Tất cả những ai chạm tới Người, đều được khỏi bệnh

Thứ Hai, Lễ Thánh Scholastica, Tn – 10/02/20

Bài Ðọc I: 1 V 8, 1-7. 9-13“Họ mang hòm bia Thiên Chúa vào nơi Cực Thánh, và mây bao phủ nhà Chúa”.

Image may contain: 1 person

Trích sách Các Vua quyển thứ nhất.

Trong những ngày ấy, các kỳ lão Israel, cùng những thủ lãnh các chi họ và những trưởng gia tộc con cái Israel đều tề tựu trước mặt vua tại Giêrusalem, để cung nghinh hòm bia Thiên Chúa từ thành Ðavít, tức là thành Sion. Trong ngày đại lễ, nhằm tháng Ethanim, tức tháng bảy, toàn dân Israel tụ họp quanh vua Salomon. Khi các kỳ lão Israel đến, các tư tế liền khiêng hòm bia, và mang hòm bia Chúa đi, mang cả nhà tạm giao ước và tất cả những đồ thánh trong nhà tạm; các tư tế và các thầy Lêvi phụ trách khiêng đi.

Vua Salomon và toàn dân Israel tề tựu quanh ngài, tiến đi với ngài trước hòm bia, và tế lễ vô số chiên bò không kể xiết. Các tư tế khiêng hòm bia Thiên Chúa đặt vào nơi đã chỉ định tại đền thờ, nơi cực thánh, dưới cánh các tượng vệ binh thần. Các tượng này giang cánh trên nơi để hòm bia, và che phủ hòm bia và các đòn khiêng. Trong hòm bia không có gì khác ngoài hai bia đá mà Môsê đã đặt vào hòm ở núi Horeb, lúc Chúa lập giao ước với con cái Israel khi họ ra khỏi đất Ai-cập. Khi các tư tế lui ra khỏi cung thánh, thì có mây bao phủ nhà Chúa. Vì mây mù, nên các tư tế không thể đứng đó mà thi hành chức vụ: vì vinh quang của Chúa tràn đầy nhà Chúa. Bấy giờ Salomon nói rằng: “Chúa đã từng phán sẽ ngự trong đám mây. Vậy tôi đã xây cất ngôi nhà làm nơi ở cho Chúa, một nơi vững chắc Chúa ngự đến muôi đời”.Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 131, 6-7. 8-10 Lạy Chúa, xin lên đường đi tới nơi an nghỉ. (c. 8a).

Xướng: 1) Ðây là điều chúng tôi đã nghe nói tại Ephrata, chúng tôi đã gặp thấy nơi đồng ruộng Gia-ar. Chúng ta hãy tiến vào nhà Chúa, hãy sụp lạy trước bệ dưới chân Ngài. – Ðáp.

2) Lạy Chúa, xin lên đường đi tới nơi an nghỉ, Chúa và Hòm Bia oai quyền của Chúa cùng đi! Các tư tế của Ngài hãy mặc lấy lòng đạo đức, và các tín đồ của Ngài hãy mừng rỡ hân hoan. Xin vì Ðavít là tôi tớ Chúa, Chúa đừng hắt hủi người được Chúa xức dầu. – Ðáp.

Alleluia: Ga 14, 5 Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống, không ai đến được với Cha mà không qua Thầy”. – Alleluia.

Image may contain: 3 people

Phúc Âm: Mc 6, 53-56“Tất cả những ai chạm tới Người, đều được khỏi bệnh”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Khi ấy, Chúa Giêsu và các môn đệ qua biển rồi, các ngài tới miền Giênêsarét và ghé bến. Các ngài lên khỏi thuyền, tức thì người ta nhận ra Người, họ liền rảo chạy khắp miền, và nghe tin Người ở đâu thì khiêng những người đau yếu nằm trên chõng đến đó. Bất cứ Người vào làng trại hay đô thị nào, người ta cũng đặt các bệnh nhân ở các nơi công cộng và xin Người cho họ ít là được chạm tới gấu áo Người, và tất cả những ai chạm tới Người, đều được khỏi bệnh.

Chia sẻ Lời Chúa

Lm Giuse Nguyễn Ngọc Dũng

CHẠM ĐẾN CHÚA

Và bất cứ ai chạm đến Người, thì đều được khỏi. (Mc 6,56)

Mời bạn nhìn ngắm Chúa Giê-su, Ngài dễ gần, thật dễ mến! Ngài không phải là một Thiên Chúa ngồi ở chốn “xanh kia thăm thẳm tầng trên” để điều khiển từ xa; trái lại Ngài là một Thiên Chúa làm người để ở gần, thật gần với con người. Quả thật, Chúa Giê-su tiếp cận với mọi người kể cả những người bị coi là dơ bẩn, tội lỗi; Chúa muốn đụng chạm thực sự tới những con người cụ thể: Chúa đặt tay lên mắt người mù, lên miệng lên tai người câm điếc để chữa lành họ; với người chết, Chúa cầm tay kéo họ chỗi dậy; người đàn bà bị băng huyết 12 năm kín đáo đụng chạm đến áo Chúa, Chúa cũng sẵn lòng chữa lành bà như lòng bà ước nguyện. Tin Mừng hôm nay đúc kết cung cách gần gũi đó của Chúa khi thuật lại người ta từ khắp nơi tuốn đến với Chúa, và “bất cứ ai chạm đến Ngài đều được chữa lành.”

Image may contain: 2 people

Bạn ơi, chỉ có ma quỷ mới sợ hãi, bỏ chạy, không dám tiếp cận với Chúa. Còn bạn là “người được Chúa yêu thương” (Rm 1,7) sao lại tránh xa Chúa? Chúa đã nghĩ ra những cách thế để ở gần gũi với chúng ta: sinh xuống làm người như chúng ta, lập Bí tích Thánh Thể để kết hiệp trở nên một với chúng ta, thiết lập Hội Thánh là ngôi nhà chung để đoàn tụ chúng ta, những người con cùng một Cha trên trời, và là anh chị em rất thân mến của nhau. Bạn đừng chần chừ, e ngại, lơ là nữa nhưng hãy đến với Chúa, ở với Ngài, để được “đụng chạm” tới Ngài và để được Ngài thánh hoá.

Sống Lời Chúa: Yêu thương ai thì tìm cách ở gần, ở với người đó; bạn và cộng đoàn của bạn hãy nghĩ ra những cách thế mới để ở gần Chúa nhiều hơn nữa.

Cầu nguyện: Lạy Chúa xin Chúa ở lại với con, để con luôn được ở với Chúa.

 gpcantho

Thánh Scôláttica

Thánh Bênêđictô và thánh nữ Scôláttica là anh em sinh đôi sống tại miền Trung nước Ý vào năm 480. Người ta nói rằng suốt nhiều năm trời, song thân của các ngài đã cầu xin Thiên Chúa ban cho được có mụn con để nối dõi tông đường. Cuối cùng, họ đã sinh hạ Bênêđictô và Scôláttica. Họ đã yêu thương trìu mến cũng như đã cố gắng dưỡng dục con cái của họ.

Thánh Scôláttica là một cô bé thông minh và rất giàu tình bạn. Thánh nữ hứa sẽ dâng mình cho Đức Chúa Giêsu ngay từ lúc còn rất nhỏ. Sau khi song thân qua đời, Scôláttica đi thăm anh Bênêđictô của mình là người đã rời khỏi gia đình. Anh đã xây một đan viện thật lớn và hiện đang là bề trên của nhiều đan sĩ tốt lành. (Bênêđictô là người sáng lập nên dòng Biển Đức.)

image.png

Thánh Bênêđictô đối xử rất tốt với em gái của ngài. Khi nhận thấy cô em và nhiều thanh nữ khác muốn đi tu, ngài đã giúp xây cất cho họ một tu viện. Khi Bênêđictô ở Subjacô, Scôláttica đến sống ở một tu viện gần đó. Khi người anh song sinh của ngài dời đến vùng núi Cassinô, thánh nữ cũng chuyển sang sống trong một nữ tu viện bên cạnh.

Cứ mỗi năm một lần, thánh Bênêđictô đến thăm em gái mình và lưu lại cả ngày với em. Trong một chuyến thăm, khi Bênêđictô chuẩn bị ra về, Scôláttica năn nỉ xin anh ở lại lâu hơn nhưng Bênêđictô nói rằng không thể được. Cô em liền lặng lẽ cúi đầu nài xin Thiên Chúa kéo dài cuộc thăm viếng của anh. Rồi đột nhiên, một cơn giông bão nổi lên và Bênêđictô không thể bỏ đi được. Ngài đã ở lại và trò chuyện với người em suốt đêm. Các ngài trao đổi với nhau về sự thiện hảo của Thiên Chúa, về hạnh phúc sung mãn của các thánh trên thiên đàng.

Sau đó ít lâu, Scôláttica qua đời. Thánh nữ mất vào năm 547.

Qua cách đối xử ân cần, Scôláttica và Bênêđictô đã kéo nhau lại gần Thiên Chúa hơn. Cũng thế, chúng ta hãy học hỏi gương sáng nơi các ngài và xin các ngài chia sẻ cho chúng ta những tinh thần đạo đức thiêng liêng.

Đức tin của một nghệ sĩ ba lê sau tai nạn gần mất một chân

Angela Grignano là một cô gái trẻ với ước mơ trở thành nghệ sĩ múa ba lê. Tai nạn bất ngờ gần như cướp đi mất một chân của cô. Nhưng với cố gắng của các bác sĩ và sức mạnh ý chí của Angela, sau gần 10 ca phẫu thuật, cô đã có thể tập múa lại. Nhưng điều đặc biệt đối với Angela đó là cô nhận ra mình được bình phục nhờ lời cầu nguyện và tình yêu thương của mình và một năm khó khăn thử thách của cô lại là một năm giúp gia đình cô thay đổi với những điều tích cực trong đời sống cũng như trong đức tin.

Angela Grignano là một cô gái trẻ người Ý 25 tuổi. Với ước mơ trở thành vũ công ba lê, Angela đã chuyển sang Paris sinh sống để hy vọng có cơ hội tốt hơn phát triển nghề nghiệp. Nhưng rồi giấc mơ của cô đã trở thành ác mộng. Để có thể lo liệu cho cuộc sống khi đang học múa và học ngôn ngữ ở Paris, Angela làm việc trong một khách sạn ở đường Trevise. Cách đây một năm, khi cô đang làm việc tại khách sạn thì ống ga trước khách sạn bị rò rỉ và tạo nên một vụ cháy nổ. Angela đã bị thương. Cô được đưa đến bệnh viện và được mổ cấp cứu; cô không gặp nguy hiểm đến tính mạng nhưng chân của cô thì có thể sẽ bị thương tật vĩnh viễn. Như thế có nghĩa là cô phải từ bỏ giấc mơ. Nhưng sau một năm với 8 lần phẫu thuật, cô đã có thể múa balê lại

Nhờ lời cầu nguyện của những người yêu thương

Angela nói: “Tôi đi được là nhờ lời cầu nguyện của những người yêu thương tôi.” Cô không bao giờ đầu hàng; vụ nổ do rò rỉ khí gas giống như một bước ngoặt trong cuộc đời của cô gái trẻ. Sự hồi phục của cô đã khiến cho các bác sĩ giải phẫu và các nhà vật lý trị liệu phải ngạc nhiên trước thái độ tích cực của cô.

Sau tai nạn, khi Angela vẫn còn tỉnh táo, cô thử đứng lên nhưng rồi cô nhận ra có điều gì không ổn ở chân phải của cô. Gần nửa chân phải của cô hầu như bị cắt mất, chỉ còn một mảnh da nối nó với bàn chân. Cô muốn hét lên nhưng rồi cô nghe tiếng la hét của người khác. Trong lòng cô nghĩ còn có những người kém may mắn hơn mình.

GERMANY WEATHER HEAT

Cơ hội thứ hai

Angela được đưa đến bệnh viện ngay lập tức. Cô kể: “Đó là giây phút khó khăn nhất. Tôi nhìn lên trần nhà và nghĩ rằng sau khi học hành tôi đã quyết định chuyển đến Paris để có cơ hôi làm việc trong thế giới kịch nghệ và bây giờ giấc mơ của tôi đã trở thành cơn ác mộng. Nhưng vừa khi tỉnh lại sau khi bị hôn mê và nhìn thấy cha mẹ tôi, tôi biết họ đã canh thức và cầu nguyện cho tôi. Tôi nhìn vào tấm hình cháu của tôi, tôi nói với mình ‘Angela, mày có một cơ hội thứ hai, hãy sử dụng nó tốt hơn.’. Nếu điều này là một thử thách tôi muốn đối diện và vượt qua nó.”

Nhờ một ca phẫu thuật tái tạo phức tạp được thực hiện bởi một ngôi sao phẫu thuật, Angela đã có thể cứu được chân và bắt đầu hành trình chữa bệnh, xen kẽ 7 ca phẫu thuật khác và nhiều tháng phục hồi chức năng, tất cả đều ở phòng khám ở Paris, với người mẹ không rời bỏ cô trong một giây. Kết quả vượt quá cả những kỳ vọng lạc quan nhất, khiến các bác sĩ và nhà vật lý trị liệu không nói nên lời.

“Những lời cầu nguyện đã nâng đỡ tôi”

Kể từ tháng 11, cô gái trẻ Angela đã tự đi lại một mình. Cô kể: “Tôi bị khập khiễng một chút, sẽ có một năm để phục hồi, nhưng khi múa, tôi vẫn ổn.” Trong năm dài này cô không bao giờ phàn nàn, ngay cả khi cô nhớ lại những khoảnh khắc khó khăn nhất. Tính cách năng động của cô được rèn giũa nhiều hơn. Không bao giờ lùi bước, ngay cả trong bệnh viện, cô quyết định tìm việc cho mình bằng cách tổ chức các trò chơi vào các buổi chiều với các bệnh nhân, và giải thưởng là các quà lưu niệm từ Sicily. Những lời cầu nguyện đã nâng đỡ tôi; tôi gọi đó là “hiện tượng nhân văn vĩ đại”: Tôi luôn cảm thấy sức mạnh, ngay cả khi tôi hôn mê. Tôi đã luôn mạnh mẽ và tích cực, hôm nay tôi cũng kiên nhẫn. Tôi đã học cách chấp nhận, tin tưởng và trên hết là biết ơn.”

Sau khi được sự đồng ý của anh trai, cha Giuseppe, một linh mục phụ trách mục vụ giới trẻ giáo phận, Angela quyết định xin đức giám mục của giáo phận Trapani cử hành một Thánh lễ cùng với bạn bè, người thân, những người bạn mới quen biết qua mạng xã hội. Cử hành Thánh lễ để tạ ơn nhưng trên hết là cầu nguyện cho những người bị chết trong tai nạn trên: 5 người, trong đó có hai lính cứu hỏa. Cô chia sẻ: “Tôi đã viết cho các đồng nghiệp của tôi ở Paris: mỗi năm vào ngày 12/01, bao lâu tôi còn sống, tôi sẽ nhớ từng người trong số các bạn, tôi sẽ nhớ những ai đã qua đời”.

“Tại sao họ chết?” Chỉ có đức tin mới có thể trả lời câu hỏi đó

Nhớ về hai người lính cứu hỏa ở hiện trường trước khi vụ nổ khí ga, Angela kể: “Tôi đang nói chuyện với một đồng nghiệp của tôi trong khi nhìn họ làm việc. Tôi nhớ rõ gương mặt họ, và rồi tiếng gào thét và lửa cháy. Ngay lập tức tôi hiểu rằng họ không có cơ hội sống. … Trong những tháng ngày này tôi không bao giờ tự hỏi “tại sao lại xảy ra với tôi”, nhưng là “tại sao họ chết?” và chỉ có đức tin mới có thể trả lời câu hỏi đó. Vào Chúa Nhật chúng tôi sẽ cùng nhau hát một bài hát của hướng đạo sinh “những bàn tay” bởi vì cùng nhau tất cả chúng ta có thể quyết định dành sức lực của mình để phục vụ tha nhân. Tôi đã yêu cầu những người không thể đến tham dự Thánh lễ đốt một ngọn nến để nhớ đến các nạn nhân. Đối với tôi, quá khứ đó là “một năm huấn luyện”, nó đã thay đổi tôi và gia đình tôi.”

Hồng Thủy – Vatican

06 tháng hai 2020, 10:40