị đại diện cho một hình thức bác ái trổi vượt (x. Pius XI, Bài nói chuyện với liên đoàn sinh viên Đại học Công giáo Ý, 18 tháng 12 năm 1927). Điều tương tự cũng đúng đối với đời sống kinh tế, là điều có thể được tiếp cận với cùng tinh thần Tin Mừng, đó là tinh thần của các Mối Phúc.

Tôi cầu xin Mẹ Maria chí thánh cầu bầu để việc cử hành Mùa Chay của chúng ta giúp chúng ta mở trái tim để lắng nghe lời Thiên Chúa mời chúng ta hòa giải với Ngài, chiêm ngắm mầu nhiệm phục sinh và được hoán cải trước một cuộc đối thoại cởi mở và chân thành với Ngài. Bằng cách này, chúng ta sẽ trở nên như Chúa Kitô yêu cầu các môn đệ của Ngài: muối đất và ánh sáng thế gian (x. Mt 5,13-14).

Phanxicô, Giáo hoàng

Roma, tại Đền thờ thánh Gioan Laterano

Ngày 07/10/2019, lễ Đức Mẹ Mân Côi

24 tháng hai 2020, 11:30

CHẾT VÌ MỐI TÌNH MUÔN THỦA với TRỜI CAO

“Cha của anh em, Đấng ngự ở trên trời, vì Người cho mặt trời của Người mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất lương” (Mt 5: 45)

Có bao giờ ánh nắng của mặt trời chỉ dãi sáng trên một nhóm người không nhỉ?  Có khi nào mưa chỉ rơi xuống trên một số người giữa rừng người đang đi dưới mưa không nhỉ? Thưa không! Thiên Chúa, Ông Trời, Thiên Nhiên chẳng bao giờ làm thế. “Cha của anh em, Đấng ngự ở trên trời, vì Người cho mặt trời của Người mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất lương” (Mt 5: 45). Thiên Chúa luôn muốn những sự tốt lành cho mọi người, không phân biệt dù người đó là ai. Các nhà tu đức nói rằng: 

THIÊN CHÚA luôn luôn LÀM sự LÀNH để đáp lại SỰ DỮ.

CON NGƯỜI thì LÀM sự LÀNH để đáp lại SỰ LÀNH.

Và LẤY SỰ DỮ để đáp đền lại SỰ DỮ.

Còn MA QUỶ thì LẤY sự DỮ để đáp lại SỰ LÀNH.

Image may contain: one or more people and outdoor

Bản tính tự nhiên của con người thích thực thi “hòn đất ném đi hòn chì ném lại,” nhưng với tư cách là một Kitô hữu, người được thông chia, tham dự vào bản tính thần linh của Thiên Chúa, thì “anh em hãy nên hoàn thiện, như cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện” (Mt 5: 48). Thiên Chúa lấy sự LÀNH để đáp lại SỰ DỮ. Chúng ta cũng thế, không chỉ dừng lại ở SỰ LÀNH đáp lại SỰ LÀNH, SỰ DỮ đáp lại SỰ DỮ, mà phải luôn luôn lấy SỰ LÀNH đáp lại mọi sự, dù lành hay dữ. Còn nếu chúng ta lấy sự lành đáp lại sự lành, lấy sự dữ đáp lại sự dữ có thể chúng ta chưa trở nên như ma quỷ là lấy SỰ DỮ đáp lại SỰ LÀNH, nhưng chúng ta THUA xa các loài vật khác. Như nhà thơ Hữu Thỉnh (sinh 1942) trong bài thơ tựa đề: HỎI đã giúp trả lời:

Tôi hỏi đất: 

– Đất sống với đất như thế nào?

– Chúng tôi tôn cao nhau.                    

 Tôi hỏi nước: 

– Nước sống với nước như thế nào?

– Chúng tôi làm đầy nhau.          

Tôi hỏi cỏ:  

– Cỏ sống với cỏ như thế nào?

– Chúng tôi đan vào nhau

Làm nên những chân trời.

Tôi hỏi người:

– Người sống với người như thế nào?

Tôi hỏi người:

– Người sống với người như thế nào?

Tôi hỏi người:

– Người sống với người như thế nào?

Nhà thơ Hữu Thỉnh đã ba lần hỏi: Tôi hỏi người, người sống với nhau thế nào? Ông không dám trả lời, vì có lẽ, ông đã chứng kiến chiến tranh Bắc – Nam: ta và địch, giết càng nhiều càng tốt, cứ nhắm thẳng quân thù mà bắn, mà giết, cho dù đó là cùng một giống nòi máu đỏ, da vàng của con Lạc Cháu Hồng. Rồi trong thời bình, vì khác niềm tin, lý tưởng thì đào tận gốc trốc tận rễ, giết nhầm hơn bỏ sót, đạp nó xuống để ta bước lên… Có lẽ, vì thế mà nhà thơ Hữu Thỉnh đã hỏi ba lần mà không dám trả lời vì sợ “bị ném đá”. Nhưng, chắc hẳn ông đã chứng kiến con người thua cả đất, cả nước, thua cả cỏ cây. Con người không biết TÔN nhau lên để cùng sống.

Với người thường, máu đứa khác phải đổ để ta được sống, nhưng với người Kitô hữu thì ngược lại, nếu máu có phải đổ ra thì không phải máu của người khác, mà là máu của chính mình. Đức Giêsu trên đỉnh cao thập giá đã đi tiên phong: “xin tha cho họ vì họ không biết việc họ làm” (Lc 23: 34). Thánh Têphanô, vị thánh tử đạo đầu tiên của Kitô giáo cũng đã “lạy Chúa, xin đừng chấp họ tội này” (Cv 7: 60). Và trong suốt lịch sử của Kitô giáo, nếu ai đó được phong thánh tử đạo thì phải: “yêu kẻ thù và cầu nguyện cho kẻ ngược đãi anh em” (Mt 5: 44). Đây là điểm mấu chốt khác biệt duy nhất giữa những người “chết vì yêu” và những người chết vì những lý tưởng khác (như anh lính trên chiến trường, các anh hùng hảo hán trong các đảng phái… dù lý tưởng họ hướng đến có thể là cao thượng, là đẹp, là tốt): “tao đã phải chết, mày hãy báo thù, rửa hận cho tao nhé…”.

Cùng Suy Nghĩ và Hành Động: Tha thứ không đến từ ơn tự nhiên (natural grace), mà đến từ ơn thánh sủng (divine grace). Chỉ có ơn thánh sủng của Thiên Chúa mới giúp tôi tha thứ được. Tôi đã để cho ơn thánh của Thiên Chúa chữa lành lòng hận thù của tôi chưa? Tôi có thể nêu tên một người nào đó, nhất là những người thân thích, mà tôi đã ghim một chuyện nào đấy trong nhiều năm mà không tha thứ, không bỏ qua cho họ? Tôi đang sống luật tự nhiên: “hòn đất ném đi, hòn chì ném lại” hay luật thánh sủng: “lấy sự lành đáp lại tất cả”? 

Số 174: Thức Ăn Nhanh Cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Fr. Quảng Trần, C.Ss.R., on Monday of February 24, 2020

@ [Về TÁC QUYỀN: Với ý thức: “anh em đã được lãnh nhận nhưng không thì hãy trao ban nhưng không” (Mt 10: 8). Quý vị được TỰ DO (free) CHIA SẺ (share), SAO CHÉP (copy) những bài THỨC ĂN NHANH CHO TÂM HỒN của Linh Mục Quảng Trần, C.Ss.R., NHƯNG Trừ Trường Hợp LIÊN QUAN TỚI TIỀN, KINH DOANH và cắt xén bài viết PHẢI được sự đồng ý của tác giả.]