Gioan Tẩy giả đã từ cõi chết sống lại, nên ông đã làm những việc lạ lùng

Thứ Sáu, Tuần 4 Thường Niên, Năm 2 – 07/02/20

Bài Ðọc I: : Hc 47, 2-13 “Ðavít đã thành tâm ca tụng và yêu mến Thiên Chúa”.

Image may contain: 1 person, standing

Trích sách Huấn Ca.

Như miếng mỡ lóc ra khỏi thịt con vật tế lễ thế nào, thì Ðavít được chọn giữa con cái Israel như vậy. Người dỡn với sư tử như dỡn với chiên con và đùa với gấu như đùa với những chiên con. Khi còn trẻ, nào người đã chẳng hạ sát tên khổng lồ và rửa nhục cho dân, khi vung dây ném đá đánh ngã tên Goliath kiêu căng đó sao? Vì người đã kêu cầu Thiên Chúa toàn năng, và Chúa đã ban sức mạnh cho người để hạ sát tên chiến sĩ hùng dũng, để nâng cao lòng can đảm của dân người. Nhờ thế, người được tôn vinh như đã giết mười ngàn, được ca tụng vì những lời Chúa chúc lành, và được người ta trao tặng triều thiên vinh quang, vì người đã tiêu diệt quân thù chung quanh, đã thanh toán bọn giặc Philitinh cho đến ngày nay, đã đập tan sức mạnh chúng đến muôn đời. Trong mọi việc, người dùng lời ca khen mà tuyên xưng Ðấng Thánh Tối Cao; người thành tâm ca tụng Chúa, và yêu mến Thiên Chúa đã sáng tạo người, đã cho người quyền năng chống lại quân thù. Người thành lập ca đoàn trước bàn thờ Chúa, để hoà nhịp những bài thánh ca. Người tổ chức những cuộc lễ huy hoàng, quy định đầy đủ chu kỳ thời gian, để họ ca tụng thánh danh Chúa, và từ sáng sớm, họ biểu dương sự thánh thiện của Thiên Chúa. Chúa đã thứ tha tội lỗi của người, và tán dương sức mạnh của người đến muôn đời. Chúa đã ban cho người giao ước vương quốc và ngôi báu vinh quang trong Israel.Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 17, 31. 47 và 50. 51. Tán tụng Thiên Chúa là Ðấng cứu độ tôi. (c. 47b).

Xướng: 1) Ðường lối Thiên Chúa là đường thanh khiết, lời của Chúa được luyện trong lửa đỏ, chính Người là khiên thuẫn che kẻ nương nhờ Người. – Ðáp.

2) Chúa hằng sống, chúc tụng Ðá Tảng của tôi, tán tụng Thiên Chúa là Ðấng cứu độ tôi! – Bởi vậy, con sẽ ca tụng Ngài giữa chư dân, lạy Chúa, và con sẽ xướng ca khen ngợi danh Ngài. – Đ.

3) Ngài đã ban cho vương nhi Ngài đại thắng, đã tỏ lòng từ bi với Ðấng được xức dầu của Ngài, với Ðavít và miêu duệ ông cho tới muôn đời. – Ðáp.

Alleluia: Mt 4, 4b Alleluia, alleluia! – Người ta sống không nguyên bởi bánh, nhưng bởi mọi lời do miệng Thiên Chúa phán ra. – Alleluia.

Image may contain: 1 person

Phúc Âm: Mc 6, 14-29 “Ðó chính là Gioan Tẩy Giả trẫm đã chặt đầu, nay sống lại”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Khi ấy, vua Hêrôđê nghe nói về Chúa Giêsu, vì danh tiếng Người đã lẫy lừng, kẻ thì nói: “Gioan Tẩy giả đã từ cõi chết sống lại, nên ông đã làm những việc lạ lùng”; kẻ thì bảo: “Ðó là Êlia”; kẻ khác lại rằng: “Ðó là một tiên tri như những tiên tri khác”. Nghe vậy, Hêrôđê nói: “Ðó chính là Gioan trẫm đã chặt đầu, nay sống lại”. Vì chính vua Hêrôđê đã sai bắt Gioan và giam ông trong ngục, nguyên do tại Hêrôđia, vợ của Philipphê anh vua mà vua đã cưới lấy. Vì Gioan đã bảo Hêrôđê: “Nhà vua không được phép chiếm lấy vợ anh mình”. Phần Hêrôđia, nàng toan mưu và muốn giết ông, nhưng không thể làm gì được, vì Hêrôđê kính nể Gioan, biết ông là người chính trực và thánh thiện, và giữ ông lại. Nghe ông nói, vua rất phân vân, nhưng lại vui lòng nghe. Dịp thuận tiện xảy đến vào ngày sinh nhật Hêrôđê, khi vua thết tiệc các quan đại thần trong triều, các sĩ quan và những người vị vọng xứ Galilêa. Khi con gái nàng Hêrôđia tiến vào nhảy múa, làm đẹp lòng Hêrôđê và các quan khách, thì vua liền nói với thiếu nữ ấy rằng: “Con muối gì, cứ xin, trẫm sẽ cho”, và vua thề rằng: “Con xin bất cứ điều gì, dù là nửa nước, trẫm cũng cho”. Cô ra hỏi mẹ: “Con nên xin gì?” Mẹ cô đáp: “Xin đầu Gioan Tẩy Giả”. Cô liền vội vàng trở vào xin vua: “Con muốn đức vua ban ngay cho con cái đầu Gioan Tẩy Giả đặt trên đĩa”. Vua buồn lắm, nhưng vì lời thề và vì có các quan khách, nên không muốn làm cho thiếu nữ đó buồn. Và lập tức, vua sai một thị vệ đi lấy đầu Gioan và đặt trên đĩa. Viên thị vệ liền đi vào ngục chặt đầu Gioan, và đặt trên đĩa trao cho thiếu nữ, và thiếu nữ đem cho mẹ. Nghe tin ấy, các môn đệ Gioan đến lấy xác ông và mai táng trong mồ.

Chia sẻ Lời Chúa

Lm Giuse Nguyễn Ngọc Dũng

SUY NIỆM LỜI CHÚA HÔM NAY

SỰ BẤT TỬ CỦA THÁNH NHÂN

Những bậc vĩ nhân thường được nhân gian biến thành bất tử. Người Do thái tin rằng vị tiên tri vĩ đại nhất của họ là Êlia đã không chết, nhưng được cất nhắc về Trời; khi Gioan Tẩy Giả xuất hiện, người ta lại tin rằng ngài chính là hiện thân của Êlia: rồi đến lượt Gioan Tẩy Giả bị giết chết, người ta lại cho rằng ngài đang sống lại trong con người Chúa Giêsu.

Có lẽ để xóa tan những lời đồn đoán như thế, thánh sử Marcô đã kể lại từng chi tiết cuộc xử trảm Gioan Tẩy Giả, cũng như ghi lại việc chôn cất thánh nhân. Gioan Tẩy Giả đã thực sự chết và ngài đã không bao giờ sống lại, cũng chẳng được cất nhắc lên trời như Êlia.

Gioan Tẩy Giả là nạn nhân của bất công. Có bất công khi người ta đặt chính trị lên trên những giá trị khác của cuộc sống, như tinh thần và niềm tin; có bất công khi người ta hành động theo bản năng hơn là theo tinh thần. Vua Hêrôđê lẫn nàng Hêrôđia đều đã hành động theo lối ấy. Hêrôđia sống bất chấp luân thường đạo lý, còn Hêrôđê thì cho dù vẫn sáng suốt để phân biệt được điều ngay với lẽ trái, nhưng lại chọn sống theo bản năng hơn là lý trí.

Image may contain: 2 people, people sitting

Gioan Tẩy Giả đã lên tiếng tố cáo bất công và sẵn sàng chết cho công lý. Trong ý nghĩa ấy, ngài là vị tiền hô của Chúa Giêsu, ngài qua đi nhưng tinh thần ngài vẫn sống mãi trong các môn đệ của ngài, và một cách nào đó, ngài cũng sống trong chính con người Chúa Giêsu và nơi mỗi người Kitô hữu. Từ 2000 năm qua, Giáo Hội vẫn sống trong niềm xác tín đó. Chính tinh thần của Gioan Tẩy Giả, của các Tông Ðồ, của các Thánh Tử Ðạo, đã sống mãi trong Giáo Hội và trở thành giây liên kết mọi Kitô hữu. Ðiều này luôn được Giáo Hội thể hiện qua cử chỉ hôn kính hài cốt các thánh được đặt trên bàn thờ. Tập san Giáo Hội Á Châu do Hội Thừa Sai Paris xuất bản tháng 12/1995, có ghi lại chứng từ của một vị Giám mục:
“Chúng tôi đã cất giữ hài cốt của vị Giám mục tiên khởi của Giáo Hội chúng tôi. Chúng tôi tin rằng hài cốt này là thánh thiêng đối với chúng tôi, là dấu chỉ mà chúng tôi không bao giờ được phép quên lãng. Hài cốt này là sợi giây liên kết với Giáo Hội mọi thời, mọi nơi. Chúng tôi đã luôn nghĩ rằng chúng tôi không thể cất khỏi sợi giây liên kết hữu hình ấy. Ðây là một dấu chỉ nối kết chúng tôi trực tiếp với Chúa Kitô. Làm sao người ta có thể đánh mất Chúa Kitô? Chúng tôi cất giữ hài cốt này, chúng tôi vẫn tiếp tục yêu mến Chúa Kitô và kết hiệp với Người mãi mãi”.

Chúng ta cũng hãy hiên ngang nói lên niềm tin và lòng trung thành với Chúa Kitô. Cùng với thánh Phaolô, chúng ta cũng hãy thốt lên: “Không gì có thể tách tôi ra khỏi lòng yêu mến Thiên Chúa trong Chúa Giêsu Kitô”.

VMS: Nguyễn Việt Nam.

Đức Thánh Cha đề cao vai trò của gia đình trong việc giáo dục

Trưa 07/02/2020, trong buổi tiếp kiến dành cho các tham dự viên hội thảo về đề tài “Giáo dục: Hiệp ước toàn cầu”, do Hàn lâm viện Tòa Thánh về Khoa học xã hội tổ chức, Đức Thánh Cha đã nhấn mạnh rằng giáo dục không chỉ là truyền đạt các ý niệm nhưng là một công việc đòi có sự tham gia liên đới giữa những người có trách nhiệm như gia đình, nhà trường, các tổ chức xã hội, văn hóa, tôn giáo…, để đào tạo những người trưởng thành, có khả năng tái xây dựng kết cấu của các mối quan hệ và tạo ra một nhân loại huynh đệ hơn.

Thách đố toàn cầu: giáo dục toàn diện và chất lượng

Trước hết, Đức Thánh Cha nhắc với các tham dự viên rằng một nền giáo dục toàn diện và chất lượng vẫn là một thách đố toàn cầu, vì dẫu có nhiều nỗ lực từ các tổ chức và quốc gia, giáo dục vẫn tiếp tục không bình đẳng giữa các dân tộc trên thế giới. Đối với nhiều người, tình trạng nghèo đói, phân biệt đối xử, biến đổi khí hậu, toàn cầu hóa sự thờ ơ và xem con người như đồ vật làm ngăn cản sự phát triển của hàng triệu sinh linh; chúng là những bức tường gần như không thể vượt qua và chúng ngăn chặn việc đạt được các mục tiêu và mục đích phát triển bền vững.

Tích hợp ngôn ngữ của cái đầu với ngôn ngữ của con tim và đôi tay

Tiếp đến, Đức Thánh Cha nhận định: “Để giáo dục, cần cố gắng tích hợp cả ngôn ngữ của cái đầu với ngôn ngữ của con tim và ngôn ngữ của đôi tay. Một học sinh cần nghĩ điều em cảm và điều em làm, cần cảm điều em nghĩ và điều em làm, và làm điều em cảm và điều em nghĩ.” Và ngài nhấn mạnh đến vai trò của gia đình, trường học và các tổ chức “trong việc thúc đẩy sự học hỏi của cái đầu, của trái tim và bàn tay, trong việc giáo dục trí tuệ và cảm xúc xã hội, việc truyền tải các giá trị và đạo đức cá nhân và xã hội, việc giảng dạy một công dân dấn thân và liên đới với công lý, và trong việc truyền đạt các kỹ năng và kiến thức để giáo dục giới trẻ cho thế giới công việc và xã hội.”

2020.02.07 Convegno sul tema Education The Global compact

Cần hiệp ước giáo dục

Đức Thánh Cha cảnh giác về sự đổ vỡ của “hiệp ước giáo dục” giữa gia đình và nhà trường, giữa quốc gia và thế giới, giữa một nền văn hóa và các nền văn hóa. Sự đổ vỡ này dẫn đến sự thoái thác nhiệm vụ giáo dục của những người, những tổ chức có trách nhiệm. Ngài kêu gọi tất cả mọi người và tổ chức canh tân và tái dấn thân vào công việc giáo dục để thực hiện một hiệp ước giáo dục mới và chỉ như thế giáo dục mới có thể thay đổi.

Vai trò của gia đình trong giáo dục

Giá trị của gia đình trong hiệp ước giáo dục mới được Đức Thánh Cha đề cao, “bởi vì trách nhiệm của nó đã bắt đầu từ trong lòng mẹ, vào lúc chào đời. Các bậc cha mẹ, ông bà và gia đình, với vai trò giáo dục đầu tiên, cần được giúp đỡ để hiểu, trong bối cảnh mới của sự toàn cầu, tầm quan trọng của giai đoạn khởi đầu cuộc sống và do đó cần được chuẩn bị cách hành động. Ngài nhận định: “Một trong những cách cơ bản để cải thiện chất lượng giáo dục ở cấp độ học đường là thu hút sự tham gia của các gia đình và cộng đồng địa phương vào các dự án giáo dục. Đây là một phần của giáo dục toàn diện, đúng lúc và phổ quát này.” (REI 07/02/2020)

Hồng Thủy – Vatican

07 tháng hai 2020, 12:18