Hỡi em bé, Ta truyền cho em hãy chỗi dậy!

Thứ Ba, Tuần 4 Thường Niên, Năm 2 – 04/02/20

Bài Ðọc I : 2 Sm 18, 9-10. 14b. 24-25a. 30 – 19, 3 “Absalon con cha ơi, sao cha không chết thay cho con?”

Trích sách Samuel quyển thứ hai.

Trong những ngày ấy, Absalon đang cỡi lừa, tình cờ gặp các cận vệ của Ðavít, và khi con lừa đi qua dưới cây sồi to lớn rậm rạp, thì đầu ông vướng vào cây sồi, và ông bị treo lơ lửng, và con lừa ông đang cỡi cứ chạy. Có người thấy vậy, liền đi báo cho Gioáp rằng: “Tôi đã thấy Absalon bị treo trên cây sồi”. Gioáp cầm ba chiếc lao phóng thẳng vào tim Absalon.

Image may contain: one or more people

Bấy giờ Ðavít đang ngồi giữa hai cửa, còn người lính gác lúc đó đi trên thành phía trên cửa, ngước mắt lên trông thấy một người chạy về. Tên lính gác hô to báo tin cho vua. Vua liền nói: “Nếu chỉ có một đứa, tức là nó mang tin mừng”. Vua nói với anh ta: “Ngươi hãy qua bên này”. Khi anh ta đi qua và đứng đó, thì tên Kusi xuất hiện và tâu vua rằng: “Tâu đức vua, tôi mang đến cho vua một tin mừng, vì hôm nay, Chúa đã xét xử bênh vực đức vua, Người đã giải thoát đức vua khỏi tay tất cả những kẻ dấy lên chống lại đức vua”. Vua hỏi Kusi: “Absalon con ta có bình an không?” Kusi thưa lại: “Ước gì các thù địch của đức vua và toàn thể những kẻ dấy lên chống đức vua, đều bị tai hoạ như chàng thanh niên đó”.

Bấy giờ vua buồn sầu và đi lên lầu nơi cổng thành mà khóc lóc. Ngài vừa đi vừa nói: “Con ơi, hỡi Absalon! Absalon con ơi! Sao cha không chết thay cho con! Absalon con ơi! Absalon con ơi! Chớ gì ai để cha chết thay cho con. Absalon con ơi! Con ơi, hỡi Absalon!” Người ta đi báo tin cho Gioáp hay rằng đức vua khóc lóc và than tiếc con, nên hôm đó cuộc chiến thắng trở nên tang chế cho toàn dân, vì hôm đó, dân chúng nghe nói rằng: “Ðức vua thương tiếc con mình”.Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 85, 1-2. 3-4. 5-6 Lạy Chúa, xin ghé tai nghe, xin nhậm lời con. (c. 1a).

Xướng: 1) Lạy Chúa, xin ghé tai nghe, xin nhậm lời con, vì con đau khổ và cơ bần. Xin bảo toàn mạng sống con, vì con hiếu thảo với Ngài, xin cứu vớt người bầy tôi đang cậy trông vào Chúa. – Ðáp.

2) Ngài là Thiên Chúa của con, xin thương con, lạy Chúa, vì con ân cần kêu van Ngài. Nguyện cho bầy tôi Chúa được hân hoan, vì, lạy Chúa, con vươn hồn lên tới Chúa. – Ðáp.

3) Lạy Chúa, vì Chúa nhân hậu và khoan dung, giàu lượng từ bi với những ai kêu cầu Chúa. Lạy Chúa, xin nghe lời con khẩn nguyện, và quan tâm đến tiếng con van nài. – Ðáp.

Alleluia: Tv 144, 13cd Alleluia, alleluia! – Chúa trung thành trong mọi lời Chúa phán, và thánh thiện trong mọi việc Chúa làm. – Alleluia.

Phúc Âm: Mc 5, 21-43 “Hỡi em bé, Ta bảo em hãy chỗi dậy”.

Image may contain: 1 person, smiling

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Khi ấy, Chúa Giêsu đã xuống thuyền trở về bờ bên kia, có đám đông dân chúng tụ họp quanh Người, và lúc đó Người đang ở bờ biển. Bỗng có một ông trưởng hội đường tên là Giairô đến. Trông thấy Người, ông sụp lạy và van xin rằng: “Con gái tôi đang hấp hối, xin Ngài đến đặt tay trên nó để nó được khỏi và được sống”. Chúa Giêsu ra đi với ông ấy, và đám đông dân chúng cũng đi theo chen lấn Người tứ phía.

Vậy có một người đàn bà bị bệnh xuất huyết đã mười hai năm. Bà đã chịu cực khổ, tìm thầy chạy thuốc, tiêu hết tiền của mà không thuyên giảm, trái lại bệnh càng tệ hơn. Khi bà nghe nói về Chúa Giêsu, bà đi lẫn trong đám đông đến phía sau Người, chạm đến áo Người, vì bà tự nhủ: “Miễn sao tôi chạm tới áo Người thì tôi sẽ được lành”. Lập tức, huyết cầm lại và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh. Ngay lúc ấy, Chúa Giêsu nhận biết có sức mạnh đã xuất phát tự mình, Người liền quay lại đám đông mà hỏi: “Ai đã chạm đến áo Ta?” Các môn đệ thưa Người rằng: “Thầy coi, đám đông chen lấn Thầy tứ phía, vậy mà Thầy còn hỏi “Ai chạm đến Ta?” Nhưng Người cứ nhìn quanh để tìm xem kẻ đã làm điều đó. Bấy giờ người đàn bà run sợ, vì biết rõ sự thể đã xảy ra nơi mình, liền đến sụp lạy Người và thú nhận với Người tất cả sự thật. Người bảo bà: “Hỡi con, đức tin con đã chữa con, hãy về bình an và được khỏi bệnh”.

Người còn đang nói, thì người nhà đến nói với ông trưởng hội đường rằng: “Con gái ông chết rồi, còn phiền Thầy làm chi nữa?” Nhưng Chúa Giêsu đã thoáng nghe lời họ vừa nói, nên Người bảo ông trưởng hội đường rằng: “Ông đừng sợ, hãy cứ tin”. Và Người không cho ai đi theo, trừ Phêrô, Giacôbê và Gioan, em Giacôbê. Các ngài đến nhà ông trưởng hội đường. Và Chúa Giêsu thấy người ta khóc lóc kêu la ồn ào, Người bước vào và bảo họ: “Sao ồn ào và khóc lóc thế? Con bé không chết đâu, nó đang ngủ đó”. Họ liền chế diễu Người. Nhưng Người đuổi họ ra ngoài hết, chỉ đem theo cha mẹ đứa bé và những môn đệ đã theo Người vào chỗ đứa bé nằm. Và Người cầm tay đứa nhỏ nói rằng: “Talitha, Koumi!”, nghĩa là: “Hỡi em bé, Ta truyền cho em hãy chỗi dậy!” Tức thì em bé đứng dậy và đi được ngay, vì em đã được mười hai tuổi. Họ sửng sốt kinh ngạc. Nhưng Người cấm ngặt họ đừng cho ai biết việc ấy, và bảo họ cho em bé ăn.

Chia sẻ Lời Chúa

Lm Peter Lê Thanh Quang

HAI CÁI ĐỤNG CHẠM

“Tôi mà sờ được vào áo choàng của Người thôi, là sẽ được cứu chữa.” (Mc 5,28)

Suy niệmCái đụng chạm thể lý bên ngoài của người phụ nữ bị băng huyết làm hành vi cho cái đụng chạm bằng đức tin mạnh mẽ bên trong. Bà biết chứng bệnh của bà làm bà bị ô uế nên bà không được phép đụng vào bất cứ ai kẻo họ bị nhiễm uế từ mình. Nhưng đồng thời bà cũng biết đâu có ai cấm đức tin của bà không được đụng vào trái tim yêu thương của Chúa! Mang thân phận của người bị bệnh ô uế, bà không được phép công khai đụng vào Chúa thì bà đụng lén vào áo choàng của Chúa. Bà tự nhủ rằng: “Tôi mà sờ vào được áo choàng của Người thôi, là tôi được cứu chữa.” Đức tin mạnh mẽ của bà vào Đức Giê-su đã thúc bách bà mạnh dạn chen lấn vào đám đông để đụng vào Chúa và kết quả là bà được chữa lành.

Image may contain: 1 person

Mời Bạn: Đức tin phải được chứng minh bằng việc làm. Thánh Gia-cô-bê khẳng định: “Đức tin không có hành động thì quả là đức tin chết” (Gc 2,17). Đức tin không mường tượng, không mơ màng, nhưng được thể hiện cụ thể bằng việc làm qua thân xác. Thân xác làm công cụ hành động cho đức tin. Trong bất cứ hoàn cảnh nào, bạn làm bất cứ hành vi nào dù nhỏ bé – làm dấu thánh giá, đọc kinh, rước lễ…- với lòng tin yêu, cung kính thì dù đó là những hành động bên ngoài của thân xác, chúng vẫn diễn tả giá trị đức tin chân thực bên trong.

Sống Lời Chúa: Mỗi khi làm một hành vi thờ phượng, hãy làm với cả con người, với đức tin, với cả thân xác và tâm hồn.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, Chúa ban cho con thân xác và Chúa cũng ban cho con đức tin. Xin làm cho đức tin của con được trở nên sống động qua hành động của thân xác.

 gpcantho

Sám hối

1.Cách đây 13 năm, Hội Thánh sống trong bầu khí u sầu. Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II lâm bệnh nặng. Ngày 25.3.2005 là ngày thứ sáu Tuần Thánh, theo thông lệ, có một lễ nghi viếng đàng thánh giá ngoài trời. Đức Hồng y Ratzinger, Bộ trưởng Đức Tin, được Đức Giáo Hoàng ủy quyền, đã đọc một bài suy ngẫm về 14 chặng đàng thánh giá.

2.Bài suy ngẫm đó càng làm cho bầu khí thêm u sầu tăm tối. Thí dụ, đến chặng thứ 9, Đức Hồng y nói: “Thánh giá quá nặng đã khiến Chúa Giêsu ngã xuống, đó chính là tội lỗi thời nay: Xã hội thì sống tục hóa xa Chúa. Chính Hội Thánh cũng sa sút đạo đức. Nhiều tín hữu rước Mình Thánh với trái tim tội lỗi. Lời Chúa bị lạm dụng. Lời giảng chỉ còn là những lời trống rỗng. Bao nhiêu là kiêu ngạo và tự mãn trong Hội Thánh. Sự phản bội của các môn đệ Chúa và sự rước Mình Máu Chúa một cách bất xứng, đó là những đau khổ đè nặng trên Đấng Cứu Thế”.

3.Với những lời lẽ xót xa, Đức Hồng y Ratzinger mô tả Hội Thánh như một chiếc tàu đáng phải chìm xuống. Đức Hồng y Ratzinger sau này là Đức Giáo Hoàng Bênêđictô XVI.

4.Hình như trong suốt cuộc đời Giáo Hoàng của ngài và cho đến bây giờ, bài suy niệm trên đây vẫn là những tâm tình sám hối mở đường cho mọi cải cách trong Hội Thánh.

5.Khi đọc bài suy niệm trên đây, tôi nhận thấy rõ điều này: Tình hình xã hội hiện nay đang là một cuộc khủng hoảng về đạo đức. Xã hội là thế. Mà Hội Thánh cũng thế. Vì thế, Hội Thánh nói chung và từng môn đệ Chúa nói riêng cần phải khiêm nhường sám hối.

6.Hãy khởi đi từ chính bản thân mình. Những gì Đức Ratzinger đã nói về các giáo sĩ cách đây 13 năm, ngày 25.3.2005, vẫn là thời sự của hôm nay.

7.Riêng tôi, tôi sám hối bằng cách riêng của tôi, đó là của một người già yếu bệnh tật. Tôi dâng những lời cầu nguyện và những hy sinh của tôi lên Chúa Giêsu, để xin được cùng với Người và kết hợp mật thiết với Người, nhờ đó sẽ góp phần cứu mọi người trên quê hương thân yêu của tôi.

8.Trong sám hối, sẽ không được phép kết án ai, sẽ không được phép đổ lỗi cho ai.

9.Trong sám hối, hãy cầu nguyện cho mọi người, mà chẳng trừ ai. Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã đưa ra một hình ảnh bình dân để khuyên chúng ta cầu nguyện trong sám hối. Ngài bảo chúng ta hãy nhìn vào bàn tay. Ngón cái là hình ảnh những ai gần gũi với mình. Ngón trỏ là hình ảnh những kẻ có nhiệm vụ chỉ dạy mình. Ngón giữa là hình ảnh những ai có quyền cai trị mình. Ngón đeo nhẫn là hình ảnh các gia đình. Ngón út là hình ảnh những kẻ yếu đuối, bé nhỏ. Bản thân mình chính là ngón út.

10.Khi tôi cầu nguyện theo gợi ý trên đây của Đức Phanxicô, tôi thấy lòng tôi nhẹ nhàng. Chẳng dám kết án ai, chẳng dám đổ lỗi cho ai. Chỉ là yêu thương, chỉ là nâng đỡ lẫn nhau.

11.Gương sáng về sám hối đang được Chúa nêu lên đó đây xung quanh đời tôi, nơi nhiều giám mục, linh mục, tu sĩ và giáo dân.

12.Ngay lúc này, khi tôi đang viết những dòng chia sẻ, thì dân chúng địa phương tôi đang sống đón lễ Vu Lan một cách sốt sắng. Họ giữ chay. Họ nhớ về mẹ, đốt nóng lên tình hiếu thảo, họ tích cực lo cho người nghèo, họ âm thầm cầu nguyện.

13.

Tôi nhận thấy: Tuy có nơi tình hình đạo đức đang xuống dốc trầm trọng, nhưng có nơi đạo đức đang vươn lên mạnh mẽ.

Chúng ta vì thế mà phải tỉnh táo.

14.

Đức Phanxicô đã nói: “Tôi khuyên mọi người hãy phục vụ Chúa Giêsu trong mọi người bị loại trừ bất cứ vì lý do nào. Đó là những người đói, những người khát, những người trần truồng. Chúa hiện diện cả nơi những người đã mất đức tin… Chúng ta sẽ không thể khám phá thấy Chúa Giêsu, nếu chúng ta không đón nhận những kẻ bị loại trừ” (Bài giảng ngày 15.01.2015).

15.

Chúng ta có loại trừ ai không?

 Sám hối chân thành mà Chúa muốn, đòi chúng ta phải rất khiêm nhường.

“Lỗi tại tôi, lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi đàng”. Phải khiêm nhường trước mặt Chúa và cũng phải khiêm nhường đối với mọi người.

Muốn được như vậy, chúng ta đừng quên xin Chúa Thánh Thần soi dẫn. Chúng ta cần ngoan ngoãn vâng theo sự chỉ dẫn của Chúa Thánh Thần.

16.Tình hình hiện nay là rất phức tạp, có phần nguy hiểm. Đức Mẹ khi hiện ra ở Fatima đã kêu gọi sám hối, để cứu tình hình.

17.Lúc này, hơn bao giờ hết, chúng ta hãy thực hiện sám hối, như một việc đạo đức quan trọng, để cứu Hội Thánh, cứu Quê Hương, và để cứu chính bản thân mình.

18.Lời sau cùng Chúa Giêsu đã nói với các tông đồ trước khi về trời là: “Anh em hãy rao giảng cho muôn dân, kêu gọi họ sám hối để được ơn tha tội” (Lc 24, 47). Lời đó cũng phải là lời sau cùng mà mỗi người chúng ta cần nhớ trước khi từ giã cõi đời này. Như vậy, sám hối chính là con đường dẫn tới hạnh phúc muôn đời. Xin hết lòng cảm tạ Chúa đang ban cho chúng ta ơn sám hối. Nếu từ chối ơn sám hối, hậu quả sẽ rất bi đát, khôn lường.

ĐGM GB Bùi Tuần

“Theo Báo Công giáo và Dân tộc