Thưa Thầy tôi tin, xin Thầy trợ giúp lòng tin yếu kém của tôi

Thứ Hai, Tuần 7 Thường Niên, Năm 2 – 24/02/20

Bài Ðọc I: Gc 3, 13-18 Nếu anh em có lòng thích cãi vã, thì đừng lên mặt”.

Trích thư của Thánh Giacôbê Tông đồ.

Anh em thân mến, ai là kẻ khôn ngoan và từng trải trong anh em? Người ấy hãy lấy đời sống tốt lành mà bày tỏ công việc của mình thấm nhuần sự hiền từ khôn ngoan. Còn nếu anh em có lòng ganh tị chua cay và thích cãi vã, anh em đừng lên mặt và nói dối nghịch cùng sự thật. Vì thứ khôn ngoan đó không phải từ trời xuống, mà là thứ khôn ngoan phàm trần, mang nặng thú tính và là của ma quỷ. Bởi chưng ở đâu có ganh tị và cãi vã, ở đó có hỗn độn và đủ thứ tệ đoan. Nhưng sự khôn ngoan từ trời xuống, thì trước tiên là trong trắng, rồi ôn hoà, bao dung, nhu mì, hướng thiện, đầy lòng nhân từ và hoa quả tốt lành, không xét đoán thiên vị, không giả dối. Hoa quả của công chính được gieo vãi trong bình an cho những người xây đắp an bình.Ðó là lời Chúa.

Image may contain: 4 people, people smiling, people sitting

Ðáp Ca: Tv 18, 8. 9. 10. 15 Giới răn Chúa chính trực, làm hoan lạc tâm can. (c. 9a).

Xướng: 1) Luật pháp Chúa toàn thiện, bồi bổ tâm linh; chỉ thị Chúa cố định, phá ngu kẻ dốt. – Ðáp.

2) Giới răn Chúa chính trực, làm hoan lạc tâm can; mệnh lệnh Chúa trong ngời, sáng soi con mắt. – Ðáp.

3) Lòng tôn sợ Chúa thuần khiết, còn mãi muôn đời; phán quyết của Chúa chân thật, công minh hết thảy. – Ðáp.

4) Xin Chúa nhậm những lời miệng con công bố, và sự lòng con suy gẫm trước thiên nhan, lạy Chúa là Ðá Tảng, là Ðấng Cứu chuộc con. – Ðáp.

Alleluia: Tv 24, 4c và 5a Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa, xin dạy bảo con về lối bước của Chúa và xin hướng dẫn con trong chân lý của Ngài. – Alleluia.

Phúc Âm: Mc 9, 13-28 “Lạy Thầy, tôi tin, xin Thầy trợ giúp đức tin hèn kém của tôi”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Khi ấy, Chúa Giêsu (từ trên núi xuống) và đến cùng các môn đệ, Người thấy một đám đông vây quanh các ông và những luật sĩ đang tranh luận với các ông. Vừa thấy Người, tất cả đám đông kinh ngạc, họ sợ hãi và chạy đến chào Người. Và Người hỏi họ rằng: “Các ngươi tranh luận gì với nhau đó?” Một người trong đám đông trả lời rằng: “Lạy Thầy, tôi đem đến cùng Thầy đứa con trai tôi đang bị quỷ câm ám. Quỷ đột nhập vào nó bất kỳ ở đâu thì vật nó ngã xuống đất và nó xùi bọt mép, nghiến răng, cứng đờ ra. Tôi đã xin các môn đệ Thầy trừ quỷ, nhưng họ bất lực”. Người đáp lại: “Hỡi thế hệ cứng lòng tin, Ta còn ở giữa các ngươi đến bao giờ? Ta phải chịu đựng các ngươi đến bao giờ nữa? Ðem nó lại đây cho Ta”. Và người ta đem nó đến.

Vừa thấy Chúa Giêsu, quỷ liền dằn vặt đứa bé dữ dội, đứa bé ngã ra, xùi bọt mép, lăn lộn trên đất. Chúa Giêsu hỏi cha nó rằng: “Nó bị như thế từ bao giờ?” Ông ta đáp: “Thưa từ lúc bé! Quỷ thường xô nó vào lửa, vào nước để giết nó. Nhưng nếu Thầy có thể làm được gì thì xin Thầy thương giúp chúng tôi”. Chúa Giêsu nói với ông: “Sao lại nói: Nếu Thầy có thể? Với kẻ nào tin, thì mọi sự đều có thể được”. Tức thì cha đứa bé khóc lóc kêu lên: “Thưa Thầy tôi tin, xin Thầy trợ giúp lòng tin yếu kém của tôi”. Chúa Giêsu thấy đám đông tuôn đến, Người nạt thần ô uế rằng: “Hỡi thần câm điếc, Ta truyền cho mi: hãy xuất ra khỏi nó và không được nhập vào nó nữa”. Sau khi kêu thét và dằn vật đứa trẻ dữ dội, quỷ xuất khỏi nó và đứa trẻ ra như chết, khiến đám đông nói: “Nó chết rồi”. Nhưng Chúa Giêsu cầm tay nó nâng dậy và nó đứng lên. Khi Chúa vào trong nhà, các môn đệ hỏi riêng Người: “Tại sao chúng con lại không thể trừ được nó?” Người đáp: “Loại đó không thể trừ được, nếu không cầu nguyện và ăn chay”.

SỨC MẠNH CỦA CẦU NGUYỆN

“Tại sao chúng con đây lại không trừ nổi tên quỷ ấy?” Người đáp: “Giống quỷ ấy, chỉ có cầu nguyện mới trừ được mà thôi.” (Mc 9,28-29)

Suy niệm: Các môn đệ hôm nay đã thất bại trong việc trừ quỷ, mặc dù trước đó Chúa đã trao quyền này cho các ông. Tại sao các ông thất bại? Chúa Giê-su đã cho chúng ta câu trả lời: đó là vì các ông thiếu cầu nguyện. Cầu nguyện chính là được kết nối tương quan với Thiên Chúa và được Thiên Chúa chuyển thông sức mạnh của Người qua con người yếu đuối của chúng ta. Thiếu cầu nguyện, là thiếu ơn Chúa, nên các môn đệ bước vào cuộc chiến không cân sức với ma quỷ.

Image may contain: 1 person

Mời Bạn: Thế giới của ma quỷ là thế giới vô hình, mắt thường không thấy. Chính vì thế rất nhiều người mất cảnh giác rơi vào cạm bẫy tinh vi của chúng. Hơn nữa, con người thực dụng hôm nay chẳng thích thú gì với việc cầu nguyện, cho rằng đó là việc phí giờ vô ích. Các nhà tu đức cho rằng không cầu nguyện, con người tự mình nhảy vào hoả ngục không cần ma quỷ cám dỗ. Chính Chúa Giê-su trong cơn dầu sôi lửa bỏng ở Vườn Cây Dầu đã khẩn thiết kêu gọi các môn đệ: Anh em hãy canh thức và cầu nguyện kẻo sa chước cám dỗ” (Mc 14,38). Chúa sẵn sàng thông ban sức mạnh của Người cho chúng ta nếu chúng ta chuyên chăm cầu nguyện.

Sống Lời Chúa: Bạn khởi đầu một ngày mới bằng việc cầu nguyện, xin Chúa thánh hoá và chúc lành cho những việc bạn sắp làm trong ngày. Trước khi kết thúc một ngày, bạn cũng cầu nguyện để tạ ơn, để sám hối, và để cầu xin cho một ngày mai sống đẹp lòng Chúa hơn.

Cầu nguyện: Lạy Chúa con tin Chúa có thể làm được mọi sự. Xin cho con biết luôn sống kết hợp với Chúa, để sức mạnh của Chúa được thể hiện trong con. gpcantho

Suy NiệmTẠI SAO CÁC MÔN ĐỆ KHÔNG TRỪ ĐƯỢC QUỶ? (Mc  9, 14-29)

Ngày nọ, một linh mục đến hỏi thánh Gioan Vianney bí quyết làm cho xứ đạo được thánh thiện. Thánh nhân hỏi: “Ngài đã làm gì ?” Cha kia đáp: “Con tổ chức hội đoàn, con mời gọi học giáo lý, con cho thực hiện những cuộc rước kiệu… Thế nhưng xứ con giáo dân vẫn lười biếng, bê bối”.

Thánh Vianney hỏi lại: “Thế cha đã ăn chay và cầu nguyện chưa?”. Nghe câu hỏi đó cha sở này thú thực là chưa hề nghĩ tới.

Thấy vậy, cha Gioan Vianney đã chỉ ra cho cha kia biết nguyên nhân là chưa cầu nguyện và ăn chay nên không thành công…

Image may contain: one or more people and people sitting

Câu hỏi: “Tại sao chúng con không trừ được quỷ” mà các môn đệ cất lên hỏi Đức Giêsu có lẽ cũng là câu hỏi đầu tiên của chúng ta khi nghe đọc bài Tin Mừng hôm nay! Khi các môn đệ đang phân vân và không thiếu kinh ngạc trước sự cứng đầu của quỷ, Đức Giêsu đã nói ngay: “Giống quỷ đó chỉ trừ được bằng cầu nguyện”.

Tại sao vậy? Thưa! Rất đơn giản, vì các môn đệ chỉ là người thừa tác để trừ quỷ chứ tự thân, các ông không thể trừ được. Vì thế, các ông phải nhân danh người sai mình. Cầu nguyện chính là sợi chỉ xuyên suốt cuộc đời của người sai và người được sai. Khi cầu nguyện, người thi hành chỉ biết làm khi có lệnh hay đúng hơn là làm theo ý chủ. Chỉ có sự kết hiệp mật thiết với Chúa, con người mới có khả năng để thống trị ma quỷ. Chỉ có cầu nguyện liên lỷ, con người mới gắn bó và đi trong đường lối của Thiên Chúa, nếu không, người ta dễ làm theo ý riêng và quy chiếu về mình thay về Chúa.

Thật vậy, “Không cầu nguyện thì không có đức tin.

Không có đức tin thì không có tình mến.

Không có tình mến thì sinh kiêu ngạo.

Khi đã kiêu ngạo thì hoàn toàn thuộc về ma quỷ”.

Đây là mấu chốt các môn đệ không trừ được quỷ.

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy biết cậy trông vào Chúa qua việc cầu nguyện. Cần xác định rõ rằng: việc trừ quỷ là việc của Chúa, chúng ta chỉ là dụng cụ Chúa dùng. Tuy nhiên, dụng cụ phải vừa tay ông chủ, tức là chúng ta chỉ hữu dụng khi biết phụ thuộc vào Chúa qua cầu nguyện. Xin Chúa Giêsu ban cho chúng ta ý thức được sự cao quý của việc cầu nguyện, để đức tin, cậy, mến ngày càng lớn mạnh trong con người và nơi sứ vụ của chúng ta. Amen.

Ngọc Biển SSP

Mùa Chay: lời mời gọi hướng về Thiên Chúa trong bối cảnh sự dữ

Những ngày này, hầu hết thông tin mà chúng ta bắt gặp trên các phương tiện truyền thông đại chúng đều gắn liền với sự dữ: từ dịch bệnh hoành hành, đến những xung đột chính trị, những tội ác giết người, cướp bóc, lừa đảo, cho tới những vấn đề ô nhiễm môi trường hay biến đổi khí hậu. Tất cả khiến chúng ta hình dung trước mắt mình một bức tranh ảm đảm, nhuộm màu tối sẫm bởi sự dữ.

Đứng trước bức tranh đó, nhiều người dễ rơi vào trạng thái bi quan và hoang mang. Có người rơi vào trạng thái chán chường, mất hết động lực và sức sống, vì không còn niềm tin vào viễn tượng tốt lành của thế giới và ý nghĩa tốt đẹp của cuộc đời. Nhiều người khác, ngay cả Ki-tô hữu, lại có khuynh hướng mê tín dị đoan khi gắn các hiện tượng đó với những ‘thuyết tiên tri’ này nọ. Còn một số khác lại hình dung và trình bày cách méo mó về Thiên Chúa khi tìm cách chú giải những sự dữ dưới lăng kính là sự trừng phạt của Ngài. Còn đâu gương mặt của một ‘Người Cha Nhân Lành’ nữa!

Có lẽ đó là mối hoạ đáng sợ mà sự dữ mang lại. ‘Chiến thắng’ lớn nhất của sự dữ không phải là những hoạt động, những tàn phá nó gây ra cho thế giới nói chung và cho con người nói riêng, mà là việc nó khiến tâm trí chúng ta bị ám ảnh về nó, phải luôn nhắc đến nó. Sự ám ảnh đó dần dà làm tâm hồn chúng ta dễ bị ‘sa mạc hoá’, bị mất dần cảm thức và niềm tin vào sự thiện, đến mức hoặc không còn ngước lên nhìn Thiên Chúa và đặt mọi hy vọng, mọi tin tưởng tuyệt đối nơi Người nữa, hoặc nhìn về người như một vị thẩm phán nghiêm khắc thay vì một Người Cha Hiền Hậu.

Mùa Chay gắn với lời mời gọi trở về. Lời mời gọi đó trước hết thúc dục chúng ta nhìn nhận lại thân phận yếu hèn, tội lỗi và ắt tử của chúng ta. Suy ngẫm về những lần sa ngã trong đời, chúng ta mới thấy tự mình không đủ sức để thắng những cơn cám dỗ; và ý chí của mình cũng không giúp ta vượt lên những đố kỵ, nhỏ nhen trong lòng, hay những tham vọng đối với quyền lực và của cải. Suy nghĩ về phản ứng của mình trước những diễn biến của sự dữ, chúng ta mới thấy rằng tâm trí của mình chưa bao giờ đủ vững vàng để đảm bảo sẽ không lung lay trước những mối đe doạ đến từ bên ngoài. Chính việc nhìn lại nội tâm như thế giúp chúng ta cảm nghiệm và ý thức về sự mỏng dòn của nhân tính, như chia sẻ của Thánh Phao-lô: “Sự thiện tôi muốn thì tôi không làm, nhưng sự ác tôi không muốn, tôi lại cứ làm” (Rm 7,19). Ý thức được sự bất toàn, chúng ta mới thấy mình cần đến Thiên Chúa và cần đến nhau.

2019.03.07 Papa Francesco

Chúng ta cũng được mời gọi nhìn lại hiện trạng của thế giới. Chúng ta cần mở rộng tầm mắt và trái tim của mình để nhìn vào những đau khổ của tha nhân, những xáo trộn của xã hội, và những vết thương mà Mẹ Thiên Nhiên đang gánh chịu. Mỗi người đều có phần trách nhiệm trước hiện trạng sự dữ đó. Chính những lối sống ganh đua, ích kỷ, hưởng thụ của chúng ta đã góp phần không nhỏ vào những vấn nạn như thế của nhân loại.

Tuy nhiên, chúng ta lại cần có tâm thế và tầm nhìn đúng đắn trước những sự dữ đó. Đừng để mình bị ám ảnh và bị nó điều khiển, đến mức bị rơi vào tình trạng ‘sa mạc tâm hồn’. Để được như vậy, ta cần hướng ánh mắt và tâm hồn đến Thiên Chúa, để nghiệm ra rằng Ngài là Đấng trọn lành; Ngài làm chủ mọi biến cố vì Ngài lớn hơn tất cả; và sự thánh thiện của Ngài vượt trên mọi sự dữ. Nói cách khác, chúng ta không chỉ cần phải hoán cải con tim yếu hèn, mà còn phải hoán cải tầm nhìn của mình về thực tại thế giới nữa.

Vì vậy, lời mời gọi của Mùa Chay cũng đồng thời bao hàm việc chúng ta mở lòng ra với Thiên Chúa, để ý thức về giá trị của mình, ý thức về cuộc đời được bao bọc bởi ân huệ, bởi tình thương và sự tốt lành vô biên mà Thiên Chúa quan phòng cho mỗi người. Ý thức đó sẽ giúp chúng ta sống tâm thế tạ ơn, hy vọng và tin tưởng trước hiện trạng của thời cuộc, đồng thời hăng say dấn thân cho tha nhân mạnh mẽ hơn, vì biết rằng Thiên Chúa luôn đồng hành và hỗ trợ con người trong mọi hoàn cảnh. Có lẽ ơn gọi yêu thương, tương trợ, và gánh vác cho nhau với tâm tình tín thác và tin tưởng trước những thử thách là bài học mà Thiên Chúa muốn nhân loại rút ra như một phần ý nghĩa của đau khổ và sự dữ.

Thiết tưởng, đó là cách chúng ta sống tâm tình Mùa Chay cách chân thực như điều Thiên Chúa muốn. Tâm tình đó lay động chúng ta khiêm nhường mở lòng ra với chính nội tâm của mình, để nhìn thấy sự mỏng dòn của bản thân, và chạm thấu những đau khổ của tha nhân và của thế giới. Đó cũng là tâm tình hoán cải nơi tâm trí và con tim khi nhìn về những hiện trạng sự dữ như thế, để tâm hồn chúng ta thoát được sức khống chế và kềm toả của chính sự dữ, nhờ biết ngước mắt nhìn đến Đấng tốt lành và quyền năng. Mọi sự trở về, mọi tâm tình thống hối đích thật phải dẫn đến việc mở lòng ra với Thiên Chúa để được đổ tràn ơn bình an, thiện hảo hy vọng của Ngài; để thấy được chính Ngài là Cha Nhân Hậu đang luôn dõi theo, che chở và bảo vệ con cái mình; và nghiệm được rằng không có sự dữ nào lớn hơn tình yêu và sự thiện của Thiên Chúa đối với chúng ta, như kinh nghiệm của Thánh Phao-lô: “trong mọi thử thách ấy, chúng ta toàn thắng nhờ Đấng đã yêu mến chúng ta. Đúng thế, tôi tin chắc rằng: cho dầu là sự chết hay sự sống, thiên thần hay ma vương quỵ lực, hiện tại hay tương lai, hoặc bất cứ sức mạnh nào, chiều cao hay vực thẳm hay bất cứ một loài thọ tạo nào khác, không có gì tách được chúng ta ra khỏi tình yêu của Thiên Chúa thể hiện nơi Đức Kitô Giêsu, Chúa chúng ta.” (Rm 8, 37-39).

Khắc Bá, SJ – CTV Vatican News

24 tháng hai 2020, 10:47